Tị Tuyết Truyền Kỳ

Chương 1: Kinh biến




Trời tối dần, ánh tà dương nhuộm thinh không phía tây thành một màu diễm lệ, như tấm lụa rực rỡ, rừng rực lửa cháy. Vầng dương chưa hoàn toàn lặn xuống, ánh lên sau những gò cát nhấp nhô thành một đường sáng, tựa hồ một sợi lông mày đỏ rực.

Hô Vô Nhiễm không còn lòng dạ nào hân thưởng cảnh đẹp mặt trời lặn. Y giục ngựa, giật cương phi tới đội ngũ dẫn đầu, đoạn thong thả cất bước.

Gương mặt y vẫn trầm tĩnh, không mảy may kích động, nóng nảy.

Qua một phen tranh chấp tại hội nghị cấp cao của Tỵ Tuyết thành, sau cùng phái chủ hàng chiếm thượng phong. Thiết Soái và Thiết Huyết kị binh tạo thành uy danh bất bại trên thảo nguyên, gieo vào lòng mỗi người nỗi sợ vô hình, nên dù y và một vạn Tỵ Tuyết chiến sĩ dùng mọi hào ngôn tráng ngữ thề chết bảo vệ thành nhưng y không có quyền đem tính mạng toàn thành ném vào trận chiến chênh lệch này.

Kiệt lực chủ chiến vô hiệu, y chỉ có một yêu cầu được tự hộ tống Ngưng Lộ bảo châu cùng Hồng Cầm đến Thiết Soái trướng.

Có người nghi ngờ y sẽ đưa Hồng Cầm cao bay xa chạy, đao quang sáng chói cùng một ngón tay đầm đìa máu khiến tất cả ngậm miệng.

Lòng y không thấy khuất nhục, chỉ toàn phẫn nộ, thầm hạ quyết tâm: y sẽ vì Tỵ Tuyết thành mà dâng nữ nhân tâm ái cho Thiết Soái nhưng y phải cho ông ta biết, Tỵ Tuyết thành không chỉ có bảo châu Ngưng Lộ và mỹ nữ Hồng Cầm, còn có một dũng sĩ Hô Vô Nhiễm!

Cả đội ngũ lặng lẽ tiến bước, không ai lên tiếng, chỉ có tiếng lạc đà cùng chiến mã nện gót, bên tai chỉ còn tiếng gió rít ồ ồ, tiếng người và gia súc thở hồng hộc.

Hô Vô Nhiễm minh bạch, tuy chưa ai biết việc y đề thân với Hồng Cầm nhưng cả Tỵ Tuyết thành đều biết nàng là nữ tử y yêu thương nhất. Lần này y buộc phải đưa nàng đến cho Thiết Soái được cả thảo nguyên sợ hãi và tôn kính.

Là dũng sĩ nổi danh nhất Tỵ Tuyết thành mà không bảo vệ nổi nữ nhân của mình, sỉ nhục này lớn biết bao!

Ai cũng cảm giác được nỗi thống khổ khắc cốt của y, là tự tôn bị chà đạp. Ba mươi Tỵ Tuyết chiến sĩ dùng im lặng biểu đạt tôn trọng, đồng tình với y.

Lúc này, người y sợ gặp mặt nhất là Hồng Cầm.

Khi Tỵ Tuyết thành chủ và y đến nhà nàng thông báo quyết định của tộc nhân, không để nàng cự tuyệt, thành chủ lập tức nhận nàng làm con, biến nàng trở thành công chúa toàn thành. Đồng thời, đưa mấy Tỵ Tuyết chiến sĩ đến trông coi ngày đêm bên ngoài trướng bồng, đề phòng nàng tự tận.

Y biết nàng vô cùng khó chịu, tưởng rằng nàng sẽ gục đầu vào lòng y khóc nức nở nhưng từ đầu đến cuối, nàng không nhỏ một giọt nước mắt.

Chỉ là suốt dọc đường, ba ngày rồi, y không còn thấy nàng cười, cũng không nói câu nào.

Có lẽ nàng biết y thống khổ thế nào khi đưa ra quyết định này? Y chỉ muốn nghĩ thế, tựa hồ như vậy sẽ khiến y giảm bớt ăn năn.

Một thớt hoàng mã từ trước mặt chạy tới, là Tỵ Tuyết chiến sĩ đi dò đường.

Ở Bộc Hỏa Sa Mạc, lúc nào cũng phải nắm chắc phương hướng, một khi sa vào mê lộ, hậu quả thật không dám tưởng tượng.

Hô Vô Nhiễm khẽ giơ tay, cả đội ngũ lập tức dừng lại, thể hiện rõ Tỵ Tuyết chiến sĩ đã được huấn luyện, đồng thời uy vọng của y cỡ nào. Trong một sát na, y cảm giác được mục quang Hồng Cầm lướt qua sau lưng.

Tỵ Tuyết chiến sĩ đi dò đường bẩm báo Hô Vô Nhiễm: "Cách năm dặm về phía bắc là một đầm lầy cát, cách bảy dặm về phía nam là một ốc đảo của Phán Thanh sơn, còn cách đây mười tám dặm có một khu rừng cây gai, không phát hiện bóng người."

Hô Vô Nhiễm nhìn dải cát vàng mênh mang trước mặt, trầm tư giây lát: "Đến ốc đảo."

Kha Đô từ phía sau tiến lên, trầm giọng: "Còn bảy ngày nữa là trăng tròn, chúng ta phải đi cả đêm?"

Hô Vô Nhiễm cười lạnh: "Ngươi yên tâm, chiến sĩ Tỵ Tuyết thành biết cách vượt qua sa mạc, quyết không chần chừ."

Kha Đô nói: "Lúc tại hạ men theo Phán Thanh sơn, phi ngựa liên tục cũng mất mười ngày."

Hô Vô Nhiễm thầm thở dài, nếu lên đường sớm mấy hôm, đâu cần mạo hiểm vượt sa mạc làm gì? Khóe miệng y lại lạnh nhạt: "Vì thế chúng ta mới cần đến Bộc Hỏa Sa Mạc."

Một Tỵ Tuyết chiến sĩ tiếp lời: "Như thế sẽ rút ngắn được bốn ngày lộ trình."

Kha Đô vẫn tỏ ra do dự: "Nhưng lạc đà so sao được với tốc độ của khoái mã?"

Hô Vô Nhiễm cười vang, chỉ về phía trước: "Nhìn vùng cát vàng kia xem. Dù Thiết Huyết kị sĩ tung hoành thảo nguyên được người người tôn kính cũng không thể phi ngựa vượt qua Bộc Hỏa Sa Mạc."

Kha Đô như thể không cảm giác được ý trào lộng của Hô Vô Nhiễm: "Có lẽ tại hạ không hiểu Bộc Hỏa Sa Mạc, nhưng tại hạ biết sau bảy ngày, nếu đêm trăng tròn mà Thiết Soái không thấy chúng ta, Tỵ Tuyết thành không thể giữ nổi đến mùa xuân sang năm."

Nghe gã nói vậy, mấy Tỵ Tuyết chiến sĩ lớn tiếng quát tháo, Hô Vô Nhiễm mắt lóe tinh quang nhìn tới nhưng Kha Đô cũng thản nhiên đối nhãn. Lửa giận y phải kìm nén suốt dọc đường cơ hồ bùng phát, nói từng từ: "Ngươi nên nhớ cho rõ, nếu không vì yên bình của Tỵ Tuyết thành, Tỵ Tuyết chiến sĩ tuyệt không ngại đấu với Thiết Soái."

Kha Đô vững vàng trên lưng ngựa, nhìn thẳng vào ánh mắt sắp phun lửa của Hô Vô Nhiễm, điềm đạm đáp: "Ngài đương nhiên cũng biết kết quả chỉ là Tỵ Tuyết thành diệt vong!"

Hô Vô Nhiễm mặt mũi xanh lè: "Không sai, dưới tay Thiết Soái có ba vạn thiết kị. Nhưng ngươi đừng quên, Tỵ Tuyết thành không chỉ có tường thành kiên cố gió tuyết khó xâm phạm, còn có một vạn chiến sỹ đầy nhiệt huyết, sẵn sàng bảo vệ gia đình, ai cũng một địch mười, bất kỳ kẻ xâm lược nào tới đều phải trả giá đắt."

Kha Đô khẽ lắc đầu: "Chỉ cần thấy Tỵ Tuyết thành dùng dằng suốt hai mươi ngày là ta biết các vị không địch nổi." Gã cũng thấy ngữ khí của mình hơi nặng nề, liền cười khổ: "Người chưa gặp Thiết Soái vĩnh viễn không biết ngài dụng binh như thần, chưa thấy Thiết Huyết kị binh vĩnh viễn không biết rằng họ anh dũng vô địch."

"Choang." Cây đao tuốt ra một nửa của Hô Vô Nhiễm lại ấn vào, giận quá hóa cười: "Ta sẽ lấy tư cách Tỵ Tuyết thành đệ nhất dũng sĩ khiêu chiến Thiết Soái, nếu ông ta dám ứng chiến, ta sẽ cho ngươi thấy Thiết Soái anh dũng vô địch xưa nay không chống nổi một đòn."

Kha Đô lập tức ngồi thẳng lên, ngẩng đầu nắm chặt cán đao: "Ngài có thể vũ nhục ta nhưng không được vũ nhục Thiết Soái!"

Hô Vô Nhiễm cười khẩy: "Buông tay khỏi đao đi, đao của ta xưa nay không giết kẻ vô danh, càng không giết tín sứ."

Tay Kha Đô bất động, cười vang nhìn các Tỵ Tuyết chiến sĩ hằn học chung quanh: "Trước mặt ngài chỉ là Thiết Huyết chiến sĩ Kha Đô không sợ chết, không phải là tín sứ."

Một Tỵ Tuyết chiến sĩ cười nhạo: "Nếu ngươi không sợ chết, sao lại khuyên chúng ta đầu hàng?"

Kha Đô bình thản đáp: "Nếu không vì yên bình cho Tỵ Tuyết thành, sao ta phải phí lời với các vị."

Hô Vô Nhiễm ngây người, lần đầu nhìn thẳng vào Thiết Soái thân vệ Kha Đô bị người Tỵ Tuyết thành thống hận. Y nhận ra trong mắt gã đấu chí bất khuất, ẩn chứa một phần chân thành.

Các tộc trên thảo nguyên xưa nay nghĩ rằng Thiết Huyết kị sĩ đều là công cụ lãnh khốc vô tình cho Thiết Soái chinh thảo, ai ngờ Kha Đô lại nói thế?

Hô Vô Nhiễm lỏng tay cầm đao, nhưng thấy các Tỵ Tuyết chiến sĩ tuy nắm đao kiếm vẻ mặt đầy ngạc nhiên, không biết nên xuống nước thế nào.

Tiếng ca dịu ngọt của Hồng Cầm vang lên, làm dịu bầu không khí kiếm bạt cung trương: "Thiết Huyết kị sĩ tôn kính, không phải Hô tướng quân không muốn đi cả đêm, ngài có biết ở Bộc Hỏa Sa Mạc không chỉ có đầm lầy cát nuốt cả lạc đà, bão cát trùm kín đỉnh núi, đàn sói có thể thanh toán cả đà đội và còn Cuồng Phong Sa Đạo thâm thù nhiều đời với Tỵ Tuyết thành?"

Nàng gọi y là "Hô tướng quân"?! Hô Vô Nhiễm thầm thở dài, nhân cơ hội hạ giọng với Kha Đô: "Công chúa điện hạ nói đúng lắm, điều ta lo nhất là gặp sa đạo."

Y lại gọi nàng là "Công chúa điện hạ"?! Hồng Cầm nhói lòng, vẻ mặt vẫn thản nhiên, nói với Kha Đô: "Xưa nay sa đạo không đi riêng lẻ, đến hoặc đi đều hò hét vang lừng, dựa vào hiểu biết địa lợi mà đến đi như gió, lại độc ác vô cùng, lấy cả tài vật lẫn mạng người, là bộ tộc bị người đại thảo nguyên thống hận. Chúng chuyên chĩa mũi dùi vào Tỵ Tuyết thành, có thể truy đuổi ngàn dặm cũng không bỏ qua..."

Dọc đường Kha Đô chịu đủ lạnh nhạt, giờ đột nhiên cả hai người quan trọng nhất đội ngũ lại tự thân giải thích tỉ mỉ khiến gã kinh hãi, ngượng ngùng lỏng tay cầm đao, khóe miệng lẩm bẩm: "Nhưng chúng ta đã vào Bộc Hỏa Sa Mạc, vì sao không thấy tung tích sa đạo? Sa mạc lớn thế nào, khả năng gặp sa đạo khác nào đáy biển mò kim."

Hồng Cầm giải thích: "Chủ nhân sa đạo là Khốc Liệt vương tử, tên cũng như người, tàn nhẫn cực độ, phản phúc vô thường, tâm ý khó đoán. Có lúc hắn bỏ qua cho thương đội cả ngàn lạc đà, cũng có lúc không tha cho một người khách qua đường..."

Mục quang Hô Vô Nhiễm hướng vào vùng sâu sa mạc, chậm rãi nói: "Ta chỉ biết nếu Khốc Liệt vương tử biết tin người Tỵ Tuyết thành đi qua Bộc Hỏa Sa Mạc sẽ không chịu ngồi yên..."

Kha Đô nói: "Tại hạ cũng nghe đến tên Khốc Liệt vương tử. Bất quá tin tức trên thảo nguyên lan nhanh hơn gió, việc Tỵ Tuyết thành cống nạp Thiết Soái đã truyền đi. Tại hạ không tin sa đạo dám chạm vào Thiết Soái, chúng không sợ họa diệt tộc ư?"

Hô Vô Nhiễm cười lạnh: "Nghe nói sa đạo tổng cộng chỉ hai, ba ngàn người, thực lực không đáng kể, nhưng chỗ đáng sợ của chúng là thần xuất quỷ một, hành động như gió, không thể nắm chắc nơi chúng ra tay. Hai năm trước, Tỵ Tuyết thành từng cử một vạn đại quân chinh thảo sa đạo, nhưng không thấy tung tích chúng." Y chỉ vào vùng cát vàng mênh mang: "Dù Thiết Soái đích thân đến, trong Bộc Hỏa Sa Mạc có thể nuốt chửng tất cả này, mà Khốc Liệt vương tử tránh né, chỉ e dựa vào ba vạn thiết kị truy tìm đến đâu cũng không thấy bóng dáng nửa tên sa đạo."

Kha Đô hừ lạnh: "Nếu Thiết Soái quyết ý nhắm vào sao đạo, chỉ e mười Khốc Liệt vương tử cũng không địch nổi."

"Không sai, sa đạo biết rằng Thiết Soái lợi hại." Hô Vô Nhiễm bất ngờ không phản bác, tỏ vẻ lo lắng, trầm giọng: "Chúng chỉ cần cản trở mấy ngày, mượn sức Thiết Soái diệt Tỵ Tuyết thành."

Kha Đô tỉnh ngộ, buột miệng: "Nếu Khốc Liệt vương tử là tử địch của Tỵ Tuyết thành, chắc sẽ dốc sức ngăn chặn chúng ta đến đúng kỳ hạn trăng tròn."

Nghe đến bốn chữ "kỳ hạn trăng tròn", Hồng Cầm lại chua xót, nếu không có biến cố, đó sẽ là ngày mình xuất giá. Nàng không muốn ai thấy mình thất thái, bèn kéo cương tiến lên.

Hô Vô Nhiễm rúng động, trong lúc ngây người, con ngựa trắng của Hồng Cầm cách xa cả trượng, y vội vẫy tay cho mấy Tỵ Tuyết chiến sĩ đuổi theo, bản thân y chìm vào trầm tư.

Hồng Cầm phóng ngựa thật nhanh, sát na sau chỉ thấy bên tai ù ù tiếng gió, thân thể không ngừng nhấp nhô trên lưng ngựa, nàng bỏ mặc tồn vong của Tỵ Tuyết thành, không muốn nghĩ đến giấc mộng của bàn thân, không cần đi gặp Thiết Soái. Nhất thời nàng chỉ muốn phi mãi trong sa mạc mênh mông, trút hết âu sầu trong lòng, nhưng nàng biết tất cả đã trở thành trách nhiệm không thể rũ bỏ, nàng phải hy sinh cho tộc nhân. Bờ vai mỏng mảnh này sao gánh nổi ngần ấy thứ? Nước mắt dồn nén bao ngày tuôn trào...

Cứ để cát quất ràn rạt lên làn da mịn màng, cứ để gió nóng ngùn ngụt thổi khô nước mắt, nếu khiến nàng quên đi tất cả.

Hô Vô Nhiễm mấy lần định gọi nàng nhưng há miệng ra lại không phát thành tiếng. Kha Đô tinh minh, hiểu ngay quan hệ giữa hai người, tựa biết mình lỡ lời nên không gọi nàng, những Tỵ Tuyết chiến sĩ khác phụng nghiêm lệnh không được lớn tiếng. Hồng Cầm phi một mạch hơn mười dặm mới dừng lại.

Con bạch mã của nàng do Tỵ Tuyết thành chủ ban cho, cực kỳ thần tuấn, Tỵ Tuyết chiến sĩ theo sau bị bỏ lại nửa dặm, lúc nàng ngoái lại nhận ra cự ly cách đà đội ngày càng xa, mới biết mình phi nhanh như vậy, buộc toàn đội phải vất vả bám theo, bất giác hối hận bản thân đã quá xung động.

Đà đội vào sâu trong sa mạc, vầng thái dương ở trời tây sắp chìm xuống mặt đất, rồi hoàn toàn lặn hẳn, sao mọc chi chít trên nền trời đen thẫm, ánh trăng chiếu xuống khiến khói cát bay lên, cả đại sa mạc cơ hồ khoác thêm một tấm áo xám.

"Đó là gì?" Kha Đô chỉ tay về phía trước.

Chúng nhân vận hết mục lực, xuyên qua màn cát mênh mông, cách đó chừng ba, bốn dặm có một dải xám trầm trầm được màn đêm bao phủ, như tấm lưới săn.

Tỵ Tuyết chiến sĩ đi dò đường đáp: "Chắc là khu rừng cây gai."

Hô Vô Nhiễm do dự một chốc mới truyền lệnh: "Buộc ngựa vào lạc đà lại một chỗ, phái người canh gác khắp nơi, tối nay chúng ta nghỉ ở đây." Chúng nhân vâng lời tản đi.

Y do dự là có nguyên do, nơi hạ doanh trại trong sa mạc cần phải cân nhắc, thứ nhất gần nguồn nước để cũng cấp cho người và gia súc, thứ hai gần rừng, phòng bị bão cát đột ngột ập tới. Nhưng nếu sa đạo tìm tới, nhất định sẽ nhắm những chỗ như thế đầu tiên.

Màn đêm mông lung, Hồng Cầm lặng lẽ dừng ngựa cách đó mấy trượng, Tỵ Tuyết chiến sĩ vội vàng quát tháo lạc đà, trận hình dĩ nhiên tản loạn. Hô Vô Nhiễm chợt dấy lên dự cảm không lành, phảng phất ngửi thấy hơi nguy hiểm.

Là dũng sĩ số một của Tỵ Tuyết thành, y không chỉ võ nghệ cao siêu, gan dạ hơn người, đấu chí kiên cường, ứng biến nhanh nhẹn mà còn phải có mẫn duệ trời sinh.

Y nhìn vạt rừng gai chằm chằm, dải mài xám đột nhiên mơ hồ chuyển động, cực kỳ trầm ổn hướng về phía đà đội, uy thế như bánh xe sẵn sàng nghiền nát hơn ba chục kị sỹ.

"Chuẩn bị chiến đấu!" Y quát vang, mặc kệ tất cả gọi to: "Hồng Cầm, mau quay lại."

Y chưa dứt lời, "ầm" một tiếng, mặt đất phảng phất rung lên.

Cách đà đội hai, ba dặm về phía nam, sau gò cát gần Phán Thanh sơn bốc lên bụi xám cuồn cuộn, cát bụi mù trời. Luồng khí nóng bỏng cuốn sa vụ lên không, như một đám mây xám tụ hình đã lâu, trùm lên chúng nhân. Đàn ngựa đen ngòm lao tới như gió, cơ hồ đuổi theo đám mây, tạo thành hình vòng cung từ mé trái cuốn tới, tiếng hò hét chấn động mặt đất, ánh đao thương chói lòa con mắt...

"Là sa đạo..." Một Tỵ Tuyết chiến sĩ buột miệng hô: "Cuồng Phong Sa Đạo!"