Thương Thiên Phách Huyết

Chương 179: Sinh cầm




Hoàng cung, Bắc Thắng môn.

Lý Bác Hồ hét lớn một tiếng, hồng anh thương dài một trượng hai trong tay hóa thành trận mưa sao băng, hướng tới sĩ tốt Hung Nô bốn phía.

Ở bên cạnh hắn, ba trăm nam nhi nhiệt huyết không ngờ mười không còn một.

Bọn họ anh dũng phấn chiến, cận kề cái chết vẫn bất khuất, đao gãy, bọn họ dùng chủy thủ, chủy thủ chặt đứt, bọn họ dùng chính nắm tay của mình, dùng chính móng tay mình, dùng chính răng mình, bọn họ chưa bao giờ buông tha.

Trên sân, ngã xuống hơn một ngàn thi thể Hung Nô nhân tinh nhuệ.

Này – chính là kiệt tác của bọn họ, chiến quả của họ.

Bọn họ, một trận đánh này đã tạo ra chiến lực siêu cấp không kém hơn Hắc Kỳ quân, bọn họ, vĩnh viễn được ghi danh trong sử sách.

Lý Bác Hồ lại hét lớn một tiếng, trong kinh mạch vốn đã khô kiệt lại xuất hiện chân khí vô cùng vô tận.

Chỉ là gân xanh cả người hắn bạo nổi, khuôn mặt dữ tợn đáng sợ.

Đương kim thế gian, chỉ có một loại võ công có thể khiến người kích phát tiềm năng bản thân, đạt được lực lượng cường đại viễn siêu bình thường.

Nhưng trong lúc bản thân đạt được lực lượng siêu viễn, thì sự trả giá thật đắt cũng không phải chuyện đùa.

" Thiên Ma Giải Thể Đại Pháp…"

Lý Bác Hồ chợt quát như lôi đình sấm sét, trường thương trong tay lại tán phát ra quang mang như tử thần.

Lúc này, mỗi lần Lý Bác Hồ đánh ra một thương, đều phải chịu nỗi khổ sở thật lớn, kinh mạch trong thân thể hắn, cơ thể, xương cốt, phảng phất như đang bị liệt hỏa đốt cháy, những cử động dù rất nhỏ, đều sẽ mang đến cho hắn sự đau đớn kịch liệt mà người thường khó có thể tưởng tượng.

Nhưng lúc này, hắn phảng phất như không hề cảm giác.

Tinh thần của hắn đang bay lên, tâm linh của hắn đang hò hét, hồn phách của hắn đang thiêu đốt.

Hắn coi rẻ nhìn đám Hung Nô nhân đang không ngừng tràn lên, trường thương một trượng hai hóa thành hùng hùng liệt hỏa, đốt sạch hết thảy bụi bặm trên thế gian.

Phía sau hắn là đại kỳ của Thương Lang quân đoàn đang đón gió bay tung, sau đại kỳ còn là hoàng thành Bắc Thắng đại môn đang đóng chặt.

Thương Lang không ngã Bác Hồ tại,

Bắc môn không mở Hung Nô vong.

" Giá…"

Phương Hướng Minh thuần thục thao túng cương ngựa, ở trong vòng vây của hơn vạn đại quân tìm kiếm mấu chốt yếu kém nhất.

Quát Bạt Ưng nhìn thấy bên trong cửa thành tây có hơn hai trăm kỵ sĩ đang phóng ra, đôi mày nhíu chặt.

Với hai vạn tinh dũng quân đội dưới tay hắn, tự nhiên không xem chút nhân mã ấy vào đâu, chỉ là hắn có kinh nghiệm chiến trận, liếc mắt liền nhìn ra đội khoái kỵ này không thể so sánh với tầm thường, nếu bàn về hai chữ tinh nhuệ, sợ là không dưới Hung Nô thiết kỵ.

Huống hồ, vào thời khắc này, đột nhiên lao ra đội nhân mã, bên trong phải có duyên cớ.

" Tướng quân, người Hán đi ra." Một gã tướng lãnh bên người kêu lớn.

" Ân…" Quát Bạt Ưng chỉ đáp ứng một tiếng.

Không có được mệnh lệnh của hắn, những tướng lãnh còn lại cho dù trong lòng ngứa ngáy khó chịu, nghĩ muốn đi trùng sát một phen, cũng là không dám, đây là quân kỷ của Hung Nô nhân, là quân kỷ như sắt thép.

" Quốc sư nói quả nhiên không sai, bọn họ nhất định lấy tây môn làm nơi đột phá." Quát Bạt Ưng cười dài, nghiêng đầu hỏi một vị bạch diện thư sinh bên người: " Còn thỉnh tiên sinh xem thử, đến tột cùng là người nào ra khỏi thành?"

Thư sinh kia chính là Trình Minh, lúc này hắn đang ngơ ngác nhìn kinh sư hùng vĩ tráng quan trước mắt, thần sắc trong mắt cực kỳ phức tạp, đối với câu hỏi của Quát Bạt Ưng cũng không nghe thấy.

Quát Bạt Ưng nao nao, từ trong mắt của hắn phát hiện ba phần tiếc hận, ba phần thê lương, ba phần không cam lòng cùng một phần phẫn hận.

Trong lòng rùng mình, lòng khinh thường của Quát Bạt Ưng đối với người này lập tức thiếu đi vài phần, thay vào là một tia sát khí sắc bén.

" Trình tiên sinh…"

Quát Bạt Ưng nặng nề ho khan một tiếng, vận vào một tia nội lực, đem thanh âm đưa vào trong tai Trình Minh.

Thân thể Trình Minh run run, linh hồn lập tức quay về bản thể.

Hắn mờ mịt nhìn qua, trong ánh mắt nhìn Quát Bạt Ưng tràn ngập dấu hỏi.

Quát Bạt Ưng mỉm cười, nói: " Người Hán ra khỏi thành, còn thỉnh tiên sinh nhận dùm một phen, đến tột cùng là vị đại nhân vật nào?"

Hắn cười cười nói, chút sát khí vừa rồi đã sớm tan thành mây khói, không cánh mà bay.

Trình Minh theo bản năng gật đầu, giơ lên ống dòm trong tay, cẩn thận quan sát một phen, nói: " Xem trang phục, phải là thái tử điện hạ Lưu Chính Khải ra khỏi thành. Chỉ là trên mặt hắn mang khăn, không cách nào nhận ra. Di…"

Nghe được trong giọng nói của hắn rất có ý ngạc nhiên, Quát Bạt Ưng hỏi tới: " Có gì không ổn sao?"

Trình Minh vẫn chưa buông ống dòm trên tay, mà là tiếp tục truy tung quan sát, một mặt hồi đáp: " Viên đại tướng đi đầu chính là bắc cương đại doanh Phương Hướng Minh, hắn đến kinh sư lúc nào?"

" Phương Hướng Minh?" Trong mắt Quát Bạt Ưng hiện lên vẻ vừa vui vừa sợ, tay hắn tìm về phía sau, lấy ra một ống dòm khác.

Đặt lên trước mắt, hắn quan sát một phen, bỏ xuống, trong miệng tự nhủ: " Thật là hắn, trách không được có thể đem hai trăm kỵ binh này sai sử như cánh tay mình. Ân, nếu là vị tướng lãnh tuổi trẻ kiệt xuất nhất trong tứ đại gia tộc tự mình hộ tống, vậy Lưu Chính Khải khẳng định ở trong đó."

Ngữ khí của hắn dần dần khẳng định, đến cuối cùng đã rất tin không nghi ngờ.

" Lưu Chính Khải là đương triều thái tử, được Hán Hiền đế sủng ái, hôm nay thành sắp bị phá, phỏng chừng là vâng mệnh chạy về hướng bắc, muốn đi bắc cương đại doanh." Trình Minh nói, hừ một tiếng: " Các ngươi đánh bàn tính như ý, lại há có thể dễ dàng thực hiện như vậy."

Quát Bạt Ưng liếc mắt nhìn hắn, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh, hỏi: " Ý tiên sinh, chính là phải đem bọn hắn đều đánh gục?"

Trình Minh trầm ngâm chốc lát, quả quyết nói: " Không thể, thân phận Lưu Chính Khải còn chỗ hữu dụng lớn, nếu có thể bắt sống, thì có thể không hao tổn binh lực mà thu hàng nửa số Hoàng Long quân đoàn của bắc cương đại doanh."

" Ý tiên sinh, là muốn bắt sống?" Quát Bạt Ưng cười hỏi.

" Đúng vậy." Trình Minh gật đầu đáp, đột nhiên sắc mặt đại biến, kêu lên: " Không tốt, không ngờ bọn họ bắn tên."

Quát Bạt Ưng ngẩng đầu vừa nhìn, sắc mặt cũng khẽ nhúc nhích, quát: " Truyền lệnh đi xuống, không cho bắn tên, bắt sống cho ta."

" Dạ…"

Một gã truyền lệnh binh phụng lệnh, vội vã giục ngựa rời đi.

Tưởng muốn dựa vào hai vạn người toàn diện phong tỏa phía tây kinh sư, đây quả thực là một chuyện không có khả năng làm được.

Cho nên Quát Bạt Ưng mới có thể hạ lệnh, mệnh cho bọn họ không ngừng làm ra vẻ công kích, cấp trong thành bị tăng thêm áp lực, mục đích chính là vì làm cho quan quân Đại Hán trong lòng kinh hoàng, không dám chạy ra khỏi thành.

Vì thế, khi đám người Phương Hướng Minh đi ra, tao ngộ đầu tiên chính là đám bộ đội ngàn người đang giả vờ công kích.

A Ngõa Hạn buồn bực thở dài một hơi, trong lòng đã sớm đem vạn nhân trưởng đã phái hắn đi ra chấp hành nhiệm vụ mắng đến chó huyết vòi phun.

A Ngõa Hạn tại Kim Lang quân của Hung Nô cũng là một người có danh, cho tới nay, đều là lấy dũng mãnh thiện chiến mà nổi tiếng. Lúc bình loạn thảo nguyên các tộc, hắn luôn đi trước sĩ tốt, lập được chiến công hiển hách.

Vị trí thiên kỵ trưởng này là do hắn bằng vào những lần vào sinh ra tử lập nhiều công huân đổi lấy, bên trong không có nửa điểm may mắn cùng dựa dẫm.

Hắn am hiểu nhất chính là chiến đấu cứng ngạnh, lấy cứng chọi cứng, lấy lực phá lực, mới là phương thức mà hắn thích nhất.

Chỉ là cấp trên lại nói là phải ma luyện ý chí của hắn, hết lần này tới lần khác lại đem nhiệm vụ giả vờ công kích giao lên trên đầu của hắn.

Chỉ là giả vờ công, đó là gào thét xông lên, trên thành bắn tên, bọn họ lại quay đầu ngựa, phản thân mà chạy. Sau đó lại gào thét xông lên, cứ lặp lại như thế, làm cho người ta không chịu nổi quấy nhiễu.

Liền ngay lúc hắn mới giả vờ một lần công kích rồi phản hồi, đang chơi trò chính trị buồn chán, thì cửa tây kinh sư đột nhiên mở rộng, hai trăm kỵ binh phóng nhanh ra.

Hắn vừa vui vừa sợ, lập tức hạ lệnh đương đầu nghênh kích.

Nhưng đội nhân mã kia lại có vẻ giảo hoạt dị thường, người đầu lĩnh lại đột nhiên chuyển hướng, liền tránh khỏi đội ngũ ngàn người của hắn, hướng trong màn đêm phóng đi.

Hắn mấy lần thúc ngựa, đều không thể đuổi kịp, trong cơn giận dữ, hắn giương cung liền bắn.

Hung Nô nhân cưỡi ngựa bắn cung nổi tiếng thiên hạ, A Ngõa Hạn lại là trong trăm có một, có thể nói là nhân tài.

Cây cung trong tay của hắn chính là ngũ thạch cung cực kỳ hiếm thấy, đường bắn còn hơn xa những cây cung khác, một mũi tên bắn ra, một gã người Hán lập tức kêu lên té xuống ngựa.

Đầu lĩnh Hán tướng quay đầu nhìn hắn một cái, sát khí tản ra đầy trời mà dù cho hắn đang cách xa trăm thước cũng có thể cảm giác được rõ ràng.

Liền khi hắn nghĩ vị tướng lãnh người Hán kia sẽ quay đầu cùng mình đánh một trận, đã thấy hắn lại quay đầu đi, suất lĩnh binh lính tiếp tục phóng đi, ý muốn thoát thân. Nguồn tại http://Truyện FULL

A Ngõa Hạn giận dữ, đang muốn gia tốc truy kích, một khoái kỵ hướng hắn phóng đến.

" Tướng quân có lệnh, không được bắn tên, thỉnh đại nhân đem bọn họ bắt sống." Truyền lệnh binh kêu lớn.

" Cái gì?" A Ngõa Hạn trợn tròn mắt, lớn tiếng quát: " Là tên hỗn đản nào lại ra mệnh lệnh chó má như vậy?"

Hắn làm người thô hào, miệng không ý tứ, đắc tội rất nhiều người, trong quân cũng không có nhiều nhân duyên, nên đến này chỉ mới làm một thiên kỵ trưởng, nếu không lấy dũng vũ cùng công huân của hắn đã sớm vinh thăng đến vạn kỵ trưởng.

Truyền lệnh binh kia đối với việc này cũng không trách, chỉ là cao giọng nói: " Là lệnh của Quát Bạt Ưng tướng quân."

A Ngõa Hạn ngẩn ra, trong miệng nói thầm vài câu, cũng không hề quát mắng.

Quát Bạt Ưng chính là niềm kiêu hãnh của Hung Nô nhân, xuất thân hoàng thất, là cháu ruột của Mạo Đốn Đan Vu, hơn nữa ngút trời kỳ tài, không đến ba mươi, liền đã bước chân lên hàng ngũ nhất phẩm. Trong giới tuổi trẻ đương thời, vô luận danh vọng cùng võ công, cũng là nhân vật số hai sau Lợi Trí mới vừa tân tấn tông sư.

Cho dù A Ngõa Hạn có thô lỗ, cũng biết so sánh với hắn, mình thấp khá xa. Đối với người có thể làm cho hắn tâm phục khẩu phục, hắn tự nhiên không dám tùy ý mạo phạm.

Đột nhiên phía sau truyền đến một trận hống cười vang xa.

Hắn quay đầu vừa nhìn, nguyên lai là chúng quân sĩ thủ hạ chứng kiến bộ dáng quẫn bách của hắn, đám hán tử hào sảng kia không nén được cất tiếng cười to.

Đây là bộ hạ của hắn, là quân đội của tên thô lỗ như hắn, nhìn như quân kỷ tán mạn, nhưng chỉ cần vừa ra hiệu lệnh, đều tiến về phía trước, phấn dũng giết địch, nếu bàn về lực chiến đấu, dù là trong Kim Lang quân thanh danh hiển hách, uy chấn đại lục, cũng là một chi bộ đội số một số hai.

Nét mặt hắn đỏ lên, quát lớn: " Đám thỏ con đáng chết kia, cười cái gì cười, cùng ta đi tróc Hán cẩu."

" Dạ…" Hơn một ngàn Hung Nô thiết kỵ cùng kêu lên.