Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 129: Có phải em rất cảm động hay không?




<!-- -->

Thấy Mạc Tiểu Hàn có vẻ kháng cự, Sở Thiên Ngạo thả chậm tiết tấu.

Tay không cố chấp muốn thăm dò vào nơi sâu kín kia nữa, mà từ từ đi lên vùng eo thon nhỏ của Mạc Tiểu Hàn.

Không giống những người phụ nữ khác, eo của Mạc Tiểu Hàn là nơi mẫn cảm nhất của cô. Sở Thiên Ngạo đối với cơ thể của Mạc Tiểu Hàn quen thuộc vô cùng, biết như thế nào mới có thể khơi lên lửa tình nóng bỏng của cô.

Mạc Tiểu Hàn bắt đầu giãy dụa vì khó chịu, cổ họng mơ hồ bật ra "Ưmh...... Nhột......"

Giọng nói êm ái non mềm, giống như một chất xúc tác tốt nhất, khiến Sở Thiên Ngạo cảm thấy nơi nào đó của cơ thể trở nên cứng rắn!

Không thể nhẫn nại nhiều hơn được nữa, đôi môi càng thêm điên cuồng ở trong miệng cô công thành đoạt đất, hút hết hương thơm cùng ngọt ngào của cô, bàn tay nóng bỏng leo lên nơi đỉnh nhọn trắng nõn của cô.

Đến khi chạm vào đỉnh núi, Sở Thiên Ngạo hít vào một hơi, cả người quả thật muốn điên rồi!

Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn không mặc áo lót!

Sau khi về đến nhà Mạc Tiểu Hàn liền cởi quần áo thay áo ngủ, dĩ nhiên là không mặc áo lót. Bị tin nhắn của Sở Thiên Ngạo gọi xuống lầu, vốn chỉ nghĩ đứng ở bên cạnh xe cùng Sở Thiên Ngạo nói vài lời coi như xong. Nhất thời trở nên lười, chỉ khoác thêm một cái áo khoác bên ngoài bộ quần áo ngủ mà thôi.

Không thể nghĩ đến sẽ trở thành một miếng dê béo đưa vào miệng Sở Thiên Ngạo.

Sở Thiên Ngạo cảm thấy thân thể như sắp nổ tung, thật sự nếu không tiến vào nơi ngọt ngào mềm mịn kia, hắn nhất định sẽ giống như con dã thú xé nát Mạc Tiểu Hàn mà đem cô ăn hết!

Tình trạng của Mạc Tiểu Hàn cũng không khá hơn chút nào.

Bị Sở Thiên Ngạo kích thích như vậy, với sự trêu đùa của hắn, nơi sâu kín của cô đã là dòng suối nhỏ chảy nước róc rách.

Bàn tay Sở Thiên Ngạo lại điên cuồng muốn đi vào nơi đó, Mạc Tiểu Hàn đỏ bừng cả mặt, liều mạng giãy dụa ngăn cản, sợ bị hắn phát hiện nơi này của mình đã ướt đẫm.

Sở Thiên Ngạo không quản nhiều được như vậy nữa! Nếu không được thỏa mãn, hắn sẽ phát điên!

Đôi tay kềm chặt hai tay đang kháng cự của Mạc Tiểu Hàn giơ lên đỉnh đầu, phía dưới đầu gối đẩy hai chân đang ngượng ngùng của cô dang ra, đầu lưỡi nóng bỏng cứ mút vào nơi sâu kín trực tiếp như thế.

"A......" Mạc Tiểu Hàn rên lên một tiếng như cô mèo con đang nũng nĩu...... Hoàn toàn bị rơi vào trong ngọn lửa tình của Sở Thiên Ngạo......

Chiếc xe hơi màu đen hiệu Bugatti, ở dưới ánh trăng run lên một cái, chứng kiến hai người bên trong xe cuồng dã và nhiệt tình.

Cố Cẩm Tâm nghe điện thoại xong trở lại phòng khách, phát hiện Tiểu Hàn không có ở đây. Đến phòng ngủ xem, cũng không có.

Thật kỳ quái, trễ như thế mà Tiểu Hàn còn đi đâu vậy? Cố Cẩm Tâm kêu hai tiếng, cũng không có ai trả lời. Cầm điện thoại gọi Mạc Tiểu Hàn.

Dưới đống quần áo xốc xếch, điện thoại của Mạc Tiểu Hàn phát ra tiếng chuông yếu ớt.

Mạc Tiểu Hàn bị thiêu đốt cả người trở nên nóng bỏng, nghe tiếng điện thoại di động, ý thức đang mơ hồ mới tỉnh táo lại một chút.

Đưa tay dò xét trong đống quần áo, muốn tìm điện thoại di động. Nhất định là Cẩm Tâm không tìm được cô nên mới sốt ruột, trong lòng Mạc Tiểu Hàn có chút ảo não, mới vừa rồi nên nói một tiếng cho Cẩm Tâm biết.

Sở Thiên Ngạo vẫn chôn thật sâu ở trong cơ thể cô, nơi nóng bỏng cứng rắn vẫn cọ sát thật sâu vào nhụy tâm mềm mại nhất của cô.

Tay đè vào bàn tay nhỏ bé của cô: "Không cho nhận!" Giọng nói ám muội nhưng từ tính, mang theo mùi vị dục vọng đầu độc lòng người.

"Là điện thoại……….Cẩm Tâm......... Bị Sở Thiên Ngạo luật động rút ra đâm vào như vậy, giọng nói của Mạc Tiểu Hàn trở nên run rẩy vỡ vụn.

Lý trí nói cho cô biết, nên đẩy người đàn ông trên người này ra, rồi quay về nhà ngay lập tức.

Nhưng có lẽ sâu trong thân thể truyền tới khoái cảm trí mạng, lại khiến cho cô đắm chìm, khiến cô rất khoan khoái dễ chịu.

Là do hơi sức Sở Thiên Ngạo quá mạnh, nên mình hoàn toàn không giãy thoát được, Mạc Tiểu Hàn chỉ có thể âm thầm tự nhủ lừa mình dối người như vậy.

Gò má trắng nõn của Mạc Tiểu Hàn vì động tình mà trở nên đỏ ửng, cái mũi nhỏ xinh cũng rịn ra một tầng mồ hôi mịn, Sở Thiên Ngạo nhìn Mạc Tiểu Hàn, dục vọng trong lòng càng sâu, càng gia tăng sức mạnh cùng tốc độ.

Cố Cẩm Tâm gọi Mạc Tiểu Hàn không được, trong lòng có chút sợ hãi.

Đã trễ thế này, Tiểu Hàn rõ ràng là mang theo điện thoại, tại sao không nhận? Có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không?

Nhớ lại hôm nay lúc ăn cơm Bùi Tuấn dám đoạt lấy điện thoại di động của cô, lưu số điện thoại của hắn vào, Cố Cẩm Tâm vội vàng bấm điện thoại gọi Bùi Tuấn.

Bùi Tuấn mới vừa tắm xong ra ngoài. Thấy là điện thoại của Cố Cẩm Tâm, trên gương mặt anh tuấn tràn ra một nụ cười.

"Sao, Cẩm Tâm, vừa mới chia tay, cô đã bắt đầu nhớ tôi?" Bùi Tuấn bất cần đời nói.

"Ai nhớ anh! Anh thật đúng là tự sướng!" Cố Cẩm Tâm không vui nói, "Bùi Tuấn, anh gọi cho Sở Thiên Ngạo, hỏi hắn xem Tiểu Hàn có phải đang ở cùng hắn không!"

Bùi Tuấn kinh ngạc: "Tối nay không phải chúng tôi đưa cô và Tiểu Hàn về nhà sao?"

"Đúng vậy a, Tiểu Hàn về cùng tôi. Nhưng vừa rồi tôi lên ban công gọi điện thoại trở lại, thì không thấy Tiểu Hàn!" Cố Cẩm Tâm lo lắng nói, "Gọi điện thoại cô ấy cũng không nhận. Tôi lo lắng có phải là xảy ra chuyện gì hay không."

Nụ cười ở khóe miệng Bùi Tuấn sâu hơn, khó trách Sở Thiên Ngạo đưa hắn về đến nhà sau đó lại đi đâu mất, lúc ấy hắn còn tưởng rằng Sở Thiên Ngạo có chuyện gì gấp, cũng không hỏi nhiều.

Nhìn dáng vẻ ấy, nhất định là Sở Thiên Ngạo quay trở lại tìm Mạc Tiểu Hàn rồi.

Haiz, người đàn ông này, một tuần lễ cũng không nhịn được sao? Mạc Tiểu Hàn thật sự có mị lực như vậy sao? Trở thành thuốc phiện của hắn?

Bùi Tuấn cười híp mắt mở miệng: "Đừng lo lắng. Mạc Tiểu Hàn sẽ không xảy ra chuyện. Nói không chừng hiện tại còn đang hưởng thụ!".

Trong lời nói rõ ràng ám chỉ trắng trợn khiến Cố Cẩm Tâm lập tức đỏ mặt.

"Anh nói gì thế! Đưa số điện thoại của Sở Thiên Ngạo cho tôi, tôi muốn gọi điện thoại cho hắn!" Cố Cẩm Tâm thật sự rất sợ Mạc Tiểu Hàn xảy ra chuyện gì.

"Được rồi, đừng tức giận. Tôi đưa là được." Bùi Tuấn cúp điện thoại, tự nhủ: "Thiên Ngạo, đừng trách tôi quấy rầy chuyện tốt của anh a, là Cố Cẩm Tâm ép tôi."

Nghĩ đến Cố Cẩm Tâm, ý đùa giỡn trong mắt Bùi Tuấn càng sâu hơn. Ngày mai tiểu nha đầu sẽ đến công ty hắn làm, hắn rất tò mò đợi.

Không khí nóng bỏng bên trong xe đáng sợ, nhiệt độ cơ thể của hai người đều nóng hầm hập, mồ hôi nhỏ xuống ướt cả ghế ngồi.

Dưới đống quần áo, điện thoại của Sở Thiên Ngạo cũng phát ra tiếng chuông trầm muộn.

"Shit!", Sở Thiên Ngạo đang trong thời khắc tình nồng, giờ phút này điện thoại của ông trời gọi hắn cũng sẽ không nhận!

Đưa tay nhấc điện thoại ấn phím tắt máy. Sở Thiên Ngạo bắt đầu hết sức chuyên chú hưởng thụ bữa tiệc lớn của hắn.

Mùi vị của Mạc Tiểu Hàn quá thơm, khiến hắn mê muội thật sâu, muốn ngừng mà không được!

Điện thoại của Mạc Tiểu Hàn không ai nhận, điện thoại của Sở Thiên Ngạo cũng không chịu nghe. Cố Cẩm Tâm gấp đến độ rối tung, chỉ sợ Mạc Tiểu Hàn đã xảy ra chuyện gì.

Trong xe, Sở Thiên Ngạo đang gắt gao ôm Mạc Tiểu Hàn, vùi đầu ở cổ của cô. Hút mùi thơm nhàn nhạt trên người cô.

"Mau thả tôi trở về, Cẩm Tâm nhất định sốt ruột......"

Mạc Tiểu Hàn đẩy đẩy Sở Thiên Ngạo. Cô thật rất xấu hổ, tại sao mỗi lần đều là như vậy? Từ lúc bắt đầu vội vã đến cuối cùng hưởng thụ, tại sao cô luôn chạy không thoát dục vọng mãnh liệt của Sở Thiên Ngạo?

Mặc dù giữa cô và Sở Thiên Ngạo trong lúc đó quả thật rất hợp, tất cả cảm giác cũng rất thỏa mãn, Sở Thiên Ngạo mang đến cho cô khoái cảm chét người. Nhưng, trong lòng cô rất rõ ràng, Sở Thiên Ngạo không thích hợp với cô, không phải là người đàn ông có thể sống cả đời với cô.

Nếu dã nói buông tay, tại sao lại muốn làm loại chuyện mà những người yêu nhau mới có thể làm?

Đầu ó Mạc Tiểu Hàn rối loạn, chỉ muốn trở về nhanh một chút.

"Không buông...... Mạc Tiểu Hàn, em yêu tôi. Đừng lừa gạt mình nữa." Giọng nói của Sở Thiên Ngạo bị chặn ở gáy Mạc Tiểu Hàn, có điểm nghèn nghẹn.

"......"

"Mạc Tiểu Hàn, em dám nói vừa rồi em không thoải mái sao?" Sở Thiên Ngạo ngẩng đầu lên, trong mắt là ý cười ranh mãnh.

"......"

Mạc Tiểu Hàn im lặng. Đây chẳng qua chỉ là phản ứng sinh lý đơn thuần có được hay không? Sinh lý phù hợp không chê vào đâu được, không có nghĩa đó chính là tình yêu.

Sở Thiên Ngạo vẫn nằm trên người Mạc Tiểu Hàn. Bàn tay với cái hộp nhỏ phía trước.

Một tay ôm Mạc Tiểu Hàn ngồi ở trên đầu gối của mình, thân thể dán vào nhau thật chặt. Sở Thiên Ngạo lấy ra một cái hộp rất đẹp.

"Mở ra xem một chút, có thích hay không." Sở Thiên Ngạo nói nhỏ bên tai Mạc Tiểu Hàn, đầu lưỡi lại như có như không trêu chọc vành tai nhạy cảm của cô.

"Thật xin lỗi, tôi không thể nhận." Mạc Tiểu Hàn mắt khép hờ.

Cô nhìn thấy cơ thể trắng nõn không mảnh vải của mình, đang dính sát vào cơ thể màu lúa mạch của Sở Thiên Ngạo. Bộ dáng kia, giống như là một đôi tình nhân đang yêu nhau thắm thiết.

Đây coi là cái gì? Quan hệ của cô và Sở Thiên Ngạo, đã không còn là quan hệ của tình nhân và kim chủ, nhưng bọn họ cũng không phải là người yêu, cô dựa vào cái gì mà nhận quà tặng của Thiên Ngạo?

"Mạc Tiểu Hàn!" Tâm trạng đang rất tốt của Sở Thiên Ngạo bị một câu nói lãnh đạm "Không thể nhận" của Mạc Tiểu Hàn đánh bại hoàn toàn!

Người phụ nữ này rốt cuộc đang suy nghĩ gì? Mới vừa rồi còn như con mèo nhỏ ở rên rỉ trong ngực hắn rên rỉ, bây giờ lại bắt đầu tỏ ra cao ngạo sao?

Sở Thiên Ngạo trừng Mạc Tiểu Hàn: "Mở ra! Nếu không hôm nay em đừng mơ tưởng về nhà!"

Mạc Tiểu Hàn từ cửa sổ xe nhìn lên trên lầu, đèn nhà Cố Cẩm Tâm vẫn sáng, đã trễ thế này, Cẩm Tâm còn chưa ngủ, nhất định vẫn còn đợi cô chứ. Cẩm Tâm nhất định rất lo lắng.

Dùng dằng mở hộp ra, Mạc Tiểu Hàn nhất thời ngây dại!

Trong hộp, là một tượng người bằng kim cương, tay nghề rất tinh tế, khắc kim cương rất đẹp, dưới ánh đèn đường chiếu xuống, phát ra ánh sáng chói mắt.

Tượng người này nhìn có vẻ quen mắt, Mạc Tiểu Hàn đưa lại gần nhìn kỹ.

Trời, tượng người này giống cô như đúc! Hai mắt thật to, lỗ mũi vểnh lên ngạo nghễ, ánh mắt linh động kia, còn không phải cô thì là ai?

Tượng người này...... Là do Sở Thiên Ngạo đặc biệt làm vì cô?

Kim cương nhiều như vậy, hơn nữa lại làm thủ công, nhất định tốn rất nhiều rất nhiều tiền phải không?

Nhiều tiền như vậy, chính là vì làm một tượng người giống như cô? Vì muốn cô thích phải không?

Sự cảm động, đột nhiên dâng lên trong đầu của Mạc Tiểu Hàn...... Lần trước cùng Sở Thiên Ngạo đi dạo các cửa hàng, thấy một tượng người bằng thủy tinh, cảm thấy rất thú vị, liền nhìn chăm chú. Không ngờ Sở Thiên Ngạo vẫn còn nhớ......

Mạc Tiểu Hàn giương mắt nhìn Sở Thiên Ngạo, trong mắt đã có chút ươn ướt.

Thấy biểu tình của Mạc Tiểu Hàn, tâm trạng Sở Thiên Ngạo tốt hơn rất nhiều. Mạc Tiểu Hàn rất thích cái tượng người kim cương này, quan sát biểu tình của cô là có thể nhận ra.

"Sao, có phải em rất cảm động hay không?" Đôi môi Sở Thiên Ngạo liếm láp tỉ mỉ vào giữa gáy Mạc Tiểu Hàn, giọng nói mang theo hương vị mị hoặc.

Trong đầu Mạc Tiểu Hàn rất loạn, cục diện này, cô thật không biết phải kết thúc như thế nào!

Tiếp nhận Sở Thiên Ngạo? Cá tính bá đạo lãnh khốc kia, cô có thể chịu được bao lâu? Một ngày, hai ngày, hay là cả đời?

Không chấp nhận? Nhìn ánh mắt cưng chiều của Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn có chút không đành lòng.