Tiệm Ăn Vặt Của Phu Nhân Nhà Tướng Quân

Chương 1




28/10/2021

Fanpage: Bản dịch 0 đồng

Editor: Autumnnolove

---

Vừa mở mắt ra, Đường Nguyễn Nguyễn liền thấy trước mắt một mảnh đỏ rực. Nàng cảm thấy đầu mình có chút choáng váng, giơ tay đỡ trán, lại chạm được một mảnh vải lụa lạnh lẽo. Nàng nhắm mắt lắc lắc đầu, nghi hoặc một phen kéo tấm lụa trên đầu xuống. Đây là...khăn voan đỏ?

Đường Nguyễn Nguyễn kinh ngạc mở to hai mắt. Bên trái là song cửa sổ lưới cổ xưa chạm khắc rỗng, dán chữ song hỉ thật lớn. Trước mặt là một cái bàn bát tiên bằng gỗ đàn hương đỏ, trên đó có một đôi nến đỏ, ly hồ lô đựng rượu hợp cẩn, hình như còn chưa có ai chạm qua. Nàng cúi đầu, phát hiện chính mình đang một thân mũ phượng khăn trùm đầu, lịch sự tao nhã ngồi ở chiếc giường bách tử ngàn tôn. Tay nàng chạm đến đệm giường mềm mại dưới thân, thần trí dần dần thanh tỉnh: mình đây là xuyên qua?!

Quanh thân có thanh âm máy móc vang lên: Không sai, Tần phu nhân.

Đường Nguyễn Nguyễn: Tần phu nhân!?

Nàng đột nhiên nhớ tới đêm qua cãi nhau cùng cha mẹ, giận dỗi trốn ở trong phòng, buồn chán liền tùy tiện click mở một quyển tiểu thuyết cổ đại....

Trấn quốc tướng quân Tần Tu Viễn của Minh triều, người đời gọi là Ngọc diện tu la.

Hắn 18 tuổi đã một mình ra chiến trường, đánh đâu thắng đó, bách chiến bách thắng, trong vòng ba năm đã gϊếŧ không ít tướng sĩ Bắc Tề. Ở trên chiến trường, hắn mọi việc đều thuận lợi. Nhưng ở trong triều đình lại bị không ít quan văn kiềm chế.

Tể tướng Lưu Thực đứng đầu quan văn, nhìn không vừa mắt đám quan võ diễu võ giương oai, thường xuyên khẩu tru bút phạt. Mà nhóm võ quan lại cảm thấy đế đô phồn hoa như bây giờ hoàn toàn là do bọn họ đánh đổi bằng xương máu, đám quan văn chỉ biết khua môi múa mép.

Thấy hai bên mẫu thuẫn vô pháp điều hòa, hoàng đế liền chỉ hôn trưởng nữ Đường Nguyễn Nguyễn của Nội các Thủ phụ cho Trấn quốc Tướng quân Tần Tu Viễn. Hoàng đế đối với hôn sự này rất hài lòng, đa số văn thần đều từng là học trò của Đường các lão, có phần quan hệ thông gia này, bọn họ liền không làm khó Tần Tu Viễn nữa. Mà Đường các lão vẫn luôn trung thành với hoàng quyền, sẽ không trợ lực quá nhiều cho Tần Tu Viễn cũng phe võ tướng, cứ như vậy tự nhiên liền giải quyết tranh chấp giữa quan văn và quan võ.

Đường Nguyễn Nguyễn trong nháy mắt minh bạch, nàng trở thành công cụ liên hôn Đường Nguyễn Nguyễn trong truyện. Đường Nguyễn Nguyễn trong lòng có chút sợ hãi, vội vàng hỏi lại thanh âm kia: "Sao lại đưa tôi đến nơi này?"

Thanh âm hệ thống lại vang lên: "Bởi vì ngươi là người duy nhất có thể cứu người của Trấn quốc phủ".

Đường Nguyễn Nguyễn ngẩn ra: "Nhưng mà ngoài làm đồ ăn vặt ra, tôi không biết cái gì nữa!"

Hệ thống đáp lại: "Vậy làm cái ngươi am hiểu đi. Tất cả các công cụ đều nằm trong của hồi môn của ngươi, nguyên liệu nấu ăn có thể đến Thanh Mộc Đường tìm chưởng quầy yêu cầu."

"Nhớ kỹ! Phải bảo vệ người một nhà này, chính là bảo vệ đất nước này."

Giờ phút này ký ức của nguyên thân đang cuồn cuộn xẹt qua trong đầu nàng, nàng nhận thức được, lúc này là đêm tân hôn, Tần Tu Viễn nói không chừng là có thể tiến vào bất cứ lúc nào.

Đường Nguyễn Nguyễn cố hỏi thêm: "Vậy...hiện tại ta nên làm cái gì bây giờ?". Nhưng hệ thống đã không còn bất luận thanh âm gì.

Đường Nguyễn Nguyễn hoảng hốt thật sự, tâm phiền ý loạn, nàng theo thói quen lục tìm trong túi. Ngón tay trắng nõn chạm vào một cái bình nhỏ. Nàng lập tức móc cái bình nhỏ ra. Tối hôm qua làm mấy viên chocolate, cư nhiên lại xuyên tới đây cùng nàng! Còn được đóng gói thành bình sứ cổ đại!

Nội tâm Đường Nguyễn Nguyễn có chút phấn khích, đổ ra một viên chocolate nhét vào miệng. Hàm răng nhẹ nhàng cắn một cái, vỏ chocolate bị vỡ thành hai mảnh, sữa mạch nha bên trong được nấu khá vừa vặn, vị sữa đậm đà hòa quyện cùng vị đắng chocolate đến hoàn hảo.

Vị ngọt lan tràn trong miệng làm Đường Nguyễn Nguyễn không khỏi thả lỏng vài phần. Nàng nghiêm túc suy nghĩ, kỳ thật trước khi xuyên tới, chuyện nàng thích làm nhất chính là làm đồ ăn vặt. Đường Nguyễn Nguyễn được bà nội nuôi lớn, cha mẹ luôn bận rộn công việc, chỉ có ngày lễ ngày tết mới có thể mua chút đồ ăn vặt gửi đến cho nàng, mấy viên kẹo rực rỡ màu sắc đó chính là ký ức đẹp nhất trong tuổi thơ của nàng. Sau khi tốt nghiệp đại học, nàng bắt đầu làm blogger ẩm thực, trên thị trường có những món ăn vặt nào nàng cơ bản đều ăn qua, không chỉ review mà còn động thủ làm thử. Cho dù Weibo có tới hai mươi vạn fan theo dõi cũng không được sự ủng hộ của cha mẹ, nghĩ vậy, nàng cảm thấy có chút khổ sở. Nhưng mà lúc này cũng không phải là lúc nghĩ nhiều như vậy, để có thể sống sót tốt ở thời đại này, nàng phải nỗ lực hồi tưởng lại tình tiết tiểu thuyết tối qua.

Ở trong nguyên tác, hoàng đế tứ hôn cho Trấn quốc Tướng quân Tần Tu Viễn, kết quả ngay đêm tân hôn, tân nương liền đi đời nhà ma. Đường các lão mất đi con gái yêu quý, liền kết phường với Tể tướng cùng một nhóm văn thần, cực lực buộc tội Tần Tu Viễn. Hoàng đế không chịu nổi các đại thần thay phiên nhau dâng tấu, liền đoạt đi binh quyền của Tần Tu Viễn, đày hắn đến biên ải lao động khổ sai. Không lâu sau đó, hắn lại bị kẻ gian buộc tội mưu phản, hoàng đế dưới cơn giận dữ liền hạ lệnh mãn môn sao trảm, ba đời hầu tước cứ như vậy mà ngã ngựa, Bắc Tề ổ ạt xâm lược Đại Minh, từ đây dân chúng lầm than...

Đại khái tình huống cơ bản đều nhớ ra rồi. Tuy rằng nàng cùng Tần Tu Viễn cũng không có cảm tình gì, nhưng nàng cũng không muốn đến lúc đó bị chém đầu chung, cho nên vẫn phải xem xét cốt truyện một cách nghiêm túc. Đường Nguyễn Nguyễn lại ném một viên chocolate vào trong miệng, quả nhiên đồ ngọt chính là thứ giúp giảm bớt lo âu tốt nhất.

"Tướng quân, ngài chậm một chút!". Ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến một giọng nam tục tằng, sau đó là tiếng bước chân có chút hỗn loạn.

Đường Nguyễn Nguyễn sợ tới mức nhanh chóng thu cái bình chocolate trong tay lại, môt phen nhét vào đệm giường tân hôn phía dưới. Lại cuống quýt đem khăn voan phủ lại lên đầu. Tay nàng run run rẩy rẩy đặt ở đầu gối, đối với một đứa tham ăn chưa từng yêu đương mà nói, căn bản không có cách nào tiếp thu được chuyện cùng một nam nhân chưa từng gặp mặt ngủ chung một giường, tuy rằng nói là Ngọc diện tu la...cho dù là đẹp trai cũng không được!

Trái tim nàng lúc này giống như cái trống, tiếng bước chân dừng lại ở trước cửa. Ngoài cửa tân phòng, đám võ quan nhìn thấy Tần Tu Viễn đã uống đến bất tỉnh nhân sự liền mất hứng mà tan.

"Tướng quân! Người đều về hết rồi!". Tần Trung thấp giọng nói.

Tần Tu Viễn lúc này mới lấy tay gác trên vai Tần Trung xuống, hỉ phục mới tinh bị làm cho có chút nhăn, hắn cũng không để ý lắm. Một thân y phục đỏ làm cho làn da của hắn càng trắng đến lợi hại, mới liếc mắt một cái, căn bản không giống một tướng quân gặp thần gϊếŧ thần gặp quỷ gϊếŧ quỷ, mà giống như công tử hậu duệ của một thế gia quý tộc nào đó.

Mắt phượng híp lại, lạnh lùng nhìn lướt qua cửa tân phòng, nói: "Đi thư phòng ngủ."

Tần Trung kinh ngạc chớp mắt một cái, ngay sau đó khuyên can nói: "Tướng quân! Này dù sao cũng là hoàng thượng tứ hôn...Đêm đại hôn ngài làm như vậy, nếu truyền tới tai hoàng thượng, chính là khi quân!"

Tần Tu Viễn liếc hắn một cái: "Ngươi không nói, chẳng lẽ nàng ta nói?"

Tần Trung cứng họng, hắn quay đầu nhìn nhìn tân phòng, ánh nến trong phòng đã tắt, bóng người trong phòng đang chiếu lên song cửa sổ, có chút đơn bạc cùng bất lực. Hắn hơi hơi hé miệng, còn muốn nói thêm gì đó, nhưng thấy sắc mặt Tần Tu Viễn đột nhiên trắng bệch, môi hơi mím lại. Vội vàng nói: "Tướng quân! Bệnh đau đầu của ngài lại tái phát sao?"

Trán Tần Tu Viễn toát ra một tầng mồ hôi, thấp giọng nói: "Không sao!"

Tần Trung hỏi: "Ngài để thuốc của Mạnh thái y ở đâu?"

Thuốc ở tân phòng, hắn tự nhiên không muốn đi vào.

Tần Trung lại hỏi: "Còn giấu ở phía dưới giường đệm?"

---

Truyện này mạch truyện rất chậm, xoay quanh đồ ăn là nhiều, tình cảm nam nữ diễn biến chậm nhưng ngọt ngầm.