Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn (Sân Không Vắng Vẻ Tàn Xuân)

Chương 3: Xuân còn vì ai [ii]




Họa Châu đi ra thấy nàng liền kêu "ai ôi" một tiếng, nói: "Muội không muốn sống nữa sao, vào lúc tiết trời thế này lại đứng ở đầu gió hứng gió?" Lúc này Lâm Lang mới cảm thấy trước ngực lạnh buốt, chắc đã đông cứng vì lạnh từ lâu "Muội thấy sao sáng nên đứng ngắm một lát thôi."

Họa Châu bảo: "Sao thì có gì đẹp mà ngắm, đứng đây thêm lúc nữa xem da muội có đông lại hay không!"

Lâm Lang cũng thấy đã đông cứng rồi, theo Họa Châu đi vào trong phòng, ngồi trước chậu than giữ ấm một lúc mới thấy hơi ấm dần đến. Họa Châu đã đi ngủ trước, lâu nay nàng ấy vẫn vô âu vô lo, chỉ trong chốc lát Lâm Lang đã nghe thấy tiếng thở bình ổn của nàng ta, chắc là đã ngủ say rồi.

Than củi trong chậu đang cháy, từng ngọn từng ngọn lửa hồng dần dần biến thành tro tàn. Dầu trong đèn cũng không còn nhiều nữa, ánh lửa cũng yếu ớt. Lâm Lang gỡ cây trâm xuống gài gài cái bấc đèn, nghe gió đông rít ngoài cửa sổ, gió càng thổi càng mạnh. Nàng ngủ không yên, giữa lúc nửa mơ nửa tỉnh, tiếng gió cứ như đang gào ở bên tai, thổn thức cả một đêm.

Gió đêm se lạnh đầu xuân đó rét đến thấu xương. Ngày hôm sau Lâm Lang thức dậy liền có chút không thoải mái, hơn nửa canh giờ chẳng làm nên việc gì. Họa Châu liền hỏi: "Không phải muội bị nhiễm phong hàn rồi đấy chứ? Nửa đêm qua chỉ thấy muội trở mình suốt trên giường."

Lâm Lang đáp: "Muội làm gì yếu ớt đến vậy, lát nữa uống bát canh gừng sẽ dần khỏe thôi." Không ngờ đến buổi chiều liền phát sốt thật.

Ngọc Trợ thấy mặt nàng đỏ rực, đi đến nắm nắm tay nàng, thở dài một tiếng rồi than: "Ta thấy sắc mặt ngươi không tốt rồi, sao lại như người bị bỏng thế này? Mau đi nằm nghỉ một lát đi."

Lâm Lang vẫn mạnh mẽ chống đỡ: "Không cần đâu."

Họa Châu đã đi đến, xô xô đẩy đẩy nàng đến bên giường, nói: "Việc gì cũng có tỷ rồi, muội mau đi nằm nghỉ đi."

Nàng cũng thấy mình đã chịu đựng đến cực điểm, chẳng bao lâu nàng chìm vào giấc ngủ mê man. Người phát sốt, lờ mờ nghe thấy như có tiếng mưa rơi, thế rồi cũng dần tỉnh lại. Lại nghe tiếng nói chuyện thì thào khe khẽ bên ngoài. Tiếng nói rất nhỏ, nàng nằm trên giường cố ý im lặng, mãi mới nghe được câu được câu chăng, hình như Ngọc Trợ cô cô đang cùng ai nói chuyện. Cả người nàng đã toát mồ hôi, giờ thấy nhẹ nhàng khoan khoái hơn một chút. Mở to mắt nhìn ra mới biết hóa ra đã gần đến giờ Dậu rồi.

Nàng ngồi dậy mặc vào chiếc áo khoác, chải đầu tóc, chỉ là không biết ai đang ở bên ngoài nên chần chừ một lúc mới vén mành lên. Trên trường kỷ có một vị ma ma đang ngồi, tuổi tầm trên dưới 40. Người ấy mặc áo dài gấm xanh có thêu hình cỏ linh chi và hoa màu tối, trên đầu ngoài chiếc mũ dẹt vuông vắn khảm ngọc chỉ thấy một bông hoa, tay cầm một miếng đồng gảy gảy than trong lò. Ngón trỏ tay trái được giáp tròn bằng ngọc bảo vệ, nó đụng vào chiếc lò phát ra âm thanh, y phục sang trọng không kém chủ nhân.

Ngọc Trợ thấy Lâm Lang vén mành đi ra, vội gọi nàng: "Đây là Anh ma ma bên thân Thái hậu."

Lâm Lang vội vàng thỉnh an, Anh ma ma lại cực kì khách khí, vừa đỡ vừa dìu. Khi nàng ngẩng mặt lên thì Anh ma ma kia chợt ngẩn ra, nắm tay nàng, tinh tế đánh giá một hồi, đoạn hỏi: "Tên là gì?" Lại hỏi: "Tiến cung mấy năm rồi?"

Lâm Lang trả lời từng câu hỏi, Ngọc Trợ lại hỏi nàng: "Khá hơn chưa? Sao đã dậy rồi?" Lâm Lang đáp: "Đã khiến cô cô bận lòng, chỉ là nhiễm chút phong hàn, nghỉ một lúc đã thấy đỡ nhiều rồi." Ngọc Trợ liền bảo nàng: "Đi ăn cơm đi, mấy đứa Họa Châu đã đi cả rồi."

Đợi nàng đi khuất Ngọc Trợ mới hướng Anh ma ma nói: "Ma ma chọn đứa nhỏ này sao?" Anh ma ma cười một tiếng, đáp: "Đứa nhỏ này vẻ ngoài thanh tú, đúng là nhân tài, chỉ là đáng tiếc... ta với ngươi cũng chẳng phải người ngoài, nói chuyện cũng không cần giữ kẽ gì cả. Nàng ta... ta thấy vẻ ngoài của nàng ấy có ba phần giống với Đoan Kính hoàng hậu*."

* Hoàng hậu thời Thuận Trị, tên thật là Đổng Ngạc Tử-Vi

Ngọc Trợ nghe xong câu này quả nhiên một lúc lâu không nói nổi lời nào, cuối cùng mới bảo: "Trong mấy đứa nhỏ ở đây, nàng là người dịu dàng chu toàn nhất, thêu thùa may vá cũng khéo nhất, làm việc gì suy nghĩ cũng chín chắn, chỉ tiếc... đúng là không có phúc."

Anh ma ma nói: "Thái hậu muốn chọn một người phù hợp để hầu hạ bên cạnh cũng chẳng phải mới ngày một ngày hai. Chỉ là hậu cung tuy lớn, người đông, nhưng không biết bản chất tính tình như thế nào, thôi thì chúng ta từ từ quan sát vậy."

Đột nhiên nhớ ra một chuyện, liền hỏi: "Ngươi vừa rồi nhắc đến cái tên Họa Châu đó, là ai? Cái tên thật thú vị."

Ngọc Trợ đáp: "Tên của đứa nhỏ này nói ra cũng có nguồn gốc riêng. Lúc mẫu thân hoài thai nó, mơ thấy một vị tiên đưa đến một cuộn tranh, lúc mở ra nhìn vào lại chỉ thấy một viên ngọc trong cả bức tranh lớn như vậy. Từ đó mới thay tên hồi nhỏ của nó thành Họa Châu."

Anh ma ma "ai da" một tiếng: "Đứa nhỏ này chỉ sợ có chút lai lịch, ngươi gọi đến để ta nhìn xem."

Ngọc Trợ vì thế kêu tiểu cung nữ: "Đi gọi Họa Châu đến."Chỉ chốc lát sau Họa Châu đến nơi, Ngọc Trợ bảo nàng thỉnh an Anh ma ma. Lúc Anh ma ma nhìn nàng chỉ thấy một mặt phấn trắng nhẹ nhàng, tròn tròn sáng sủa như mặt trăng, mặt mày thanh tú. Anh ma ma hỏi: "Bao nhiêu tuổi rồi?"

Họa Châu đáp: "Năm nay 16." vừa nói liền lộ ra hàm răng trắng như ngọc, ngây thơ, động lòng người. Trong lòng Anh ma ma đã có ba phần yêu thích. Lại hỏi: "Là người nhà nào?"

Họa Châu trả lời: "Phú Sát Thị."

"Ai da, vòng vo cả nửa ngày hóa ra lại là người một nhà." Anh ma ma cảm thán.

Ngọc Trợ liền cười nói: "Khó trách đứa nhỏ này hợp với ma ma như vậy. Người ta bảo Phú Sát Thị sinh ra mỹ nhân, quả nhiên không sai. Lúc ma ma còn trẻ cũng là một mỹ nhân, đứa nhỏ Họa Châu này cũng cực kì đoan trang."

Anh ma ma để cái lò sưởi tay xuống, cầm tay Họa Châu rồi nói với Ngọc Trợ: "Ngươi đừng nói đùa, ta chỉ là một bà già mà thôi, ta thì lấy đâu ra mỹ nhân, chỉ là một người không bằng ai mà thôi."

Họa Châu từ lâu đã không nhịn được cười, Anh ma ma lại hỏi thêm nàng rất nhiều. Họa Châu vốn là người thích náo nhiệt, hỏi một câu liền đáp trên ba câu, khiến ma ma Anh cực kì vui vẻ.

Nói: "Lão luyện thành thục đương nhiên là tốt, nhưng trong cung ai ai cũng đều thành thục cả, cả năm mệt mỏi khiến người ta sinh buồn. Đứa nhỏ này thích cười thích nói, có lẽ Thái hậu sẽ thích."

Ngọc Trợ vội nhắc Họa Châu: "Anh ma ma cất nhắc ngươi như vậy còn không mau dập đầu tạ ơn?"

Họa Châu vội vàng cúi lạy, Anh ma ma đích thân nâng nàng lên, nói: "Mọi chuyện còn phải bẩm lên Thái hậu, xin Lão nhân gia người định đoạt nữa, ngươi vội dập đầu làm gì. Đợi tin chính xác vào ngày mai rồi tạ ta cũng chưa muộn."

Ngọc Trợ một bên cười bảo: "Ma ma là người đắc lực của Thái hậu, ma ma có thể vừa mắt đứa nhỏ này, chắc cũng có thể hợp với Thái hậu."

Anh ma ma quả nhiên cực kì vui vẻ: "Cũng chỉ là theo người từ lâu nên biết được tính tình của người. Chúng ta phận làm nô tài làm sao có thể thay Thái hậu lo liệu được." Rồi đứng dậy bảo: "Đã muộn rồi, ta phải về hầu hạ Thái hậu."

Ngọc Trợ vội đứng dậy tiễn, lại bảo Họa Châu: "Trời tối rồi, châm đèn tiễn ma ma."

Họa Châu vâng lời châm đèn đến, đi cùng Anh ma ma. Lâm Lang ăn cơm xong quay về phòng, thấy Ngọc Trợ đang ngồi một mình kiểm tra y phục, Lâm Lang tiến tới giúp một tay.

Ngọc Trợ hít vào một hơi sâu: "Ngươi đang bệnh, đi nghỉ trước đi." Lâm Lang nói: "Nằm cả nửa ngày rồi, giờ làm việc một chút cũng tốt."

"Ai ai cũng có duyên phận cả rồi, cưỡng cầu cũng vô ích." Lâm Lang nghe vậy cười cười: "Cô cô sao lại nói như thế?"

Ngọc Trợ nhìn nàng, nàng đang bệnh, thần sắc khó tránh hiện lên vài phần tiều tụy, mái tóc đen nhánh làm nền cho khuôn mặt trắng nõn, một đôi mắt dịu dàng động lòng người. Ngọc Trợ chậm rãi gật đầu một cái, đoạn nói: "Ngươi ấy à, sinh ra xinh đẹp, chỉ tiếc đẹp không đúng cách rồi."

"Hôm nay cô cô làm sao vậy? Nói mấy lời này khiến nô tì không vào đầu được chữ nào." Ngọc Trợ đáp: "Thêm than vào rồi đi ngủ đi, trời sao mà lạnh thế, ai da, lập xuân thì tốt rồi."

Nàng nghe lời "vâng" một tiếng, đi qua thêm than, lại cầm kim thêu đến thêu một lúc. Đợi Họa Châu trở về rồi cùng nhau đi ngủ. Nàng ngẫu nhiên nhiễm phong hàn lại không chịu nghỉ ngơi dưỡng bệnh, buổi tối lại ngồi thêu thùa hao phí sức lực. Đến canh tư nửa đêm về sáng lại phát sốt. Họa Châu đợi đến lúc trời hửng sáng thấy nàng phát sốt đến mức mặt đỏ hồng hồng, vội đi báo cho Ngọc Trợ. Ngọc Trợ vội đi đến gặp tổng quản, mỗi ngày đều đi lấy thuốc cho nàng uống.

Lần bị bệnh này của nàng rất nặng, triền miên đến nửa tháng, mỗi ngày đều uống thuốc nhưng chẳng khởi sắc. Sốt cũng không lùi, lúc nào cũng mê man.

Nàng đang ngủ mơ màng, hoảng hốt tựa như mơ đến thời điểm nàng bị bệnh lúc 15 tuổi, mở mắt thấy rèm cửa sổ xanh biếc. A hoàn bên cạnh dùng cái siêu bạc đun thuốc cho nàng, từng đợt từng đợt hương thuốc mù mịt cả phòng. Ngoài cửa sổ gió đang thổi những bông hoa lay động, hoa lê như tuyết, sắc nguyệt như nước, chiếu lên từng sợi vải thêu hoa nghiêng nghiêng, như có linh hồn riêng. Nghe thấy tiếng bước chân trên hành lang kia ngày càng gần, vừa quen thuộc vừa thân thiết.

A hoàn cười nói: "Thiếu gia đến thăm cô nương." Nàng ngồi dậy, bàn tay mát lạnh của hắn đã đặt trên trán nàng.

Nàng ngạc nhiên đến bừng tỉnh, trên cửa dán một lớp vải trắng thật dày, một cơn gió nhỏ cũng không len vào được. Siêu thuốc đang đặt trên lò, đun đến mức rung rung liên hồi. Nàng toát mồ hôi. Tiểu cung nữ đi đến vội nhấc siêu thuốc xuống, vui vẻ nói với nàng: "Lâm Lang tỷ tỷ, tỷ tỉnh rồi. Họa Châu tỷ tỷ sắp đi hầu hạ Thái hậu, mọi người ai ai cũng đang chúc mừng tỷ ấy."

Lâm Lang hoảng hốt, thấy tiểu cung nữ đổ thuốc ra, đầy ăm ắp một bát lớn bưng tới, nàng cầm lên chỉ thấy một màu đen, uống vào đắng đến lục phủ ngũ tạng. Sau lưng lại dính dính mồ hôi, mồ hôi ẩm ướt, bết cả tóc mai, chỉ thấy trong lòng không thoải mái chút nào.

Đến tối Họa Châu trở về nói chuyện cùng nàng. Lâm Lang hỏi: "Đồ đạc đã thu xếp xong xuôi chưa?"

Họa Châu đáp: "Quay đi quay lại cũng chỉ có vài bộ quần áo, có gì nhiều đâu mà thu xếp?" Đôi mắt đỏ lên hoảng hốt nói: "Lâm Lang, tỷ chỉ không nỡ rời xa muội."

Lâm Lang cười mỉm bảo: "Ngốc quá, đi hầu hạ Thái hậu là việc tốt, là phúc mà người ta muốn cũng chẳng được." Dừng một chút lại nói: "Thái hậu lão nhân gia xưa nay tính tình hiền lành độ lượng, tính tình tỷ tỷ thế này nói không chừng lại vừa mắt người. Nhưng hầu hạ trước mặt Thái hậu không thể giống như trước, tỷ xưa nay qua loa đại khái, ham vui ham chơi, bây giờ phải bớt ham chơi đi, lão nhân gia thích những người phúc hậu."

Họa Châu cúi đầu, sau một lúc lâu mới đáp: "Tỷ biết rồi." Đột nhiên nói: "Đem khăn của muội cho tỷ."

Lâm Lang lúc này mới biết ý của Họa Châu, rút ra một cái khăn phía dưới gối đưa đến. Thế là Họa Châu cũng cầm chiếc khăn của mình đưa cho nàng, thời khắc chia tay chung quy vẫn là lưu luyến không rời.