Thục Nữ Dễ Cầu

Chương 53: Ngắm sao ( thượng )




Tiết Đình cảm giác mình mơ một giấc mơ rất dài.

Ánh sáng lấp lóa, giống như lá cây lay động dưới bầu trời, lại giống như ánh nắng lấp lánh trên mặt nước.

Có tiếng “tức tức” truyền vào tai, hình như là một con chim đang ồn ào.

Tiết Đình giật giật mí mắt, mở mắt ra, không quen với ánh sáng, hắn vội vã nheo mắt lại.

"Biểu huynh!" tiếng Ninh Nhi vui mừng vang lên, hắn cố sức mở mắt nhìn, gương mặt Ninh Nhi xuất hiện ngay trước mặt.

Ninh Nhi nhanh chóng mang một chén nước tới, cẩn thận nâng đầu, đem miệng chén kề vào môi hắn.

Tiết Đình rất khát, uống liền hai chén mới cảm thấy đủ.

"Ta. . . . . . Ta ngủ bao lâu rồi?" Tiết Đình cử động thân thể, cảm thấy cơ thể cứng ngắc cực kì. Ninh Nhi vội vàng ngăn hắn, nói: "Biểu huynh đã ngủ một ngày một đêm, Lang trung nói, huynh có thương tích, lại mệt nhọc quá độ, cho nên. . . . . ." Nàng nói có chút ngập ngừng.

Lúc Tiết Đình té xỉu thì Ninh Nhi và Thiệu Chẩn vừa gặp lại, nàng nghe được động tĩnh quay đầu nhìn mà giật mình. May mắn là trong viện quân có quân y thực sự, đem Tiết Đình cứu trở về.

"Vậy sao. . . . . ." Tiết Đình nói rất nhỏ, hình như cũng không ngạc nhiên.

"Huynh có đói không?" Ninh Nhi hỏi, "Có cháo mới nấu xong, còn nóng đấy." Nói xong, nàng từ trên bàn bưng tới một bát cháo, thổi thổi rồi dùng muôi gỗ múc một thìa đưa tới trước mặt Tiết Đình.

Tiết Đình ăn vài miếng, ánh mắt thủy chung vẫn không rời khuôn mặt nàng. Trong phòng ánh sáng không tốt lắm, gương mặt của Ninh Nhi cũng có vẻ ảm đạm rất nhiều, dưới mí mắt có quầng thâm nhàn nhạt.

Một ngày một đêm, nàng một mực chăm sóc mình sao?

Tiết Đình nghĩ như vậy, trong lòng bất chợt mềm mại xuống, nhớ lại hình ảnh hôm qua nhìn thấy thì lại đau xót. Có thể do nuốt quá gấp, hắn đột nhiên phát ho làm động tới vết thương, đau đến nhăn nhíu mặt mày.

"A. . . . . ." Ninh Nhi liền để bát xuống, vỗ lưng, đưa nước.

Tiết Đình cười khổ, khe khẽ gạt tay Ninh Nhi ra, từ từ ngồi dậy.

"Muội gặp hắn?" Hắn hỏi.

Ninh Nhi cứng đờ nhìn Tiết Đình, ánh mắt phức tạp, mặt đỏ lên: "Vâng."

Tiết Đình nhìn nàng: "Hắn đâu rồi?"

"Theo tướng quân đi ra ngoài, qua vài hôm mới quay về." Ninh Nhi nói thật nhỏ, liếc nhìn Tiết Đình rồi vội vàng nói, "Biểu huynh, chàng đã vào quân, chàng cũng ở trong viện quân cứu thành ngày hôm qua đó."

Tiết Đình không trả lời, tiếp tục hỏi: "Hắn bây giờ ở là quân của ai?"

Ninh Nhi suy nghĩ một chút, nói: "Là một Phó Đô Hộ, gọi là Bùi, Bùi. . . . . ."

"Bùi Hành Kiệm?" Tiết Đình hỏi.

Ninh Nhi nhớ ra, gật đầu: "A, đúng là Bùi Hành Kiệm."

Tiết Đình không lên tiếng, không biết nên khóc hay nên cười đành thở dài, cảm thấy đúng là tạo hóa trêu ngươi. Bùi Hành Kiệm, thúc phụ của Bùi Vinh, cha của mình cũng ngưỡng mộ ông ấy, ai ngờ, dưới trướng ông ấy lại có tình địch của mình.

"Biểu huynh, " Ninh Nhi do dự, "Huynh. . . . . . Huynh vẫn ghét Chẩn lang sao? Chàng bây giờ cũng là quân lính triều đình, chúng ta ở cùng một phe rồi."

Nàng đặc biệt cường điệu"Chúng ta", Tiết Đình nghe ra, mỉm cười một cái.

"Muội quả nhiên còn thương nhớ hắn." Hắn cười như không cười, "Biểu huynh ta thiên tân vạn khổ thủ thành, chín phần chết một phần sống mới tỉnh lại, muội lại lập tức nói đến Thiệu Chẩn." Hắn ảo não thở dài, "Biểu huynh ta đây, rốt cuộc cũng không so được với người tình cũ, dùng xong là có thể ném. . . . . ."

"Không phải!" Ninh Nhi bị dọa, vội vàng giải thích, "Chẩn lang là Chẩn lang, biểu huynh là biểu huynh, hai người. . . . . . Hai người đều ở trong lòng muội!"

Nhìn dáng vẻ hốt hoảng của nàng, Tiết Đình bật cười, nhưng có lẽ vì mới vừa tỉnh lại, trong cổ họng chát chát.

Cũng đều ở trong lòng. . . . . . Biểu huynh mình mỗi ngày ở bên nàng ân cần một năm, vẫn không chiếm được nửa phần tiện nghi a. . . . . .

***

Thiệu Chẩn theo đại đội nhân mã tuần tra xung quanh thành Dương Mộc một trăm dặm, xác định không còn tàn quân ẩn núp mới quay trở về thành.

"Trở về rồi!" Mới xuống ngựa, một đồng liêu đi tới, cười nói, "Như thế nào? Có bắt được tiểu vương Thổ Phồn không?"

Thiệu Chẩn cười cười: "Nào có tiểu vương ngu xuẩn như vậy." Dứt lời, cũng không nói nhiều, giao ngựa cho người khác: "Ta đi một chút sẽ quay lại!" Rồi đi nhanh vào bên trong thành.

Gió cuối thu thật to, khí lạnh đã có mấy phần sắc bén, nhưng Thiệu Chẩn lại cảm thấy trong lòng ấm áp, bước đi như gió. Kể từ hôm gặp lại Ninh Nhi, hắn cảm thấy cả đất trời dường như cũng thay đổi.

Hắn trải qua một thời gian dài cô tịch, ưu sầu cùng kiên trì, tìm mọi cách vươn lên chỉ vì muốn đoàn tụ với nàng. Đáng tiếc hôm đó Tiết Đình xuất hiện cắt ngang hai người. Ninh Nhi nhìn thấy hắn ngã xuống, kinh hoàng không dứt. Thiệu Chẩn giúp mang Tiết Đình vào trong phòng rồi đi mời quân y. Hắn muốn tìm Ninh Nhi ôn chuyện cho thỏa long mong nhớ, nhưng không bao lâu, trong quân phân công xuống, hắn đành phải rời đi.

Mặc dù chỉ gặp gỡ ngắn ngủi, thế nhưng cảm giác mừng như điên cùng thỏa mãn đó, đến bây giờ Thiệu Chẩn vẫn còn cảm thấy không thực. Hắn sợ mình về trễ một bước, Ninh Nhi sẽ biến mất không còn gặp được nữa.

"Chàng. . . . . . Chàng sẽ không quay về nữa sao?" Hắn còn nhớ rõ lúc chia tay, Ninh Nhi nắm tay áo hắn thật chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, lã chã nước mắt.

Thiệu Chẩn nghĩ tới chuyện cũ, trái tim càng thêm căng thẳng, chân bước nhanh hơn.

"Thạch Chân!" Bất chợt có tiếng gọi từ phía sau, Thiệu Chẩn quay đầu lại thấy là Yên Kỳ Đô hộ Vương Lâm. Hắn đành phải dừng lại, thi lễ với Vương Lâm, "Đô hộ."

Vương Lâm cùng Sử Đồ cùng nhau cười nhìn Thiệu Chẩn: "Lần này cứu thành, Thạch Kỵ Tào đúng là đã lập đại công."

Thiệu Chẩn khiêm tốn nói: "Ta phụng mệnh làm việc, đương nhiên phải toàn lực ứng phó."

Hắn mặc dù chức quan nhỏ bé, nhưng dựa vào mặt mũi của Bùi Hành Kiệm, lại giúp đại ân, Vương Lâm cùng Sử Đồ cư xử với hắn lễ độ có thêm.

Sử Đồ nói: "Thạch Kỵ Tào đến vừa đúng lúc, bọn ta đang muốn đi thăm Tiết Quan Sát Sứ, không bằng cùng đi đi."

Thiệu Chẩn biết chức vụ của Tiết Đình, nghe Sử Đồ nói như vậy, cũng vừa đúng ý, liền cùng đi với bọn họ.

Tiết Đình ăn chút thức ăn, lại nằm nghỉ ngơi một hồi thì nghe người hầu bẩm báo đám người Vương Lâm tới thăm, hắn lập tức ngồi dậy.

Ninh Nhi lo lắng thương thế của hắn muốn ngăn cản, Tiết Đình lại lắc đầu nói: "Không sao đâu." Rồi để cho người hầu sửa sang lại trang phục cho mình, mời bọn họ đi vào.

Ninh Nhi tránh ra bên ngoài, mới ra khỏi hành lang bất chợt nhìn thấy mấy người đang bước vào cửa chính, trong đó có người mà nàng thương nhớ, trong đầu như nổ mạnh một tiếng.

Thiệu Chẩn đi sau lưng Sử Đồ cũng nhìn thấy Ninh Nhi. Mặc dù không thể giáp mặt nhưng ánh mắt chạm nhau, lòng hắn liền yên ổn lại.

Đó không phải là mộng, nàng đang ở đây.

Thiệu Chẩn khẽ mỉm cười với nàng, theo mọi người bước vào phòng.

Tiết Đình mặc dù trẻ tuổi, nhưng chức quan so với Vương Lâm lại cao hơn. Thấy hắn muốn đứng dậy, Vương Lâm vội vàng tiến lên giữ lại: "Quan Sát Sứ đang bị thương không cần đứng dậy."

Tiết Đình nói vài câu khiêm tốn rồi ngồi ở trên giường cùng mọi người làm lễ ra mắt. Khi hắn thấy Thiệu Chẩn, ánh mắt khẽ ngưng lại.

"Đây là Kỵ Tào thuộc hạ của Kim Sơn Phó Đô Hộ Bùi Hành Kiệm, họ Thạch tên Chân." Vương Lâm giới thiệu, "Khi biết Dương Mộc gặp nạn thì Bùi Phó Đô Hộ đang ở Yên Kỳ, ngài sai Thạch Kỵ Tào tới cứu viện. Thạch Kỵ Tào dẫn 100 tinh kỵ đi trước, đánh úp các đồn canh bên ngoài Dương Mộc đốt lửa báo tin, lại chặt đứt hậu viện của quân địch. Như vậy viện quân của ta mới có thể thuận lợi tiến tới, lần này Thạch Kỵ Tào chính là công đầu."

Tiết Đình nghe lời này, nhìn về phía Thiệu Chẩn, mỉm cười: "Thạch Kỵ Tào thật anh dũng hơn người."

"Quan Sát Sứ quá khen." Thiệu Chẩn làm như không thấy ánh mắt phức tạp của Tiết Đình, khiêm tốn thi lễ, lạnh nhạt nói.

Hàn huyên một phen, Vương Lâm nói: "Không biết Quan Sát Sứ tiếp theo muốn đi đâu?"

Tiết Đình nói: "Đến Yên Kỳ."

Vương Lâm gật đầu: "Quan Sát Sứ trong người có thương tích, cứ ở lại tĩnh dưỡng mấy ngày. Ta lưu lại một ngàn binh lính hộ vệ sẽ không có gì đáng ngại."

Tiết Đình lắc đầu: "Ta tốt hơn vẫn là theo Đô hộ cùng đi. Quân y vừa mới đến xem, vết thương không có gì cản trở. Hôm đó là do vất vả quá độ mới ngất xỉu thôi." Hắn cảm thấy ánh mắt Thiệu Chẩn chiếu tới, lạnh nhạt nói, "Vả lại trong thành này, thường ngày chỉ chứa được năm sáu trăm quân, quá nhiều người ở lại đây, ngoài phát sinh phiền toái, cũng là không hợp quy củ."

"Chuyện này. . . . . ." Vương Lâm cùng Sử Đồ nhìn nhau, đều có chút do dự.

Lúc này, bên ngoài có người hầu thông báo, nói Kim Sơn Phó Đô Hộ Bùi Hành Kiệm có văn thư gửi tới.

Vương Lâm mở văn thư xem một chút, sắc mặt mừng rỡ, cười nói: "Bùi công quả nhiên thông hiểu!"

Tiết Đình cùng Sử Đồ đều tỏ vẻ chờ đợi.

"Bùi công nói đang muốn tiến về Đại Đô Hộ phủ, cũng cùng đường với Tiết Quan Sát Sứ, ngài hiện tại ở Yên Kỳ chờ Tiết Quan Sát Sứ." Dứt lời, nhìn sang Thiệu Chẩn, "Lần này, còn phải khổ cực Thạch Kỵ Tào, hộ tống Quan Sát Sứ tới Yên Kỳ."

Tiết Đình trong lòng chợt động.

Hắn nhìn Thiệu Chẩn, thấy Thiệu Chẩn đang hành lễ vâng mệnh, khi ngẩng đầu lên nhìn hắn thì ánh mắt vô cùng thản nhiên.

Thành Dương Mộc rất nhỏ, không chứa được quá nhiều người. Ban đêm, rất nhiều quân sĩ ở ngoài thành dựng lều ngủ, từ trên tường thành nhìn xuống, từng đống lửa chạy dài.

Kể từ lúc Thiệu Chẩn theo những người kia rời đi, Ninh Nhi đợi mãi cũng không thấy chàng tới tìm nàng.

Trong lòng mất mát, nhưng nàng hiểu, mình dù muốn gặp chàng đến thế nào cũng không thể tùy tiện đi tìm. Hôm đó, những người hầu cùng tỳ nữ nhìn thấy nàng cùng Thiệu Chẩn gặp gỡ đều bị Tiết Đình nghiêm lệnh bắt giữ kín. Mà trước khi đến Tây Vực, Tiết Đình đã từng đã cảnh cáo nàng, thân phận của Thiệu Chẩn không thể bại lộ. Hôm nay Thiệu Chẩn tuy đã vào tịch nhưng vẫn nên cẩn thận thì hơn.

"Chớ nhìn, hắn sẽ không tới." tiếng Tiết Đình truyền đến, Ninh Nhi giật mình quay đầu lại.

Tiết Đình nửa nằm ở trên giường, trong tay cầm một cuốn sách, mắt lại đang nhìn nàng.

"Ai sẽ không tới. . . . . ." Ninh Nhi lầu bầu nói.

Tiết Đình cười nhạt: "Hắn còn phải hộ tống ta và muội đi Yên Kỳ, trên đường còn nhiều cơ hội lắm."

Ninh Nhi không đáp lời, một chốc, nàng nhìn hắn: "Biểu huynh, nếu ta chưa từng thích Chẩn lang, huynh sẽ không ghét chàng có phải không?"

"Hả?" Tiết Đình ngẩn người.

"Biểu huynh mỗi khi nhắc tới Chẩn lang sẽ không nói lời tử tế, trước đây như vậy, bây giờ cũng vậy." Ninh Nhi cau mày nói, "Chàng thật sự là người tốt."

"Là người tốt, liền chứng minh cho ta xem." Hai mắt Tiết Đình trầm tĩnh, "Để cho phụ thân ta vui lòng đồng ý cho cưới, đó mới là người tốt."

Ninh Nhi bị những lời này làm nghẹn, tuy vẫn không phục, nhưng lại không biết phản bác thế nào.

Nàng ngồi một lát rồi nói một tiếng trở về phòng mình nghỉ ngơi.

Tiết Đình nhìn bóng dáng nàng rời đi, có chút hối hận, ném sách qua một bên, ngửa mặt nhìn nóc nhà.

Thật sự, mình mỗi khi nhắc tới Thiệu Chẩn, tâm hắn sẽ phập phồng không yên. Sóng to gió lớn đều đã đi qua, sao vẫn còn mất bình tĩnh như thế?

Như thế chẳng phải càng chọc nàng ghét. . . . . .

Ninh Nhi bực mình Tiết Đình, buồn buồn nằm trên giường, một lúc lâu cũng không ngủ được.

Đêm khuya, bên ngoài đã an tĩnh, giường bên cạnh truyền đến tiếng thị tỳ ngủ ngáy. Chợt, Ninh Nhi nghe có cái gì rơi vào cửa sổ, giống như trái cây chín rơi xuống, nhẹ nhàng, một tiếng, hai tiếng. . . . . . Nàng mở mắt, cẩn thận đứng dậy, đến phía trước cửa sổ nhìn một chút. Không có gì cả. Đang nghi ngờ, trên cửa lại truyền tới âm thanh tương tự. Ninh Nhi vội nhẹ nhàng đi tới trước cửa, từ từ mở cửa ra.

Ngoài cửa, vẫn như cũ chẳng có gì cả.

Người hầu giữ cửa cũng đã đi ngủ, cửa viện lại mở ra, lộ ra một đường sáng.

Ban đêm có chút lạnh, Ninh Nhi im lặng cầm lấy áo lông khoác lên người, cẩn thận từng li từng tí đi ra ngoài.

Ra ngoài cửa viện, nàng thấy Thiệu Chẩn đứng bên cạnh một chiếc xe ngựa. Chàng thấy Ninh Nhi ra ngoài, nhướng mi cười một tiếng.

"Chẩn lang. . . . . ." Ninh Nhi kêu một tiếng nhỏ trong cổ họng, nhào vào ngực chàng.

Thiệu Chẩn ôm chặt nàng, hôn gương mặt của nàng, êm ái hết sức, giống như sợ làm hỏng da nàng.

"Nhiều người ta không tiện tìm nàng." Chàng nhỏ giọng giải thích.

Ninh Nhi gật đầu, vẫn tham luyến chôn ở trong ngực chàng.

Thiệu Chẩn nhìn xung quanh một chút, nói: "Ninh Nhi, chỗ này không phải chỗ nói chuyện, chúng ta đi nơi khác, nàng ngồi lên xe đi."

Ninh Nhi thấy chàng chỉ vào chiếc xe bên cạnh. Đó là một chiếc xe ngựa, chở đầy cỏ khô.

"Đều là cỏ sạch ." Thiệu Chẩn nói, "Đi một chút là có thể ra ngoài."

Ninh Nhi tò mò hỏi: "Chàng dẫn ta đi đâu?"

Thiệu Chẩn cười, dưới ánh trăng, trên mặt chàng, một đôi mắt lóe ra tia sáng nghịch ngợm: "Dẫn nàng đi ngắm sao."