Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 147: Mang cô ấy đi đi




<!-- -->

Chuyện của công ty Sở Thiên Ngạo giao toàn bộ cho Phó tổng. Toàn tâm toàn ýchăm sóc bên cạnh giường của Mạc Tiểu Hàn.

"Cô Mạc, ăn một chút đi!" Vú Trương bưng khay thức ăn đứng ở bên giường Mạc Tiểu Hàn, biết rõ Mạc Tiểu Hàn không nghe được, nhưng vẫn muốn mở miệng khuyên cô.

Đôi mắt trong sáng linh động của Mạc Tiểu Hàn đã hoàn toàn mất đi sáng rỡ, ngơ ngác nhìn Vú Trương, không có bất kỳ phản ứng nào.

Mạc Tiểu Hàn gầy, cả người giống như một cái bóng.

Trong lòng Sở Thiên Ngạo gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, tuy nhiên không biết phải làm gì để chuộc lại tội lỗi của mình.

Nếu như hắn chết mà Mạc Tiểu Hàn có thể vui vẻ trở lại, hắn thật sự nguyện ý đi tìm chết.

"Tiểu Hàn, ăn chút đồ đi! Chờ em khỏe lại một chút, anh sẽ để em rời đi. Được không? Anh thề đời này sẽ không bao giờ quấy rầy em nữa. Được không?" Sở Thiên Ngạo ăn nói khép nép. Chỉ tiếc Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn không nghe được.

Mạc Tiểu Hàn vẫn từ chối ăn cơm, đôi môi đã khô tróc cả da, nhưng ngay cả một ngụm nước cũng không uống. Nếu như không phải bác sĩ truyền dịch tiếp dinh dưỡng, cô không bị đói chết cũng bị khát mà chết rồi!

Sở Thiên Ngạo gấp đến độ gần như dập đầu lạy cô. Bưng chén nước lên, tự mình uống một hớp lớn, rồi áp môi vào môi Mạc Tiểu.

Theo bản năng Mạc Tiểu Hàn muốn quay đầu đi chỗ khác, nhưng lại Sở Thiên Ngạo cố trụ một chỗ, không thể động đậy.

Đầu lưỡi Sở Thiên Ngạo cạy đôi môi khép chặt của Mạc Tiểu Hàn ra, đem nước mát rót vào trong miệng của cô. Mạc Tiểu Hàn muốn nhổ ra, lại bị miệng Sở Thiên Ngạo chận lại thật thật.

Nhìn thấy phương pháp này có thể khiến Mạc Tiểu Hàn uống nước, Sở Thiên Ngạo không khỏi mừng rỡ!

Từ đó, thức ăn của Mạc Tiểu Hàn toàn bộ biến thành chất lỏng. Sữa đậu nành, sữa tươi, nước rau, cháo ngũ cốc dinh dưỡng cũng bị xay thành chất lỏng.

Sở Thiên Ngạo ngậm chất lỏng trong miệng tự mình đút cho Mạc Tiểu Hàn. Lúc mới bắt đầu Mạc Tiểu Hàn còn cố gắng phản kháng, không chịu uống đồ Sở Thiên Ngạo dùng miệng đút. Sau lại phát hiện phản kháng không được, liền định giả bộ làm cọc gỗ, giả bộ làm xác chết, tùy tiện Sở Thiên Ngạo giày vò.

Trái tim cô đã hoàn toàn rét lạnh. Sở Thiên Ngạo này, đã khiến trái tim cô tổn thương sâu tới đáy rồi. Không còn có bất kỳ cơ hội nào quay đầu lại.

Khí trời dần dần ấm áp. Mùa xuân sắp tới.

Ông cụ Sở gọi điện thoại từ Mĩ qua, thúc giục Sở Thiên Ngạo phải lập tức lập tức đi làm. Nếu không đi làm, đừng mong gặp con trai.

Sở Thiên Ngạo không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ đi làm, giao Mạc Tiểu Hàn cho Vú Trương: "Vú Trương, bà nhất định phải chăm sóc Tiểu Hàn cho tốt. Nếu Tiểu Hàn xảy ra điều gì không may, tôi hỏi tội bà."

Điện thoại của Sở Thiên Ngạo vang lên. Một dãy số điện thoại lạ lẫm. Số điện thoại di động này chỉ có bạn bè thân mới biết, Sở Thiên Ngạo nhận điện thoại.

"Sở Thiên Ngạo! Anh rốt cuộc giấu Tiểu Hàn đi đâu! Tại sao gọi điện thoại di động cho cô ấy không gọi được? Tại sao anh không chịu nhận điện thoại của tôi? Nếu không phải tôi dùng điện thoại di động người khác gọi cho anh, có phải cả đời này anh không nhận điện thoại của tôi phải không?"

Lời nói của Cố Cẩm Tâm ậptới, nghe giọng nói cũng biết cô tức giận không nhẹ.

Sở Thiên Ngạo muốn nói chút gì đó, lại không biết mở miệng thế nào. Trận bệnh này của Mạc Tiểu Hàn, đã hoàn toàn đục khoét ngạo khí cùng khí phách của hắn.

"Sở Thiên Ngạo! Anh giả bộ chết sao! Tôi biết là anh! Anh rốt cuộc đem Tiểu Hàn đi đâu!" Sở Thiên Ngạo không nói lời nào, Cố Cẩm Tâm càng cảm thấy có cái gì không đúng.

Thật ra thì cô vẫn cảm thấy Sở Thiên Ngạo không thích hợp với Tiểu Hàn, nhưng nếu Tiểu Hàn nói muốn thử, cô vẫn ủng hộ quyết định của Mạc Tiểu Hàn.

Kết quả, chân trước mới vừa cùng Sở Thiên Ngạo đi, chân sau Mạc Tiểu Hàn liền mất tích! Gọi điện thoại căn bản không gọi được, khiến người ta hoàn toàn không biết rõ tình trạng của cô.

Yên lặng hồi lâu, rồi trầm thấp mở miệng, giọng nói bi ai khiến Cố Cẩm Tâm cũng lấy làm kinh hãi: "Cẩm Tâm, cô tới gặp Tiểu Hàn một chút. Tiểu Hàn cô ấy, cô ấy điếc rồi."

Khó khăn nói ra những lời này, Sở Thiên Ngạo lập tức cúp điện thoại.

Hắn hoàn toàn không muốn thừa nhận, cô gái hạt tiêu quật cường, bướng bỉnh năm đó, bây giờ đã biến thành một người điếc tái nhợt gầy gò, mỗi ngày nằm thoi thóp trên giường, hoàn toàn mất đi sự sống.

Hắn không muốn thừa nhận, đây đều là do mình tạo nghiệt.

————————————

Thấy bạn tốt Cố Cẩm Tâm, ánh mắt thẫn thờ của Mạc Tiểu Hàn mới có chút sáng rỡ.

"Tiểu Hàn! Sao cậu lại thành bộ dáng này!" Cố Cẩm Tâm vừa nhìn thấy Mạc Tiểu Hàn, nước mắt lập tức rớt xuống.

Nước mắt Mạc Tiểu Hàn khô cạn từ lâu, cũng lập tức trào ra. Hai người ôm nhau khóc rống.

"Tiểu Hàn, đi, tớ dẫn cậu về!" Cố Cẩm Tâm vén chăn Mạc Tiểu Hàn ra, muốn ôm Mạc Tiểu Hàn lên.

"Cô Cố, cô không thể như vậy! Cô cứ như vậy đem Cô Mạc đi, cậu chủ trở lại tôi không có biện pháp giao phó!" Vú Trương sợ tới mức vội vàng ngăn trở. Cậu chủ muốn bà chăm sóc Mạc Tiểu Hàn thật tốt, nếu Cố Cẩm Tâm mang Mạc Tiểu Hàn đi, cô thật là không biết phải lm sao!

"Ti gọi điện thoại cho Sở Thin Ngạo!" C Cẩm Tm cầm điện thoại gọi Sở Thin Ngạo: "Sở Thin Ngạo, ti mun mang Mạc Tiu Hn v nh. Ni vi anh một tiếng, trnh cho anh lm kh ngời giúp việc." C Cẩm Tm ni chuyện khng chút khch khí. Sở Thin Ngạo hại Mạc Tiu Hn thnh ra nh vậy, c còn c th giết chết hn.

Yn lặng, bên đầu kia điện thoại yên lặng.

Trong lúc Cố Cẩm Tâm hết kiên nhẫn chuẩn bị cúp điện thoại, Sở Thiên Ngạo rốt cuộc mở miệng, nhẹ giọng nói ra: "Được. Cẩm Tâm, thay tôi chăm sóc Tiểu Hàn thật tốt. Là tôi không tốt, tôi thật xin lỗi cô......"

"Anh biết anh có lỗi với cô ấy là tốt rồi! Sở Thiên Ngạo, anh đúng là người điên!"

"Cẩm Tâm, tôi có một tấm thẻ vàng cho Tiểu Hàn. Trong ngăn kéo cạnh cửa sổ. Cô giúp tôi giữ cho cô ấy. Số tiền kia, đủ cho cô ấy không một đời không cần lo cơm áo gạo tiền. Tiểu Hàn, phải cầu xin cô rồi!" Giọng nói Sở Thiên Ngạo có vẻ nghẹn ngào. Dường như đang cố nén run rẩy.

"Đừng cho là tôi sẽ không nhận! Anh thiếu Tiểu Hàn quá nhiều! đừng nói là một cái thẻ vàng, chứ mười cái thẻ vàng cũng không đủ!" Cố Cẩm Tâm mở ngăn kéo cầm cái thẻ vàng bỏ vào trong túi xách. Ra lệnh cho Vú Trương giúp cô gọi xe, rồi cùng đỡ Mạc Tiểu Hàn dậy.

Cơ thể Mạc Tiểu Hàn vô cùng suy nhược, Cố Cẩm Tâm giúp cô tắm rửa, lại đút cho cô một chút thức ăn dễ dàng tiêu hóa, mình vừa mới chuẩn bị tắm rồi ngủ. Điện thoại vang lên.

Tim Cố Cẩm Tâm đập lộp bộp. Là điện thoại của Bùi Tuấn.

"Cẩm Tâm, anh ở dưới nhà em. Có đồng ý xuống găp mặt không?"

Sau lần đi suối nước nóng, Bùi Tuấn lại đi công tác liên miên, mỗi ngày đầu óc đều bận đến choáng váng, căn bản không có thời gian suy đến chuyện của hắn và Cố Cẩm Tâm.

Khi hắn ngồi máy bay trở về Thành phố C, mới chợt ý thức được, mình nhớ Cố Cẩm Tâm như thế nào. Máy bay vừa hạ cánh liền kêu tài xế đưa hắn đến nhà Cố Cẩm Tâm.

Cố Cẩm Tâm do dự một lát. Sau đó đổi dưới quần áo đi xuống.

"Cẩm Tâm......" Bùi Tuấn chợt không biết nói gì, gương mặt lnah4 như băng của Cố Cẩm Tâm khiến hắn không biết phải làm sao.

"Bùi Tổng, ngài lại tới chọc ghẹo tôi hả? Sao, bên ngoài nhiều cô nàng như vậy cũng không đủ cho anh chơi đùa? Còn cần phải tìm tôi tình một đêm một lần nữa sao?" Cố Cẩm Tâm nói chuyện từ trước tới giờ không hề khoan dung cho ai, vừa lên tiếng chính là sặc mùi tổn thương người.

"Cẩm Tâm, em tức giận." Bùi Tuấn biết Cố Cẩm Tâm đang tức giận cái gì. Lâu như vậy không liên lạc với cô, cô nhất định cho rằng mình chỉ vui đùa một chút mà thôi, căn bản là không nghiêm túc.

"Không có, tôi không cần thiết phải giận anh. Chúng ta vốn cũng không có giao tình gì. Chỉ là giao tình một đêm mà thôi, trời sáng lại ai đi đường nấy, đây là chuyện rất bình thường. Anh suy nghĩ nhiều quá."

"Tình một đêm?" Bùi Tuấn nhíu mày, sao, cô gái này xác định quan hệ giữa bọn họ như thế sao?

"Chẳng lẽ không đúng là tình một đêm? Chẳng lẽ anh còn muốn phát triển tình nhiều đêm? Thật ngại a, tôi không rảnh." Cố Cẩm Tâm nói xong xoay người chuẩn bị lên lầu. Cuối cùng cũng đem hết tức giận trong lòng phát tiết ra ngoài, thoải mái hơn nhiều.

Cánh tay bị Bùi Tuấn kéo từ phía sau.

"Cố Cẩm Tâm, em nói cho rõ ràng." Sắc mặt của Bùi Tuấn không thấy rõ, nhưng từ ngữ điệu hắn nói chuyện cũng biết tâm trạng của hắn không tốt lắm.

"Nói rõ ràng cái gì? Tôi mới vừa nói rất rõ ràng. Một đêm kia, chính là tình một đêm. Anh chỉ là vui đùa một chút, tôi cũng chỉ vui đùa một chút mà thôi. Chúng ta nên quên chuyện đêm hôm đó đi! Coi như uống nhiều quá, say rượu làm càn, đừng coi là thật!"

"Vui đùa một chút? Cố Cẩm Tâm, em chỉ là vui đùa một chút mà thôi?" Sắc mặt của Bùi Tuấn âm trầm đáng sợ.

"Đúng. Vui đùa một chút mà thôi. Sao, anh còn muốn tôi trả tiền cho anh sao? Thật ngại, tôi không mang theo ví tiền, anh trừ vào tiền lương của tôi cũng được." Tính khí của Cố Cẩm Tâm lúc nóng lên không có gì hay.

"Cố Cẩm Tâm, nếu như anh nói cho em biết là anh nghiêm túc, anh chưa hề đem đêm đó làm thành tình một đêm?"

"Không có tình một đêm? Vậy sáng hôm sau anh mặt lạnh không muốn quan tâm tới tôi là có ý gì? Sau đó anh nhặt được dây chuyền của tôi trên giường, không đích thân giao cho tôi, còn sai phục vụ viên giao là có ý gì? Đừng nói với tôi, anh là vờ tha để bắt thật đấy!"

"Cẩm Tâm, em hiểu lầm rồi. Sáng hôm đó anh có công việc gấp. Thời điểm em đi vào tổng giám Tạ đang báo cáocông việc, em cũng thấy đấy. Nhặt được dây chuyền của em, kêu phục vụ viên trả lại cho em, vì tôi cho rằng tâm trạng em không tốt, không quan tâm đến anh. Vì thế anh không muốn tình yêu của mình biến thành trò đùa." Bùi Tuấn nói thành khẩn.

Nhưng Cố Cẩm Tâm căn bản không tin: "Bùi Tuấn, anh không nói nữa. Coi như giải thích của anh đều là thật, cũng đã chậm rồi. Tôi đối với anh đã không có cảm giác rồi!"

"Không có cảm giác rồi sao?" Bùi Tuấn lặp lại lời nói của Cố Cẩm Tâm một lần nữa.

Cố Cẩm Tâm vừa tính gật đầu. Cơ thể đã bị hai cánh tay cường tráng ôm vào lòng. Lồng ngực nóng bỏng, khiến Cố Cẩm Tâm run lên một cái.

Vừa định đẩy Bùi Tuấn ra, môi của hắn đã hôn tới. Giọng nói trầm thấp ở bên tai cô tố cáo: "Cẩm Tâm, đừng làm rộn, anh biết là em yêu anh. Là anh không tốt, thời gian trước quá bận rộn mà lạnh nhạt em. Đừng nóng giận được không?"

Hơi thở nóng hổi phả vào cổ Cố Cẩm Tâm, trên người Bùi Tuấn nhàn nhạt mùi nước hoa nam tính bao phủ Cố Cẩm Tâm. Cô muốn đẩy hắn ra nhưng quả đấm đã biến thành vô lực: "Tôi phải tức giận, sẽ phải tức giận! Có người như anh vậy sao? Đem người ta dụ dỗ lên giường, tới ngày hôm sau liền mặt lạnh! Tôi hận anh! Hận anh!"

Cố Cẩm Tâm càng nói càng uất ức, nước mắt không ngừng rơi xuống. Giọng nói cũng nghẹn ngào không rõ lắm.

Ôm chặt Cố Cẩm Tâm, đau lòng thay cô lau đi nước mắt trên mặt: "Cẩm Tâm, đừng khóc, khóc khiến lòng anh đau. Là anh không tốt. Về sau sẽ không bao giờ như thế nữa."

Nụ hôn nóng bỏng rơi xuống trên môi Cố Cẩm Tâm, đầu lưỡi đẩy đôi môi đang cố tình mím chặt của Cố Cẩm Tâm ra, chui vào trong cái miệng nhỏ nhắn đầy hương thơm của cô, đầu lưỡi Cố Cẩm Tâm né tránh vài lần, rốt cuộc tiến lên đầu lưỡi Bùi Tuấn, cuốn thật sâu, ngọt ngào quấn lấy...

********************************************************