Thương Định Đầu Tiên: Khuất Phục Chồng Ác Ma

Chương 32: Hãy gạt bỏ lòng tự trọng để cầu xin cô ấy




"Thiên Vũ!" Tiêu Kỳ ngắt lời cô, và khẩn trương nói: "Anh biết rằng em chỉ muốn tốt cho anh, anh cũng đồng ý với lời khuyên của em, nhưng bây giờ không phải là lúc để nói điều này. Sự nghiệp của Tiêu gia đã được gầy dựng một trăm năm nay, anh không thể để nó bị phá hủy như vậy được, dù thế nào đi nữa, anh cũng phải để nó tiếp tục hoạt động. Làm ơn em hãy giúp anh lần này, miễn là lần này thôi, sau đó anh sẽ ra nước ngoài với em để học tiếp. Có phải em đang muốn học về thiết kế trang sức không? Chúng ta hãy đi cùng nhau ra nước ngoài học. "

Thiên Vũ mở mắt và không nói gì. Học thiết kế trang sức đã là ước mơ của cô từ khi còn trẻ, nhưng cô phải từ bỏ nó khi gia đình suy sụp. Sau đó Thiên Vũ lại chọn theo đuổi âm nhạc vì cô đã được học một ít về đàn dương cầm từ khi còn nhỏ, và ít nhiều bị ảnh hưởng niềm đam mê này từ Lãnh Nhược Băng. Dần dần niềm đam mê ca nhạc gắn liền với cô và ước mơ cũ mờ nhạt dần.

Tiêu Kỳ tuy nhiên rất yêu cô, chăm sóc quan tâm cô như thế, nhưng rốt cục không bao giờ biết Thiên Vũ thực sự muốn những gì.

"Thiên Vũ à..." Tiêu Kỳ lo lắng gọi tên cô lần nữa.

Thiên Vũ ngước nhìn anh: "Tiêu Kỳ à, anh biết rằng em không thể tha thứ cho dì Lãnh được mà, thậm chí em không thể nói chuyện với dì ấy, vì vậy em xin lỗi, em không thể giúp anh được rồi."

"Anh biết rằng em có định kiến sâu sắc đối với dì Lãnh.Nhưng anh không có ý định để em đến gặp dì ấy." Tiêu Kỳ lập tức phản kháng: "Vẫn còn một người, có một người khác có thể giúp chúng ta, miễn là em sẵn sàng gặp anh ta và nói vài lời. Anh ấy sẽ xem xét về việc bơm một khoản vốn cho Tiêu gia. "

Lam Thiên Vũ cau mày và lườm anh: "Người anh nói đó không phải là Tiêu Hàn sao? Em thậm chí còn ít..."

"Làm thế nào anh có thể để em đi gặp anh ta được cơ chứ?" Tiêu Kỳ lo lắng. "Người anh đang nói đến chính là Dạ diễm đấy!"

Vừa nghe thấy cái tên này, Thiên Vũ cảm thấy da đầu tê cứng, và có một cảm giác hoảng loạn mãnh liệt trong lòng. Cô đảo mắt xuống vì không muốn Tiêu Kỳ nhìn thấy sự bối rối này của chính mình.

Thiên Vũ bình tĩnh hỏi: "Ý anh là gì? Làm cách nào anh ta có thể giúp chúng ta được chứ? "

"Anh ấy sẽ làm được." Tiêu Kỳ nắm lấy tay cô, phấn khởi. "Lần cuối cùng em vô tình cứu anh ấy, anh ấy đã nợ chúng ta rất nhiều. Anh đã đến gặp anh ấy vào ngày hôm đó. Anh ấy nói rằng nếu em đến thương lượng cùng anh ta. Anh ta sẽ xem xét cho anh một đợt bơm vốn. "

"Tại sao anh lại tìm anh ấy vậy?" Thiên Vũ tia một ánh nhìn sắc sảo vào Tiêu Kỳ.

"Anh..." Tiêu Kỳ choáng váng và giải thích ngay lập tức. "Em đừng hiểu lầm. Thực ra anh không muốn kéo anh ấy vào chuyện của em. Anh thực sự muốn tìm anh ấy như một nhà đầu tư mà thôi.

Anh biết rằng sau khi Dạ Diễm đến Hồng Kông, anh đã làm thử mọi cách." Anh đã cố gần gũi anh ta để làm hài lòng anh ta, hôm mà em bắt gặp chính là hôm anh đi với Dạ Diễm, anh đã thuê hẳn cho anh ta một căn phòng vip, vì vậy Dạ Diễm có chút ấn tượng với anh, nên ngày hôm sau anh đã tìm gặp anh ta.

Lúc đầu anh không nghĩ em chính là người đỡ đạn cho anh ta. Chính Dạ Diễm đã chủ động nói với anh điều này, nhưng anh biết rằng em không thích. Anh không thích giao dịch với mọi người trong kinh doanh, vì vậy anh chưa bao giờ đề cập đến điều này với em. Bây giờ anh mới đề cập đến chuyện này với em. "

Lam Thiên Vũ nhẹ cau mày, tuy nhiên lời giải thích của Tiêu Kỳ nghe có vẻ hợp lý, vì vậy cô không suy nghĩ nhiều chỉ có điều cô hơi thất vọng về anh. Đã nhiều năm rồi mà anh vẫn vậy, tính cách vẫn không thay đổi.

Bây giờ khi Tiêu Hàn trở lại, khi không còn gì trong tay, thậm chí Tiêu Kỳ phải tự hạ mình, gạt bỏ lòng tự trọng đến để yêu cầu Thiên Vũ làm những gì cô ấy không muốn làm.

Thực ra thì Tiêu Kỳ từng là một người đàn ông tốt ở trường. Anh ấy học tốt, chơi bóng tốt và chơi dương cầm giỏi. Nhiều cô gái thích anh ấy, vì vậy Bạch Lộ đã theo đuổi anh ấy một cách điên rồ.

Tiêu Kỳ đã từng rất tự tin, nhưng kể từ khi gặp Tiêu Hàn, mọi chuyện đều đã thay đổi..

Bởi vì nơi nào có Tiêu Hàn nơi ấy Tiêu Kỳ sẽ bị lu mờ.

Mặc dù Tiêu Kỳ có giỏi như thế nào chăng nữa thì anh vẫn không thể bằng Tiêu Hàn.