Thuyền Vượt Gió Mưa

Chương 9




9.

Tin tức về sự xuất hiện của Diệp Sầm quá lớn, khiến rất nhiều người tò mò.

Ngay cả mẹ tôi cũng hốt hoảng chạy đến trường hỏi xem ai đã làm phiền tôi.

Mấy năm nay, tôi vẫn giấu bà những việc xấu mà Diệp Sầm đã làm, hôm nay bà cũng không đối mặt trực tiếp Diệp Sầm.

Tôi không muốn bà lo lắng, lừa dối chuyện cũ với bà.

Đến tối, một giáo viên mang một lá thư và bưu kiện đến, bảo là Thường Bân nhờ cô ấy chuyển.

Tôi muốn ném nó đi, nhưng nhìn đến dòng chữ bên ngoài, tôi dừng động tác.

Là chữ viết của Cố Kiêu.

Nội dung thư trừ những suy nghĩ vụn vặt, còn có cả sự trách móc, và trọng tâm là câu hỏi: hiện giờ tôi đang ở đâu.

Tôi mở bưu kiện ra.

Bên trong có chiếc điện thoại di động mới, căn cước giấy tờ tùy thân của tôi và cả một ít đặc sản ở Bắc thành.

Không khó để nhìn ra, thư là do Cố Kiêu viết, còn bưu kiện do Thường Bân chuẩn bị.

Có điều Thường Bân không đề cập lý do hôm nay anh ta tới đây, cũng không nhắc đến Thẩm Diệp Châu.

Lòng tôi lại nổi lên sự tò mò.

Dù số lần tôi gặp Diệp Sầm không nhiều nhưng hầu như lần nào cũng là bà ta “triệu kiến” tôi.

Giờ đây “rồng lại ghé nhà tôm”, vượt ngàn dặm xa xôi đến nơi núi rừng hẻo lánh này, bảo bà ta không có ý đồ gì thì còn lâu tôi mới tin.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mới khiến chúng tôi đảo ngược vị thế?

Tuy tò mò là thế, nhưng từ lâu tôi đã không muốn tìm khổ nữa rồi.

Tôi nhờ đồng nghiệp đi chia chác đặc sản, ném điện thoại sang một bên rồi đọc sách.

Nhất định phải liên lạc với Cố Kiêu, nhưng trước khi nghĩ ra một cái cớ thì tôi không dám.

Sợ sẽ bị mắng.

Tôi xử lý mọi chuyện đều dứt khoát, nhưng chỉ khi đối mặt với Cố Kiêu, tôi lại lúng túng.

Có lẽ chỉ Thường Bân là nhìn ra điều này.

Mãi đến thứ sáu, mẹ tôi nhờ người chuyển lời lại rằng bà đi thăm họ hàng, để tôi ở lại trường.

Hai tháng nay thỉnh thoảng bà lại mất dạng, không thăm người thân thì là thăm bạn bè.

Tôi chưa quen với địa hình ở đây nên cũng không có cách nào tìm bà.

Sau khi tự túc bữa tối, tôi lấy điện thoại ra mở nguồn.

Ngồi bên cửa sổ thở dài một hơi, tôi bấm gọi dãy số quen thuộc kia.

“Có chuyện gì thì nói nhanh, nếu gọi nhầm thì cút, tôi đang rất bận.”

Vừa kết nối, tiếp đón tôi chính là tuyên ngôn đặc biệt của Cố Kiêu.

Bên kia rất ồn ào, nếu không phải quán bar thì chắc là KTV.

“Là tôi, Ninh Du.”

Tôi che miệng, cố kìm nín ý nghĩ sẽ cúp máy.

“Ninh Ninh Ninh Du?” Giọng Cố Kiêu đột nhiên cao lên đến mấy tone.

Sau đó là một loạt tiếng “cút” được hạ thấp giọng, không phải đuổi người thì cũng để nhắc giữ trật tự.

Còn có cả tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng.

Tuy không ở đó nhưng tôi cũng hình dung được bên kia đang hỗn loạn thế nào.

“Là tôi.”

Tôi chớp mắt, khó chịu trả lời.

“Em đang ở đâu?” Anh ta vội hỏi lại.

“Hỏi cũng vô ích thôi, anh không tìm được đâu.” Tôi không trả lời thẳng.

“Em ở đâu?” Giọng anh ta nghiêm túc hơn hẳn.

“Đã bảo là…”

Tôi chưa kịp nói xong đã bị anh ta cắt ngang.

“Em, ở, đâu?” Anh ta gằn từng chữ, không chịu buông tha.

Rõ ràng đang vô cùng tức giận.

Tôi thức thời ngoan ngoãn, báo cáo lại địa chỉ.

“Chờ tôi.” Anh ta lời ít ý nhiều.

Hai chữ “chờ tôi” này hàm ý quá rộng, nhất thời tôi không thể lý giải.

Không đợi tôi thắc mắc thêm, anh ta đã lập tức cúp máy.

Tôi trơ mắt trước tiếng tút tút ngắt máy.

Ba giờ sáng, tôi bị âm thanh tần số cao đánh thức.

Là tiếng tạo ra từ cánh của máy bay trực thăng.

Tim tôi đập loạn nhịp, tôi lờ mờ thấy dự cảm không lành, mở cửa sổ thăm dò bên ngoài.

Đêm sáng vằng vặc, trăng treo cành cao.

Bay trên ngôi làng và dưới ánh trăng là một chiếc máy bay trực thăng dân dụng.

Đèn điều hướng, đèn đi đêm, đèn chống va chạm và đèn hạ cánh, tất cả đều được bật.

Đang độ giữa hè, núi rừng rậm rạp, gió mạnh từ trực thăng thổi qua khiến lá cành lay động mãnh liệt.

Một chiếc thang dây dài được thả xuống, một người đàn ông đeo balo mini đang trèo thang.

Rõ ràng là đang tìm điểm tiếp đất.

Một cái tên lập tức hiện trong đầu tôi.

Cố Kiêu.

Anh ta và Thẩm Diệp Châu đều là phú nhị đại.

Nhưng đến tận hôm nay tôi mới nhận ra là Cố Kiêu kiêu ngạo hơn nhiều.