Thương Hải

Chương 20-2: Phiên Phúc (phản Phúc) (2)




Cốc Chẩn cười lặng lẽ rồi nói:

- Việc đó không chỉ ta biết mà rất nhiều phú hộ cũng hiểu rõ. Nếu theo đúng đạo lý lấy chỗ thừa chuyển sang chỗ thiếu thì phải chuẩn bị trước, đến vùng Hồ, Quảng, Tứ Xuyên mua nhiều lương thực dư thừa để bổ sung cho chỗ thiếu của Tô, Chiết, Mân, Quảng. Nhưng theo ta biết thì đám người đó không những không đi xa mua lương thực mà ngược lại còn thu mua hết lương thực tại địa phương, đầu cơ lại để đợi đến lúc đói kém thì kiếm lợi một mẻ. Nếu như ta dự đoán đúng thì không tới năm sau là gạo sẽ quý như châu ngọc, không biết sẽ có bao nhiêu người dân chết đói.

Lục Tiệm căm phẫn nói:

- Triều đình không có pháp luật ngăn cản bọn họ ư?

Cốc Chẩn cười nhạt, nói:

- Gia Tĩnh lão nhân (người dịch: ý nói vua Thế Tông nhà Minh) đã tu đạo thành tiên, quan tâm quái gì đến việc sống chết của người dân. Còn những quan lại khác thì đều có quan hệ mật thiết với đám gian thương đó, như Trầm Tú nhờ vào thế lực của cha hắn cũng đã tích trữ rất nhiều lúa gạo.

Lục Tiệm hồ nghi nói:

- Trầm Chu Hư có vẻ, có vẻ không giống đám người đó.

Cốc Chẩn nói:

- Ông ta tuy không phải loại người đó nhưng lại vì ngại mà dung túng. Nếu ta mà sinh loại con như Trầm Tú thì phải một gậy đánh chết luôn.

Hắn nói đến đó thì có mấy phần kích động, đi quanh mấy bước rồi cao giọng nói:

- Trong thương đạo thì nếu đạo của trời đất cao hơn đạo của người sẽ là chính đạo, còn nếu đạo của người cao hơn đạo trời đất tất sẽ thành tà đạo, sai lệch. Trong tà đạo đó thì đáng hận nhất không ngoài giết người cướp của, kinh doanh không vốn. Như bọn Oa khấu đó cướp sạch của người dân Trung Hoa chúng ta, lại đem tang vật chuyển về Đông Doanh rồi hoặc là tiện tay đem bán, hoặc là thản nhiên cho người. Cứ như vậy, Đông Doanh vốn thiếu vàng bạc ngọc ngà, dụng cụ đồ đạc thì lại trở thành đủ hết. Còn hàng hóa mà những thương nhân khác khó nhọc thu mua, chuyển đến Đông Doanh thì hoặc là không đáng một xu, hoặc là lỗ vốn nặng…

Lục Tiệm nghiến răng nói:

- Triều đình chẳng phải có lệnh cấm đi biển sao? Tại sao vẫn có thể vận chuyển hàng hóa tới Đông Doanh?

Cốc Chẩn phì cười nói:

- Cấm đi biển cái rắm gì, đều là chủ ý vớ vẩn của đám quan liêu đó. Hơn nữa bờ biển của Đại Minh dài vạn dặm, có thể cấm được ư?

Lục Tiệm tỉnh ngộ nói:

- Vậy thì là buôn lậu rồi.

Cốc Chẩn miễn cưỡng nói:

- Dù là buôn lậu thì cũng là Gia Tĩnh lão nhân bức bách phải làm. Kinh doanh trên biển lợi nhuận rất cao, nếu không cấm đi biển thì ông ta có thể lập cơ quan thu thuế, ngân lượng kiếm được chắc xây mười tòa thành Bắc Kinh vẫn còn thừa. Gia Tĩnh lão nhân có tiền mà không biết kiếm, đúng là cực kỳ ngu xuẩn như mụ đàn bà.

Cốc Chẩn xưa nay lúc nào cũng cười hi hi, Lục Tiệm hiếm khi thấy hắn tức giận. Lúc này bỗng thấy thấy hắn đỏ mặt tía tai, bất giác bật cười.

Cốc Chẩn tự biết mất phong độ liền trầm mặc hồi lâu rồi quay lại ngồi xuống, từ từ nói:

- Oa khấu chuyên làm chuyện đi buôn không vốn, lúc đầu chỉ là làm loạn nho nhỏ, về sau càng làm càng lớn, lúc nhiều nhất có tới hai vạn người đến Trung Hoa cướp phá. Cứ như vậy thì không nói Đông Doanh đầy đủ mà hàng hóa Tây Dương, Nam Dương cần mua của Trung Hoa cũng đều có thể mua từ tay của Oa khấu. Thương nhân trong thiên hạ ít nhiều đều có mua bán trên biển, có lệnh cấm đi biển thì việc làm ăn đã mười phần khó khăn, Oa khấu lại làm loạn thêm vào giống như ném đá xuống giếng vậy. Ta thấy tình hình đó liền suy nghĩ, quan phủ đã bất lực như vậy thì chi bằng lập kế tự cứu, liền dùng nhiều tiền mua mười chiến hạm Hồng mao (người dịch: người phương Tây) rồi mai phục trên đường Oa khấu quay trở về Đông Doanh. Người Oa vừa ngu vừa tham, lúc về nước thuyền chở đầy tang vật, ngấn nước rất sâu, đột nhiên bị tập kích thì đừng nói bỏ chạy mà muốn xoay thuyền cũng khó. Ta đem chiến hạm chia thành hai đội, luân phiên phát pháo vừa truy đuổi vừa chặn đường, mất ba giờ đã đánh chìm hết thuyền của Oa khấu, chỉ có Uông Trực, Từ Hải chạy thoát.

Lục Tiệm nghe đến huyết khí dâng trào, vỗ bàn kêu lớn:

- Việc đó oanh liệt như vậy, cha ngươi lại không biết đến ư?

Cốc Chẩn nói:

- Trận đó người Oa chết gần hết, đám Uông Trực bỏ người chạy giữ mạng, sau đó sợ gia đình người Oa hỏi tội nên nói dối là gặp phải bão tố, thuyền hủy người chết. Bọn chúng không nói ra thì ta cũng không có lòng khoe khoang. Ôi, ngươi không biết đấy thôi, lần đó Oa khấu tất nhiên bại vong, nhưng dân chúng bị bắt theo thuyền cũng chìm xuống biển, chẳng ai sống sót…

Nói đến đó, hắn chợt im bặt, nhìn ra bóng đêm ngoài xa thở dài.

Lục Tiệm cũng ngẩn người ra, nghĩ tới Oa khấu và dân chúng bị bắt đều đi cùng thuyền, là giết hay cứu đều rất khó quyết. Nếu đổi lại là mình chắc không thể quả quyết như Cốc Chẩn. Trong lúc trầm mặc, y nhìn Cốc Chẩn, bỗng thấy người trước mắt mình trở nên có mấy phần xa lạ.

Lúc này Ngư Truyền đã đem đồ ăn đến, bày ra mấy món, là cá hấp rượu, thịt lợn hầm, đậu hũ sốt, lại có hai đĩa hoa quả. Cốc Chẩn cười nói:

- Ta ăn uống chỉ cần tiện lợi, nếu ngươi không ngại thức ăn nguội lạnh thì ăn tạm vài món.

Lục Tiệm cười nói:

- Ta từ nhỏ thường thường bị đói, những món ăn này dù là trong mơ cũng chẳng được ăn.

Y vốn đã đói rồi, liền lập tức xới cơm ăn như rồng cuốn.

Cốc Chẩn nhìn Lục Tiệm chợt có chút buồn rầu, bỏ đũa rót rượu, uống hết một chén lại rót tiếp. Cứ uống như vậy hết ba chén rượu mới lại cầm đũa ăn tiếp.

Ăn xong cơm thì cũng vừa lúc Hồng Thư ôm hai bộ áp giáp về, đều là của chức quan nhỏ, lại còn thêm hai thanh yêu đao. Lục Tiệm không kìm được, hỏi:

- Những cái này tốn bao nhiêu ngân lượng?

Hồng Thư ứng tiếng đáp:

- Mỗi bộ ba trăm lượng, người bán quen với tôi nên ngoài giáp trụ còn cho thêm hai thanh yêu đao.

Lục Tiệm không biết nên cười hay nên khóc, lắc đầu nói:

- Đám quan quân đó thật là hoang đường, thảo nào cứ đánh là thua.

Cốc Chẩn thấy y bất bình không yên liền cười thầm nói:

- Bọn chúng đã không hoang đường thì đã chẳng gọi là quan quân rồi.

Hai người mặc giáp cài đao rồi vững bước ra khỏi cửa. Dọc đường chỉ thấy quân binh yên lặng mai phục, không bóng người qua lại, đường xá tối đen, ánh lửa ẩn hiện, xa xa nghe tiếng giày chiến lạo xa, lúc có lúc không.

Hai người trà trộn vào phía sau một đội quân sĩ, đi tới ngoài Tam Sơn môn. Đã thấy giữa nội thành và tường vây bên ngoài đã dựng một đài gỗ cao mười trượng, bốn phía chất đầy gỗ dễ cháy, không biết là để làm gì.

Hai người đi lên thành lâu, dọc theo tường thành, một nhóm người đang chuyển tới đó mấy chục khẩu hỏa pháo, chất thêm súng điểu, cung tên. Quân sĩ vận chuyển khí cụ đi qua đi lại, thỉnh thoảng thấp giọng nói mấy câu đều bị cuồng phong thổi qua cuốn đi xa mất.

Hai người chức quan không nhỏ nên đứng tại đó binh sĩ tầm thường không dám tra hỏi. Lục Tiệm bị khí thế nơi này hớp hồn, đang xuất thần thì chợt bị Cốc Chẩn kéo vào tiểu lâu rồi leo lên tới tầng cao nhất. Cốc Chẩn lấy ra một cái móc câu phóng lên nóc lầu rồi đu theo lên mái ngói. Lục Tiệm cũng tung mình nhảy lên, cả kinh nói:

- Ngươi làm gì vậy?

Cốc Chẩn cười nói:

- Lên cao nhìn xa, xem càng vui.

Lục Tiệm giật mình, đưa mắt nhìn ra xa thì thấy trăng sáng đã lặn về tây, sao trời cũng dần biến mất, gió từ phía đông thổi tới làm quần áo, đầu tóc tung tay, chân tay phát lạnh. Chỗ này là cao nhất ở Nam Kinh, bóng đêm chưa tan hết, vạn hộ im ắng. Sông lớn chảy về đông, phá đi màn đêm trầm lặng. Chung Sơn sương mù dầy đặc, như tách rời trời đất ra khỏi vũ trụ.

Bỗng nghe tiếng người truyền tới, cúi đầu nhìn xuống thấy mấy tên quân sĩ đẩy một chiếc xe tới đầu thành. Trầm Chu Hư ngồi trên xe, tay cầm quạt lông chỉ ra xa, Hồ Tôn Hiến đứng bên cạnh, vẻ mặt nghiêm lạnh, không ngừng gật đầu.

Lục Tiệm ngạc nhiên nói:

- Hồ Tôn Hiến chưa rời thành ư?

Cốc Chẩn nói:

- Hư tất có thật, thật tất có hư, nói là Hồ Tôn Hiến rời thành chẳng qua là quỷ kế của lão Trầm què. (người dịch: Trầm qua tử là lão Trầm què, trước đây tớ không biết nên để nguyên là Trầm qua tử, từ bây giờ sẽ dùng từ đã dịch là lão Trầm què).

Nói tới đó, hắn trừng trừng nhìn Trầm Chu Hư, lộ ra vẻ hận thù sâu sắc.

- Cốc Chẩn. – Lục Tiệm không kìm được, nói – Giữa ngươi và Trầm Chu Hư cuối cùng có thù hận gì?

Cốc Chẩn nhíu mày, im lặng một lúc rồi từ từ nói:

- Thương Thanh Ảnh đó, ngươi thấy rồi chứ?

Lục Tiệm nói:

- Thấy rồi.

Cốc Chẩn thở ra một hơi, từng chữ nói:

- Bà ta là mẹ ruột sinh ra ta.

Lục Tiệm bất giác trợn mắt há miệng, nghĩ lại tối hôm đó trước phật đường, lời Cốc Chẩn nói rõ ràng là oán hận Thương Thanh Ảnh bỏ rơi mình, “xú bà nương” mà hắn nói tất là người đàn bà này không sai rồi.

Trong nháy mắt, bao nhiêu nghi hoặc trong lòng Lục Tiệm đều thông suốt, lại thấy Cốc Chẩn cúi đầu không nói, muốn khuyên nhủ mấy câu nhưng lại hận mồm miệng không khéo léo, không nghĩ ra được câu gì hay ho. Hai người nhất thời trầm mặc, chỉ có gió gào thét thổi qua người.

Trong lúc trầm mặc, dưới cái đài gỗ kia ánh lửa bật sáng rồi bắt đầu bùng lên, trên thành ngoài cũng nổi lên một trận huyên náo, kêu gọi cứu binh. Đài gỗ bị lưỡi lửa nuốt chửng, ánh lửa xung trời, từ xa mười dặm cũng có thể trông thấy.

Lục Tiệm cảm thấy rất kỳ quái, quay đầu lại nhìn thì trong thành cũng có năm chỗ lửa cháy, bất giác cả kinh nói:

- Có việc gì vậy?

Cốc Chẩn nói:

- Lửa là Trầm Chu Hư đốt, Uông Trực ở ngoài thành, thấy lửa cháy lên, lại nghe tiếng kêu là tất nhiên sẽ tưởng là Từ Hải đang chiếm cửa thành…

Đột nhiên nghe rầm một tiếng rồi cầu thành hạ xuống, cửa thành mở ra, tiếng kêu cứu trên đầu thành lại càng gấp gáp.

Ngoài thành vẫn tối đen không có động tĩnh, bỗng ánh lửa chớp lên mấy đốm lửa sáng, rồi dần dần như lửa cháy tràn ra, lại như bệnh dịch lan nhanh, cả núi ánh lửa đều bốc lên mạnh liệt, dầy đặc như sao trời, tụ lại thành dòng hướng vào trong thành ùa đến.

- Nhiều người như vậy ư?

Lục Tiệm nhìn mà phải hít một hơi khí lạnh. Cốc Chẩn cũng kinh ngạc:

- Phiền phức lớn rồi. Số người của Oa khấu trước đây không tới ngàn người, hiện giờ nhìn ở đây thì kẻ tới đâu chỉ có một vạn người?

Đưa mắt nhìn qua,chỉ thấy Trầm, Hồ hai người đều thần sắc ngưng trọng, ghé tai nói chuyện, bất giác trong lòng vui sướng: “Lão Trầm què đặt bẫy bắt hồ ly, không ngờ kẻ tới lại là một con sư tử, không, hắc hắc, là một con voi lớn mới đúng. Hay lắm, hay lắm, để xem ngươi bắt hắn hay là hắn ăn thịt ngươi?”

Dòng thác lửa đó đến gần, theo gió truyền tới tiếng hò hét của Oa khấu, lúc đầu chỉ như rừng đào xào xạc rồi dần trở thành khí thế như núi lở biển động. Quân Minh trên đầu thành thảy đều biến sắc, hai chân run run đứng không vững nữa.

Ánh lửa càng gần, đã có thể nhìn thấy những tên Oa khấu đi đầu, có tên cả người mặc áo giáp nặng, đầu đội mũ góc; lại có tên mặc áo vải đeo mặt nạ quỷ, chạy như điên cuồng. Hàng trăm nghìn thanh trường đao chiếu sáng lạnh lẽo, hàn khí xung trời.

Trầm, Hồ đột nhiên im bặt, thận trọng nhìn nhau, mặt đều hiện lên vẻ kiên nghị, ánh mắt song song chiếu tới ngoài thành. Cửa thành mở rộng, quân Oa chuẩn bị tiến vào thì đúng lúc này chợt nghe một người cao giọng gào lên:

- Có phục binh, mau lùi, mau lùi…

Giọng đó vừa cao vừa chói, như cương trùy đâm vào tai. Lục Tiệm ngửng đầu lên, chỉ thấy một người đứng ở tường ngoài, đầu tóc tung bay, trợn đôi mắt đỏ ngầu như một con sói hung dữ đang ngẩn đầu kêu rú.

“Hoàn Trung Khuyết.” Lục Tiệm chút nữa đã buột miệng kêu lên. Bỗng thấy Trầm Chu Hư đưa quạt lông ra chỉ một cái, cờ lệnh phất theo, mưa tên liền bắn ra. Hoàn Trung Khuyết biến thành cái bao tập bắn tên, cả người trúng mấy chục mũi tên như kim châm, từ trên đầu thành nặng nề rơi xuống giữa trận tiền của Oa khấu.

Biến cố chết người, những tên Oa khấu đi đầu nhìn cái xác máu me trước mặt, kinh hãi đến ngẩn người, chưa kịp lùi lại thì Oa quân phía sau đã hung dũng tràn tới.

Theo kế của Trầm Chu Hư thì trước tiên trừ Oa khấu trong thành, sau đó bố trí cạm bẫy giữa nội thành và tường ngoài rồi vờ mở cổng thành dụ Uông Trực xông vào. Ai ngờ Hoàn Trung Khuyết lại không sợ chết, gào thét phá kế mai phục. Trầm Chu Hư đành phải phát động sớm, quạt lông lại chỉ ra, pháo súng lập tức cùng nổ, hơn trăm tên Oa khấu đi đầu liền trúng đạn, kêu lên thảm thiết, máu phun đầy đất.

Lục Tiệm nhìn mà tâm thần loạn động, cơ hồ không hít thở được, Bỗng nghe Cốc Chẩn cười nhạt nói:

- Lão Trầm què chiến đấu cũng chỉ tầm thường.

Lục Tiệm ngạc nhiên nói:

- Tại sao nói vậy?

Cốc Chẩn nói:

- Oa nhân đi đầu nghe tiếng kêu của Hoàn Trung Khuyết, lại thấy thảm trạng của hắn nên đã sinh loạn, nếu để yên thì tất sẽ quay đầu bỏ chạy, nhiễu loạn trận thế của quân Oa. Đó gọi là mượn lực đánh lực, lấy địch chế địch. Mọi việc trước mắt đang tốt thì lão Trầm què lại vì cái sướng nhất thời mà đem pháo bắn đám Oa khấu đó không chết cũng bị thương, thay Uông Trực trừ đi được đại họa. Nếu ta là Hồ Tôn Hiến thì trước hết dựa vào tội “chỉ huy bất lực” đánh cho lão ba trăm côn.

Hắn khoe được trí kế liền nở mày nở mặt, phảng phất như thật sự đã đè được Trầm Chu Hư xuống đánh cho mấy trăm côn.

Bông nghe trong trận Oa khấu tiếng thanh la vang lớn, tiếng cồng thu quân. Đám Oa khấu này đa phần là chân Oa từ Đông Doanh tới, lại có ngư dân của đảo Đại Ngung (người dịch: Oosumi, thuộc Kagoshima-ken ngày nay), Phong Hậu (người dịch: Bungo, thuộc Ōita-ken ngày nay), còn có những kẻ lang thang rèn luyện võ công. Oa nhân ngu si nhưng dũng mãnh, sùng bái quyền uy, chỉ cần thống lĩnh hạ lệnh thì dù chiến hay lùi đều nhất nhất thực hiện; người Hoa “giả Oa” như Uông Trực, Từ Hải hoặc là thống suất ba quân, hoặc là chuyên dẫn đường, về sự hiểm ác hơn xa chân Oa.

Tiếng đồng la vang lên, mấy hàng Oa nhân cầm thuẫn tiến lên, ngăn đỡ pháo, đã trên đầu thành, số Oa quân còn lại không hề rối loạn, theo nhau lùi ra ngoài thành. Pháo, đá bắn được mấy lần thì người Oa đã rút hết ra ngoài thành.

Lục Tiệm đang cảm thấy đáng tiếc thì bỗng thấy Trầm Chu Hư lại chỉ quạt lông, đầu thành liền đốt lên một ngọn đèn Khổng Minh, lơ lửng bay lên giữa không trung. Lập tức phía sau trận của quân Oa nổi lên từng điểm ánh lửa, như một trận gió lốc cuốn tới. Oa quân lúc đầu trúng phục binh, còn chưa kịp lùi thì phía sau đã lại có địch, lập tức trở nên náo động.

Lục Tiệm ngạc nhiên nói:

- Sau lưng Oa khấu cũng có quan quân ư?

Cốc Chẩn nói:

- Đó là Du Đại Du.

Lục Tiệm tỉnh ngộ ra:

- Đúng rồi, Từ Hải đã từng nói, Du Đại Du đã ra khỏi thành rồi.

Cốc Chẩn nói:

- Ngoài mặt ông ta dẫn quân ra khỏi thành đến Trầm trang. Oa khấu tưởng ông ta trúng kế, đương nhiên yên tâm công thành, vạn lần không ngờ Du Đại Du đi được nửa đường thì tiến hành Hồi mã thương, chuyển sang mai phục ở phía sau quân Oa. Oa khấu công thành thì ông ta công Oa khấu. Hừ, liên hoàn kế này của lão Trầm què quả thật hiểm độc.

Nói xong lại trừng mắt nhìn Trầm Chu Hư, nghiến răng căm hận. Lục Tiệm cảm thấy kỳ quái, hỏi:

- Cuối cùng là ngươi giúp ai? Người không biết thế nào còn tưởng ngươi là Oa khấu đấy?

- Ta chẳng vì ai cả. – Cốc Chẩn cười nhạt nói – Vì chính mình là được rồi.

Lục Tiệm bất giác im lặng, thầm nghĩ Cốc Chẩn thông minh như vậy nhưng cũng không sao giải được mối hận trong lòng. Nếu đổi lại là mình thì mẹ đẻ dù sao cũng là mẹ đẻ, hận một lúc chứ không thể hận cả đời. Nhưng y nghĩ thì dễ, không biết rằng trên đời này người càng thông minh thì càng nhiều tâm sự, trăm ngàn mối tơ lòng bám chặt không dễ rời. Cốc Chẩn cho dù khoáng đạt nhưng cũng không thể tránh khỏi.

Ô ô ô, một trận tù và vang lên, làm nổi lên cảm giác mãnh liệt, vang vọng trên không trung thành trì. Sau đó trống trận rầm rầm vang lên như sấm, quân Oa vãn hồi thế kém, đột nhiên lao về hướng nội thành. Chạy tới cổng thành liền theo tiếng trống, nháy mắt đã chia thành ba đội.

Một đội năm nghìn người, tập trung thành trận, ở trước cửa ngăn chặn Du Đại Du. Một đội ba nghìn người, áp chế quân Minh trong nội thành. Còn lại hai nghìn quân tinh nhuệ thì theo bậc thang bằng đá đánh tới tường ngoài.

Trong nháy mắt, hai bên tiến thoái công thủ, như răng lược cài nhau, hò hét vang trời, kêu thảm chói tai. Tường ngoài quân Minh dùng cung tên, gạch đá ném xuống, Oa quân chết lăn, tên, đá va chạm vào giáp sắt mũ sắt vang lên tiếng đinh đinh liên hồi như mưa rào.

Cốc Chẩn bất giác tán thưởng nói:

- Uông lão tặc cũng có chút chiến lược.

Lục Tiệm hỏi:

- Chiến lược gì?

Cốc Chẩn đưa tay chỉ rồi nói:

- Ngươi xem, Oa khấu hạ được tường ngoài thì sẽ như thế nào?

Lục Tiệm ngưng thần nhìn một lượt, sắc mặt chợt biến, thất thanh nói:

- Không hay rồi.

Cốc Chẩn nói:

- Tại sao không hay?

Lục Tiệm nói:

- Tường ngoài bị vây hãm thì người Oa có thể chặn Du Đại Du ở ngoài thành, phá được thế giáp công trước sau, thật bất lợi.

- Kiến thức hay lắm. – Cốc Chẩn nhìn Lục Tiệm, hơi lộ vẻ kinh ngạc, cười nói – Nhưng không chỉ như vậy, nếu tường ngoài thất thủ thì quân Minh mất hết địa lợi. Uông Trực tiến có thể công, lùi có thể thủ, chính là chuyển khách thành chủ, là sát chước tìm sống trong chỗ chết. Lão tặc đó không thẹn là Hỗn thế ma vương, có thể trong lúc hỗn loạn như vậy nhìn ra được cơ hội thắng lợi, mấu chốt sinh tử. Vì vậy trận chiến ngày hôm nay ai giành được tường ngoài thì người đó chiến thắng.

Nói tới đây thì bậc thang bằng đá hướng lên tường ngoài thành dĩ nhiên đã máu chảy thành sông. Quân Oa công thành đã quen đánh từ dưới lên, đội mũ sắt sừng trâu, đeo mặt nạ quỷ quái, trường đao dài năm xích vung lên thì tất cả đều bị hủy diệt. Hàng quân Oa đi sau áo vải đầu trần, dùng thương dài hai trượng đoạn hậu, từ xa đâm tới không cho quan quân dưới thành đến gần. Còn ở giữa là hai đội dùng súng điểu, một đội nhồi thuốc súng, một đội bắn, cứ nghe theo hiệu lệnh mà lúc bắn về phía trước, lúc bắn ra đằng sau, giống như sấm sét điện chớp, trúng nhiều trượt ít. Quan quân tuy chiếm được địa lợi nhưng không địch nổi thế công của địch, mắt thấy quân Oa từng bước bức tới, đến gần thành lâu.

Lục Tiệm nhìn đến miệng đắng nghét, thở dài nói:

- Trầm Chu Hư được gọi là Thiên Toán, sao lại không tính được việc này?

- Lão tính được thì sao? – Cốc Chẩn cười nhạt nói – Quan quân trên thành không dưới một vạn, quan quân dưới thành khoảng hai vạn, lại tính thêm năm nghìn nhân mã ngoài thành của Du Đại Du thì quan quân có hơn ba vạn, Oa khấu thì hơn một vạn. Lấy số người mà tính thì lấy ba địch một không thể không thắng. Chỉ đáng tiếc là trong mưu kế của Trầm Chu Hư lại có một khó khăn bất đắc dĩ.

Lục Tiệm nói:

- Khó khăn gì?

Cốc Chẩn nói:

- Nếu là Du Đại Du trấn thủ tường ngoài thì quân Oa đừng mong đánh lên được, nhưng kế này của lão Trầm què quan trọng là phải dụ được địch. Du Đại Du uy danh vang rền, nếu không tự mắt thấy ông ta rời thành thì Uông Trực đương nhiên không dám vào thành, nhưng nếu ông ta rời thành thì lại không có ai trấn thủ tường ngoài, đằng nào cũng khó. Lão Trầm què tuy lấy binh lực bù vào chỗ thiếu nhưng nghìn quân dễ kiếm, một tướng khó tìm, nhìn quanh ngoài Du Đại Du chẳng còn ai có khả năng bảo vệ tường ngoài…

Chưa dứt lời đã nghe một tiếng hét, khí thế như trời sập. Hai người theo âm thanh nhìn ra, thấy đội Oa khấu trước cổng thành náo động rồi lộ ra một chỗ hổng để một kỵ sĩ rầm rầm lao ra. Kỵ sĩ này thân hình khôi vĩ, toàn thân mặc áo giáp nặng, râu trắng nhuộm đầy máu tươi, thanh đại quan đao cầm trong tay cũng đã hoàn toàn sứt mẻ, máu chảy ròng ròng.

- Du lão tướng quân!

Trên thành dưới thành tiếng hoan hô nổi lên như sấm, quan quân trên tường ngoài phấn chấn khí thế, đẩy lùi quân Oa công thành tới hai trượng.

Chợt nghe một tiếng hí nhỏ, con ngựa trắng Du Đại Du cưỡi đột nhiên chúi về phía trước rồi ngã xuống đất. Du Đại Du chống quan đao trụ thân hình rồi cúi đầu nhìn xuống, con ngựa đó từ đầu đến chân máu chảy như suối, lông da đều nhuộm đỏ máu, đôi mắt to ảm đạm khép lại.

- Tuyết Ngọc Long!

Du Đại Du thất thanh kinh hãi kêu lên. Con ngựa yêu quý này đã theo ông ta vào sinh ra tử, trải qua trăm chận, tuy là vật cưỡi nhưng thật cũng là bạn thân. Vừa rồi ông ta thấy tình thế không ổn, lập tức đem quân tinh nhuệ đánh vào trong thành, muốn phòng thủ tường ngoài. Không ngờ trong lúc đột vây thì tùy tùng chết hết, con ngựa trắng cũng trúng hơn mười vết thương trên mình, xông được vào thành thì cuối cùng cũng ngã xuống.

Du Đại Du nhẫn nại chịu đau thương, đưa mắt nhìn ra thấy quân Oa đã lên được thành quá nửa, lập tức cắm quan đao xuống đất, một tiếng như rồng ngâm vang lên đã rút kiếm ra.

- Du Đại Du ư? – Trong quân Oa nổi lên một tiếng kêu quái dị - Lão ở đây à?

Một bóng đen như điện luồn qua đám người lao ra, nhảy tới trước mặt Du Đại Du rít giọng nói:

- Ngươi là Du Đại Du?

Du Đại Du kiếm thuật cao tuyệt, hào hiệp trượng nghĩa, năm xưa lúc ở Lĩnh Nam đã một mình một kiếm giết Tô Thanh Xà, phá Khang lão tặc, bình phục bảy mươi hai động. Sau đó trấn thủ Đông Nam, dưới kiếm du hồn vô số, người Oa nghe tên đã vỡ mật, tôn là “Trung Hoa đệ nhất kiếm”. Lúc này ông ta nghe hỏi liền nhíu mày gật đầu nói:

- Chính là Du mỗ, ngươi là ai?

Người đó cao giọng cười, ngọng nghịu nói:

- Ta là đảo chủ Đại Ngung đảo Tân Ngũ Lang của Đông Doanh, đặc biệt đến lĩnh giáo.

Du Đại Du quan tâm đến chiến sự, có hơi chút không nhẫn nại liền xua tay nói:

- Ngươi xuất đao trước đi!

Tân Ngũ Lang giật mình, đột nhiên nhảy choi choi tức giận kêu lên:

- Ai cần ngươi nhường, ai cần ngươi nhường…

Du Đại Du nhíu mày, quát một tiếng:

- Được.

Âm thanh chưa dứt, bóng đao bóng kiếm đã như tia điện giữa không trung, vừa giao nhau đã tách rời.

Trong nháy mắt xung quanh im lặng, binh tướng hai bên đều bị bóng đao kiếm đó đoạt mất hồn phách.

Cộp cộp cộp, Du Đại Du chân không chạm đất, chạy thẳng lên tường ngoài. Tân Ngũ Lang hai mắt trợn tròn, trường đao chỉ xuống đất, cổ họng vang lên tiếng òng ọc, máu chảy qua y phục, từ chân chảy xuống đất.

Tân Ngũ Lang một chiêu mất mạng, quân Oa mất hết khí thế. Du Đại Du phấn khởi thần uy, đánh thẳng vào trận quân Oa, bóng chưởng ánh kiếm lúc tỏ lúc mờ, tỏ thì như cầu vồng, mờ thì như nước biếc, trường đao quanh người thi nhau rơi rụng, thương dài gục xuống. Những mũi tên dày đặc bắn tới chạm vào giáp sắt của ông ta đều không thể xuyên thủng.

Nhất thời mây mù dày đặc, gió nổi vù vù, trăng đã lặn về tây, phương đông vẫn chưa sáng tỏ, sắc đêm trầm trầm nặng như chì áp lền đầu thành. Tiếng trống tiếng la huyên náo đến tận trời, náo loạn hồn phách, trong đó còn kèm theo tiếng tù và nho nhỏ, ô ô oa oa như tiếng khóc than.

Quan quân không thể đánh lâu, chỉ một trận là lập tức lùi lại. Duy chỉ có Du Đại Du đánh giết tới phía dưới tường ngoài, vừa định xông lên trên thì đột nhiên trước mặt nổi gió rồi trường thương đâm tới. Du Đại Du cảm thấy có điều kỳ dị liền vung kiếm đẩy ra, ai ngờ thương này kình lực trầm hùng, hiển nhiên khó đỡ.

Du Đại Du một kiếm không gạt được thương đó, chỉ đành lắc người tránh qua. Định thần nhìn lại thì người tới cao không đến năm xích, lông mày chữ bát, sống mũi tẹt, vẻ mặt sầu khổ, trường thương trong tay cán sáng bóng như bạc, dải tua đỏ như máu.

- Túc hạ cũng là người Oa?

Trong lúc nói, Du Đại Du đã xoạt xoạt xoạt đâm ra ba kiếm trúng ba người. Oa khấu xung quanh kinh hãi vô cùng, đột nhiên kêu ầm lên rồi đồng thời lùi lại, tạo thành một hình tròn vây quanh Du Đại Du.

Người thấp lù đó lẳng lặng nhìn Du Đại Du giết người, đã không tấn công cũng không lùi lại, chỉ từ từ nói:

- Ta không phải là người Oa! Xin lão tướng quân lùi đi, nếu còn tiến một bước thì chỉ sợ phải đắc tội.

Du Đại Du nhíu mày nói:

- Túc hạ họ gì?

Người thấp lùi đó nói:

- Kẻ thấp hèn nếu nói đến tên tuổi sẽ làm nhục tổ tông.

Du Đại Du nói:

- Đã biết liêm sỉ thì tại sao còn giúp giặc làm loạn?

Người thấp lùn đó trầm mặc hồi lâu, đột nhiên thở dài nói:

- Một ngày làm giặc thì cả đời là giặc.

Du Đại Du nhướng mày, vung ngang trường kiếm, cười lớn nói:

- Đã như thì xuất thương đi.

Người thấp lùn đó ánh mắt lóe lên, giọng nói lại vẫn không nhanh không chậm:

- Kiếm pháp của lão tướng quân một nửa là từ Thái Cực kiếm của Võ Đang, một nửa lấy từ Chấn Kiếm đạo trong “Tiên Thiên Bát Kiếm”. Tướng quân thiên phú siêu quần, kết hợp được hai đường lối thành một gia phái riêng, vì vậy nhanh như điện chớp mà chậm thì như rút tơ, cứng thì có thế rồng bay mà mềm thì có thế mây vờn. Nhưng dù như vậy cũng không thể thắng được cây trường thương nhỏ nhoi này, thoái lui vẫn là tốt nhất.

Du Đại Du thấy hắn kiến thức hơn người, một thương vừa rồi cũng có khí thế của bậc tôn sư, người như vậy gia nhập Oa khấu đúng là khiến người ta khó mà hiểu được. Đang còn nghi hoặc thì bỗng nghe người kêu gọi:

- Phàn lão tam, Uông lão bảo ngươi giết người này, sao còn ra dáng vẻ đàn bà đó?

Tiếng như chuông đồng, nhất thời át hết những tiếng gào thét xung quanh.

Du Đại Du nghe vậy động lòng:

- Ngươi họ Phàn, có phải là truyền nhân của “Ảo thần thương” Phàn gia không?

Người thấp lùn đó vẻ mặt càng sầu khổ, đột nhiên thấp giọng nói:

- Tướng quân mau chạy đi.

Du Đại Du giật mình, bỗng nghe tiếng giọng nói vang vang kia cười ha ha nói:

- Không sai, hắn chính là “Ảo Đồng Tử” Phàn Ngọc Khiêm.

Du Đại Du quay đầu nhìn lại, sau lưng có một người béo, thân cao bảy xích, eo lưng cũng đến năm xích, tay cầm một đôi đồng chùy khổng lồ. Bên cạnh hắn có một nam tử tuấn tú đang đứng, mặt như nhồi phấn, ánh mắt quỷ quyệt, tay trái cuốn một sợi xích vàng, vai phải đeo một cái móc câu lớn màu vàng.

Cốc Chẩn từ xa nhìn qua, kêu í lên một tiếng nhíu mày nói:

- Không ngờ là bọn chúng?

Lục Tiệm ngạc nhiên nói:

- Ngươi nhận ra chúng ư?

- Ta không nhận ra, nhưng đã từng nghe nói tới. – Cốc Chẩn nói – Người áo đỏ đó tên là “Kim Câu Liêm”, người béo tên là “Đồng Qua Chùy”, còn người thấp lùn tên là “Điểm Cương Thương”, hợp lại xưng là Long Môn Tam Sát, danh hiệu thô tục nhưng lại là cự khấu ở phương bắc, tung hoành vô địch. Uông Trực mời được ba tên sát tinh này thì Du Đại Du chỉ sợ gặp khó rồi…

Nói đến đó bỗng nghe mái ngói kêu khẽ một tiếng, đưa mắt nhìn sang thì bên mình trống không, đã không còn thấy bóng dáng Lục Tiệm.

Cốc Chẩn lần này tức giận cũng không ít, trong lòng chửi lớn ngu ngốc, nhưng chửi một trận lại định thần nghĩ lại, Lục Tiệm nếu không đi thì đã không phải là Lục Tiệm. Nghĩ đến đó liền thở dài, từ xa nhìn xuống chiến trường, nghĩ tới lúc phân thắng bại mới cảm thấy lần này bất luận là ai thắng cũng đều sẽ thắng thảm, đối với mình vô cùng có lợi. Chỉ bất quá nếu Uông Trực thắng thì sẽ như thế nào khó mà biết được. Nếu thừa cơ thắng lợi mà rút đi thì không nói làm gì, nhưng đã tử thương như hiện giờ mà lại không lấy được hàng hóa vàng ngọc thì lão hồ ly đó cũng không thể khiến người nể phục, đại quyền sẽ mất hết. Chỉ có cách thả sức đốt giết một phen thì mới có thể giải thoát được mối hận trong lòng người Oa.

Cốc Chẩn càng nghĩ càng kinh hãi, thầm lo nếu Trầm Chu Hư thất bại thì tất nhiên hại khổ dân chúng, còn nếu Uông Trực thất bại thì Trầm Chu Hư lại được lợi quá lớn, chỉ có cách hai người cùng chết thì mới tốt thôi.

Còn đang nghĩ ngợi thì lông tóc chợt dựng đứng, bỗng nảy sinh cảm giác. Hắn quay đầu nhìn lại tức thì cả người cứng đờ. Chỉ thấy một người áo đen bịt mặt, như quỷ mị đứng im trên mái ngói phía sau.

Mái tòa tiểu lâu này giống như một chữ “nhân” (人) lớn, trên mái ngói Cốc Chẩn đang ở bên trái, nửa nằm nửa ngồi, còn người bịt mặt ở bên phải, nửa quỳ nửa đứng nên Cốc Chẩn có thể thấy được người đó từ ngực trở lên. Người bịt mặt một là không ngờ trên nóc lầu có người, hai là từ chỗ của hắn cũng không nhìn thấy được Cốc Chẩn.

Vừa hiểu rõ điều này, Cốc Chẩn lập tức nín thở ngưng thần, ra sức ổn định tim đang đập thình thịch, chỉ sợ tiếng tim đập quá nhanh sẽ bị người đó phát hiện ra.

Không bao lâu, người kia cúi người, từ sau lưng lấy ra một thanh súng điểu, nhắm xuống phía dưới. Cốc Chẩn cảm thấy kỳ quái, thò đầu nhìn theo liền cả kinh, khẩu súng đó hướng tới không phải ai khác mà chính là Trầm Chu Hư.

Người bịt mặt ngắm nghía một chút rồi đổ thuốc súng vào, dùng thanh cời nén chặt. Hai tay của hắn trầm ổn, ánh mắt chuyên chú, ngưng thần vào khẩu súng gần như quên cả bản thân mình.

Cốc Chẩn nhìn hắn hành động không dám thở mạnh, nhịp tim chuyển sang gấp gáp, thầm nghĩ: “Hiện giờ tình thế quan quân hiểm ác, Du Đại Du lại bị vây chặt. Trầm Chu Hư danh nghĩa là thuộc hạ nhưng thực ra là thống soái, nếu lão chết đi thì không người chỉ huy, quan quân tất sẽ loạn…” Nghĩ đến đó, trong lòng ngổn ngang trăm mối, chợt thấy người bịt mặt nhồi thuốc súng đã xong, lại bỏ đạn vào rồi tiếp tục lèn thật chặt.

Cốc Chẩn không biết vì sao cổ họng trở nên khô khốc, không kìm được nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng tự có một âm thanh cao giọng gào lên: “Mối thù cướp mẹ không thể cùng sống. Người này báo thù cho ngươi, ngươi cảm ơn hắn còn chưa đủ, lo lắng cái gì? Ha, lo lắng cho ai chứ, lão Trầm què ư? Ngươi hoặc là điên, hoặc là ngu rồi! Còn đám dân chúnh kia thì dù sống dù chết có liên quan gì đến ngươi? Ngươi không vì mình thì trời tru đất diệt. Thương Thanh Ảnh trong lúc bỏ đi liệu có nghĩ đến ngươi không? Lúc lưu lạc giang hồ, bị người coi thường làm nhục thì có ai thương ngươi không? Bị giam trong ngục đảo, uống nước đắng, ăn cơm hẩm, không có chút ánh sáng thì có ai quan tâm tới ngươi không? Người trên đời đa phần đều ích kỷ, chết vài mạng có gì là không được chứ…

Cốc Chẩn hít một hơi dài, trong lòng hơi bình tĩnh lại, đưa mắt nhìn qua thì người bịt mặt đó đã lấy ra ngòi dẫn lửa, vẻ mặt bình tĩnh. Cốc Chẩn bất giác lại nghĩ: “Cứ cho là ta chịu cứu lão Trầm què thì phải đổi lại bằng tính mạng của mình. Chết cũng không quan trọng, nhưng oan khuất của ta còn chưa được rửa sạch, nếu chết đi thì chẳng phải sẽ gánh tiếng xấu muôn đời ư…”

Nghĩ tới đó, hắn ngẩng đầu nhìn qua, đằng chân trời đã đã lóe lên một tia nắng như đang vùng vẫy, len lỏi giữa những đám mây dày đặc, dần dần biến thành sáng tỏ, phá tan màn đêm. Cốc Chẩn bỗng cảm thấy khô khát, cả người mồ hôi như tắm. Đưa mắt nhìn qua, người bịt mặt đã châm ngòi dẫn lửa rồi quỳ xuống, nòng súng dài dài đen đến phát sáng.

Cốc Chẩn chỉ thấy đầu như muốn nổ tung, huyệt Thái Dương dập bình bình, thầm nghĩ: “Ta thật sự ngu rồi, điên rồi. Những việc này có gì mà phải nghĩ chứ? Chỉ một chút là lão Trầm què hết may mắn, ta báo được thù lớn, sao lại không vui? Còn đám dân chúng kia có liên quan gì tới ta, đã không phải là cha ta, cũng không phải mẹ ta. Phì, xúi quẩy, lại nghĩ đến con mụ thối tha đó, bà ta chỉ sợ còn đang mơ ngủ, nếu đang nằm mơ thì bà ta, bà ta có mơ đến ta không…”

Nghĩ tới đó, hắn bỗng thấy cả người không tự chủ, phiền loạn trong lòng không còn giữ được nữa, cũng không biết cuối cùng nghĩ gì nữa. Đưa mắt nhìn lên thì vết cháy trên ngòi dẫn lửa đang nhanh chóng rút lại, đã gần cháy hết. Trong nháy mắt, không biết vì sao đầu óc Cốc Chẩn chợt nóng lên, nhặt lên một viên ngói lớn giọng quát:

- Xem chiêu.

Vù một tiếng ném về phía người bịt mặt.

Du Đại Du quan sát ba người, gật đầu nói:

- Hay lắm, từng người lên hay cả ba cùng vào?

Kim Câu Liêm âm trầm cười:

- Du lão tướng quân là một đại danh tướng, tôn sư kiếm đạo, một người tiếp đón chẳng phải coi thường ư? Nói như vậy, chỉ có cách tất cả cùng lên.

Du Đại Du ngửa mặt cười lớn, tiếng cười chưa dứt ánh sáng đã chớp động, đinh một tiếng trường kiếm đâm trúng móc câu. Du Đại Du một kích không trúng, thân mình chợt chuyển, trường kiếm ngang ngang thuận thế quét ra. Kim Câu Liêm hổ khẩu phát nóng, móc câu đã bị méo đi cả thốn, chỉ sợ Du Đại Du thừa cơ áp sát, lập tức tung mình lùi lại, ai ngờ Du Đại Du tuyệt không truy kích mà đột nhiên xoay người, xoạt một kiếm đã đâm tới Đồng Qua Chùy.

Tiếng sắt thép giao nhau, chùy bên trái của Đồng Qua Chùy khó khăn chặn lại nhát kiếm rồi quát lớn một tiếng chùy bên phải đánh xuống trúng vào thân kiếm, trường kiếm vang lên rơi xuống đất. Du Đại Du không tiến mà lùi, một quyền đánh trúng mặt Đồng Quy Chùy.

Đồng Quy Chùy đã đưa cả đôi chùy ra ngoài, liền bị đánh đến ngã lăn ra. Hắn không đợi ngã tới đất đã tung người, song chùy chống xuống đất nhảy vọt lên, mặt đỏ bừng chảy cả máu mũi.

Du Đại Du dùng chân hất trường kiếm lên cầm trong tay, khẽ nhíu mày. Ba kiếm một quyền vừa rồi nhìn tuy đơn giản nhưng thực ra đã dùng hết bản lĩnh cả đời của ông ta. Du Đại Du dày dạn sa trường, giỏi về đánh giá địch thủ, vừa thấy ba người đã nhìn ra Kim Câu Liêm là yếu nhất, Đồng Qua Chùy thứ nhì, còn Phàn Ngọc Khiêm là mạnh nhất. Vì vậy y theo binh pháp, trước hết đánh kẻ yếu, dùng một kiếm để giết Kim Câu Liêm, lúc không đánh trúng lại dùng nhu kình làm méo móc câu. Mọi người đều nghĩ ông ta muốn thừa sơ hở xông vào, ai ngờ ông ta lựa lúc không để ý, chuyển sang đâm Đồng Qua Chùy.

Đồng Qua Chùy cũng không kém, có thể dùng chùy bên trái đỡ kiếm, chùy bên phải đập kiếm, vạn lần không ngờ vẫn nằm trong tính toán của Du Đại Du, vì vậy đồng chùy vừa hạ xuống thì Du Đại Du đã bỏ kiếm xuất quyền. Quyền đó là “Nhất Thần quyền pháp” của Tam Tổ Tự trên Thiên Trụ sơn, mạnh như trâu mà cũng một quyền là có thể đấm chết.

Trong mấy chiêu quyền kiếm đó kèm cả binh pháp, kỳ ảo khó đoán, vốn không gì không thắng. Vạn lần không ngờ Đồng Qua Chùy trúng một quyền mà không có gì đáng ngại, chỉ đưa tay quẹt máu mũi rồi liếm sạch, cười cổ quái nói:

- Tuyệt lắm, tuyệt lắm.

Mũi hắn sưng vù lên, lúc nói ấp a ấp úng, nghe vô cùng buồn cười.

Kim Câu Liêm nheo mắt nhếch miệng, hắc hắc cười nói:

- Lão tướng quân có điều không rõ, nhị đệ của ta từ nhỏ đã mình đồng da sắt, rất thích bị đánh đau.

Tiếng “đánh” vừa nói ra thì móc câu đã xuất, từ quanh eo đánh ra. Du Đại Du đưa kiếm gạt đi, bỗng thấy bên mình nổi lên tiếng gió, Đồng Qua Chùy mặt mũi hung ác, một chùy phóng nhanh tới.

Chùy lớn lực mạnh, Du Đại Du không muốn ngạnh tiếp, thân liền như du long dùng ra một đường khoái kiếm, thế như cuồng phong chuyên đánh vào chỗ sơ hở của móc câu, đồng chùy.

Hai người không ngờ ông ta tuổi quá năm chục mà còn có thể sử dụng ra khoái kiếm nhưu vậy, trong lòng lạnh buốt, binh khí trong tay đỡ trên gạt dưới, chỉ thủ không công. Nhưng trên kiếm của Du Đại Du có kèm theo kình lực tròn của Thái Cực công, liên miên bất tận, móc câu, đồng chùy lại rất nặng nề, bị ông ta thuận thế đẩy đi, vội vàng thu hồi về không kịp để lộ ra sơ hở. Nếu không phải hai người cứu viện lẫn nhau thì chỉ sợ trong khoảng khắc đã có người theo bước của Tân Ngũ Lang.

Cứ lấy nhanh đánh nhanh như vậy, trường kiếm nhẹ nhàng mà vẫn thừa thãi, móc câu, chùy nặng nề mà vẫn không đủ. Phàn Ngọc Khiêm trước sau vẫn chống thương lạnh nhạt đứng nhìn. Bỗng thấy Du Đại Du lợi dụng sơ hở, một kiếm chém ra đâm vào sườn trái của Kim Câu Liêm, xoạt một tiếng xé rách cả áo. Kim Câu Liêm kiệt sức né tránh, Du Đại Du thuận thế thu kiếm, trên sườn hắn liền lộ ra một vết thương dài, máu chảy ròng ròng.

Kim Câu Liêm kêu thảm một tiếng, cao giọng gọi:

- Lão tam, còn đứng đó làm gì?

Phàn Ngọc Khiểm ngẩn người ra, Kim Câu Liêm trừng mắt nhìn hắn, hung dữ nói:

- Ngươi muốn Tiểu Yên làm quả phụ sao?

Phàn Ngọc Khiên lộ ra vẻ cùng đường, thở dài nói:

- Lão tướng quân cẩn thận nhé.

Trường thương giơ lên đâm về phía chân trái Du Đại Du. Du Đại Du vận kiếm gạt ra, trên thương như có điện giật, chấn động khiến cổ tay ông ta phát tê. Du Đại Du cả kinh vội xoay cổ tay, thuận theo thương thế hóa giải kình lực kỳ lạ đó.

Tiếng ong ong như tiếng gió theo thương không ngừng phát ra, càng đến gần càng vang to. Du Đại Du trán toát mồ hôi, ông ta hiểu rõ cán thương nhìn như bất động nhưng thật ra không ngừng vẽ thành vòng tròn, càng vẽ càng nhanh, chỉ có điều phạm vi cực nhỏ, không tới nửa phân. Trong lúc thương xoay vòng thì kình lực trên thương từng đợt tấn công vào trường kiếm, chỉ cần nội kình trên kiếm hơi lơ là thì trường thương sẽ thế như chẻ tre đánh tới.

Vì vậy trong mắt người thường thì thương kiếm giao nhau đứng bất động, không ai biết hai người đang dựa vào binh khí trong tay để đấu nội kình, sự nguy hiểm của nó so với thương qua kiếm lại còn hơn gấp mười lần.

Kim Câu Liêm, Đồng Qua Chùy nhìn với vẻ thích thú, Kim Câu Liêm cười nói:

- Lão tam tìm được đối thủ rồi.

Đồng Qua Chùy cũng ấp úng nói:

- Hay là để ta cho hắn một phát, đánh cho hắn óc máu cùng tuôn.

- Không được, không được. – Kim Câu Liêm cười nói – Cái đầu của lão rất đáng giá, ngươi một chùy đánh nát bấy, nhìn không ra mặt, Uông lão không chịu nhận thì chẳng phải khơi khơi mất mấy vạn lượng bạc sao.

Nói xong tháo xích vàng trên tay ra, bắt đầu quay móc câu vù vù.

Du Đại Du nghe mà kinh hãi, nhưng lại không có cách nào thoát khỏi kình lực trên thương. Phải biết cao thủ dùng thương từ xưa đã khó chống lại, có câu rằng: “Hai mươi năm luyện lê hoa thương, thiên hạ không có đối thủ.” Thương pháp càng mạnh thì vòng thương càng nhỏ càng nhanh, so với vòng thương lớn, kình lực phân tán thì khó đối phó hơn nhiều. Du Đại Du trải trăm trận chiến, cao thủ dùng thương đã gặp không ít, nhưng vòng thương đã thấy qua ít nhất cũng hơn nửa xích. Loại vòng thương như của Phàn Ngọc Khiêm còn chưa từng thấy qua. Cho dù là ai, nếu có thể đem lực của toàn thân tụ vào một khoảng nhỏ bằng nửa phân đó thì không gì không xuyên thủng được. Có điều người bình thường cho dù luyện đến chết cũng không thể đạt đến cảnh giới như vậy.

Phàn Ngọc Khiêm xuất thân là thế gia về thương pháp, từ nhỏ đã là thần đồng. Lúc mười tuổi vòng thương thu lại còn một xích, năm mười lăm tuổi thì vòng thương không tới ba thốn, người đời gọi là “Ảo đồng tử”, danh vang phương bắc. Nhưng năm hắn mười tám tuổi, Phàn gia gặp phải kẻ đối đầu vô cùng lợi hại, tuy có thương pháp tuyệt thế nhưng vẫn bị diệt cả nhà, Phàn Ngọc Khiêm đem theo em gái Phàn Tiểu Yên chạy thoát. Trong lúc nguy nan, may được Kim Câu Liêm thu lưu. Phàn Tiểu Yên nhất thời sinh tình, gả cho Kim gia. Không ngờ Kim Câu Liêm ngoài mặt là một công tử như thật ra lại là đạo tặc, liền lấy Phàn Tiểu Yên làm con tin, bức bách Phàn Ngọc Khiêm phải nhập bọn. Phàn Ngọc Khiêm gia thế cao quý, lúc đầu không chịu rơi vào vũng bùn, có điều huynh muội tình thâm, hắn không nhập bọn thì Kim Câu Liêm liền làm nhục Phàn Tiểu Yên đủ đường. Phàn Ngọc Khiêm thương pháp tuy cao nhưng tính tình lại vô cùng nhu nhược, vì em gái nên đành theo Kim Câu Liêm làm nhiều việc trái với lương tâm.

Lúc này hắn dùng thương giữ chặt Du Đại Du, trong lòng lại rất mâu thuẫn. Nhưng Du Đại Du kiếm pháp cao cường, nếu lơi lỏng nhẹ tay một chút thì người chết chính là hắn, vì vậy đánh đến chỗ quên hết mọi việc, thương kình như thủy ngân rơi xuống đất, chuyên nhằm vào những chỗ sơ hở của Du Đại Du đánh vào.

Vù, móc câu rít lên, nhắm sau lưng Du Đại Du đánh tới, mũi nhọn chưa tới nơi mà kình khí đã ập vào người. Du Đại Du bất giác hai mắt trợn lên, trầm giọng quát một tiếng, Phàn Ngọc Khiên chợt cảm thấy nội kình trên kiếm yếu đi, lập tức trường thương lao vào, đâm trúng chân trái Du Đại Du.

Du Đại Du nhịn đau thu kiếm, xoay tay đẩy ra, đinh một tiếng móc câu đã bắn ngược về phía sau. Nhưng Du Đại Du thân mình nghiêng đi, đầu gối bên trái quỵ hẳn xuống.

Phàn Ngọc Khiêm nể mặt thì đã không hạ thủ, đã hạ thủ thì không nể mặt nữa, đã đâm một thương thì lại đâm thêm một thương nữa vào chân phải Du Đại Du. Du Đại Du lùi một bước rồi dốc sức dùng trường kiếm trong tay ném ra. Đồng Qua Chùy tiến lên vùng chùy đánh bay trường kiếm, chùy bên phải lại nhằm mặt đánh tới. Du Đại Du một quyền tống ra, chùy quyền giao nhau, hai người đồng thời chấn động. Du Đại Du phun ra một ngụm máu tươi rồi ngã xuống. Đồng Qua Chùy ngực cũng nóng lên, chùy văng về phía sau có mấy phần không không chế được. Bỗng nghe Kim Câu Liên hét lên:

- Lão nhị tránh ra.

Đồng Qua Chùy đưa mắt nhìn qua, cái móc câu đó vạch nửa vòng trong trên không trung rồi vù một tiếng chụp tới Du Đại Du.

Đột nhiên bóng đen chớp động, trên trường đấu đã xuất hiện thêm một người áo tơi mũ tre, chuyển động nhanh như điện, ngay trước mũi móc câu chụp lấy Du Đại Du rồi co chân bỏ chạy.

Kim Câu Liêm mắt thấy vịt chín vẫn còn bay, vừa kinh hãi vừa tức giận liền quát lớn một tiếng tay co lại, cái móc câu đó càng nhanh, thế như muốn chặt cả Du Đại Du lẫn người áo tơi đó thành hai đoạn. Nhưng người áo tơi lực chân kinh người, nhanh không thua gì móc câu bay, móc câu tuy gấp nhưng trước sau vẫn cách xa chừng đó, không cách nào rút ngắn khoảng cách với hắn.

- Lão tam.

Kim Câu Liêm gấp rút hét to, Phàn Ngọc Khiêm thở dài rồi vung trường thương, đánh trúng vào móc câu. Móc câu đó bị thương của hắn đánh trúng, đột nhiên nhanh hơn gấp bội

Người áo tơi chính là Yến Vị Quy, chợt thấy tiếng gió sau lưng tăng vọt, không kịp tránh né. Trong lúc nguy cấp thì lại nghe cong một tiếng, cuồng phong sau lưng tán loạn giống như vừa giao kích sấm sét với một kình lực khác.

Thuận theo kình phong, Yến Vị Quy chạy càng nhanh, phi ra mấy trượng không nhịn được quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một viên quan nhỏ tuổi nhỏ thẳng người đứng đó, cái móc câu kia như một đạo lưu quang vụt thẳng về phía Phàn Ngọc Khiêm. Yến Vị Quy nhận ra người đó là Lục Tiệm, vừa kinh hãi vừa vui mừng, há miệng kêu dài một tiếng rồi chạy thẳng vào nội thành. Quân Oa kêu lớn hét nhỏ, trường thương dựng lên nhắm vào hắn đang lăng không đâm loạn. Yến Vị Quy vẫn cười dài không ngớt, không tránh không né, hai chân như đạp trên rừng mũi thương, nhẹ nhàng như sương khói bay vào giữa đám quan quân rồi chớp mắt đã biến mất.