Tiệm Quan Tài Phố Tây

Chương 61: Hình người của Bạch Bạch




Editor: mèomỡ (http://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Thanh Vũ chẳng qua là một tiểu nha đầu, cho dù đã trải qua đại chiến ở núi tuyết Tây Lĩnh kia, thì nàng vẫn chưa có hiểu biết thực sự về Thiên Khê và Vân Nhai. Nàng sẽ không hiểu được đối mặt với kẻ địch như Thiên Khê và Vân Nhai tức là phải trải qua cuộc chiến sinh tử hủy thiên diệt địa, mà chưởng quầy Ly và Bạch Nham không chỉ không nắm chắc phần thắng, thậm chí ngay cả năm phần thắng cũng không thấy được. Bạch Bạch làm sao có thể chấp nhận đề nghị của chưởng quầy Ly, để Thanh Vũ xuất chiến!

“Không được, ta nói không được chính là không được.” Bạch Bạch rất kiên quyết.

“Ngươi không tin ta?” Ánh mắt Thanh Vũ nhìn Bạch Bạch vô cùng uất ức, vì sao Bạch Bạch không tin nàng làm được?

Bạch Bạch dùng cái đuôi lông xù nhẹ nhàng trượt qua cánh tay Thanh Vũ như an ủi:“Ta tin cô học được Thuần Nguyên Hóa Cảnh, cũng tin cô có thể duy trì một ngày, nhưng vậy thì sao? Trận chiến này thắng hay bại căn bản không phụ thuộc vào việc cô có thể thi triển Thuần Nguyên Hóa Cảnh hay không. Chưởng quầy Ly muốn dùng cô làm mồi dụ, cô có biết trận chiến này là cửu tử nhất sinh không? Ta lúc trước đồng ý đưa cô đến núi Thiên Ngu chính là muốn tránh những tình huống có hại cho cô. Nếu giờ phút này ta đồng ý với cô, với chưởng quầy Ly, đó là muốn cô đi chịu chết!”

Thanh Vũ chưa bao giờ nghe Bạch Bạch nói nhiều như vậy, càng chưa bao giờ nghe Bạch Bạch nói những lời nghiêm trọng như vậy, nàng sửng sốt nửa khắc không biết đáp lại thế nào. Bạch Bạch vì tốt cho nàng, luôn bảo về nàng, nàng sao lại không biết. Chưởng quầy Ly, Bạch Nham và Tiểu sư phụ Tòng Tố sắp sửa phải đối mặt với kẻ địch mạnh đến nhường nào, nàng không thể tưởng tượng được; trận chiến cuối cùng này sẽ kinh khủng đến mức nào, nàng cũng không đoán trước được. Nhưng như lời Bạch Bạch nói, nếu là một trận chiến cửu tử nhất sinh, chưởng quầy Ly lại thỉnh cầu nàng một chuyện khiến nàng có thể mất mạng, vậy chứng minh bọn họ thực cần năng lực của nàng. Nếu lúc này, nàng sợ hãi, lùi bước, nàng nhất định sẽ hối hận cả đời!

“Bạch Bạch,” Thanh Vũ vuốt ve lông trên người Bạch Bạch, dịu dàng hỏi,“Chưởng quầy Ly nói trong cơ thể ta cất dấu sức mạnh rất lớn, có đúng không?”

Bạch Bạch hơi chần chờ gật đầu.

“Vậy chưởng quầy Ly nói muốn lấy ta làm mồi dụ là có liên quan đến sức mạnh trong cơ thể ta sao?” Thanh Vũ muốn biết đáp án trước nay luôn khiến nàng hoang mang, chuyện chưởng quầy Ly, Bạch Nham và Tiểu sư phụ Tòng Tố nói nàng nghe không hiểu.

Trong đôi mắt sáng như tuyết của Bạch Bạch có ẩn sâu một tia bất an, cuối cùng hắn vẫn gật đầu.

“Chưởng quầy Ly nói Thiên Khê muốn cởi bỏ phong ấn gì đó nhất định sẽ đến tìm ta, cho nên ta mới là mục tiêu của Thiên Khê? Cho nên ta mới có thể trở thành mồi dụ?”

Thanh Vũ không hề ngốc, mặc dù không biết sự thật, nhưng nghe được bọn chưởng quầy Ly nói nhiều chuyện như vậy, nàng cũng có thể đoán được bảy tám phần.

Bạch Bạch đau lòng nàng, không khỏi có chút hận Phong Hi. Lúc trước nàng bỗng nhiên tìm hắn, đem Thanh Vũ phó thác cho hắn, chẳng lẽ vì lấy phân thân của mình dâng cho hai tên Thiên Khê Vân Nhai độc ác kia?

“Bạch Bạch, nếu mục tiêu của Thiên Khê là ta, vậy vì sao phải chưởng quầy Ly và đạo trưởng Bạch Nham còn có Tiểu sư phụ Tòng Tố lại phải chắn tai họa cho ta? Vì sao bọn họ phải chiến đấu vì ta, thậm chí vì ta mà chết?” Thanh Vũ ôm cổ Bạch Bạch, nói,“Nhiều năm như vậy, vẫn đều là Bạch Bạch chăm sóc ta, bảo vệ ta, nuôi ta lớn. Ngươi chính là người thân của ta, nhưng cho tới bây giờ ta không nghĩ ngươi đối tốt với ta như vậy là chuyện đương nhiên, cho nên trước nay ngươi nói cái gì ta đều ngoan ngoãn nghe lời, bởi vì ta không biết ngoại trừ làm như vậy ta còn có cách nào khác để báo đáp ngươi. Tương tự như vậy, hiện giờ bọn chưởng quầy Ly muốn giúp ta, bảo vệ ta, cũng không phải chuyện đương nhiên, có phải ta cũng nên cố gắng hết sức không? Nếu chúng ta cự tuyệt thỉnh cầu của chưởng quầy Ly, có phải rất vong ân phụ nghĩa hay không?”

Bạch Bạch nghe xong nói Thanh Vũ thì yên lặng, hắn biết nàng quyết, mà hắn đã không thể nào ngăn cản.

“Bạch Bạch, thật ra ta không chỉ tin tưởng chính thực lực thiên phú của mình nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ chưởng quầy Ly giao cho mà cũng tin tưởng bọn chưởng quầy Ly có thể chiến thắng Thiên Khê. Hơn nữa ta càng tin tưởng ngươi, có ngươi ở bên ta, ta tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện!”

Bạch Bạch dùng cái đuôi ôm Thanh Vũ chặt hơn, thở dài, quay về phía chưởng quầy Ly nói:“Làm theo kế hoạch của các ngươi đi.”

Rốt cục đợi được Bạch Bạch thỏa hiệp, trong lòng chưởng quầy Ly bỗng nhiên cảm thấy thoải mái hơn.

Chưởng quầy Ly cười nhạt:“Sí Hoàng, ngươi cũng đừng bi quan như vậy, mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, Thiên Khê Vân Nhai cho dù có bản lĩnh nghiêng trời lệch đất, lúc này đây nhất định cũng phải chịu đau khổ. Huống chi xưa nay tà không thể thắng chính, ông trời sẽ đứng về phía chúng ta.”

Bạch Bạch hừ một tiếng:“Ha, ngươi và Bạch Nham bị ông trời trêu cợt còn chưa đủ thảm sao? Dựa vào ông trời, hai người các ngươi đã sớm hồn bay phách tán rồi!”

Chưởng quầy Ly mỉm cười:“Được, không dựa vào ông trời, ta lại nghĩ cách tìm viện binh.”

“Được rồi, ngươi có rảnh ở đây tán gẫu với ta, không bằng nhanh chóng làm việc đi. Ngươi chỉ cho Thanh Vũ ba ngày, ngươi và Bạch Nham hẳn cũng có rất nhiều chuyện cần chuẩn bị đúng không?”

“Đúng vậy,” Chưởng quầy Ly cười nói,“Thanh Vũ mở kết giới ra đi, chúng ta để lại cách liên lạc.”

Thanh Vũ giải kết giới đặt ngoài thư các, cùng Bạch Bạch đi ra.

Chưởng quầy Ly đưa tay về phía bọn họ:“Các ngươi đưa ta mấy sợi tóc.”

Thanh Vũ theo lời bứt vài sợi tóc, lại lấy trên lưng Bạch Bạch mấy sợi lông, giao cho chưởng quầy Ly.

Chưởng quầy Ly đặt tóc của Thanh Vũ vào đạo phù, quay đầu nhìn Bạch Bạch, nói:“Ngươi cho ta hai sợi không biết là cái gì sao ta thi pháp được, ta muốn lông của bản thể.”

Thanh Vũ khó hiểu nhìn Bạch Bạch, lại nhìn chưởng quầy Ly, có ý gì?

Lông Bạch Bạch run lên, mang theo vài phần bất đắc dĩ nhảy lên cao rời khỏi đám mây mù biến trở về hình người. Quần áo màu xanh xám sạch sẽ mà đơn giản, có vẻ vô cùng lạnh nhạt không nhiễm bụi trần, so với Tòng Tố càng nhiều hơn mấy phần khí chất của người trong phật môn, tóc dài mềm mại chỉ dùng một sợi gấm màu trắng buộc lỏng thả đằng sau.

Thanh Vũ nhìn chàng trai bên cạnh giật mình không thôi, mất một lúc mà vẫn không nói nên lời, trong đầu bỗng nhiên trống rỗng, cuối cùng thầm nghĩ một câu: Bạch Bạch thật đẹp!

Sí Hoàng bị Thanh Vũ nhìn chằm chằm có chút xấu hổ, hắn đưa tay vuốt tóc, tay kia móng tay bỗng nhiên biến dài như con dao nhỏ mà sắc, nhẹ nhàng vung lên liền cắt đứt tóc đưa cho chưởng quầy Ly.

Chưởng quầy Ly cầm lấy, cũng đặt vào một chiếc đạo phù. Nàng hai tay cầm tóc Thanh Vũ và Sí Hoàng, trong miệng niệm pháp quyết, lòng bàn tay dấy lên ngọn lửa màu trắng, đợi lửa tắt đạo phù lại hóa thành hai con hạc giấy đỏ thẫm. Chưởng quầy Ly cất kỹ hạc giấy, lấy ra bốn tờ hạc giấy khác giao cho Thanh Vũ và Sí Hoàng:“Màu vàng dùng để liên hệ với ta, màu đen là Bạch Nham.”

Sí Hoàng nhìn hai con hạc giấy trong tay cười cười:“Kí Linh Thuật này tuy nhỏ nhưng cũng rất hữu dụng.”

Chưởng quầy Ly cười:“Ta phải đi đây.”

“Ai.” Thanh Vũ đột nhiên nghĩ tới cái gì, nhìn chưởng quầy Ly muốn hỏi, rồi lại do dự một lát không hỏi.

“Thanh Vũ, cô muốn hỏi cái gì?”

Thanh Vũ lắc lắc đầu. Chưởng quầy Ly thấy nàng muốn nói lại thôi, cũng không biết nàng ta nghĩ như thế nào, thời gian của nàng hữu hạn không tiện ở lại đây lâu, liền xoay người muốn đi.

Thanh Vũ nhìn chưởng quầy Ly xoay người đi, trong lòng quýnh lên vội gọi chưởng quầy Ly lại:“Chưởng quầy Ly.”

“Sao vậy?”

Thanh Vũ tiến đến bên người chưởng quầy Ly, nhẹ giọng hỏi:“Chưởng quầy Ly, Bạch Bạch…… Cô vì sao gọi hắn là Sí Hoàng?” Thanh Vũ càng muốn biết hắn rốt cuộc là người, là tiên hay là yêu?

Chưởng quầy Ly mỉm cười, không trả lời, Sí Hoàng bên cạnh lại mở miệng :“Ta vốn tên Sí Hoàng, chẳng qua cô có thể gọi ta Bạch Bạch như trước.”

Thanh Vũ xấu hổ quay đầu nhìn Sí Hoàng một cái, không biết vì sao nàng chỉ cảm thấy cảm giác nhìn chàng trai kia và nhìn Bạch Bạch hoàn toàn bất đồng. Hắn giống người xa lạ nhưng lại có cảm giác làm cho nàng thấy quen thuộc của Bạch Bạch.

Chưởng quầy Ly nói:“Nếu cô muốn hỏi về chuyện của hắn, thì nên hỏi chính hắn thì hơn. Ta nghĩ hắn sẽ nói cho cô. Cô hỏi ta, ta cũng không biết.”

Thanh Vũ hơi gật gật đầu, nhưng vẫn không có vẻ muốn để chưởng quầy Ly đi.

“Còn có việc gì sao?”

Thanh Vũ do dự xong, cuối cùng vẫn hỏi:“Chưởng quầy Ly, tiểu sư phụ Tòng Tố thế nào rồi?”

Chưởng quầy Ly hơi kinh ngạc, nàng ta ấp a ấp úng nửa ngày lại muốn hỏi thăm về Tòng Tố?

“Hắn vẫn mạnh khỏe.”

“À……” Thanh Vũ gật gật đầu, không hỏi nhiều nữa.

Chưởng quầy Ly cười cười:“Ta phải đi. Thanh Vũ, cô chỉ có ba ngày để học Thuần Nguyên Hóa Cảnh, phải thật chuyên tâm.”

“Ta biết.”

Chưởng quầy Ly đằng vân mà đi để lại hai người xấu hổ nhìn nhau trước tàng thư các, nghĩ rằng, Thanh Vũ ít nhất phải mất nửa ngày không thể chuyên tâm được.

Về nhà, chưởng quầy Ly vừa định dùng Kí Linh Thuật liên lạc với Bạch Nham, đã thấy hắn về rồi. Lần đến thiên đình này lại nhanh chóng như vậy, làm cho chưởng quầy Ly cảm thấy không ngờ.

“Lấy được Thái Cực Đồ không?”

Bạch Nham gật đầu:“Lấy được, Lão Quân còn cho ta bốn viên Ngưng Thần Đan.”

Chưởng quầy Ly trợn mắt kinh ngạc vạn phần:“Thái Thượng Lão Quân không làm khó chàng? Không chỉ cho chàng Thái Cực Đồ, mà còn cho chàng Ngưng Thần đan?”

“Ừ.”

“Chàng xác định đó là Thái Thượng Lão Quân không? Chàng xác định ông ta đưa cho chàng là Thái Cực Đồ thật không?”

Bạch Nham lấy từ trong lòng ra Thái Cực Đồ cùng bình sứ nhỏ Thái Thượng Lão Quân cho hắn đưa cho chưởng quầy Ly:“Chính nàng xem đi.”

Chưởng quầy Ly cầm Thái Cực Đồ niệm hai câu chú, Thái Cực Đồ trong tay lập tức phát ra ánh sáng màu vàng, Thái Cực Đồ có phản ứng với pháp quyết của nàng, thì chắc chắn là đồ thật rồi! Nàng buông Thái Cực Đồ mở bình sứ nhỏ ra đặt dưới mũi ngửi ngửi, mùi trong veo, còn có thể ngửi thấy mùi cam thảo thoang thoảng, mùi giống Ngưng Thần nàng từng ăn vụng, cũng là đồ thật!

Chưởng quầy Ly kích động vội túm lấy Bạch Nham sốt ruột hỏi:“Lão Quân đưa những bảo bối này cho chàng, có phải đã làm giao dịch gì với chàng hay không? Ông ấy làm khó chàng? Không phải bắt chàng đi hái cái gì đấy chứ? Ông ấy có làm gì chàng không?”

Bạch Nham cười rộ lên:“Đừng lo, ta không phải làm gì cả, không phải vẫn bình an đứng trước mặt nàng đây sao. Ta cũng thấy kỳ lạ, nhưng Lão Quân thật sự rất hợp tác, ta chưa mở miệng ông ấy đã dâng hai tay, còn nói với ta, bảo ta chăm sóc nàng, đối xử với nàng cho tốt.”

“Làm sao có thể như vậy?”

Bạch Nham nhún nhún vai:“Có lẽ…… Lão Quân uống nhầm thuốc, sửa cái tính keo kiệt của ông ấy không biết chừng.”

“Mấy ngàn năm không đổi, gặp chàng bỗng nhiên thay đổi?” Chưởng quầy Ly vẫn không tin, nhìn gần Bạch Nham, lại hỏi,“Chàng thực sự không làm giao dịch gì với Lão Quân sao?!”

Bạch Nham bất đắc dĩ:“Làm thế nào nàng mới bằng lòng tin tưởng ta thật sự không mất một sợi tóc nào, Lão Quân không làm khó ta, không yêu cầu gì, cũng không làm bất cứ giao dịch nào cả, thật đấy.”

Chưởng quầy Ly đưa tay sờ sờ mặt Bạch Nham, nhéo nhéo cánh tay hắn. Dường như thật sự không hề phát sinh chuyện gì, trên người không có dấu vết cấm chú pháp lực phong ấn.

Bạch Nham vén tay áo nâng cánh tay lên, cười nói:“Muốn cắn thử một miếng không, xem là thật hay giả?”

Chưởng quầy Ly nhìn Bạch Nham một cái, thật sự cắn một cái, Bạch Nham đau đến mức kêu to:“Nàng cắn thật à!”

Chưởng quầy Ly nhả ra, liếm liếm tơ máu bên khóe miệng, nàng nhớ rõ nàng từng cắn Bạch Nham, mùi vị vẫn giống nhau, cho nên Bạch Nham trước mắt này vẫn là Bạch Nham trước kia, không thể giả được. Nàng cuối cùng cũng thở phào một hơi.

Bạch Nham nhìn dấu răng trên cánh tay mình, miệng vết thương đang dần dần khép lại, hắn dùng tay kia nhẹ nhàng đặt lên miệng vết thương, giữ lại một vết sẹo nhạt, khẽ cười nói:“Lưu lại chứng cớ sau này sẽ tính sổ với nàng.”

“Tính sổ gì?” Chưởng quầy Ly trừng mắt nhìn, kỳ lạ, cắn hắn một cái chưa đầy một lát miệng vết thương sẽ tự biến mất, không đau không ngứa, hắn còn muốn tính sổ cùng nàng?!

“Nàng cắn ta thật dứt khoát, lần trước cũng thế, lần này cũng thế, nhất định phải lưu lại chứng cớ, nàng chờ ta sau này tính sổ với nàng đi.” Bạch Nham cười đến quỷ dị, chưởng quầy Ly nhìn mà sợ hãi. Bộ dáng này của hắn rất không có ý tốt, chín phần là muốn chiếm tiện nghi của nàng.

Chưởng quầy Ly nhanh chóng thu hồi Thái Cực Đồ cùng Ngưng Thần đan nói:“Ta về phòng, chàng cũng nghỉ ngơi đi.” Dứt lời lập tức chạy mất.