Thứ Tử Quy Lai

Chương 104




Edit: Vân Phong

___________________________

Trong lòng Từ ma ma phát lạnh, từ trước đến nay nhị phu nhân luôn mặc kệ mọi sự tình trong phủ, vì cái gì lại tự nhiên muốn gặp mình? 

Còn không để nàng kịp suy nghĩ cẩn thận, hai nha hoàn kia đã kéo nàng đến một mảnh sân vắng vẻ, sân nhà tuy nhỏ nhưng lại được bài trí rất đẹp, Triệu Thị ngồi ở giữa bàn đá chỉnh sửa lại cây cảnh (nguyên văn là chậu bonsai), không có một tỳ nữ nào bồi bên người.

Hai nha hoàn ép Từ ma ma quỳ gối trước mặt Triệu thị, Từ ma ma khopng dám ngẩng đầu nhìn mặt Triệu thị, nàng có chút chột dạ nghĩ trong lòng, trước đến giờ nàng đã giúp đại phu nhân thông đồng với không ít nha hoàn, khopng nghĩ tới chính mình cũng liên lạc đến nước này.

Triệu thị chỉnh sửa xong xuôi bồn cây của mình xong mới bắt đầu nói chuyện, mà lúc này Từ ma ma đang quỳ gối đến phát đau, bỗng nhiên nghe thấy Triệu thị nói: "Ta nghe nói, gần đây đại phu nhân ăn không ngon miệng?"

“Thưa nhị phu nhân, đại phu nhân chỉ là tâm tình nhất thời không tốt, ảnh hưởng đến tâm trạng ăn uống thôi, qua vài ngày nữa liền sẽ tốt lên." Từ ma ma vừa nói vừa lặng lẽ đánh giá sắc mặt Triệu thị, hiện tại Nghiêm thị đã bị lão phu nhân cấm túc, tất cả sự tình lớn nhỏ trong phủ đều do Triệu thị ra mặt giải quyết, Từ ma ma cũng sợ lỡ miệng nói sai điều gì đắc tội với nàng.

Triệu thị lại cười một tiếng, buông cây kéo trong tay, "Thôi, ta liền không khách sáo cùng Từ ma ma, ngươi cũng đã đi theo đại phu nhân lâu rồi, chỉ sợ tính cách thích vòng vo cũng học được từ nàng ta, khách sáo tiếp thì có lẽ thứ ta muốn hỏi cũng không hỏi được ra."

Trong lòng Từ ma ma lộp bộp một tiếng. "Nhị phu nhân...... Ngài là muốn hỏi cái gì?"

“Vấn đề của ta rất đơn giản, chỉ là xem ngươi có nguyện ý nói hay không thôi." Ánh mắt Triệu thị bỗng ngưng lại, nhìn chằm chằm vào hai mắt Từ ma ma nói:" Ninh Điền thiếu gia, rốt cuộc đã chết như thế nào."

Nghiêm thị chờ ở trong phòng đến chạng vạng mới thấy Từ ma ma trở về, nhìn thấy hai tay nàng trống trơn liền giận sôi máu, "Cái gì đây, mấy tên cẩu nô tài ở phòng bếp vẫn không chịu đem thứ tốt mang tới đây sao!"

“Đại phu nhân, ngài không phải không biết, bọn nô tài kia thuộc dạng gió thổi chiều nào liền theo chiều đó sao, hiện tại ngài đang bị cấm túc, bọn họ làm việc không tránh được nịnh cao khinh thấp*, xin ngài bớt giận ạ." Từ ma ma rót cho Nghiêm thị một chén trà, tận tình khuyên bảo nói.

(*nguyên văn là "phủng cao dẫm thấp" mà tui không biết viết thế nào cho hợp lí nên đành ghi thế)

Nghiêm thị đã nổi nóng cả ngày, nghĩ đến cũng mệt mỏi cuối cùng cũng không tiếp tục làm ầm ĩ nữa, nhận chén trà trên tay Từ ma ma, chỉ hừ lạnh một tiếng: "Nịnh cao khinh thấp? Hiện tại ta xem như là bị thất thế, bọn họ liền lật mặt muốn chà đạp ta, nhưng ta cũng không phải xuẩn phụ như Liễu Huệ Y* vậy, chờ đến khi lão gia lại tiếp tục sủng ái ta, chính là thời điểm ta đông sơn tái khởi, đến lúc đó ta liền thu thập đám nô tài vong ơn bội nghĩa này."

(* nhân vật này tui không nhớ nữa ;-;)) )

“Đó là tất nhiên thưa phu nhân." Từ ma ma cười theo, "Phu nhân ngài chính là ân nhân cứu mạng của lão gia, không cần vì thứ khác, chỉ riêng ân tình cứu mạng này lão gia ắt sẽ không trách móc ngài quá nặng nề đâu."

Nghiêm thị uống hết một ấm trà liền đem Từ ma ma tống cổ đi chuẩn bị cơm chiều, Từ ma ma cúi đầu khom lưng lui ra, sắc mặt trắng bệch, trên sống lưng đã nhiễm đầy mồ hôi lạnh, nghĩ nghĩ, cuối cùng cắn chặt răng, nhanh bước đi.

Mùa đông năm nay phá lệ tới sớm, cuối năm còn chưa đến, mà Giang Châu đã giáng xuống trận tuyết đầu mùa. Ninh Như Hải bệnh nặng nằm liệt trên giường đã dần truyền đi khắp các gia đình phú quý ở Giang Châu, mặc dù vẫn còn mưa tuyết người đến thăm bệnh vẫn nối liền không dứt, Ninh phủ nhìn qua cũng hết sức náo nhiệt.

Chỉ là những người đó khi mang quà tặng đến cửa, thăm bệnh có lẽ là giả nhưng thăm dò hư thật chắc chắn đúng, dù sao thì vị trí phòng ngự Giang Châu này, tuy chức quan không cao nhưng cũng là tay nắm binh quyền thật sự, nhất thời người đỏ mắt rất nhiều, nếu Ninh Như Hải không qua khỏi mà đi đời nhà ma thì bọn họ phải sớm chuẩn bị xem có thể thuận nước lên thuyền hay không. ( Phong: có lẽ là nắm được chức quyền của Ninh phụ thân đấy)

Ninh Như Hải làm sao có thể không biết được tâm tư của những người đó, nhưng mà chính hắn cũng rất kỳ quái, dù sao cũng chỉ nhiễm chút phong hàn thôi mà lại khi tốt khi xấu, dây dưa mãi vẫn chưa có tốt lên, đại phu cũng đã thỉnh tới không ít người, dược bổ cũng ăn không ít, ăn mỗi ngày cũng có chút khởi sắc nhưng hiệu quả lại không lớn.

Sáng sớm hôm nay lại có người mang bái thiếp mà đến, lần này đến là Giang Châu tiết độ sứ Bàng đại nhân, Ninh Trạm cùng Ninh Uyên đunhws ở chính sảnh tiếp đãi, thu danh mục quà tặng, lại lấy câu nói cũ mà ứng phó " Thân thể phụ thân không khỏe, không tiện gặp khách" mà đem người chặn trở về, Ninh Trạm lấy một tấm khăn lau mồ hôi trên trán, ngồi thẳng xuống thở dốc nói: "Thân mình của ta thật không khỏe, muốn cùng những người này khách sáo đúng là dùng đến mười phần khí lực, thật không hiểu vì sao mà tổ mẫu lại kêu ta ra đây đãi khách."

“Đại ca lại nói đùa, ngươi chính là trưởng tử của nhà chúng ta, là người tương lai sẽ kế thừa tước vị Võ An bá tước, hiện tại phụ thân không thể đãi khách, cũng chỉ còn có ngươi ra đãi khách mới thỏa đáng." Ninh Uyên cũng ngồi xuống theo, mấy tháng này vóc người của y cũng đã cao lên một ít, hiện giờ trên người cũng là mặc áo choàng mới may, bộ dáng tuy rằng mộc mạc nhưng chất liệu lại là cực hảo, cổ áo cùng tay áo còn may thêm một vòng lông trắng, tóc cũng búi gọn gàng, bộ dáng y nhìn qua thập phần quý khí.

Cũng không biết thân thể của phụ thân hiện nay như thế nào rồi, ta cũng nhiều lần muốn đi thăm nhưng đều bị Nhị nương ngăn lại." Ninh Trạm thẳng thắn lắc đầu, lộ ra ánh mắt thập phần tiếc hận.

“Thân thể đại ca cũng không phải rất tốt, nếu tùy tiện tiếp xúc với phụ thân nói không chừng bị lây bệnh khí vào người, đừng nói là Nhị nương, chỉ sợ cho dù là tổ mẫu cũng sẽ không cho phép ngươi tùy tiện đến thăm phụ thân." Ninh Uyên rũ mắt nói: "Nhưng mà ta cũng từng đến thăm vài lần, thân thể phụ thân đã tốt lên chút, cũng có thể xuống giường tùy ý đi lại, chính là không thể gặp gió, chỉ có thể ngốc ở trong phòng cả ngày, cả người nhìn qua cũng uể oải không có chút sức lực gì."

“Thôi thôi, không nhìn thấy được phụ thân ta ngốc ở đây cũng không có gì thú vị, vậy liền trở về nghỉ ngơi đây, nếu có người đến ngươi liền thay ta chiêu đãi họ." Ninh Trạm phất tay áo mang theo gã sai vặt ly khai chính sảnh, tự mình ra ngoài.

Ninh Trạm mới vừa đi không lâu, Ninh Mạt liền tới, hắn cũng không khách sáo liền đi vào trong sảnh, sai nha hoàn bên người đóng cửa đứng thủ ở đó, liền ngồi xuống nói: "Ngươi biết rõ đại ca của chúng ta tính toán làm gì, giờ lại ngăn không cho hắn tiếp cận phụ thân, đây là đạo lý gì?"

lạiàm bên người nha hoàn đóng cửa lại, ở cửa thủ, liền ngồi hạ nói: “Ngươi biết rõ chúng ta đại ca tính toán làm cái gì, rồi lại tổng không cho chúng ta phóng hắn tiếp cận phụ thân, đây là cái cái gì đạo lý?”

Ninh Uyên cười cười, “Ngươi hẳn là biết đạo lý lạt mềm buộc chặt, một người bị áp lực càng lâu thì chỉ cần có cơ hội liền chính là thời điểm bùng nổ, lúc đó liền sẽ làm ầm ĩ lợi hại hơn, huống chi Đại phu nhân hiện nay cũng không biết chuyện gì, nếu tâm tư này của đại ca bị vị Đại phu nhân kia biết thì làm thế nào cho phải." ( Phong: anh cũng thâm )

“Thôi, dù sao đối với ta cùng nương mà nói, đã chờ được nhiều năm như vậy thì chờ thêm mấy tháng cũng không sai biệt lắm." Trong ánh mắt Ninh Trạm xoẹt qua một tia sắc bén, lại nói: " Sắp tới chính là mồng một tháng chạp, tổ mẫu muốn làm gia yến tế tổ, chỉ là vị tỷ tỷ điên khùng hiện tại đang bị nhốt trong từ đường của chúng ta kia, tổ mẫu nói sợ bị làm ầm ĩ nên trước khi thời điểm tế tổ diễn ra sẽ đem nàng chuyển ra ngoài."

Con gái gả chồng như bát nước đổ đi, Ninh Nhụy Nhi không chỉ mỗi phát điên mà còn không mặt mũi bị hưu thư đuổi về nhà, nếu không phải sợ thả nàng ra ngoài sẽ bị mất mặt thì căn bản Thẩm thị sẽ không cho phép nàng ở lại trong phủ.

“Dù sao đây cũng là đại tỷ của chúng ta, có máu mủ tình thâm, tổ mẫu cũng sẽ không làm quá." Ninh Uyên phất tay áo, "Đã biết rồi, ta sẽ khuyên nhủ."

Rất nhanh đã đến mồng một tháng chạp, nguyên bản tuyết đang rơi liên miên không dứt cuối cùng cũng ngừng lại, ngày hôm nay, ngay cả Ninh Như Hải đang bệnh cũng ra khỏi phòng, nhất trí cùng với những người khác tụ tập ở Thọ An Đường, có lẽ Thẩm cảm thấy Ninh phủ xui xẻo mấy ngày nay cũng nên náo nhiệt một phen, liền mời một gánh hát tới biểu diễn, tiếng vang náo nhiệt truyền đi hơn phân nửa Ninh phủ, tất nhiên cũng truyền tới tai Nghiêm thị.

Bộ trang phục Nghiêm thị đang mặc trên người là do chính nàng tìm ra bộ đoan trang nhất, trên mặt nàng cũng trang điểm thật cẩn thận, Từ ma ma lúc này đẩy cửa tiến vào, nhỏ giọng nói: "Phu nhân, hạ nhân trông coi bên ngoài nô tỳ đã sắp xếp tốt, chunga ta liền có thể rời đi."

Nghiêm thị gật đầu lấy áo choàng từ trên tay Từ ma ma, nghẹn khuất nhiều ngày trong phòng vậy rồi, đây cũng là lần đầu tiên nàng bước ra khỏi phòng, bên ngoài là cảnh tuyết rơi nhẹ, Nghiêm thị nhắm mắt cảm nhận ánh nắng một hồi mới hiys sâu một hơi, cất bước đi đến hướng tiếng nhạc truyền đến.

Từ mấy ngày trước, Từ ma ma đã nói cho nàng biết Thẩm thị muốn làm một gia yến tế tổ vào mồng một tháng chạp, sự kiện thế này thì thân là một chủ mẫu nàng không thể vắng mặt được, bởi vậy Nghiêm thị vẫn luông tâm tâm niệm niệm chờ, chờ Ninh Như Hải sẽ nhân cơ hội này giải trừ cấm túc cho nàng, nhưng nàng lẳng lặng chờ, vẫn luôn chờ cho đến nửa đêm hôm qua, tin tức muốn thả nàng ra vẫn chưa có.

Nghiêm thị lúc này đứng ngồi không yên, trong lòng nàng có một dự cảm không tốt, cảm thấy chính mình sẽ gióng như Ninh Thụy Nhi ngốc ở trong viện đến khi chết già, Nghiêm thị vẫn luôn không phải là người sẽ ngồi chờ chết, vì thế nàng lấy tiền mình tư tàng được để cho Từ ma ma đi ra ngoài mua chuộc mấy tên hạ nhân trông coi nàng, sự tình gia yến tế tổ này, người khác không mời nàng, nàng thân là một chủ mẫu, chỉ cần xuất hiện thì chắc chắn Thẩm thị sẽ sinh khí, cũng sẽ không đuổi nàng đi trước mặt mọi người.

Từ ma ma một đường đỡ Nghiêm thị tới bên ngoài Thọ An Đường, La ma ma ở bên ngoài thấy Nghiêm thị tự nhiên tới sắc mặt cứng đờ, liền phải đi vào trong thông báo, nhưng lập tức bị Nghiêm thị gọi lại.

“Không làm phiền ma ma, ta tự mình đi vào là được." Nghiêm thị dùng vẻ mặt ôn hòa cười, nhưng trong thời gian bị cấm túc nàng đã gầy xuống một vòng lớn, nguyên bản là mỉm cười phúc hậu, nhưng trong mắt La ma ma cũng cảm giác ít nhiều có một tia dữ tợn, La ma ma còn muốn nói tiếp nhưng Nghiêm thị đã lướt qua nàng trực tiếp tiến vào sân.

Nguyên bản cả nhà đang vui vẻ vây quanh bàn tròn, một mặt ăn cơm một mặt xem diễn, Nghiêm thị bỗng nhiên xuất hiện giống như một viên đá rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, trên sân khấu cách đó không xa nhóm diễn viên vẫn như cũ ê ê a a không ngừng, nhưng ở bàn bên này thì lại không có người nào nói chuyện, thậm chí ngay cả động tác gắp thức ăn cũng ngừng lại, tình cảnh nhìn qua có chút buồn cười.

Ninh Uyên chờ mấy vãn bối đều bất động thanh sắc mà đứng dậy, gọi một tiếng mẫu thân, biểu tình Thẩm thị lại lạnh như băng, "Ngươi tới đây làm gì."

“Lão phu nhân nói lời vì vậy, ngày hôm nay muốn tế tổ thì ta thân là đại phu nhân như thế nào lại không tới được." Nghiêm thị mỉm cười nói xong, cũng không chờ Thẩm thị phản ứng, trực tiếp đi đến bên người Ninh Như Hải, đồng thời liếc mắt nhìn sang Triệu thị đang dựa gần Ninh Như Hải một cái, Triệu thị không nói gì, hiểu ý mà chủ động nhường lại chỗ ngồi, đi đến phía sau ngồi xuống.

"Thiếp thân đã tự biết sai lầm của mình, nên không có mặt mũi nào để gặp lão gia, nhưng thiếp nghe nói lão gia bệnh mãi vẫn chưa khỏe, đến giờ mới tốt lên chút." Nghiêm thị đối với Ninh Như Hải ủy khuất hạ đầu gối xuống, mặt mày tràn đầy sự quan tâm.

Thân thể Ninh Như Hải chưa tốt hẳn,cả người nhìn qua có chút phù phiếm, nhìn mặt Nghiêm thị, trong lòng hắn đúng là có chút tức giận đối với Nghiêm thị, người đàn bà này thế nhưng lại làm chuyện gièm pha đến thế, đổi thành bất cứ ai cũng không thể dễ dàng cho qua như thế, nhưng năm đó hắn ở trên chiến trường bị thương nặng mà ngất đi, chính Nghiêm thị lấy thân thể nữ tử này mà cõng hắn từ cái chết bò ra, bằng không hắn đã sớm mất mạng ở đó, cũng bởi vì có phần ân tình cứu mạng này nên mặc dù Nghiêm thị chỉ có xuất thân thế gia giang hồ, mà Ninh Như Hải vẫn đưa nàng lên vị trí chính thê, cũng hứa hẹn chỉ cần hắn còn sống một ngày thì không ai có thể động vào vị trí chính thê của nàng.

Lời là từ trong miệng hắn nói ra, cứ cho là Nghiêm thị làm mất mặt hắn, nhưng xét kỹ mấy năm nay Nghiêm thị ôn nhu như nước cũng chưa bao giờ can thiệp hắn tiếp cận nữ tử khác quá sâu, xét qua mấy loại tình cảm ở bên nhau đến giờ, liền tính Ninh Như Hải hắn muốn tức giận, muốn trách cứ nhưng cũng có ít nhiều không đành lòng, lần này thấy Nghiêm thị thêd nhưng lại chủ động tới, bày ra bộ mặt muốn lấy lòng hắn, mặc dù sắc mặt hắn âm trầm nhưng vẫn chủ động mở miệng nói với Thẩm thị: "Lão phu nhân, ngài xem......"

“Phu nhân của ngươi thì ngươi tự xử lý đi, ta già rồi, quản không nổi cái nhà này!" Thẩm thị đương nhiên biết Ninh Như Hải có ý tứ gì, chỉ tức giận đứa con trai này của nàng không biết cố gắng, chỉ mặc kệ mà hừ lạnh một tiếng, quả thực cũng không trực tiếp đem Nghiêm thị đuổi đi.

Nghiêm thị thấy Thẩm thị biểu lộ thái độ, lập tức mang vẻ mặt tươi cười mà ngồi xuống, thân thiết gắp một quả bạch ngọc viên (?) vào trong chén Ninh Như Hải, "Đây là bạch ngọc viên mà lão gia thích ăn nhất, lão gia ăn nhiều một chút."

Thấy Ninh Như Hải gật đầu, đem viên kia ăn, trên mặt Nghiêm thị cười càng tươi, ánh mắt đảo qua một vòng, cuối cùng dừng lại trên mặt Ninh Uyên, cười nói: "Mới có vài ngày không gặp mà Uyên nhi hình như cao hơn rồi."

“Đa tạ mẫu thân quan tâm.” Ninh Uyên lập tức đứng lên, “Con vòn chưa chúc mừng mẫu thân cùng phụ thân nối lại tình xưa.”

“Đứa nhỏ ngốc, ta cùng với phụ thân ngươi chưa bao giờ từng ngăn cách, cần gì phải nối lại đâu." Nghiêm thị đúng là da mặt dày, nói câu này mà mặt không đổi sắc tâm không động, nói xong lại nhìn chằm chằm Ninh Uyên nói tiếp: "Bất quá trong thiên hạ này phu thê quan hệ có tốt đến đâu cũng chịu không nổi có tiểu nhân ở bên cạnh làm loạn, mẫu thân ngươi lần này rốt cuộc vì sao mới gặp phải tình huống này cũng nên hảo hảo mà tỉnh lại."

Lời này Nghiêm thị nói đến cực kỳ lộ liễu, còn lộ ra một cỗ hương vị uy hiếp, điệu cười cũng cực kỳ chanh chua, nhưng Ninh Uyên phảng phất như không nhận ra, ung dung lại hướng về Nghiêm thị thi lễ mới ngồi xuống.

Từ ma ma đứng ở phía sau Nghiêm thị thấy không có việc gì cần hầu hạ liền lui về phía sau hai bước, nhưng vào lúc này, nàng bỗng nhiên phát hiện Triệu thị đang nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt Triệu thị rất nhạt, mí mắt hơi híp lại, phảng phất như chỉ đánh giá qua quần áo trên người Từ ma ma, nhưng Từ ma ma lại bị nàng nhìn đến nổi da gà, cuối cùng như đã thông suốt được cái gì, cắn răng một cái, liền yên lặng mà rời khỏi sân đi về phía từ đường.

Sau khi ăn xong, Thẩm thị phát thưởng cho gánh hát, đi đầu mang theo một đám người dẫm lên lớp tuyết mỏng đi tới từ đường Ninh gia, bởi vì có Ninh Uyên cầu tình nên cuối cùng thì Ninh Nhụy Nhi cũng không bị chuyển ra ngoài, nhưng mà ở thời điểm tế tổ nàng cũng chỉ có thể bị nhốt ở trước từ đường, không được quấy nhiễu người khác.

Chính đường của từ đường đã bày xong bàn cùng tế phẩm, đã sớm có hạ nhân chuẩn bị tốt hương nến, Ninh Như Hải làm gia chủ là người đầu tiên tiến lên, chắp tay, thắp dâng hương, cung kính dập đầu ba cái đối với bài vị tổ tông phía trên.

Vào lúc này Triệu thị tiến lại gần Nghiêm thị nói: " Tỷ tỷ đi đến đây không ghé qua nhìn nữ nhi của tỷ sao."

Nghiêm thị nghiêng người nhìn qua, "Phiền muội muội ngươi quan tâm, cái nữ nhi kia của ta đã không biết cố gắng để rồi thành như vậy, thấy hay không thấy cũng như nhau, thật ra ta cũng không có cái phúc khí giống muội muội ngươi như vậy, có nữ nhi thông minh lanh lợi như Mạt nhi."

Triệu thị hơi mỉm cười, lui về phía sau một bước không nói chuyện nữa.

Ninh Như Hải thắp xong nén hương, liền đến phiên Thẩm thị cùng Nghiêm thị, hai người theo thứ tự mà thắp lên hương nến, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài truyền một trận ồn ào, nghe thấy tiếng thét chói tai kia, Thẩm thị liền biết là do Ninh Nhụy Nhi vọng lại, không khỏi lạnh lùng nói: "Không phải đã để người canh chừng nàng sao, làm thế nào mà nàng lại tới đây làm ầm ĩ!"

Thẩm thị vừa dứt lời, Ninh Nhụy Nhi đã vọt vào cửa, nàng đầu tóc tán loạn chạy vào rồi liếc khắp nhóm người, ánh mắt liền cố định trên người Thẩm thị kêu khóc chạy tới nói: " Cứu Cứu ta! Tổ mẫu cứu ta đi! Đại ca không phải do ta gϊếŧ mà! Ta chỉ là kẻ chết thay, là kẻ chết thay thôi, tổ mẫu người nhất định phải cứu ta!"

Thẩm thị thẳng tắp nhìn chằm chằm vào khuôn mặt dơ bẩn của Ninh Nhụy Nhi, hoảng loạn liền dùng lực đẩy nàng ra, nhưng Ninh Nhụy Nhi liền thấy Nghiêm thị đứng bên cạnh liền buông tay ra, lại hướng mặt Nghiêm thị mà đánh tới, thét to: "Nương! Người không thể đối đãi với ta như vậy, ngươi không thể bắt ta thay thế ngươi chịu chết được! Ta rõ ràng là nghe theo lời ngươi phân phó nên mới đẩy đại ca xuống nước, ngươi như thế nào lại đem hết tội đẩy đến người ta, không những thế còn muốn đem ta gϊếŧ đi để diệt khẩu!"

Nghiêm thị mặt mày trắng bệch, không chút suy nghĩ liền tát mạnh lên mặt Ninh Nhụy Nhi, "Nha đầu điên, ngươi ở đây nói lung tung cái gì, ngươi đâu, còn không đem nha đầu điên này nhốt lại nhanh!"

“Không! Nơi nào ta cũng không muốn đi, ngươi muốn gϊếŧ ta, ta không đi đâu hết!" Cả người Ninh Nhụy Nhi pháy run, cuối cùng phát hiện Ninh Như Hải cũng đang ở đây, lại ngã lộn nhào chạy qua ôm lấy chân Ninh Như Hải, "Phụ thân, ngươi phải tin ta, ta thật sự không hề muốn gϊếŧ đại ca! Là mẫu thân nói chỉ khi nào đại ca chết thì tương lai Trạm ca ca mới có thể danh chính ngôn thuận mà kế thừa tước vị, việc là do ta làm, sẽ không có ai tin một tiểu nữ hài bốn tuổi có thể gϊếŧ người cả! Phụ thân, tất cả đều do mẫu thân sai ta đi làm, nàng chỉ ta giả bộ có cái vòng cổ bị rớt xuống hồ, rồi nhờ Điền ca ca giúp ta đi tìm, chờ đến thời điểm Điền ca ca cúi đầu, liền đem hắn đẩy xuống hồ......... Hiện giờ mẫu thân sợ sự tình này sẽ bị phát hiện, liền muốn đem ta diệt khẩu, phụ thân cứu ta, cứu ta đi!"

“Lão gia, ngươi đừng nghe nha đầu điên này hồ ngôn loạn ngữ (ăn nói lung tung), nàng điên rồi, không chừng là bị tà vật ám phải, nên mới nói ra những lời hỗn trướng thế này." Nghiêm thị gấp đến độ thanh âm đều phát run, không ngừng hướng ra ngoài kêu, "Một đám đều mất hồn cả sao, còn không mau đem nha đầu điên này đi, để nàng ở đây càn quấy lão gia cùng lão phu nhân tế tổ tiên sao!"

“Chậm đã!” Thẩm thị vừa phục hồi tinh thần lại, Ninh Nhụy Nhi đã nói rõ ràng đến như vậy, nàng không có khả năng không nghe rõ, vội vàng đứng lên đi đến trước mặt Ninh Nhụy Nhi nói: "Ngươi nói cái gì, chính ngươi đem đại ca ngươi đẩy xuống nước, ngươi nói đến đại ca chẳng lẽ là...... Điền nhi?"

“Không sai, không sai, chính là Điền ca ca!” Ninh Nhụy Nhi gật đầu liên tục, "Là mẫu thân, là mẫu thân sai ta gϊếŧ Điền ca ca! Từ đầu ta cũng không muốn nhưng là do mẫu thân bức ta làm!"

Trước mắt Thẩm thị tối sầm, suýt nữa đã té xỉu, Ninh Điền chính là tôn tử đầu tiên của nàng, từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, khiến nàng đặc biệt yêu thích, nhưng lại ngoài ý muốn mà bị đuối nước mà chết, Thẩm thị đã đau lòng rấy nhiều, cũng từng hoài nghi có người cố ý mưu hại, nhưng vào lúc ấy bên người Ninh Điền chỉ có Ninh Nhụy Nhi bốn tuổi, Ninh Nhụy Nhi cũng bị dọa đến ngây người, một mực chắc chắn ca ca là bị trượt chân xuống nước, một đám người lớn bọn họ cũng không thể hoài nghi một tiểu nha đầu như vậy, cuối cùng sự tình cũng không thể tra ra được cái gì nên đành lấy lý do là sự cố ngoài ý muốn, nhưng hiện nay bị Ninh Nhụy Nhi nhảy ra tiết lộ một sự thật ghê người như vậy, tại sao không thể không làm Thẩm thị khiếp sợ được!

“Lão phu nhân, nha đầu này điên rồi, ngài không thể tin lời hồ ngôn loạn ngữ này được!" Nghiêm thị cưỡng bách mình phải trấn định, dù sao đó cũng là sự tình của rất nhiều năm trước, sớm đã không còn chứng cứ, tuy rằng nàng không biết Ninh Nhụy Nhi là bị cái gì kíƈɦ ŧɦíƈɦ đột nhiên lại nói ra những lời này, nhưng cho dù Ninh Nhụy Nhi có nói cái gì đi chăng nữa, nàng chỉ cần sống chết cứ phủ nhận là được, dù sao ai cũng biết lời người điên nói đều không đáng tin!

Thẩm thị khắc chế lồng ngực đang không ngừng đập dữ dội của mình, trừng mắt nhìn sang phía Ninh Như Hải xem, thấy vẻ mặt Ninh Như Hải cũng là vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm, hiển nhiên hắn* cũng bị sự thật này làm kinh sợ.

(*nguyên văn là nàng nhưng chắc là tác giả type nhầm nên tui mạn phép sửa lại)

Nghiêm thị thấy Ninh Như Hải trừng hai mắt nhìn mình, trong lòng lộp bộp, lập tức thay đổi biểu tình nói: "Lão gia, chẳng lẽ nào ngươi cũng nghi ngờ ta!? Trước kia ta đã đối đãi với Điền nhi như thế nào, ngươi cũng đều biết, phàm là trong phủ này có thứ gì tốt ta không phải đều nhớ đến đưa cho Điền nhi hay sao, làm sao ta có thể sai sử một nha đầu bốn tuổi là nữ nhi thân sinh của ta đẩy người xuống nước được!"

Đúng vậy. Ninh Như Hải cũng phản ứng lại, cho dù Nghiêm thị có ngoan độc đi chăng nữa sao có thể làm ra sự tình như vậy, huống chi Ninh Nhụy Nhi hiện tại cũng đã điên rồi, loại chuyện cũ từ nhiều năm trước này đến chứng cứ còn không rõ ràng, nếu là dựa vào cái này để vấn tội Nghiêm thị thì thật sự không công bằng.

Khi hắn chuẩn bị mở miệng nói thì ngoài cửa lại vang thêm một thanh âm khóc nức nở, "Đại phu nhân, nô tỳ cầu xin người hãy quay đầu lại đi, không cần chấp mê bất ngộ mà đi xuống như vậy, ngươi cứ làm như vậy, cuối cùng người thiệt thòi chỉ có chính ngươi cùng Ninh Trạm thiếu gia thôi!"

Nghe thấy thanh âm này, Nghiêm thị cứ như bị sét đánh qua, cứng đờ tại chỗ, nàng cường ngạnh xoay cổ lại, thấy Từ ma ma mặt đầy nước mắt nhào vào, quỳ trên mặt đất nói: "Lão gia, lão phu nhân, những lời mà đại tiểu thư nói đều là sự thật, những việc này lão nô đã đè ép trong lòng ngần ấy năm, thật sự là chịu không nổi nữa!"

“Đồ đáng chết, ngươi dám phản bội ta!" Nghiêm thị tức đến khó thở, nhưng lời nói vừa xuất ra, liền nhận ra không xong, nàng vừa nói ra, không phải là ngầm thừa nhận lời Từ ma ma nói là sự thật sao!?

“Nhị phu nhân, nhị phu nhân ngươi làm sao vậy!” Trong đám người bỗng nhiên lại truyền ra một trận ầm ĩ, thì ra là Triệu thị hôn me bất tỉnh, việc này tựa hồ là đả kích quá lớn đối với nàng, nhất thời khó có thể thừa nhận được.

Tác giả có lời muốn nói: Nhìn các bạn học bình luận, đều nói Ninh Như Hải đối với Nghiêm thị quá rộng lượng, kỳ thật việc này cũng có nguyên nhân, trong chương cũng đã nói qua, Nghiêm thị đã cứu mạng Ninh Như Hải, đây cũng là lí do vì sao nàng xuất thân không bằng Triệu thị mà có thể ngồi lên vị trí chính thê.

Phó bản Giang Châu sẽ kết thúc trong vòng mấy chương sắp tới, sau đó sẽ mở ra phó bản Hoa Kinh, tiểu Uyên Uyên cũng muốn từ thiếu niên trưởng thành lên thanh niên, có thể danh chính ngôn thuận nói chuyện yêu đương rồi~

___________________________

Phong: Hự hự, cuối cùng cũng type xong, dùng điện thoại type chậm quá đi v( ̄∇ ̄). Sắp hết phó bản Giang Châu rồi hóng tới diễn biến hai người tình tứ quá đi. Dạo này tui hay lọt hố nên lười edit lắm (*´∀'*).Mọi người thấy có lỗi chính tả nào hay thắc mắc gì thì cứ cmt mình sẽ trả lời :3

Cảm ơn mọi người vẫn chờ đứa lười như mình ra chương :>>

Và hẹn gặp lại ở chương sau :33