Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 119: Hội gặp mặt thân thiết




<!-- -->

Trong tiệm bán quần áo, Mạc Tiểu Hàn đang cùng với Cố Cẩm Tâm chọn lựa y phục.

"Tiểu Hàn, cậu xem tôi mặc bộ này có được hay không?" Cố Cẩm Tâm cầm lên một cái váy màu đen, ướm trên người rồi khoa tay múa chân cho Mạc Tiểu Hàn nhìn.

Mạc Tiểu Hàn lắc đầu. Màu da của Cẩm Tâm là màu da lúa mạch trơn láng khỏe mạnh, mặc váy đen vào sẽ khiến làn da đen thêm. Mạc Tiểu Hàn đi tới giá áo cầm lên một cái váy màu trắng đưa cho Cố Cẩm Tâm: "Cẩm Tâm, thử cái này xem."

Cố Cẩm Tâm có chút do dự: "Da của tớ không trắng, mặc cái này sợ bị lộ làn da đen hay không?"

Mạc Tiểu Hàn cười lắc đầu: "Màu da của cậu là màu mật ong, mặc đồ màu trắng mới tôn lên được!".

Cố Cẩm Tâm nửa tin nửa ngờ đi vào phòng thử quần áo. Mạc Tiểu Hàn tùy tiện quan sát các kiểu quần áo treo trên giá.

Đột nhiên một giọng nói quen thuộc ở sát vách vang lên, chỉ cách cô một hàng quần áo.

"Hạo Khiêm, tức quá! Những bộ quần áo xinh đẹp này bây giờ người ta không mặc được! Đều tại anh á! Hại người ta mang thai, sanh xong bảo bối sẽ trở thành phụ nữ luống tuổi có chồng." Là giọng nói nũng nịu của Lương Noãn Noãn.

Hạo Khiêm, cái tên quen thuộc khiến cả người Mạc Tiểu Hàn run lên.

Từ khe hở của giá quần áo nhìn sang, Thân Hạo Khiêm đang cùng với Lương Noãn Noãn mua quần áo.

Lương Noãn Noãn mập hơn, gương mặt trắng nõn mượt mà của một thiếu phu nhân nhà giàu. Bên cạnh là Thân Hạo Khiêm, vẫn đẹp trai như thế, lịch sự như thế, trên mặt vẫn hiện một nụ cười theo thói, chỉ có điều giữa hai hàng chân mày có một ít u buồn.

Mạc Tiểu Hàn vội vàng nép mình vào giá quần áo. Trái tim không khống chế được đập thình thịch trong lồng ngực!

Thân Hạo Khiêm, học trưởng Hạo của cô đang ở cách vách! Cách cô chỉ bằng một hàng quần áo!

Nhưng khoảng cáchnày, lại xa xôi như vậy...... Xa xôi đến nỗi kiếp này cô không thể nào với tới.

Trên thế giới này, khoảng cách xa nhất không phải là sinh và tử. Mà là tôi đứng ở trước mặt của anh, nhưng anh lại không biết tôi yêu anh. Những lời này, đột nhiên nổi lên trong đầu của Mạc Tiểu Hàn, vốn là một câu mọi người hay dùng, nhưng mà giờ phút này lại khiến cho Mạc Tiểu Hàn bi thương không dứt.

Học trưởng Hạo, hắn sống có tốt không? Cùng Lương Noãn Noãn kết hôn, sinh một bé con đáng yêu, trải qua cuộc sống hạnh phúc.

Như vậy là tốt rồi. Cuộc sống của học trưởng Hạo, vốn phải là như vậy.

Lương Noãn Noãn chưa đủ tốt, nhưng như thế thì đã sao? Cô ấy yêu học trưởng Hạo, như vậy đã quá đủ.

Những ngón tay của Mạc Tiểu Hàn níu thật chặt vào giá quần áo, tựa như đang níu trái tim đau đớn của mình.

"Noãn Noãn, em không thích những thứ này, vậy chúng ta đi xem bên kia đi!" Thân Hạo Khiêm cười dịu dàng, kéo Lương Noãn Noãn đi tới hướng bên kia.

Mạc Tiểu Hàn thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình vẫn còn may mắn, Thân Hạo Khiêm và Lương Noãn Noãn không đi qua bên này.

Cô chưa chuẩn bị tâm trạng để gặp lại học trưởng Hạo. Nếu như có thể, cô hi vọng đời này kiếp này sẽ không gặp nhau nữa. Để cho hắn cất giữ trong lòng những ấn tượng tốt đẹp nhất thôi.

Buồn rầu nhìn bóng dáng Thân Hạo Khiêm và Lương Noãn Noãn càng lúc càng xa, Mạc Tiểu Hàn không biết hai mắt mình đã ướt.

"Uy! Tiểu Hàn! Đang nhìn cái gì mà như mất hồn thế?" Giọng nói của Cố Cẩm Tâm cắt đứt mạch suy nghĩ của Mạc Tiểu Hàn.

Nhanh chóng lau khóe mắt để che dấu nước mắt đã tràn ra, Mạc Tiểu Hàn cố nặn ra một nụ cười: "Cẩm Tâm, cậu thay xong rồi hả?"

Cố Cẩm Tâm có chút vô tư, cũng không quá chú ý đến sự khác thường của Mạc Tiểu Hàn, cô mặc chiếc vay trắng xoay một vòng truốc mặt Mạc Tiểu Hàn: "Tiểu Hàn, sao? Đẹp không? Tối mai có thể hạ gục những người con trai không?"

Tối mai là hội gặp mặt thân thiết (xem mắt) diễn ra ở tòa nhà đối diện của công ty Khoa Học Công Nghệ, nghe nói có rất nhiều nam giới trình độ học vấn cao, thu nhập tốt, diện mạo cũng vô cùng đẹp trai của công ty Khoa học công nghệ.

Chiếc váy màu trắng có kiểu dáng rất đơn giản, nhưng lại tôn dáng người xinh đẹp và làn da màu mật ong của Cố Cẩm Tâm trở nên rất quyến rũ. Hơn nữa trên mặt cô là nụ cười sáng rỡ không gì sánh được, hàm răng trắng sáng, là một hình mẫu của người phụ nữ xinh đẹp.

Mạc Tiểu Hàn than thở trong lòng: "Cẩm Tâm, cậu rất đẹp! Mình tin chắc rằng những thanh niên công ty khoa học công nghệ kia nhất định sẽ chết mê chết mệt vì vẻ đẹp của cậu đấy!"

Cố Cẩm Tâm vén tóc làm một động tác đắc ý: "Ừ, tối mai tớ sẽ triển khai quyền cước, quyến rũ một người, tranh thủ năm nay sẽ kết hôn!"

Nhìn nụ cười sáng lạn của Cố Cẩm Tâm, Mạc Tiểu Hàn cảm thấy hâm mộ. Thật sự, cô hâm mộ Cẩm Tâm, mặc dù chưa có bạn trai, nhưng là cuộc đời của cô trong sáng, đơn giản là đi làm, đơn giản là yêu, tương lai cũng đơn giản chỉ là kết hôn sinh con. Tất cả đều minh bạch dưới ánh mặt trời, không giống như cô, mọi sinh hoạt, đều ở trong bóng tối, không có tư cách ra ngoài ánh sáng.

Hội gặp mặt lần này quả thật chất lượng rất cao. Phần lớn đều là trai đẹp gái xinh, nam nữ dung mạo không xuất chúng thì khí chất dáng người cũng là hạng nhất.

Đưa mắt nhìn xung quanh, quang cảnh rất vui mắt. Mạc Tiểu Hàn cảm thán, xem ra hôm nay tới đây cũng không vô ích. Cô thật sự chẳng có hứng thú gì, chỉ vì muốn đi cùng Cố Cẩm Tâm, giúp cô ấy lựa chọn người cho kỹ thôi. Nhưng thật không nghĩ tới hôm nay có thể nhìn thấy rất nhiều trai đẹp gái xinh.

Dường như trai đẹp gái xinh còn độc thân ở thành phố C đều tới......

Cố Cẩm Tâm vô cùng hưng phấn, vui vẻ nhìn Mạc Tiểu Hàn nói: "Tớ cảm thấy được chuyện lớn cả đời của tớ có hi vọng rồi!"

Tới bàn tiếp tân nhanh chóng lấy một mã số sánh đôi. Mạc Tiểu Hàn rút được số 7, như vậy người sánh đôi cùng cô là số 17. Cố Cẩm Tâm rút được số 23, người sánh đôi cùng cô ấy là số 33.

Thấy Mạc Tiểu Hàn đem số hiệu len lén trả lại bàn, Cố Cẩm Tâm không đồng ý: "Tiểu Hàn, không được như vậy nha! Không phải cậu cũng độc thân sao? Nếu bây giờ cậu không muốn tìm bạn trai, thì coi như biết thêm một người bạn mới không tốt sao? Mọi người cùng nhau chơi đùa. Đều là thanh niên với nhau, nếu cậu cảm thấy không thích hợp, không thích, thì lát nữa không cần lưu số điện thoại là được rồi."

Mạc Tiểu Hàn suy nghĩ một chút, cũng đúng, dù sao cũng đã tới, coi như quen biết thêm một người bạn thôi.

Theo thứ tự đi tới bàn sắp đặt sẵn, người số 17 đã ngồi sẵn từ lúc nào. Bóng lưng dường như nhìn rất quen mắt. Mạc Tiểu Hàn ổn định lại tinh thần, hướng về phía người đàn ông kia đi tới.

"Xin chào….!" Câu thăm hỏi mới nói một nửa đã bị mắc trong cổ họng!

Sở Thiên Ngạo! Người đàn ông ngồi ở chỗ đó lại là Sở Thiên Ngạo! Sắc mặt hung dữ đáng sợ, đang hung hăng nhìn Mạc Tiểu Hàn chằm chằm!

"Anh...... Sao anh lại tới đây?" Mạc Tiểu Hàn không hiểu tại sao, nhưng cô cảm thấy có chút chột dạ, cả người lui về phía sau, nhỏ giọng hỏi.

Bóng dáng cao lớn của Sở Thiên Ngạo ngồi ở đó, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn, áo sơ mi màu đen làm nổi bật lên vẻ tức giận bao phủ khắp người hắn.

Thấy biểu tình Sở Thiên Ngạo, trái tim Mạc Tiểu Hàn như co rút lại.

"Mạc Tiểu Hàn, em thật to gan!" Sở Thiên Ngạo cắn răng nghiến lợi nói. Trên gương mặt đẹp trai mây đen giăng đầy, ánh mắt là ngọn lửa giận đang hừng hực thiêu đốt.

"Tôi...... Tôi......" Mạc Tiểu Hàn mở miệng muốn giải thích, nhưng lại không biết giải thích thế nào, nói rằng cô chỉ tới đây để giúp Cố Cẩm Tâm hay sao? Nói rằng cô căn bản không có ý định xem mắt ai sao? Chắc chắn Sở Thiên Ngạo sẽ không tin.

Thôi. Không giải thích nữa. Mạc Tiểu Hàn cúi đầu, không muốn mở miệng nói chuyện.

Nhưng bộ dạng của Mạc Tiểu Hàn trong mắt Sở Thiên Ngạo chính là biểu hiện chột dạ. Hắn thức thâu đêm để xử lý cho xong mọi việc ở Thượng Hải, ngay cả nghỉ ngơi cũng không được nghỉ, vội vã bay về đây, tìm cô mãi không được, lại nghe nhân viên tiếp tân của công ty nói cô cùng Cố Cẩm Tâm tới hội gặp mặt thân thiết rồi!

Lửa giận thiêu đốt càng thêm tràn đầy, mặt Sở Thiên Ngạo xanh mét đứng lên, trong con ngươi u ám là ngọn lửa tức giận đang thiêu đốt: "Mạc Tiểu Hàn, cô tự đâm đầu vào chỗ chết có phải hay không? Cô lại dám ở sau lưng tôi ra ngoài xem mắt!"

Mọi người xung quanh nhìn sang. Trước mặt mọi người bị Sở Thiên Ngạo rống lên như vậy, Mạc Tiểu Hàn cảm thấy mặt mặt đã mất sạch! Cùng Sở Thiên Ngạo ở chung một chỗ, lần nào cũng biến thành tiêu điểm chú ý của mọi người!

Mạc Tiểu Hàn ghê tởm loại cảm giác này!

Mặc kệ cái người điên này, Mạc Tiểu Hàn ngồi xuống, lãnh đạm nhìn Sở Thiên Ngạo nói: "Tôi chỉ là tới cho đủ số, anh tin hay không cũng mặc!"

A, đây là lỗi của hắn rồi sao? Là hắn đa nghi? Là hắn không tin tưởng cô?

Sở Thiên Ngạo thật sự bị Mạc Tiểu Hàn làm cho giận điên lên!

"Cho đủ số? Cho đủ số mà vừa lúc thừa dịp tôi đi công tác? Cho đủ số mà còn ăn mặc trang điểm lẳng lơ như vậy? Muốn câu dẫn ai?"

Sở Thiên Ngạo nổi trận lôi đình, nắm chặt cánh tay Mạc Tiểu Hàn lạnh lùng chất vấn: "Mới vài ngày không có đàn ông, mà cô đã chịu không nổi rồi sao?"

Mặc dù trong phòng rất ồn ào huyên náo, nhưng tiếng gào của Sở Thiên Ngạo cũng gây ra không ít sự chú ý của mọi người, họ nhao nhao nhìn sang bên này.

"Sở Thiên Ngạo! Buông tay!" Cổ tay Mạc Tiểu Hàn bị hắn nắm chặt đau đớn, cau mày nói.

Sở Thiên Ngạo tức giận quét mắt liếc qua quần áo của Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn mặc một bộ váy màu đen cổ chữ V, lộ ra chiếc cổ thon dài trắng nõn.

Cố ý ăn mặc như thế, còn dám nói chỉ tới đây cho đủ số! Mạc Tiểu Hàn, xem ra tôi hoàn toàn không nên cho cô bất kỳ khoảng tự do nào!

Ánh mắt âm trầm của Sở Thiên Ngạo lạnh lùng nhìn Mạc Tiểu Hàn, kéo cánh tay cô đứng lên: "Đi! Trở về với tôi!"

"Sở Thiên Ngạo anh làm gì đấy! Anh buông tay!" Mạc Tiểu Hàn nổi giận. Lớn tiếng trách cứ.

Ở bên kia Cố Cẩm Tâm thấy Mạc Tiểu Hàn bên này dường như xảy ra chuyện gì đó nên nhanh chóng chạy tới.

Khi thấy rõ người đàn ông dây dưa với Mạc Tiểu Hàn là Sở Thiên Ngạo thì Cố Cẩm Tâm cũng sợ tới ngây người.

"Sở tổng?"

Sở Thiên Ngạo quay đầu, nhìn thấy người vừa tới là thư ký Cố Cẩm Tâm. Tức giận trong lòng càng tăng lên, Mạc Tiểu Hàn và Cố Cẩm Tâm quan hệ rất tốt, hôm nay Mạc Tiểu Hàn tới hội gặp mặt này, nhất định là do Cố Cẩm Tâm giựt dây!

Lạnh lùng mở miệng: "Thư ký Cố, là do cô kêu Tiểu Hàn tới đây tham gia hội gặp mặt sao?"

Cố Cẩm Tâm nhìn sắc mặt âm trầm Sở Thiên Ngạo, trong lòng cũng có chút sợ, nhưng vẫn gật đầu một cái: "Đúng, là tôi kêu Tiểu Hàn tới. Dù sao đây cũng là hội gặp mặt, quen biết thêm một người cũng không tệ a!"

"Quen biết thêm một người, là quen biết đàn ông chứ? Nhân viên nữ ở Sở thị của chúng tôi, bây giờ cũng cởi mở như vậy sao?" Sở Thiên Ngạo lạnh lùng châm chọc nói.

Nghe câu nói của Sở Thiên Ngạo, Cố Cẩm Tâm có chút khó tin nhìn hắn, đường đường là một tổng giám đốc mà nói với nhân viên như thế sao? Nhưng đây chỉ là tham gia hội gặp mặt, chứ không đến nỗi là bán đứng cơ mật của công ty, đúng không?

"Sở tổng, mặc dù chúng tôi là nhân viên Sở thị, nhưng tôi nghĩ chúng tôi vẫn có sinh hoạt cá nhân của mình, hết giờ làm việc, chúng tôi làm cái gì, tổng giám đốc ngài cũng quan tâm sao?" Cố Cẩm Tâm cũng không phải là người chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng. Thời điểm nên phản kích cô tuyệt đối sẽ không mềm yếu.

"Cố Cẩm Tâm, tôi thấy cô có vẻ không muốn là việc ở Sở thị nữa rồi!" Sắc mặt Sở Thiên Ngạo càng thêm xanh mét khó coi. Nhân viên Sở thị hắn mà lại dùng cái loại giọng này nói chuyện với hắn! Trên thế giới này, trừ Mạc Tiểu Hàn ra thì không có người phụ nữ nào khác dám bắt bẻ hắn