Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 105: Bú sữa




<!-- -->

Nhìn bộ dạng không thể làm gì của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo cảm thấy rất sảng khoái!

Được rồi! Không phải anh muốn tôi sờ sao? Vậy đừng trách tôi không khách khí! Mạc Tiểu Hàn tức giận dùng sức nhéo một cái vào cây côn th*t to lớn đó!

"A!" Sở Thiên Ngạo phát ra một tiếng kêu đau đớn, khom lưng che quần lót của mình, mặt nhăn nhúm rất khó coi.

"Mạc Tiểu Hàn!" Một tiếng gầm nhẹ tức giận, Sở Thiên Ngạo vội vàng mở cà vạt buộc chân Mạc Tiểu Hàn, nhanh chóng ôm Mạc Tiểu Hàn lên, dùng sức mạnh kinh người ném cô lên trên giường!

"Ưmh......" Mạc Tiểu Hàn bị đau vừa kêu một tiếng, Sở Thiên Ngạo đã như mãnh hổ nhào tới. Bàn tay dùng sức xé ra, rẹt, chiếc váy trên người Mạc Tiểu Hàn bị xé tứ tung!

Mạc Tiểu Hàn giãy giụa khép hai chân lại, Sở Thiên Ngạo lại càng thêm hưng phấn, cây gậy lớn hung hăng đâm vào nơi mềm mại của Mạc Tiểu Hàn, dường như muốn dđâm xuyên qua lớp quần lót thật mỏng đi vào!

Mạc Tiểu Hàn khàn giọng kêu: "Sở Thiên Ngạo! Tên lợn giống này! Anh trừ cưỡng gian còn có thể làm gì!"

Nhưng Sở Thiên Ngạo hoàn toàn không quan tâm đến tiếng gào thét của Mạc Tiểu Hàn, đôi tay kềm chặt hai cánh tay cô đang không ngừng giãy giụa, bắp đùi cứng như sắt kẹp hai chân cô cũng đang không ngừng giãy dụa, đôi môi nóng bỏng không ngừng ở trên người cô nhóm lên từng ngọn lửa nhỏ!

Mạc Tiểu Hàn biết mình càng giãy dụa hắn càng hưng phấn, nên bình tĩnh lại bắt đầu giả bộ nằm im như xác chết. Kệ cho hắn tách chân mình ra, cả người cô nằm dang tay dang chân hình chữ đại ở trên giường.

Trên mặt Sở Thiên Ngạo hiện lên màu đỏ của sự thèm muốn dục vọng mãnh liệt, cặp mắt tối dđen cũng bốc lên ngọn lửa điên cuồng. Hắn đã nhịn quá lâu, chỉ có người người phụ nữ này mới có thể làm cho hắn thỏa mãn!

Đột nhiên, giống như có thần giao cách cảm, Mạc Tiểu Hàn nghe như có tiếng trẻ nít khóc vang dội. Dường như là Tiểu Tư Hàn đang khóc ở dưới lầu.

"Sở Thiên Ngạo! Tên cầm thú này! Con trai của anh đang khóc ở dưới lầu! Vậy mà anh còn có ý định làm chuyện này!" Không biết vì sao a, Tiếng khóc của Tiểu Tư Hàn khiến trong lòng Mạc Tiểu Hàn đau đớn. Cố gắng xô đẩy Sở Thiên Ngạo đang liếm láp khắp nơi ở trên người cô.

Tư Hàn là tâm can bảo bối của Sở Thiên Ngạo lòng, nghe nói Tư Hàn đang khóc, Sở Thiên Ngạo lập tức dừng động tác lại, vễnh tôii nghe ngóng.

Hình như là thế! Lầu dưới quả thật có tiếng đứa bé khóc! Chỉ có điều tiếng khóc này rất yếu ớt, không lắng nghe thì tuyệt đối không nghe được, gian phòng này hiệu quả cách âm vô cùng tốt.

Sở Thiên Ngạo kỳ quái liếc mắt nhìn Mạc Tiểu Hàn, lỗ tôii người người phụ nữ này thật đúng là nhạy bén!

Tiểu Tư Hàn rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Không phải bà vú đang chăm sóc sao? Sao khóc đến đau lòng như vậy? Sở Thiên Ngạo xót con trai, lập tức bật ngồi dậy từ trên người Mạc Tiểu Hàn, nhanh chóng mặc quần vào.

"Hôm nay trước hết bỏ qua cho cô! Đợi lát nữa quay lại sẽ tính toán với cô!" Sở Thiên Ngạo tà ác liếc cơ thể tần truồng của Mạc Tiểu Hàn rồi vội vã đi xuống lầu.

Mạc Tiểu Hàn kiếm trên bàn trong phòng làm việc được mấy cái kim băng, ghim lại những vết rách trên váy rồi cũng phóng xuống lầu.

Mặc dù là con trai của Sở Thiên Ngạo và người người phụ nữ khác, nhưng Mạc Tiểu Hàn không khỏi đối với đứa bé này có sự thương yêu đặc biệt.

Có lẽ là đứa bé này với mình hữu duyên! Lần đầu tiên nhìn thấy đã thích! Có lẽ do quá nhớ thương con gái của mình! Mạc Tiểu Hàn chỉ có thể tự giải thích như vậy trong lòng.

"Gì Trần, tại sao là bà? Bà vú đâu?" Sở Thiên Ngạo xuống lầu, thấy gì Trần cùng hai người giúp việc khác đang ra sức dỗ đứa bé, mà không thấy bà vú.

Một người giúp việc cầm trong tay một bình sữa nói: "Cậu chủ, bà vú tạm thời có chút việc đi ra ngoài một lát, cậu chủ nhỏ có thể bị đói bụng!"

"Đói bụng? Không phải đói bụng bà sẽ cho nó bú sữa sao?" Sở Thiên Ngạo thấy con trai khóc, đau lòng không nhịn được, giật bình sữa từ trong tay người giúp việc, vụng về đưa vào miệng đứa bé.

Nhưng đứa bé lại không uống, núm vú cao su vừa đưa vào trong miệng nó, nó lại dùng đầu lưỡi đẩy ra ngoài, sau đó lại oa oa khóc lớn.

Tiểu Tư Hàn khóc đau lòng như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng có chút tái đi rồi. Sở Thiên Ngạo đau lòng, giơ chân lên đá vào người giúp việc bên cạnh!

"Sao các người lại vô dụng như vậy! Đứa bé đói bụng mà cho ăn cũng không được!" Tiểu Tư Hàn càng khóc càng uất ức, bộ dáng kia thật vô cùng đáng thương!

Nghe Tiểu Tư Hàn khóc, Mạc Tiểu Hàn không giải thích được, cảm thấy bộ ngực căng đau, trướng lên rất khó chịu.

Mạc Tiểu Hàn cúi đầu nhìn, trước áo ngực vậy mà lại ướt! Mạc Tiểu Hàn ngẩn ra, chẳng lẽ đây chính là căng sữa như mọi người thường nói?

Cô vừa mới sinh con chưa tới hai tháng, đúng là có sữa!

Nghe tiếng khóc của bé con, Mạc Tiểu Hàn cảm thấy đau lòng! Vội vã đi tới bên cạnh Sở Thiên Ngạo, đưa tay tiếp nhận đứa bé: "Để tôi thử xem!"

Sở Thiên Ngạo nghĩ Mạc Tiểu Hàn lại muốn cho Tư Hàn bú sữa bình, không nhịn được trừng mắt nhìn cô: "Đút vào không được! Mới vừa rồi chúng tôi cũng đã thử qua rồi!"

Mạc Tiểu Hàn cúi đầu nhìn bé con đang oa oa khóc, khuôn mặt nhỏ trắng nõn đỏ bừng, khóe mắt đọng một giọt nước mắt, nhìn qua vừa đáng yêu vừa đau lòng. Trong lòng Mạc Tiểu Hàn cảm thấy đau đớn.

Nói khẽ với Sở Thiên Ngạo: "Tôi vừa mới sinh em bé không lâu, còn có một chút sữa. Để cho tôi thử một chút đi!"

Sở Thiên Ngạo kinh ngạc trợn to mắt: "Cô có sữa?" Khó trách Mạc Tiểu Hàn gầy thành cái bộ dáng này, mà bộ ngực vẫn đầy đặn như thế! Thì ra là có sữa.

Yên tâm đem bé con đặt vào tay Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo nhìn mấy người giúp việc gầm nhẹ: "Tất cả đều lăn hết ra ngoài cho tôi!"

Các người hầu nhanh chóng thối lui khỏi đại sảnh. Mạc Tiểu Hàn ôm lấy đứa bé đi lên lầu.

"Mạc Tiểu Hàn, cô đi đâu vậy?"

"Tôi lên lầu cho em bé bú sữa." Mạc Tiểu Hàn nhìn Sở Thiên Ngạo một cái, chẳng lẽ còn muốn tôi ở phòng khách cho bú sữa sao?

"Ở chỗ này cho bú!" Sở Thiên Ngạo lại bắt đầu ra lệnh cho Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn không thèm quan tâm đến lời nói của Sở Thiên Ngạo, đi lên lầu. Sở Thiên Ngạo không còn cách nào, không thể làm gì khác hơn là cũng theo sau đi lên lầu.

"Anh đừng đi theo tôi! Tôi cho bú xong rồi sẽ đem bé con xuống!" Mạc Tiểu Hàn cũng không hy vọng trong lúc cô cho đứa bé bú sữa, Sở Thiên Ngạo ở bên cạnh nhìn. Cặp mắt dê kia cô suy nghĩ một chút cũng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.

"Ngộ nhỡ cô ôm con tôi đi thì làm thế nào? Tôi phải ở bên cạnh giám sát cô!" Lý do của Sở Thiên Ngạo vô cùng hợp lý.

Mạc Tiểu Hàn không có tâm trạng cùng hắn chèo kéo, bé con dường như biết có người cho bú sữa, khuôn mặt nhỏ nhắn tự động hướng vào ngực cô dụi dụi, cái miệng nhỏ nhắn cũng hướng vào ngực cô nhóp nhép.

Lòng của Mạc Tiểu Hàn nhất thời mềm mại giống như dòng suối chảy. Yêu thương hôn lên trán bé con một cái, rồi nhanh chóng đi lên lầu.

Thấy Mạc Tiểu Hàn dùng ánh mắt dịu dàng như vậy nhìn Tiểu Tư Hàn, lại hôn nó dịu dàng như vậy, Sở Thiên Ngạo đột nhiên cảm thấy trong lòng rất thỏa mãn, rất hạnh phúc. Giống như bọn họ là người một nhà, mẹ đang cho đứa bé bú, ba đi theo bên cạnh giúp một tay.

Thật sự là đáng tiếc, nếu như đứa bé này là của hắn và Tiểu Hàn sinh ra thì tốt hơn biết bao nhiêu! Sở Thiên Ngạo tiếc nuối thầm nghĩ.

Sở Thiên Ngạo đi theo tới cửa, đang chuẩn bị vào nhà, "Rầm” một tiếng, Mạc Tiểu Hàn ở bên trong đóng cửa lại!

Trong tay Mạc Tiểu Hàn đang ôm đứa bé, Sở Thiên Ngạo sợ đụng đến bé con, không dám dùng sức đẩy cửa, Mạc Tiểu Hàn lại nhân cơ hội khóa cửa lại luôn!

Sau khi khóa cửa ngăn Sở Thiên Ngạo khóa ở bên ngoài, Mạc Tiểu Hàn thở dài, rốt cuộc có thể an tâm cho bé con bú sữa rồi!

Vệ sinh sạch sẽ đầu nhũ hoa một cách nhanh chóng, bé con đã không kịp chờ đợi, dùng cái miệng nhỏ nhắn ngậm chính xác vào đầu v*!

Trong nháy mắt, có một cảm giác khác lạ và thỏa mãn trào dâng mà Mạc Tiểu Hàn chưa bao giờ cảm nhận được trước đây! Trong giây phút này, cô đột nhiên cảm thấy vô cùng hạnh phúc!

Bé con ăn rất ngon, chắc là đói bụng lắm, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng mút vào, tới nỗi nuốt không kịp. Mạc Tiểu Hàn mỉm cười, lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu của bé: "Bảo bối nhỏ bé, ăn từ từ thôi, còn nhiều mà, đừng nóng vội. Ngoan ha......"

Bé con tựa như nghe hiểu lời nói của Mạc Tiểu Hàn, tốc độ quả nhiên chậm lại.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn điềm tĩnh của bé con, khóe mắt Mạc Tiểu Hàn đột nhiên ươn ướt. Trong lòng cô đột nhiên dâng lên một tình thương vô bờ bến của người mẹ. Có một suy nghĩ táo bạo, ẵm bé con trốn đi!

Dĩ nhiên, chuyện này là không thể nào. Tiểu Tư Hàn là sinh mạng của nhà họ Sở, bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm vào bé như vậy, cô làm sao có thể đưa bé con này ra ngoài?

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn vừa hạnh phúc thỏa mãn, vừa phiền muộn và chua xót. Nếu như con gái mình còn sống, nhất định cũng sẽ đáng yêu giống như Tiểu Tư Hàn chứ?

"Ken két!" Cửa chợt mở ra! Sở Thiên Ngạo đi vào.

Mạc Tiểu Hàn sợ hết hồn! Muốn lớn tiếng quát, lại sợ làm kinh động bé con trong ngực. Nên chỉ hạ thấp giọng nói: "Làm sao anh vào được?" Rõ ràng cô đã khóa cửa rồi mà!

Sở Thiên Ngạo chau mày, giơ cái chìa khóa trong tay lên lắc lắc: "Đây là nhà tôi, mà cô lại muốn nhốt tôi ở ngoài cửa?"

Ánh mắt Sở Thiên Ngạo không tự chủ được nhìn về phía bé con. Lại theo đứa bé, kéo dài đến bộ ngực đầy đặn trắng nõn đang phơi bày lồ lộ ra ngoài của Mạc Tiểu Hàn loã lồ.

Mạc Tiểu Hàn đỏ bừng cả mặt, vội vàng kéo áo lên, muốn che bộ ngực lại.

Nhưng bé con trong ngực lại không muốn, áo kéo quá cao, bé con bú sữa mẹ không dễ dàng nên phát ra tiếng rầm rì bất mãn.

Mạc Tiểu Hàn thấy đau lòng, lại kéo áo thấp xuống.

Cặp mắt Sở Thiên Ngạo chăm chú nhìn cái miệng nhỏ nhắn của bé con không ngừng mút vào. Nơi nào đó mới vừa rồi chưa được thỏa mãn lại bắt đầu ngẩng đầu lên......