Thừa Tướng Yêu Nghiệt Sủng Thê

Chương 84-1: Hổ phù Trần gia Tây Yến quốc (1)




Vây quanh Thanh Linh là tám đại hán, trên tay bọn hắn cầm binh khí hoàn toàn không giống nhau, người cầm Loan Câu (cái móc), người cầm Đại Thiết Chùy (búa lớn), người cầm Lưu Tinh Chùy ( 2 cái búa có gai nhịn được nối với nhau bởi một xích sắt), người cầm đại đao đẳng binh khí.

Tây Thành Bá không phát hiện ra Bạch Nhiên ở tán cây thấp, Bạch Nhiên nhanh chóng đứng lên định lại chỗ Thanh Linh, lại bị nàng nhìn một cái lạnh lùng liền lùi về.

Bạch Nhiên nghĩ nhị tiểu thư không muốn hắn xuất hiện, vậy liệu nàng có nắm chắc đánh bại mấy người đó chứ? Dù sao gần đây võ công nàng tinh tiến không ít.

Tây Thành Bá ngồi ở chiế xe lắn làm bằng gỗ, cười gằn: “Diệp Đàm, hôm nay tên mặt trắng nhỏ Tần Liễm không có ở đây, ngươi chịu chết đi!” Hắn mang tới tám đại hán, người nào người nấy khí lưc vô vùng lớn.

Mặc dù lần trước bị Lãnh ly cầm dị hương hun cho bất tỉnh, nhưng hôm nay tên Lãnh Ly đấy cũng không ở đây. Hắn tin tưởng bộ dạng nhỉ gầy kia của Diệp Đàm chắc chắn không phải là đối thủ của Tây Yến đại vũ sĩ.

“Tây Yến Thái tử, chúng ta không thể hảo hảo nói chuyện được sao? Cần gì giáp mặt đã đánh?” Thanh Linh nhíu mày đáp.

Diện mạo Tây Thành Bá dữ tợn cười to: “Ngươi đã biết sợ? Coi như sợ thì cũng không dùng được. Bản thái tử đã nói qua, đắc tội với bản thái tử tuyệt không có kết quả tốt.” Hắn chịu khuất nhục từ tên tiểu tử Diệp Đàm kia, hôm nay hắn sẽ đòi lại toàn bộ. “ Các ngươi tấn công hết đi!” Hắn phất tay ra lệnh cho tám tráng hán.

Úc Hương viên hương thơm lan tỏa đột nhiên ngập tràn sát khí, khách tới đây du ngoạn mắt thấy sát khí nổi lên, sợ đến nhanh chân chạy, d>i<e%n@d!a>n?l#e%q&u@y<<d@o^n  vốn Úc Hương viên phi thường náo nhiệt trong nháy mắt yên tĩnh lại.

Ba người hướng Thánh Linh ném ra vòng răng cưa, Lưu Tinh Chùy cũng theo nhau mà đến, lực đạo cùng tốc độ rất lớn, sát khí khuấy động làm nhiều hoa cỏ nhanh chóng úa tàn.

Thanh Linh phi thân giữa không trung, cuốn theo trận mưa hoa tuyệt đẹp, cánh hoa nhiều màu sắc xinh đẹp cùng với thiếu niên anh tuấn vô song hòa lẫn với nhau tạo nên một cảnh tượng đáng kinh ngạc, ngay cả Tây Thành Bá ngổi xem một bên cũng khó nhịn lộ ra vẻ mặt thưởng thức.

Thanh Linh vận nội lực, tay không bắt được xích sắt của Lưu Tinh Chùy, khống chế đánh vòng răng cưa trở về. 

Răng cưa bay ngược trở về với tốc độ rất nhanh, lực đạo bén nhọn vô cùng, trong chớp mắt liền có hai đại hán bị đánh trúng ngã lắn ra đất.

Tây Thành Bá kinh ngạc trừng lớn hai mắt, Lưu tinh chùy ít cũng nặng ngàn cân, vậy mà cái tên tiểu tử Diệp Đàm nhỏ gầy gió thổi cái liền bay lại có thể nhẹ bẫng khống chế được nó. Hơn nữa động tác của Diệp Đàm gió chảy mây trôi, nhanh như gió, cho dù võ công cao cường hơn người cũng chưa chắc đã làm được điều đó a.

Đại hán còn lại hô to một tiếng, bọn họ cầm trong tay đại thiết chùy và đại đao hướng thẳng Thanh Linh. Dáng dấp bọn họ cao lớn, chiêu thức cũng linh hoạt tuyệt diệu nhưng tuyệt không bằng dáng người gầy nhỏ nhanh nhẹn của Thanh Linh.

Tây Thành Bá vừa quan sát vừa âm thầm lo lắng, hắn hiện tại không thấy bóng dáng Diệp Đàm, chỉ thấy một bóng dáng y phục màu lam như cá trườn lách giữa sáu vị tráng hán. Sau đó hắn nghẹ họng trân trối nhìn tay của mình, từng mảnh cánh hoa bay lên giữa không trung nhất tề rơi xuống.

Mà Diệp Đàm thân thể nhỏ gầy, khuôn mặt lãnh lẽo đứng yên. Gió thổi qua cuốn những cánh hoa, đứng ở nơi cánh hoa rơi đầy đất, nàng vẫn thanh lãnh như cũ, khí chất cao quý không gì sánh bằng, giống như một vị thần cao cao tại thượng.

Tây Thành Bá chớp mắt còn có ý niệm cúi đầu trước Thanh Linh, nghĩ lại hắn đột nhiên sợ đến mồ hôi chảy ròng ròng.

Thanh Linh bỗng quay đầu lại nhìn Tây Thành Bá, ánh mắt như đao nhọn, từng bước từng bước đi lại đến chỗ hắn đang ngổi.

“Diệp Đàm, bản thái tử ra lệnh cho ngươi không được đến gần ta nửa bước!” Hắn vẫn cho rằng chỉ cần Tần Liễm không có ở đây thì Diệp Đàm không phải là vấn đề khó giải quyết. Nhưng thật không ngờ nằm ngoài dự liệu của hắn, ai ngờ tên tiểu tử Diệp Đàm này với Tần Liễm là người không thể đắc tội.

Thanh Linh cười lạnh một tiếng, bước chân như cũ vẫn không ngừng lại. Lúc nàng đến gần Tây Thành Bá, hắn đột nhiên vỗ vào tay vịn xe lăn một cái, mở ra một cơ quan ở giữa, theo đó hai mũi tên độc cùng nhau bay ra.

Hai mũi tên tốc độ rất nhanh nhưng tốc độ né của Thanh Linh còn nhanh hơn. Tránh qua mũi tên, nàng nháy mắt tiến đến sau lưng Tây Thành Bá, một cước đem hắn ngã lăn quay.

Tây Thành Bá còn chưa kịp phòng bị, cả người cả xe lăn đều ngã chỏng gọng, trong miệng còn ngậm một hớp bùn.

Hắn lật người, lấy tay đẩy xe lăn đang đè ở trên đùi ra, con mắt sắc bén hiện lên vẻ kinh hoàng nhìn Thanh Linh: “Diệp Đàm, ngươi dám vô lễ với Thái tử một nước, đợi bản thái tử từ Tiêu Dao thành trở về Tây Yến, d>i<e%n@d!a>n?l#e%q&u@y<<d@o^n  nhất định phải đòi công đạo từ Nguyên Ung đế Nam Hạ quốc các ngươi!”

“Bản thái tử không phải là không giảng đạo lý với ngươi, nếu hiện tại ngươi chịu quỳ xuống dập đầu xin lỗi ba cái với bản thái tử, bản thái tử có thể bỏ qua cho ngươi, nếu không…”

“Nếu không thì thế nào?” Thanh Linh mỉa mai cười hỏi, từ trên cao nhìn hắn.

“Nếu không bản thái tử hướng Nguyên Ung đế Nam Hạ quốc đòi mạng ngươi, đến lúc đó người có khóc mù mắt, bản thái tử cũng nhất quyết không bỏ qua cho ngươi.” Tây Thành Bá uy hiếp, hắn không tin Diệp Đàm đến cái này cũng không sợ.

“Đã như vậy thì giết hắn đi!” Một đạo âm thanh băng lãnh vang lên, Thanh Linh theo bản năng quay đầu liền thấy Tần Liễm một thân bạch y đi đến.

Lúc này nhìn thấy hắn, tai nàng đỏ đến lợi hại.

Tây Thành Bá nhìn thấy người tới, mày rậm cau chặt, gương mặt thoáng chốc liền nặng nề: “Tần Liễm, các ngươi dám can đảm giết bản thái tử, Tây Yến tuyệt đối không bỏ qua cho các ngươi.” Hai người này tại sao lại cuông vọng đến vậy chứ?

“Tây Yến, Tây Lâm hoang mạc.” Tần Liễm vân đạm phong khinh nói.

Tây Thành Bá nghe vậy, huyết dịch toàn thân chợt đông cứng thành băng. Sắc môi đen nhánh run run cười cứng ngắc: “Ngươi đang nói cái gì vậy?”

“Tây Lâm hoang mạc, tám vạn binh mã, thái tử còn cần bổn tướng nói thêm sao?” Âm thanh hắn rất nhu hòa lại khiến cho Tây Thành Bá trong lòng run sợ.

Thanh Linh nghe chuyện như rơi vào trong sương mù, không hiểu nhìn Tần Liễm.

Tần Liễm cười giải thích cho nàng: “Tây Thành Bá tự mình thao luyện binh mã ở Tây Lâm hoang mạc, theo luật lệ Tây Yến, đây là tử tội.

Nàng tin không? Bây giờ nàng giết hắn hả giận, ta có biện pháp khiến Tây Yến không chỉ không trách tội nàng mà còn cảm tạ ân đức.”

Thế lực của hắn đến tột cùng có bao nhiêu lớn? Thân ở Nam Hạ mà chuyện cơ mật như Tây Thành Bá thao luyện binh mã hắn cũng biết. Thế nên lời vừa rồi của hắn nàng hoàn toàn tin tưởng.

Thì ra trong tay hắn có điểm yếu của Tây Thành Bá, khó trách lúc trước hắn bảo nàng không cần lo lắng việc đắc tội Tây Thành Bá, xảy ra chuyện gì có hắn chịu trách nhiệm.

Tây Thành Bá sắc mặt lo lắng: “Tần Liễm….”

“Ngươi nghĩ bổn tướng đang nói hươu nói vượn? Haha” Tần Liễm cười khẽ một tiếng. “Nếu như bổn tướng tiết lộ tin tức Tây Lâm hoang lạc cho hảo đệ đệ của thái tử, ngươi nghĩ hắn sẽ thế nào?” 

“Không!” Tây Thành Bá hoảng sợ, đệ đệ tốt Tây Thành Hạ luôn nghĩ cách để hạ bệ hắn.

Nếu Tần Liễm đem chuyện Tây Lâm hoang mạc tiết lộ cho Tây Thành Hạ, thông qua Tây Lâm hoang lạc hắn sẽ điều tra ra hắn chính là người đứng sau thao luyện binh mã.

Cuối cùng phụ hoàng khẳng định cũng biết, phụ hoàng hắn hận nhất loại người có dị tâm, chuyện này mà bị phụ hoàng hắn biết, chờ đợi hắn không chỉ là danh hiệu Thái tử bị phế bỏ mà còn là cái chết.