Thương Hải

Chương 8-2: Cửu biến long vương (2)




Tiếng nói chưa dứt, ánh đèn cuối thuyền, lại được thắp lên. Chu Tổ Mô thấy vậy không bình tĩnh được, lần lượt gọi tên của từng tên thợ thuyền, nhưng không nghe thấy trả lời, trong lòng lập tức chìm xuống, chợt nghe La Tiểu Tam run rẩy nói: "Chu lão gia, người nhìn chiếc đèn kia, hình như có vẻ không đúng".

Chu Tổ Mô chau mày nhìn, ngọn cô đăng kia như bị gió đưa đẩy, nhè nhẹ vượt qua mạn thuyền, bay đến đầu thuyền, bất thình lình nhảy vọt lên trời cao, vẽ ra một ánh lửa lộng lẫy trên không, rời xuống bờ biển, rồi phất phơ bay về hướng này.

Đám hải khách thấy ánh lửa áp sát, thần vi chi đoạt. Chu Tổ Mô bất thình lình quát lớn một tiếng: "Cầm lấy vũ khí". Đám hải khách tới tấp lấy binh khí ra, bày thành thế trận. Chu Tổ Mô thấy ánh đèn kia càng phất phơ càng gần, trái tim căng ra, nghiêm giọng gọi: "Người nào?".

Ánh đèn nhè nhẹ loé sáng, soi rọi ra hình ảnh của một người đàn ông, y phục màu thuần kim, hai gò mắt trắng như tuyết, mũi ưng mắt phụng, mi kiếm, tuy rằng tuấn mĩ, nhưng không biết tại sao, trước sau hiện ra một luồng tà khí vô danh. Tay áo của y rất dài, tay áo phải kéo lê trên đất, tay trái thì xuyên qua tay áo, năm ngón tay dài đẹp, nhẹ nhàng cầm một ngọn đèn dầu vàng đồng.

Chu Tổ Mô rít giọng nói: "Ngươi là ai? Tại sao trên thuyền của ta?" Người đàn ông đó cười nhè nhẹ, nói: "Ta họ Địch, ngươi chắc là có nghe qua".

Chu Tổ Mô lẩm bẩm nói: "Họ Địch?". Bất thình lình y toàn thân chấn động, thất thanh kêu lên: "Cửu Biến Long Vương, Đông Đảo Địch Hy?". Người đàn ông đó cười nói: "Hảo kiến thức".

Trong sát na, Chu Tổ Mô chỉ thấy tim đập như sấm, cổ họng khô sít, mở miệng nhưng không nói ra tiếng được.

Địch Hy cười cười, nói: "Là tên què họ Trầm phái ngươi đến sao? Thiên bộ hình như không có cao thủ họ Chu".

Chu Tổ Mô bị y nói ra lai lịch, trong lòng chấn động, cố gắng định thần, cười lạnh nói: "Chu mỗ chỉ là tiểu tốt của Thiên bộ, chẳng coi là cao thủ".

Địch Hy lắc đầu nói: "Vạn Quy Tàng vừa mới chết, bát bộ càng trở nên tốt xấu lẫn lộn. Đến cả gian thương dâm dục, cũng trở thành người trong Thiên bộ".

Chu Tổ Mô phẫn nộ nói: "Lão tử tuy giảo hoạt háo sắc, cũng còn tốt hơn so với Đông Đảo các ngươi, câu kết với Oa khấu?".

"Ai nói Đông Đảo ta câu kết với Oa khấu?" Địch Hy thần sắc lạnh lẽo, "Tên què họ Trầm chỉ biết tìm cách làm nhục danh tiếng của Đông Đảo ta".

Chu Tổ Mô gan dạ tăng lên một chút, cao giọng nói: "Nếu như ngươi không câu kết với Oa khấu, tại sao lại đến đây? Có phải là Long Kỳ kêu ngươi đến? Y muốn nuốt cả hàng lẫn tiền?".

Địch Hy cười nói: "Ngươi cũng không ngốc. Chỉ là cũng không tính là câu kết. Long Kỳ vốn là một con cờ ta bày ở dongda, tiền vốn y làm buôn bán là do ta đưa cho y, tiền kiếm được một nửa cũng là của ta. Những năm gần đây, súng Điểu làm khổ tên què họ Trầm, đều là do ta kêu Long Kỳ mua lấy. Tên què họ Trầm không thẹn là Thiên bộ chi chủ, quỷ kế đa đoan, lại để tên gian thương lưu manh nhà ngươi giả mạo thành hải tặc, lén lúc đến Đông Doanh mua súng Điểu. Chỉ tiếc là, tâm tính của y quá cao, muốn một lần mua đủ nghìn súng Điểu, do đó tìm đi tìm lại, lại tìm đến chỗ của Long Kỳ. Ha ha, cũng được, khó mà được tên què họ Trầm không tiếc tiền, giúp ta thu mua súng Điểu, Địch Hy nếu như không vui lòng thu nhận, há không cô phụ ý tốt của y".

Chúng nhân không ai không biến sắc. Chu Tổ Mô nghiêm giọng quát: "Mọi người sát cánh lên". Đám hải khách cầm lấy binh khí, chực động thủ, chợt thấy thân hình của Địch Hy ly tán, biến hoá kỳ ảo thành mười mấy đạo thân ảnh, trùng trùng điệp điệp, hình dáng giống như kim long vẫy đuôi, lướt qua chỗ đó, chỉ nghe tiếng leng keng không dứt, đao kiếm của ba tên hải khách rớt xuống đất, hai mắt trợn ngược, trên trán hiện ra một lổ thủng nhỏ, máu tươi chảy như trút.

Một tiếng cười nhẹ, huyễn ảnh đó tan ra rồi tụ lại, hợp thành một người, Địch Hy tay cầm đèn lồng, đứng nguyên tại chỗ cũ, khí độ an nhàn thoải mái.

Chu Tổ Mô thất thanh kêu: "Long độn?".

Địch Hy cười nói: "Không thẹn là tiểu tốt của Thiên bộ, khá có kiến thức". Y cười nói vui vẻ, ánh sáng rực rỡ của đôi mắt phụng lưu chuyển, dừng lại trên người đám hải khách, khiến ai cũng giá lạnh thấu xương, lông tóc dựng đứng.

Chu Tổ Mô sắc mặt xanh xám, chớp mắt, chợt cao giọng kêu: "Cửu Biến Thần Long, ngươi là một trong Ngũ Tôn của Đông Đảo, Long Độn uy chấn thiên hạ. Còn ta chỉ là một tên tiểu tốt của Thiên bộ, võ công thấp kém. Nhưng lão tử võ công tuy không ra gì, hôm nay cũng muốn cược một trận với ngươi".

Địch Hy cười nói: "Cược cái gì? Nếu như cược dạo diêu tử, vậy thì khỏi".

Da mặt của Chu Tổ Mô nóng lên, tức giận nói: "Lão tử cùng ngươi đánh cược võ công. Nghe nói Long Độn là thân pháp tuyệt thế vô song, lão tử lại không phục, vậy cược ngươi trong vòng mười chiêu, không bắt được ta".

Khuôn mặt hớn hở của Địch Hy dần dần nghiêm lại, lành lạnh nói: "Mạng của ngươi trong tay của ta, dựa vào cái gì mà đòi cược với ta?".

Chu Tổ Mô nói: "Dựa vào uy danh Cửu Biến Thần Long của ngươi. Nếu ngươi không dám cược, tương lai truyền ra ngoài, người trong giang hồ tất nhiên sẽ nói, đường đường là Đông Đảo Ngũ Tôn, lại sợ một tên tiểu tốt của Thiên bộ như ta; cho dù ngươi không sợ mất mặt, thanh uy ba trăm năm của Đông Đảo, chỉ sợ cũng bị huỷ".

Địch Hy bật cười nói: "Ngươi không hổ là đứa gian thương lưu manh, thật biết cường từ đoạt lý. Nhưng ngươi yên tâm, việc tối nay, một chút cũng không truyền ra ngoài". Chúng nhân đều trong lòng trầm xuống, biết rõ Địch Hy nói ra lời này, là đã tồn tâm giết hết mọi người.

Chu Tổ Mô mưu kế không thành, mồ hôi lạnh trên trán toát ra. Chợt thấy diky mỉm cười một cái, nhàn nhã nói: "Chỉ là Địch mỗ lại có chút tò mò, muốn xem xem, ngươi làm sao thoát qua được mười chiêu này?".

Chu Tổ Mô vui mừng vượt qua mong đợi: "Ngươi đáp ứng cược rồi sao?".

"Không sai". Địch Hy nói, "Nếu ta thắng, vậy thì chớ nhắc đến. Nếu như ngươi thắng, ta tha chết cho ngươi". Chu Tổ Mô lắc đầu nói: "Không được, nếu như ta thắng, những người ở đây đều phải sống mà rời khỏi, lô súng Điểu này, ta cũng cần phải mang đi".

Nhãn thần của Địch Hy biến đổi nhiều lần, rồi chợt cười nói: "Cũng được, nếu ngươi thật sự có thể tiếp được mười chiêu của ta, người và hàng đều thu, cũng là điều tất nhiên".

Chu Tổ Mô cười khô khan hai tiếng, nhét tay vào hông, Địch Hy tiếu ý không đổi, ánh đèn trong tay hơi tối lại, thân hình bỗng nhiên tan ra, một trùng huyền ảnh màu vàng như có như không quét lại.

Chu Tổ Mô bất thình lình rút tay ra, lòng bàn tay bắn ra một khóm ánh sáng trắng, đạo ánh sáng đó bắn lên trên không, hoá thành trăm nghìn sợi dây, đan chéo trên không, tạo thành một tấm lưới lớn không gì sánh được, chụp lấy huyễn ảnh trùng trùng kia.

"Thì ra tên què họ Trầm đem Thiên La truyền cho ngươi?" Địch Hy cười nhẹ một tiếng, "Được, đây tính như chiêu thứ nhất". Huyễn ảnh thình lình đều biến mất, rồi lại quay lại thành một người. Đám ánh sáng trắng kia cũng đột ngột thu hẹp lại, hoá thành một nắm to nhỏ như tằm kén, di chuyển trong lòng bàn tay phải của Chu Tổ Mô.

Mồ hôi lạnh trên lưng Chu Tổ Mô nhễ nhại. Thiên La này là tuyệt học của Thiên bộ, dùng Chu Lưu Thiên Kình, trút vào tàm ti, kết thành lưới lớn, một khi chụp được đối thủ, Chu Lưu Thiên Kình một sinh hai, hai sinh ba, Thiên La Ti bao trùm càng rộng, tính dai càng mạnh, dai như gân bò, cứng như thép luyện, người bị chụp bên trong nếu không hiểu cách phá giải, khó mà thoát thân.

Chu Lưu Thiên Kình của Chu Tổ Mô tu luyện chưa lâu, giữ vững tuyệt học như vậy, vô cùng vất vả cực nhọc. Nhưng y biết thân pháp Long Độn không chỉ bao gồm khinh công, còn có số thuật, huyễn thuật vô cùng tinh diệu, bao năm nay làm cho cao thủ Tây Thành nếm đủ mọi khổ cực. Huyễn ảnh của Địch Hy lúc này, cũng là một loại huyễn thuật, tuy không biết y thi triển như thế nào, nhưng nếu ngươi cho nó là một huyễn ảnh, huyễn ảnh lập tức hoá thành người thật, nhưng nếu ngươi chó nó là người thật, người thật lập tức hoá thành huyễn ảnh, hư hư thật thật trong đó, làm cho người ta không cách gì nắm bắt được. Do đó cách duy nhất, là không cần biết nó là người thật hay huyễn ảnh, đều dùng tấm Thiên La nhất võng đả tận.

Chợt nghe Địch Hy cười nói: "Chiêu thứ hai!".

Chu Tổ Mô tâm thần ngưng đọng, chỉ thấy trong ánh đèn lắc lư, huyễn ảnh của Địch Hy lại sinh ra, lập tức giương tay, Thiên La đầy trời chụp xuống, thoắt cái, nhân ảnh của Địch Hy đều bị chụp lấy.

Chu Tổ Mô chỉ cảm thấy trong lưới trầm xuống, trong lòng vui mừng vô cùng, Thiên La trong chớp mắt thu lại. Chỉ nghe một tiếng kêu thảm, đưa mắt nhìn lại, người trong lưới lại là một tên hải khách tuỳ tùng. Trong lúc kinh nghi, chợt nghe Địch Hy cười nhẹ một tiếng: "Chiêu thứ hai". Tiếng gió sắc nhọn nổi lên sau đầu, phá không ập đến.

Thì ra Địch Hy trước khi Thiên La thu lại, dựa vào thân pháp tuyệt đỉnh, thay rường đổi cột, tóm lấy một tên làm thuê ném vào trong lưới, lừa cho Chu Tổ Mô thu lưới. Còn mình thì chuyển đến sau người y. Chu Tổ Mô biến chiêu không kịp, Thiên La như vậy bị phá. Địch Hy mưu kế thành công, một ngón tay chọc vào sau đầu Chu Tổ Mô, không ngờ bên cạnh vụt nổi lên tiếng gió, một nắm đấm chợt hoành không kích đến.

Địch Hy chỉ cảm thấy quyền phong dường như thực chất, hùng hồn vô cùng, trong lòng thầm cả kinh, y chuyển tay, ngón tay cái điểm trúng quyền đến, mượn thế bay lùi lại hai trượng, đưa mắt nhìn, thì ra là một tên nam nhân trẻ tuổi, y phục sơ sài, song quyền nắm chặt, thần sắc lộ vẻ khẩn trương.

Chu Tổ Mô nhìn thấy người đó, bất giác sững người, cả kinh nói: "Tiểu Lục? Là ngươi?" Lục Tiệm gật đầu nói: "Chu đại thúc, ngươi không việc gì chứ?". Chu Tổ Mô thần sắc xám xịt, nhìn Địch Hy buồn rầu nói: "Ta thua rồi".

Đám hải khách bất thình lình xao động, chợt có hai người, một hướng đông, một hướng tây, nhấc chân phóng chạy. Địch Hy cười dài một tiếng, thân hình trái phải phân tán, hoá thành hai trùng huyễn ảnh, một trùng hướng đông, một trùng hướng tây, giống như kim bằng giương cánh, đồng thời quét trúng hai người, sau đầu hai người đó máu chảy như suối, ngã phủ phục trên đất.

Hai trùng huyễn ảnh đó hướng vào trong thu lại, hai hợp thành một, lại hướng vào chúng nhân trong trường quét đến. Lục Tiệm thấy tình thế nguy cấp, không kịp nghĩ nhiều, đón lấy huyễn ảnh, biến một tướng Bán Sư Nhân Tướng, uốn gối cong thân, tả quyền móc ra sau, hữu quyền tống ra trước.

Huyễn ảnh đó bị quyền phong kích động, lộn nhào về bên phải, Lục Tiệm đang định chuyển thân bám theo, chợt sinh điềm cảnh báo, vội biến một tướng "Tước Mẫu Tướng", thân hình thấp bé, xoay chuyển nhanh chóng, chỉ cảm thấy một giáo gió sắc nhọn từ phía trái đánh úp đến, lướt qua vành tai, bỏng rát đau đớn.

Địch Hy nhất chỉ rơi vào không, ý lên một tiếng, chợt thấy Lục Tiệm tung người lên cao, dùng vai xô đến, bất giác cả kinh, trong lòng nghĩ người này có thể trong lúc huyễn ảnh ly hợp, phân biệt ra chân thân của mình, thật là kỳ quái. Chỉ cảm thấy một xô này nặng như núi Nhạc, cương mãnh dị thường, lập tức không dám lơ là sơ sót, tay phải đỡ lấy cánh vai của Lục Tiệm, chân phía dưới đột ngột xoay chuyển.

Long Độn chi pháp, không những có thể dùng thân pháp tránh né bất kỳ chiêu thức nào trong thiên hạ, mà còn có thể dùng thân pháp hoá giải bất kỳ kình lực nào trong thiên hạ. Lục Tiệm chỉ cảm thấy một tướng Đại Tu Di Tướng này phảng phất như đánh vào hư không. Địch Hy trong lúc gió giật di chuyển, lại như kéo tơ lột tằm, đem tất cả kình lực trong tướng này rút đi hết. Lục Tiệm trong lòng biết khi kình lực bị rút cạn, chính là cơ hội phản kích của Địch Hy, vội sử Chu Thiên Tướng, hai tay cùng xuất, quấn lấy tay phải của Địch Hy. Không ngờ Địch Hy thuận theo thế đến của hai tay Lục Tiệm, thân pháp ngoặt chuyển, vẫn không để y quấn lấy.

Nói thì chậm, nhưng kỳ thực lại rất nhanh. Hai người biến hoá tuy phức tạp, nhưng rơi vào trong mắt chúng nhân thì lại nhanh như thiểm điện. Vừa thấy thực hình hư ảnh của Địch Hy, tán tụ vô phương, chỉ trong chớp mắt, lại thấy Lục Tiệm bị một tay của Địch Hy tóm lấy, bay lượn lơ lửng giữa trời.

Chúng nhân nhìn đến rối mắt, duy nhất có Chu Tổ Mô nhẫn lực cao nhất, nhìn ra một số biến hoá, trong lòng kinh ngạc vạn phần, vạn lần không ngờ người thanh niên thật thà chất phác, trên người lại mang thần thông như vậy, lại thấy Lục Tiệm ra sức tóm lấy tay phải của diky, vẫn không được, bất giác nóng lòng. Đột nhiên, chợt thấy song thủ của Lục Tiệm lại vươn ra, Địch Hy cũng bám theo ngoặt chuyển, nhưng không ngờ chân phải của Lục Tiệm bất ngờ đá ngược lại, một đá này thẳng đến đầu vai, Địch Hy nếu như không buông tay, tất bị đá trúng mu bàn tay, bất đắc dĩ, chỉ còn biết buông tay nhảy ra.

Một đá này của Lục Tiệm, chính là xuất từ Nhân Tướng. Nhân Tướng đá ngược có thể đến sau đầu, đá trúng đầu vai chỉ là tầm thường. Y trong lúc nóng lòng nghĩ đến biến tướng này, trước dùng Chu Thiên Tướng lăn lộn biến hoá, để phòng Địch Hy thừa cơ tập kích. Nhưng một biến tướng này, gần như làm y tiêu hao hết khí lực, nếu không phải là kiếp lực cuồn cuộn bổ sung, sớm đã mệt bò trên đất.

Lăn lộn vài vòng, khi Lục Tiệm đứng lên nhìn, chỉ thấy huyễn ảnh đều biến mất, Địch Hy lại hợp thành một, cầm đèn mỉm cười, thân hình như tụ lại như tản ra, không biết nơi nào.

Lục Tiệm thấy tình hình như vậy, tâm niệm nhất động, hai tay bất thình lình chống xuống đất, trồng cây chuối, dựng ngược lên.

Chúng nhân đều cảm thấy kỳ quái: "Tên tiểu tử này điên rồi sao? Lúc này còn tâm tư trồng cây chuối sao?". Địch Hy cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Lục Tiệm nhắm mắt ngưng thần, kiếp lực truyền qua hai tay, phân bổ dày đặc vài trượng xung quanh, những nơi Địch Hy đặt chân đến, lập tức có thể biết. Như vậy, các loại huyễn ảnh đều bị phá giải, trong lòng của Lục Tiệm chỉ còn lại thực tướng.

Do đó Địch Hy vừa động, Lục Tiệm cũng động, huyễn ảnh của Địch Hy mới sinh, Lục Tiệm bèn dùng Đại Tự Tại Tướng lật chuyển lại, tả quyền vung ra, dùng Thọ Giả Tướng xuất chiêu, Hầu Vương Tướng thu thế, "soạt" một quyền, ánh đèn trên tay trái của Địch Hy chợt tắt, huyễn ảnh trùng trùng nhất thời đều biến mất.

Huyễn ảnh của Địch Hy bị phá, chỉ cảm thấy quyền phong bổ vào mặt, y hừ lạnh một tiếng, vung tay tóm lấy. Lục Tiệm chịu qua khổ cực, trong lòng biết một khi bị y chạm vào người, kình lực trên người thế tất bị y mượn lực đả lực, toàn bộ tiêu tan, lập tức hoả tốc biến tướng, thu tay lùi lại.

Chu Tổ Mô bất giác lên tiếng tán thưởng: "Hảo". Lại thấy ánh đèn tắt, huyễn ảnh ảo ảnh đều không thấy, bất giác thở dài nói: "Thì ra nguyên căn của huyễn thuật lại ở chiếc đèn dầu này, thật làm người ta khó mà ngờ đến".

Chúng nhân nghe được lời này, chợt nhiên bừng tỉnh. Nên biết mắt người thích ánh sáng, sợ bóng tối, do đó một ngọn cô đăng trong đêm tối, thường có thể hấp dẫn tâm thần của chúng nhân. Địch Hy chính là mượn quang ảnh của chiếc cô đang này, dùng thân pháp phối hợp với nó, huyễn hoá ra trùng trùng điệp điệp hư ảnh, làm rối loạn chúng nhân, rồi thi triển sát thủ.

Địch Hy đứng lặng yên một lúc, chợt lành lạnh nói: "Tiểu tử, ngươi có thể nhìn ra chân thân của ta, quả nhiên bất phàm. Nhưng mà Cửu Biến Long Vương vốn có cửu biến, ngươi phá được Quang Minh Biến của ta, nhưng không biết ta còn có Vô Sắc Biến".

Lục Tiệm chau mày nói: "Vô Sắc Biến?". Địch Hy cười nói: "Không sai. Ngươi xem cho rõ". Lời nói mới dứt, nhân ảnh đột nhiên biến mất, Lục Tiệm chỉ cảm thấy gió nổi xung quanh người, luống cuống biến tướng. Trong sát na, liên tiếp biến liền ba tướng, mới tránh khỏi một kích này.

Trong nhất thời, chúng nhân mượn ánh sáng của trăng sao, nhìn không thấy bóng hình của Địch Hy, nhưng chỉ thấy Lục Tiệm một mình một người, tay chân múa máy, tứ chi nhanh chóng xoay chuyển, phảng phất đang kịch chiến cùng với đối thủ không nhìn thấy, bất giác trừng mắt cứng miệng, liên tục kêu cổ quái.

Lục Tiệm chỉ cảm thấy phong kình quanh người lướt qua lướt lại, nhanh hơn tử điện, thân hình bị quét trúng, tuy mượn biến tướng hoá giải, nhưng vẫn đau đớn khó chịu đựng được, chợt nghe Địch Hy cười nhẹ một tiếng, ánh đèn loé lên, ngọn đèn dầu kia lại được thắp lên, đem tình cảnh trong trường soi rọi rõ ràng.

Lục Tiệm sững người, chợt cảm thấy gió lạnh thổi đến, sau lưng phát lạnh, cúi đầu nhìn, bất giác kinh hãi, thì ra áo y trăm ngàn lỗ rách, gió biển thổi nhẹ một cái, từng mảnh từng mảnh toả ra. Trong lúc kinh hãi, hạ thể lại mát lạnh, bối rối cúi đầu, chỉ thấy quần bị chia năm rách bảy, nơi nơi thấy thịt, Lục Tiệm vội vàng túm chặt lấy thắt lưng, chỉ sợ một trận gió thổi đến, đem chiếc quần này cũng thổi mất đi.

"Thế nào?" Địch Hy cười lanh lảnh mà nói: "Nếu cứ tiếp tục đánh, ngươi thật là phải trần mông đánh với ta".

Lục Tiệm đỏ mặt tía tai, tức giận nói: "Ngươi, ngươi không biết ngượng". Địch Hy cười nói: "Xấu hổ cái gì? Nếu ngươi trần mông đánh với ta, ta cũng sẽ không chế nhạo ngươi".

Y nói không chế nhạo, nhưng miệng thì lại ha ha cười lớn. Lục Tiệm vừa thẹn vừa giận, lại không dám di chuyển người, Địch Hy nhìn thần sắc hổ thẹn và tức giận của y, trong lòng khoan khoái, đang muốn mèo vờn chuột, trước khi giết, lại chọc ghẹo thiếu niên này một lần nữa. Chợt nghe Chu Tổ Mô lành lạnh nói: "Địch Hy, ngươi có còn nhớ, lúc nãy ngươi và vị huynh đệ Tiểu Lục này giao thủ, dùng mấy chiêu rồi?".

Địch Hy nói: "Ba bốn chục chiêu, làm sao?". Chu Tổ Mô cười lạnh nói: "Ba bốn mươi chiêu? Hắc hắc, nhưng ngươi hẹn với ta là mười chiêu!".

Nét cười của Địch Hy nghiêm lại, thong thả nói: "Ta có hẹn với ngươi, nhưng không hẹn với hắn".

Chu Tổ Mô nói: "Ta là một tên tiểu tốt của Thiên bộ, còn hắn lại là tiểu tốt của ta. Lợi hại a lợi hại, đường đường là một trong Đông Doanh Ngũ Tôn, đối phó với tiểu tốt của tiểu tốt Thiên bộ, cũng cần phải dùng tới ba bốn chục chiêu, lợi hại, thật là lợi hại". Nói xong giơ ngón tay cái lên, ha ha cười lớn.

Địch Hy cười lạnh nói: "Họ Chu kia, ngươi bớt dát vàng lên mặt mình đi, bản lĩnh của tên tiểu tử này còn cao hơn ngươi nhiều, há lại có thể là tiểu tốt dưới tay ngươi?" Y đối với Chu Tổ Mô rõ như lòng bàn tay, đối với đám hải khách dưới tay y cũng biết sơ qua, duy chỉ có Lục Tiệm là thông ngôn mới vào, trước nay lại không theo chúng nhân lang thang chơi gái, do đó Địch Hy không biết một chút gì về hắn.

Chu Tổ Mô cười nói: "Nếu như ngươi không tin, có thể hỏi hắn". Địch Hy nhìn nhìn Lục Tiệm, chau mày nói: "Tiểu tử, ngươi nói xem". Lục Tiệm gật đầu nói: "Ta quả thật là thông ngôn dưới tay của Chu đại thúc, giúp Chu đại thúc giao dịch hàng hoá".

Thần sắc của Địch Hy u ám, mãi một lúc mới nói: "Với bản lãnh của ngươi, hà tất làm tiểu tốt dưới tay của tên gian thương này? Không bằng gia nhập Đông Đảo của ta, không quá mười năm, Địch mỗ bảo đảm ngươi lên như diều gặp gió, đứng vào hàng ngũ Ngũ Tôn".

Chu Tổ Mô nghe thấy vậy sắc mặt đại biến. Lục Tiệm lúc này chỉ cần gật đầu, liền là người của Đông Đảo. Địch Hy cũng không còn cần phải giữ gìn thân phận nữa, liền có thể đại khai sát giới.

Đám hải khách cũng biết rõ đạo lý này, tới tấp dán mắt vào môi của Lục Tiệm, thở cũng không dám thở, chợt thấy y lắc đầu nói: "Ta đã nhận lời của Chu đại thúc, làm thông ngôn cho Chu đại thúc. Đã nhận lời thì không thể nuốt lời". Lời này vừa mới xuất, từ Chu Tổ Mô trở xuống, chúng nhân chung quanh ai cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nộ ý trong mắt của Địch Hy loé lên rồi lập tức biến mất, cười lạnh nói: "Nói như vậy, ngươi thật là tự cam chịu hèn hạ, làm tiểu tốt của tên gian thương háo sắc này?". Lục Tiệm gật đầu nói: "Cứ coi là như vậy".

"Hay cho câu 'Cứ coi là như vậy'", Địch Hy cười lạnh một tiếng, "Chu Tổ Mô, coi như ngươi lợi hại, cất giấu một nước cờ hay. Y đã là tiểu tốt dưới tay ngươi, Địch mỗ mười chiêu không thể đánh bại y, cũng coi như là thua rồi....". Nói đến đây, y liếc Lục Tiệm, rũ tay áo một cái, ung dung bước đi.

Đám hải khách ngạc nhiên xen lẫn vui mừng. Chu Tổ Mô thấy Địch Hy đi xa, mới thở dài nói: "Sớm đã nghe trong Ngũ Tôn, Cửu Biến Long Vương thanh cao tự phụ nhất, xem ra quả là như vậy. Nếu đổi lại là người khác, kế khích tướng này tất không có tác dụng". Lại nhìn Lục Tiệm một cái, thở dài nói: "Tiểu Lục, ngươi chân nhân bất lộ tướng, đến cả Chu mỗ cũng bị ngươi qua mặt".

Lục Tiệm lúng túng vô cùng, một tay cầm dây lưng, một tay liên tiếp xua, nói: "Ta không có ý lừa dối đại thúc".

Chu Tổ Mô gật đầu nói: "Cái này thì ta biết, Tiểu Lục ngươi làm người thành thực chất phác, tuy có bản lĩnh, thần thông lợi hại, cũng không huênh hoang". Nói xong, ra lệnh cho chúng nhân thu dọn thi thể của đám hải khách tuẫn nạn, đồng thời lên thuyền quan sát, sáu tên hải khách trên thuyền không có ai may mắn thoát nạn, lập tức thiêu đốt ngay tại chỗ, chỉ lấy hài cốt mang về nước, sau đó chỉ huy chúng nhân, đem súng Điểu vận chuyển lên thuyền.

Bận bịu đã xong, La Tiểu Tam la hét đòi kiếm Long Kỳ báo thù, Chu Tổ Mô quát: "La hét cái gì? Tên đó sợ rằng đã ẩn náu rồi, hơn nữa có họ Địch chống lưng, chút võ chó mèo của ngươi, chỉ hợp nhét vào kẽ răng của y". Chu Tổ Mô rất sợ có biến, hạ lệnh khai thuyền ngay trong đêm, rời khỏi Đông Doanh.

Kéo buồm khởi hành, chúng nhân chuyển thân vào khoang. Vừa mới vào cửa khoang, chợt thấy ánh nến sáng rực cả khoang, bên cạnh nến là một chiếc lồng chim bằng dây vàng, trong lồng đậu một con chim hải âu lớn, lông trắng giữa màu đen, giống như than đen trong tuyết. Bên cạnh lồng chim, một người tay cầm thư quyển, đang xem đến nhập thần.

Chúng nhân thấy người đó, ai cũng ngây người ra. Chu Tổ Mô thất thanh kêu lên: "Địch Hy, ngươi làm cái gì?".

Địch Hy nghe thấy lời này, ngước mắt cười nói: "Xem sách, ngươi không thấy sao?". Chu Tổ Mô tức giận nói: "Ai hỏi ngươi đọc sách hả? Gọi là có chơi phải chịu. Ngươi đã nhận thua, thì phải thủ tín".

Địch Hy cười nói: "Ngươi và ta ước định là, nếu như ta thua, thì tha tính mạng cả thuyền của ngươi, để ngươi mang súng Điểu đi, đúng hay không?" Chu Tổ Mô đáp: "Không sai".

"Vậy là được rồi", Địch Hy nói, "Trong ước định từng nói, Địch mỗ không thể đáp thuyền của ngươi sao?".

Trong đầu của Chu Tổ Mô ù một tiếng, lập tức hỗn loạn không chịu được, lắp bắp nói: "Ngươi, ngươi muốn đáp, đáp thuyền?".

"Đúng vậy", Địch Hy cười nói, "Gian khoang trong này thuộc về ta, người nào muốn ngủ, thì đi nơi khác". Nói xong coi như bên cạnh không có ai, vẫn cúi đầu xem sách.

Chúng nhân sắc mặt xám lại, lùi ra khỏi cửa, đến đuôi thuyền, mới cắn răng nghiến lợi, thấp giọng chửi rủa. Chu Tổ Mô sắc mặt khổ sở, dậm chân nói: "Chỉ trách ta chưa nghĩ chu đáo, hiện giờ tai tinh này lên thuyền, mọi người sớm muộn gì cũng bị y hại chết". Chúng nhân nhất thời yên tĩnh, im lặng gật đầu.

Những ngày sau đó, quả thực khó qua vô cùng. Địch Hy nghiễm nhiên tự coi mình là chủ thuyền, vênh mặt hất hàm sai khiến đám hải khách, kêu đến gọi đi. Nội tình trên thuyền y hình như đều biết rõ. Trà nếu không phải là Minh Tiền Long Tỉnh thì không uống, rượu không phải Thiệu Hưng Hoa Điêu thì không dùng. Trên thuyền nóng bức, liền sai khiến Chu Tổ Mô quạt, đêm đi đồng, thì kêu La Tiểu Tam bưng bình.

Đám hải khách kêu khổ luôn mồn, sau lưng ai cũng chửi mắng hắn. Sau khi thương nghị, cũng từng nghĩ qua vài cách, ví dụ như hạ độc trong trà, không ngờ vừa bưng lên bàn, Địch Hy lại ngược với mọi khi, đem trà ban cho bị lão huynh bưng trà, không xem y uống hết thì không thôi, sau khi uống hết, y chầm chậm gạn hỏi xuất thân lai lịch của y, mắt thấy sắc mặt của vị lão huynh kia từ trắng biến thành xanh, từ xanh lại biến thành đen, mới cười tha y ra khỏi cửa, vị lão huynh kia sau đó tuy rằng dùng giải dược, bảo toàn được tính mạng, nhưng từ đó méo mồm xếch mắt, nằm liệt không dậy được. Cũng từng có hải khách thừa lúc Địch Hy không có ở trong khoang, mai phục cơ quan trên giường y, cắm ngược nhiều ngọn truỷ thủ, không ngờ khi quay về giường ngủ, từ đùi đến hông, đều bị chủy thủ đâm xuyên, trở thành què quặt. Sau đó kiểm tra, chính là truỷ thủ hắn vùi đêm đó, chỉ là truỷ thủ mọc thêm chân, từ chỗ của Địch Hy, chạy lên giường của hắn.

Tóm lại, phàm là chúng nhân bày kế ám toán, Địch Hy luôn luôn có thể dùng gậy ông đập lưng ông. Đám hải khách vừa hận vừa sợ, nhưng lại không thể làm gì được.

Cứ như vậy đi được hơn mười ngày. Ngày hôm ấy, Lục Tiệm đi đến đuôi thuyền câu cá, lại thấy Địch Hy dừng tại mạn thuyền, nhìn về phía xa đến xuất thần, trên cổ tay đậu con chim hải âu kia, cánh tay bỗng nhiên chấn động, con hải âu kia nhảy tót vào trời xanh, bay lượn vài vòng, nhằm hướng tây bay đi.

Lục Tiệm lấy làm lạ, nói: "Ngươi làm cái gì vậy?". Địch Hy cười cười, rồi nói: "Con hải âu này bị nhốt đã lâu, cũng nên thả ra rồi". Chợt thấy Bắc Lạp Sư Môn ngồi chổm trên vai của Lục Tiệm, bất giác cười nói: "Con mèo này của ngươi cũng thú vị". Vươn tay ra sờ, không ngờ thân hình của Bắc Lạp Sư Môn rụt lại sau, mắt lộ hung quang, gầm ghè không dứt.

Địch Hy chau mày nói: "Con súc sinh này tính tình nóng nảy a". Lục Tiệm không muốn nói nhiều với hắn, một mình ngồi xuống câu cá.

Nhưng Địch Hy không rời khỏi, mỉm cười một cái, nói: "Tiểu Lục, ngươi thật sự không muốn gia nhập Đông Đảo của ta sao?" Lục Tiệm lắc đầu nói: "Ta thích tự do tự tại". Địch Hy thở dài một tiếng, liền miệng than đáng tiếc, lại hỏi: "Võ công của ngươi học của ai?". Lục Tiệm trong bụng nghĩ thầm Hắc Thiên Thư không tính là võ công, duy chỉ có Ngư hoà thượng truyền dạy thì miễn cưỡng có thể nói được, bèn nói: "Là một vị đại sư".

Địch Hy nói: "Võ công của ngươi vốn không kém, tiếc là không đủ hoả hầu, hôm đó nếu không phải là ta chưa dốc toàn lực, đừng nói ba bốn chục chiêu, ngươi có thể tiếp được ba bốn chiêu, cũng là không tồi rồi".

"Đúng vậy", Lục Tiệm gật đầu nói, "Ngươi chỉ dùng có một cánh tay. Ta cũng đánh không lại ngươi".

"Không phải là nguyên nhân đó". Khoé miệng của Địch Hy lộ ra một nét cười cười, "Ta có sở trường về thân pháp. Một cánh tay, hai cánh tay đối với ta mà nói thì không có khác biệt gì. Ta nói chưa dốc toàn lực, là bởi vì ta chưa dùng tay áo". Lục Tiệm nghe nói vậy, tỉ mỉ nhìn hai tay áo của y, chỉ thấy ống tay áo vòng vèo trên cổ tay, nếp uốn trùng trùng, hiển nhiên vô cùng lớn và dài, chỉ không biết y nói dùng tay áo, là dùng như thế nào?

Trong lòng y mê hoặc, Địch Hy thì lại không nói thêm nữa, gác chân ngồi trên mạn thuyền, nhìn ra phía trời xa. Ước chừng qua được hai canh giờ, chợt thấy phía xa xuất hiện một chấm đen nhỏ, chốc lát biến lớn, chính là con hải âu kia. Địch Hy vươn tay tiếp lấy, từ trên chân của hải âu lấy xuống một đoạn ống trúc, từ trong rút ra xem một cuộn giấy, bật cười nói: "Lão già này thật là như đỉa thấy máu, đến thật là nhanh". Nói xong quay đầu lại nói, "Tiểu Lục, ta không muốn gặp lão già này, cho nên phải đi đây". Lục Tiệm nói: "Ngươi quay về khoang sao?".

"Ta không về khoang nữa", hàng lông mày đen thẫm của Địch Hy nhướng lên một cái, lộ ra nét cười nguỵ dị, "Ta quay về nhà". Lục Tiệm sững người. Địch Hy chợt mở miệng, phát ra tiếng kêu sắc nhọn, tựa như dùi thép đâm vào tai. Màng nhĩ của Lục Tiệm như muốn rách ra, bất giác kêu lên một tiếng ai a, bịt kín hai tai lại.

Đám hải khách nghe thấy tiếng kêu, tới tấp chạy lại, Địch Hy dừng tiếng rồi cười dài, sang sảng nói: "Chư vị bảo trọng, hoàng tuyền không xa, Địch mỗ không tiễn nữa rồi". Nói xong tung người bật lên, hướng vào lòng biển nhảy xuống, đám hải khách vừa kinh vừa mừng, kinh là người này chẳng lẽ điên rồi, mà lại nhảy xuống biển tự vẫn, mừng là lão thiên có mắt, để cho hoạ hại lớn này tự tìm đường chết.

Ai ngờ hai chân của Địch Hy vừa chạm mặt biển, hoàn toàn không trầm xuống, ngược lại đạp sóng nhấp nhô. Chúng nhân đều kinh hãi: "Người này chắc là hoạt thần tiên vào nước mà không chìm?".

Trong lúc ngạc nhiên và ngờ vực, chợt thấy dưới chân Địch Hy nổi lên mấy con cá lớn, lưng xám mõm nhọn, thể hình thon thon, trong nước vừa chìm vừa nổi. Địch Hy luân phiên đạp lên sống lưng của những con cá lớn, tay áo phất phơ trong gió, phóng băng băng như mũi tên, trong chớp mắt đã biến mất nơi chân trời.

Chúng nhân nhìn đến trợn mắt líu lưỡi. Lục Tiệm cả kinh nói: "Đó là cá gì?".

"Loại cá này ta từng nhìn thấy qua", một lão hải khách thở dài nói, "Thổ dân bên nam hải gọi nói là Hải Trư, nhã nhặn hơn thì kêu là Hải Đồn, nhanh nhẹn dũng mãnh giỏi bơi lội, có thể chọi với Sa ngư. Tên Địch Hy này thật lợi hại, lại có thể thuần hoá nó đến như vậy".

Chợt thấy một tên thuyền công phóng đến, cao giọng kêu: "Chu lão gia, có thuyền lại gần".

Địch Hy vừa mới đi, liền có thuyền đến, Chu Tổ Mô trong lòng sinh ra cảm giác bất tường, bước nhanh lên chỗ cao nhìn ra xa, chỉ thấy hai chiếc hoàng diêu khoái hạm phóng đến như bay, khi tiến đến khoảng gần năm dặm, phía đầu một thuyền, giương lên một lá cờ, vải trắng chữ đen, trên cờ viết một chữ "Ngục" thật lớn.

Chu Tổ Mô thần sắc đại biến, vội quát lớn: "Nhanh, tăng tốc, mạn trái".

Đám thuyền công nghe lệnh, căng buồm kéo lên, lắc bánh lái về phía trái. Nhưng hai chiếc khoái hạm kia nhẹ nhàng nhanh nhẹn, chốc lát đã tiến sát, phía đầu khoái hạm có ba người đứng, người nào cũng dùng vải đen quấn đầu, một người trong đó vung tay, mộc pháp phích lịch phía đầu khoái hạm vang lên, ném ra một quả cầu tròn to bằng một chiếc đầu lâu, vừa vặn trúng boong thuyền, bỗng nhiên nổ ra, hoá thành một đám khói mù, những thuyền công gần đó một khi dính phải, liền ngã ập xuống đất.

Chu Tổ Mô nghiêm giọng nói: "Mọi người ngừng hô hấp". Nhưng hai chiếc khoái hạm kia luân phiên bắn pháo, không ngừng ném quả cầu tròn đến, cả con thuyền đều bị khói mù bao trùm. Lục Tiệm chỉ cảm thấy bốn phía xung quanh bịch bịch không ngừng truyền lại tiếng người ngã xuống sàn thuyền, trong lòng hoảng hốt, không cẩn thận, hít vào một chút khói, chỉ cảm thấy mắt hoa chóng mặt, tai nghe thấy Chu Tổ Mô vẫn cứ kêu lớn hét lớn, nhưng tiếng kêu hét đó càng lúc càng xa, càng lúc càng nhẹ, bỗng nhiên hai mắt của Lục Tiệm tối sầm, mất đi tri giác.