Thượng Cổ

Chương 38




"Cổ Quân thượng thần, hạ quân Thanh Mục, nguyện lấy thân làm sính lễ, nghênh cưới Hậu Trì thượng thần, mong Cổ Quân thượng thần đáp ứng."

Cùng một câu nói, thanh âm trong trẻo nhưng không cho phép xen vào vang lên ba lần, một lần so với một lần lại càng kiên định cố chấp.

Chúng tiên còn chưa hồi thần lại sau chín chín đạo lôi kiếp kinh thế hãi tục kia, thì một màn chấn động khác lại ập tới.

Thanh Mục thần quân vẻ mặt nghiêm túc, Hậu Trì thượng thần sững sờ ngây ngẩn, Cảnh Chiêu công chúa đau thương tuyệt vọng, Thiên đế Thiên hậu khó bề tin tưởng.. Cùng với Cổ Quân thượng thần sắc mặt vẫn không thay đổi.

Mặc dù Thanh Mục thượng quân trải qua Cửu thiên huyền lôi chưa tấn thăng lên thượng thần, nhưng linh lực khủng bố khắp người kia vẫn khiến cho mọi người đều cảm thấy sợ hãi, là vị tiên quân rất có khả năng trở thành thượng thần thứ năm từ hậu cổ giới cho tới nay, hắn cầu thú, cũng không biết Cổ Quân thượng thần có đồng ý hay không?

Chờ đợi phản hồi không chỉ có người bên trong Thiên cung trăm thước, tại hư không cách đó không xa, một người áo trắng đang nghiêng mình dựa vào trên vương tọa do tử quang ngưng tụ tạo thành, khóe mắt phác ra ám quang nguy hiểm, chống cằm chăm chú nhìn một màn này, tay trái khép thành cung tròn khẽ gõ, khuôn mặt không có biểu tình.

Yên lặng đến quỷ dị, sau đó từ từ chuyển dần sang bất an, tất cả mọi người lặng lẽ nhìn các loại sắc thái đều tề tụ trên khuôn mặt của Cổ Quân thượng thần, thức thời đem hô hấp nén chậm lại.

Được rồi, mặc dù Thanh Mục thượng quân thâm tình thấu khắp thiên địa, khiến cho người ngoài như bọn hắn đều vô cùng cảm động, nhưng hiện tại, ai cũng nhìn ra được Cổ Quân thượng thần luôn cưng chiều nữ nhi kia không vui chút nào, bọn hắn lại không muốn xông lên trước làm bia đỡ, vẫn nên tránh nhanh một chút mới tốt.

Dưới sự yên tĩnh đến tột độ, Hậu Trì sững sờ mất nửa ngày, dường như vừa mới hồi lại thần liền đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Thanh Mục.

Thanh niên vẫn cố chấp cúi đầu, hàng một thượng lễ cổ xưa, toàn thân trường bào đỏ sẫm vô cùng chói mắt, tựa như ngọn lửa đang bừng bừng thiêu đốt.

Nàng cong cong khóe miệng, đôi mắt khẽ híp, bàn tay buông thõng giữa eo từ từ siết lại.

Lấy thân làm sính lễ, Thanh Mục, huynh thực là cuồng vọng. Với tính cách của lão đầu tử, có thể dễ dàng đáp ứng huynh mới là kỳ quái. Mặc dù nghĩ như vậy, trong đáy mắt nàng vẫn nhuốm lên một tia mong đợi khó nhận thấy, chậm chạp nhướng mắt lên nhìn về phía Cổ Quân thượng thần đã nghiêm chỉnh ngồi giữa không trung.

"Cầu thú Hậu Trì? Thanh Mục.." Cổ Quân thượng thần tỏ ra nghiêm túc, mặt không biểu tình, nói: "Ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng bổn quân sẽ đáp ứng ngươi? Chỉ dựa vào ngươi còn sống sau khi chịu qua chín chín đạo lôi kiếp ư?"

Dường như dự đoán được Cổ Quân thượng thần sẽ nói như vậy, Thanh Mục thả bàn tay đang đặt trên vai xuống, bình tĩnh nhìn Cổ Quân thượng thần, nói: "Thanh Mục xin thề với trời, một ngày ta còn sống, thì nội khắp tam giới cửu châu này, thần tổn thương nàng, ta sẽ giết thần, ma làm nhục nàng, ta sẽ trảm ma, nếu làm trái lời thề này, mỗi ngày ta sẽ bị vạn ma phệ tâm (ăn tim), hồn phi phách tán."

Ánh mắt của Thanh Mục quá mức trầm định kiên quyết, khiến cho Cổ Quân thượng thần khẽ sửng sốt, liếc qua vẻ âm thầm mong đợi của nữ nhi nhà mình thì thần sắc có chút chấn kinh, khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt cũng trở nên trịnh trọng.

"Thanh Mục, nếu ngươi đã nguyện ý vì Hậu Trì chịu khổ Cửu thiên huyền lôi, ta cũng không làm khó ngươi nữa."

Lời này của Cổ Quân thượng thần vừa nói ra, trong đáy mắt Thanh Mục bỗng chốc xẹt qua một tia kinh hỉ, ngước mắt nhìn về phía Cổ Quân thượng thần, Hậu Trì thì ngược lại, nhìn Cổ Quân thượng thần với ánh mắt cổ quái, khẽ sờ cằm, dường như không tin rẳng hắn lại đáp ứng một cách đơn giản như vậy.

Cổ Quân thượng thần quét qua biểu tình của hai người, tay gác sau lưng, nói: "Tuy rằng bổn quân không can dự vào tranh chấp tiên yêu, nhưng Thanh Trì cung lại nằm trong tiên giới, thù oán của hai giới, sớm muộn gì cũng sẽ phát sinh chiến tranh, lan đến Thanh Trì cung, ta để cho ngươi ở lại giao giới tiên yêu trăm năm, dẹp yên chiến loạn, nếu như ngươi có thể làm được, trăm năm sau bắt đầu từ ngày hôm nay, bất luận hai giới tiên yêu có xảy ra tình huống như thế nào, ta cũng sẽ không ngăn cản hôn sự của ngươi và Hậu Trì nữa."

Trong dự kiến, nhưng lại nằm ngoài suy nghĩ của mọi người, ai cũng biết rằng Cổ Quân thượng thần cưng chiều nữ nhi bảo bối sẽ không dễ dàng đáp ứng, nhưng không ai nghĩ tới hắn lại đưa ra điều kiện như vậy, đối với tiên quân mà nói, chỉ trăm năm thời gian, thực sự không thể nói là dài, nhưng mà canh giữ tại nơi giao giữa hai giới, dẹp yên chiến loạn, lại không phải là chuyện đơn giản.

Chẳng lẽ Cổ Quân thượng thần muốn dùng chuyện này để khảo nghiệm năng lực của con rể hay sao, chúng tiên chậm rãi cân nhắc, cảm thấy đúng là như vậy, ánh mắt nhìn Thanh Mục thượng quân có thêm mấy phần đồng cảm, xem ra việc nhạc phụ có năng lực quá cao, thực sự không phải chuyện gì tốt đẹp cả..

Nơi hư không cách đó không xa khẽ nổi lên một tia sóng động nhè nhẹ, nhưng lại chỉ thoáng qua trong nháy mắt.

Thanh Mục và Hậu Trì đều có chút sửng sốt khó nói nên lời khi nghe tới điều kiện này, Thanh Mục nhíu mày, quay đầu nhìn Hậu Trì phía sau, gật đầu nói: "Ta đồng ý, sẽ canh giữ tại nơi giao giữa hai giới, trong vòng trăm năm không để cho hai tộc khai chiến."

"Rất tốt." Cổ Quân thượng thần gục gặt đầu, thần sắc ngưng trọng trong nháy mắt trở nên hớn hở ra mặt, đột nhiên từ giữa không trung bay xuống, đáp tại bên cạnh Hậu Trì, nịnh hót nói: "Khuê nữ, con thấy cái chủ ý này của ta thế nào, hắn canh giữ nơi khác, thì sẽ không có thời gian quấy nhiễu hai cha con chúng ta đoàn tụ rồi, phụ thần mới học được không ít tay nghề của nhân gian, đi, trở về Thanh Trì cung, phụ thần sẽ nấu món ngon cho con."

Hậu Trì giật giật khóe miệng, không kiên nhẫn đẩy khuôn mặt tươi cười như hoa đang dựa sát gần ra xa một chút: "Con và Thanh Mục còn có chuyện, người cứ về Thanh Trì cung trước chờ con đi."

Khuôn mặt tươi cười của Cổ Quân thượng thần nhăn lại, đầu rũ xuống, nước mắt đầm đìa: "Khuê nữ, con không thích lão cha nữa, con muốn theo tên xú tiểu tử kia đi đâu!"

Bộ dạng yếu đuối có thể bức kẻ thù đại khổ này thực sự không thể nào xem được nữa, chúng nhân quay người lại, sau khi niệm thầm một lần 'đây tuyệt đối không phải Cổ Quân thượng thần', thì lặng lẽ cúi đầu xuống, nhìn mặt đất sạch bóng ra sức thanh lọc tròng mắt của chính mình.

Ngay cả Thiên đế và Thiên hậu cũng rũ bỏ áo bào, vô cùng không thiện chí mà nhìn hắn.

Kẻ đương sự bị xưng là 'xú tiểu tử' lại vẫn vui vẻ ra mặt, dường như từ lúc Cổ Quân thượng thần đáp ứng hôn sự của hắn mới vừa rồi, hắn liền chẳng quan tâm tới bất cứ thứ gì nữa, nhìn toàn bộ thế giới kia phải chăng đều là dương quang xán lạn.

"Trở về Liễu Vọng sơn rồi nói." Có lẽ là vẻ mặt tươi cười ấy quá mức xán lạn, sắc mặt Hậu Trì khựng lại, hừ một tiếng, vẫy vẫy tay, chẳng buồn để ý tới Cổ Quân thượng thần đang giả điên giả khùng nữa, quay người bay ra ngoài Thiên cung.

Cổ Quân thượng thần sững sờ, gãi gãi đầu, nhìn Phượng Nhiễm bên cạnh, nói: "Sao lại về, từ khi nào mà nhà chúng ta lại trở thành Liễu Vọng sơn quỷ quái kia vậy?"

"Chuyện ngài không biết còn nhiều lắm!" Phượng Nhiễm lạnh nhạt liếc nhìn hắn, chỉ về phía Thanh Mục, nháy mắt ra hiệu với hắn: "Khuê nữ nhà ngươi là thẹn quá hóa giận đó, Thanh Mục thượng quân, còn không mau đi."

Thanh Mục khựng lại, sau đó lập tức đuổi theo Hậu Trì với nụ cười trên môi. Phượng Nhiễm cong khóe miệng, liếc nhìn sắc mặt khó coi của Cảnh Chiêu, không nhanh không chậm bước theo.

Cảnh Chiêu thần sắc u ám, thân thể khẽ động rồi sau đó dừng lại, nhưng cử động này lại lọt vào trong mắt Thiên đế, càng khiến hắn tức giận thêm.

Cổ Quân thượng thần đang chuẩn bị rời đi, không biết nghĩ tới cái gì, quay đầu hướng Thiên đế giữa không trung nói: "Mộ Quang, tối đa một tháng, ta sẽ để cho Thanh Mục đi tới nơi kết giới của tiên yêu, hắn canh giữ hai giới trăm năm, cũng tính là cái nhân tình mà ta nợ ngươi, về sau nếu không xảy ra chuyện gì, tốt hơn hết là đừng nên gặp nhau nữa."

"Cảnh Giản, đưa Cảnh Chiêu trở về Tỏa tiên tháp, nội trong vòng trăm năm không được phép ra khỏi tháp một bước, nếu không trừng phạt không tha."

Thiên đế sắc mặt khẽ trầm xuống, không đáp ứng cũng không cự tuyệt Cổ Quân thượng thần, chỉ nhàn nhạt hướng Cảnh Giản phân phó một câu, sau đó phất ống tay áo, kéo theo Thiên hậu thần tình đại biến cùng nhau biến mất trước mặt chúng nhân.

Cảnh Chiêu đầy mặt chấn kinh, Cảnh Giản 'dạ' đáp một tiếng, biết rằng phụ hoàng hẳn là rất phẫn nộ, hướng Cảnh Chiêu thở dài, cùng nhau ẩn đi tiên tích.

Cổ Quân thượng thần cũng mặc kệ bọn hắn, ngâm nga một điệu khúc, lắc lư thân thể bước dài theo hình chữ bát trên mây, nhưng ánh mắt lại nhàn nhạt liếc nhìn nơi hư không cách đó không xa, thần sắc nghiêm nghị, cuối cùng đi về phía Liễu Vọng sơn.

Một trường lôi kiếp đã bình an kết thúc, không chỉ Cổ Quân thượng thần biến mất vạn năm đã xuất hiện trở lại, mà ngay cả sự thực Hậu Trì thượng thần không do Thiên hậu sinh ra cũng bị liên lụy tới, nhưng những điều này vẫn không tới mức chấn động bằng màn cầu thú nghìn năm khó gặp kia.

Nhìn nhân vật chính đã mất hút, các vị tiên quân xem đến vừa lòng thỏa ý lục tục kéo nhau trở về tiên sơn của chính mình, trong giây lát, tiên y phiêu dật, trong Thiên cung một mảnh gợn sóng.

"Ồ, bị phát hiện rồi! Xem ra thần lực của Cổ Quân thực sự vượt xa so với Mộ Quang và Vu Hoán." Nam tử áo trắng nhấc một chân lên vắt ngang trên vương tọa, ngón tay vuốt một lọn tóc đen xõa ra trước ngực, trên khuôn mặt yêu nghiệt nở một nụ cười dịu dàng.

"Chủ công, Cổ Quân cũng là thượng thần, càng huống hồ còn tấn thăng sau Thiên đế và Thiên hậu, thực lực sao lại khác biệt lớn đến như vậy?" Thanh âm khó hiểu từ bên cạnh truyền tới.

"Cho nên mới thú vị.. Hắn đột nhiên xuất hiện trong tam giới, đột nhiên tấn vị thượng thần, thậm chí thần lực còn vượt xa Mộ Quang cùng Vu Hoán có được cơ thể thần thú, ngươi không cảm thấy.. hắn rất thú vị hay sao?"

"Chủ công, bây giờ Thanh Mục đã vượt qua Cửu thiên huyền lôi, linh lực đại tăng, sớm muộn có một ngày hắn sẽ.. Ngoại trừ ngài, trong yêu giới sợ rằng không có đối thủ, nếu như hắn canh giữ tại giao giới trăm năm, há sẽ không phá hỏng đại sự của chúng ta. Càng huống hồ, sau trăm năm chính là hôn kỳ (thời hạn) của hắn và Hậu Trì thượng thần, ngài.."

Nam tử áo tím bên cạnh xem thường lời khen ngợi của người áo trắng, cúi thấp đầu, sắc mặt chứa đầy vẻ ngưng trọng. Không biết là lo lắng Thanh Mục gây trở ngại tới tranh chấp giữa hai giới, hay là oán hận hôn sự của hai người.

"Tử Hàm, gấp cái gì, thượng quân không phải là thượng thần, ta lại muốn xem xem, rốt cuộc trong hồ lô của tên Cổ Quân này bán cái gì, về phần Thanh Mục muốn cưới Hậu Trì.." Hắn hơi nhướng mắt, nhìn về phương hướng Hậu Trì biến mất, lẩm bẩm nói: "Trừ phi.. ta chết một lần nữa."

Kèm theo thanh âm tràn đầy lệ khí biến mất giữa không trung, hai người trong hư vô cũng dần dần mất hút, không để lại một chút tung tích.

Sâu trong Thiên cung, ánh mắt Thiên hậu lạnh lùng nhìn Thiên đế, tức giận nói: "Mộ Quang, chàng sao lại để cho Cổ Quân bọn hắn rời đi đơn giản như vậy, lại còn để Cảnh Chiêu chịu phạt trăm năm trong Tỏa tiên tháp nữa chứ!"

"Vu Hoán." Thiên đế nhàn nhạt liếc nhìn nàng, thần tình thất vọng: "Cổ Quân và Hậu Trì đều là thượng thần, có cùng địa vị với chúng ta, mà Thanh Mục, Phượng Nhiễm cũng chưa từng xúc phạm tới điều luật của tiên giới, ta lấy lý do gì để giữ bọn hắn lại? Cảnh Chiêu thân là công chúa, tính tình kiêu ngạo, hình phạt trăm năm chẳng qua chỉ để rèn luyện tâm trí nó mà thôi, nàng tuy là mẫu thân, nhưng cũng đường đường là Thiên hậu, sao có thể coi luật lệ của tam giới là trò đùa như vậy?"

Thiên hậu thần tình cứng nhắc, dường như không thể tin rằng Thiên đế vậy mà lại chỉ trích nàng, nhìn vẻ lãnh đạm trên khuôn mặt của Thiên đế, đột nhiên có chút hoảng sợ, cứng đầu nói: "Chàng cưng chiều Cảnh Chiêu hàng vạn năm, ta không tin chàng lại nhẫn tâm như vậy?"

"Không nhẫn tâm chỉ làm hại nó, nàng cho rằng từ nay về sau tam giới còn có thể an ổn được hay sao?" Thiên đế thần sắc ngưng trọng, tay gác phía sau lưng.

"Có ý gì?"

"Thanh Mục chịu đựng chín chín hồi huyền lôi kiếp, nhưng vẫn không có tấn thăng lên thượng thần, nàng không cảm thấy kỳ quái chút nào hay sao?"

"Chàng là nói.."

"Huyền lôi kiếp chịu đựng được càng cường đại, thì linh lực tập trung trong cơ thể lại càng sâu, ta dám khẳng định, tối đa không quá nghìn năm, hắn nhất định có được tôn vị thượng thần, ngay cả thần lực rất có thể cao hơn chúng ta, tới lúc đó, hắn và Cổ Quân tất sẽ hợp thành một tuyến, chế hoành của tam giới bị phá vỡ, nàng cho rằng vẫn còn có ngày yên ổn? Nếu như tính tình của Cảnh Chiêu vẫn như cũ, ngày sau ngay cả chúng ta cũng không bảo vệ được nó đâu."

Thiên hậu khẽ nhíu mày, nhìn sắc mặt lo lắng của Thiên đế, đáy mắt bắt đầu hiện ra một tia hối hận, không tiếp tục nói nữa.

Nếu như biết Thanh Mục sẽ mượn trận huyền lôi kiếp kia để có được thần lực tấn vị thượng thần, nàng nhất định sẽ không bức hắn lấy ra long đan, cũng sẽ không.. Chỉ là bây giờ, hết thảy đã quá muộn.

Khi nàng vừa quay đầu lại, Thiên đế cũng quay qua, sắc mặt lãnh đạm, nhưng thần tình lại chứa đầy bi ai.

Cho dù bắt ta phải chịu áy náy hàng vạn năm, Vu Hoán, nàng cũng chưa từng nói cho ta biết, nàng kỳ thực hoàn toàn không có quan hệ với Cổ Quân, không phải sao?

Trong Liễu Vọng sơn, trước gian nhà gỗ nhỏ.

Đại Hắc nhìn mấy người vừa về tới, vui vẻ chạy tới chạy lui trong rừng trúc, thuận tiện trên mặt mang theo vẻ khinh thường nhìn lão đầu đang dựa bên ngoài hàng rào, không ngửng rên lên 'hư hử'.

Hậu Trì tự động bỏ qua Thanh Mục đang cẩn thận dè dặt phía sau, thần khí oai phong chỉ về một gian nhà gỗ và hàng rào đối diện với Cổ Quân thượng thần bị ngăn tại bên ngoài nói: "Lão đầu tử, thảo mộc nơi này đều là do con trồng, nhà cũng do Thanh Mục tự tay dựng, người nếu như muốn đi vào, đi, chính mình động thủ dựng lấy một gian nhà, nhớ kỹ, không cho phép dùng tiên lực!"

"Khuê nữ tốt, con không nổi giận với phụ thần ư?" Cổ Quân thượng thần ngạc nhiên nhìn Hậu Trì, hai tay nắm lấy hàng rào, thân thể khô quắt treo tại bên trên lắc lư, đầy mặt ủy khuất.

"Con không tính toán chuyện người bỏ con một mình trong Thanh Trì cung vạn năm." Hậu Trì nhấn mạnh hai từ 'vạn năm', phủi phủi tay rồi khua một cái, trong sân liền xuất hiện một chiếc ghế nằm bằng gỗ, liền nằm xuống: "Nhưng mà, con rất để ý tới chuyện người để cho Thiên hậu mang danh mẫu thân của con hàng vạn năm trời, chuyện này so với việc người bỏ con tại Thanh Trì cung nghiêm trọng hơn rất nhiều."

Nghe thấy ba từ 'hàng vạn năm' lại bị Hậu Trì nhấn mạnh, Cổ Quân thượng thần đáng thương chớp chớp mắt, nhìn khuôn mặt không có chút biểu tình của khuê nữ bảo bối, bèn quay đầu, nhìn về phía con rể tương lai: "Xú tiểu tử, mau nghĩ cách để cho ta đi vào, nếu không thì ngươi cứ ở cái nơi quỷ quái ấy hai trăm năm rồi hẵng quay lại."

Thế mới thấy vị thượng thần trên danh nghĩa đức cao vọng trọng kia chẳng mảy may có mỹ đức (phẩm chất tốt) 'giữ lời hứa' gì cả, Thanh Mục thần sắc cung kính, sâu trong lòng lại cảm thấy con đường thành thân còn dài dẵng, lấy lòng nhạc phụ mới càng gian nan, nhưng vẫn cực nhanh hướng Cổ Quân thượng thần nháy mắt ra hiệu an tâm, khom người xuống, từ trong lòng móc móc, lấy ra một thứ đưa cho Hậu Trì.

Động tác của hắn cổ quái, Phượng Nhiễm và Cổ Quân thượng thần sau khi nhìn thấy thứ mà hắn móc ra thì thần sắc càng trở nên cổ quái, Hậu Trì dưới bầu không khí ngột ngạt này, lười biếng cúi đầu xuống, đồng dạng đứng chôn chân ngay tại chỗ.

Trên bàn tay thon dài trước mặt, vô cùng cẩn thận và nịnh nọt nâng một quả trứng trơn bóng, nếu không phải ánh sáng kim ngân trên quả trứng mơ hồ xen kẽ, nàng gần như đã cho rằng cái thứ đồ chơi kích cỡ bằng nắm tay này tuyệt đối chỉ là một quả trứng gà bình thường mà thôi.

"Đây là thứ gì?" Nàng ngơ ngác ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn Thanh Mục, ngơ ngác hỏi.

"Của hai ta đó." Thanh niên khẽ mỉm cười, khuôn mặt cưng chiều, đáp lại.