Tiên Đạo Đệ Nhất Tiểu Bạch Kiểm

Chương 33: 33: Ghen






Tiêu Thiều hỏi: “Còn đánh không?”
Lâm Sơ: “Không.


Hắn cảm giác thân thể và tinh thần đều kiệt quệ, lúc này chỉ muốn trở về ngẫm lại chiêu “Bất Kiến Thiên Hà” kia.

Tiêu Thiều: “Ừm.


Lâm Sơ thu kiếm vào vỏ, không biết tại sao, Chiết Trúc kiếm này, hắn dùng vô cùng thuận tay.

Từng có một vị sư huynh Nam Hải Kiếm Phái nói kiếm này không thể cầu, xem ra cũng tùy từng người, bất luận thế nào hắn cũng phải có được một vạn ngọc phách, đổi lấy Chiết Trúc trong hiện thực.

Tiêu Thiều hỏi: “Ngày mai còn tới không?”
Lâm Sơ muốn tới nữa.

So đấu với Tiêu Thiều được lợi hơn rất nhiều so với những người luận bàn trước đây, chưa kể còn dùng ra được “Bất Kiến Thiên Hà”, quả là nằm mơ cũng chẳng nghĩ đến.

Hắn vừa định nói sẽ tới nữa, chợt thấy mặt đất dưới chân chấn động.

Bên ngoài truyền đến âm thanh: “Không ổn! Đài sắp sập rồi!”
Tiêu Thiều thu hồi kết giới, Lâm Sơ nhìn ra ngoài, vậy mà đã loạn thành một đoàn.

Lôi đài phát ra tiếng ù ù, kịch liệt chấn động, sắp sụp đổ.

Mọi người đều dùng khinh công bay lên không trung, sau khi lôi đài lớn nhất sụp xuống, tất cả các lôi đài xung quanh cũng đồng loạt chấn động theo.

“Động đất?” Có người hỏi: “Mộng cảnh cũng có động đất ư?”
“Đâu chỉ là động đất, trời cũng động cơ!”
Lâm Sơ ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời cuồng vân quay cuồng, lộ ra rất nhiều vết nứt đen nhánh, đúng là dọa người.


Mộng cảnh sẽ không tự nhiên động đất, chấn động này, có lẽ là do mộng cảnh không ổn định, sinh ra sự cố.

Về phần tại sao không ổn.

Chắc không phải …… hắn cùng Tiêu Thiều đâu nhỉ?
Lôi đài sập, chính là từ lôi đài bọn họ bắt đầu.

“Linh lực dao động vượt quá giới hạn mộng cảnh,” Tiêu Thiều nói, “Diễn Võ Trường sắp sập rồi, đi thôi.


Lâm Sơ: “……”
Thật đúng là.

Chấn động ngày càng kịch liệt, linh lực mộng cảnh vốn đang ổn định cũng điên cuồng dao động, chỉ trong nháy mắt, đầu óc Lâm Sơ đột nhiên trống rỗng, ý thức trở về hiện thực, hóa ra là bị cưỡng chế rời khỏi mộng cảnh.

“Ca? Ca!” Phía tây, Việt Nhược Vân gân cổ hét lên, “Ngươi còn vào được mộng cảnh không? Tại sao ta không vào được?”
Ngữ khí này, quả thực giống như sau mỗi lần cúp điện chạy sang nhà hàng xóm hỏi có điện hay không.

Tất nhiên là không có điện rồi, dòng điện quá mạnh, xuyên thủng máy biến thế, mà bộ phận bảo trì lại đang ra ngoài vân du, chẳng cách nào sửa gấp.

Việt Nhược Hạc nói: “Mấy ngày nay đều không vào được, vi huynh vừa bị đá khỏi Diễn Võ Trường xong! Diễn Võ Trường bị Chiết Trúc và Tiêu Thiều đánh sụp rồi! Chắc phải đợi Xu Cơ chân nhân trở về thôi!”
Lâm Sơ sờ sờ mũi, có chút chột dạ, chột dạ nghiên cứu “Bất Kiến Thiên Hà” nửa canh giờ, sau đó chột dạ chuẩn bị đi ngủ.

Diễn Võ Trường sụp đổ, chẳng thể đánh với Tiêu Thiều nữa, thật sự có chút tiếc nuối.

Một vấn đề nữa là, Tiêu Thiều dường như nhận ra hai chiêu cuối cùng của hắn, lại còn nhận ra những người liên quan đến hai chiêu này?
Hắn cảm thấy Tiêu Thiều chắc chắn đã nhận sai.

Nếu không phải nhận sai, vậy nghĩa là trong thế giới này cũng có quyển bí tịch kia, có khả năng đây chính là thế giới ban đầu của nó, chẳng qua thời gian bất đồng mà thôi.

Nói như vậy, trong thế giới này cũng có thể có sư môn hắn?
Tuy rằng đã nghe các đồng học trong Học Cung giới thiệu môn phái xuất thân, hắn vẫn chưa nghe qua cái tên quen thuộc nào.

Quên đi, mọi thứ đều tùy duyên, nếu có, sau này nhất định sẽ gặp được.

Tiết thứ nhất ngày hôm sau là luyện đan thuật.

Lâm Sơ từ Linh Dược Viên đi học ở Hàm Đan Điện, ngồi xuống vị trí Lăng Phượng Tiêu yêu cầu.

Đại tiểu thư thế mà đã đến rồi, hình như đang xem một quyển đao pháp, thấy hắn tới, ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn hắn ngồi xuống, nhìn hắn lấy ra 《 Ngoại Đan Thuật 》, nhìn hắn bắt đầu lật sách.

Lâm Sơ bị nhìn đến rợn cả tóc gáy, giả bộ không biết, tiếp tục lật sách, không biết thế nào lại chọc tức Lăng Phượng Tiêu a.

Hắn kiểm tra lại mình, ăn mặc chỉnh tề hay không, dung nhan sạch sẽ hay không, thần thái ngoan ngoãn hay không.

Được mà.

Cùng lắm là vì vừa đi ra từ Linh Dược Viên, dính một ít mùi linh thảo, nhưng Lăng Phượng Tiêu thường ngày cũng huân hương, chắc sẽ không chán ghét mùi linh thảo trên người hắn đâu.

Hắn loại trừ tất cả các khả năng, chỉ còn vấn đề ở mỗi Lăng Phượng Tiêu thôi, cảm thấy con gái thật là khó hiểu.

Mấy đệ tử phía trước đang tụ tập thì thầm gì đó.


Lâm Sơ ở Học Cung lâu như vậy mới phát hiện, bọn họ rất thích nói về các giai thoại truyền thuyết, kinh thiên bát quái trong Học Cung, tốc độ lan truyền tin đồn quả thực không tưởng tượng nổi.

Tỷ như, đề tài hôm này bắt đầu từ sự cố phát sinh trong Diễn Võ Trường.

“Đạo hữu, mua lưu ảnh châu* không? Hôm qua Chiết Trúc sư muội luận võ với Tiêu Thiều, quá là đặc sắc lợi hại luôn!” (lưu ảnh châu: giống máy ghi hình)
“Đạo hữu, ngươi bán sai người rồi, ta là đệ tử Thuật Viện, không xem luận võ.


“Đạo hữu có biết hôm nay mộng cảnh hoàn toàn sụp đổ rồi không?”
“Biết chứ.


“Đánh tới mức mộng cảnh cũng không chịu nổi! Đạo hữu, ngươi thật sự không có hứng thú sao?”
“Thú vị đấy, bao nhiêu ngọc phách?”
“200, chỉ 200 thôi.


“Cho ta một cái.


Lâm Sơ: “???”
200 ngọc phách?
Thế thôi á?
Chỉ bán một video?
—— hơn nữa mình còn là diễn viên chính.

Lâm Sơ thực ghen tị.

“Ta cũng muốn!”
“Ta cũng muốn xem!”
Lâm Sơ hoàn toàn trầm cảm.

Người nọ vừa chào hàng lưu ảnh châu xong, mọi người đã bắt đầu bàn tán.

“Chiết Trúc sư muội thế mà có thể đánh ngang tay với Tiêu Thiều, không tin nổi luôn á.



“Mấy người Tiên Đạo Viện các ngươi thật đáng sợ?”
“Thân pháp Chiết Trúc sư muội thật xinh đẹp, đáng tiếc có vẻ không dễ ở chung rồi.


“Năm nay Tiên Đạo Viện các ngươi đã có nhiều sư muội xuất sắc như vậy, giờ còn thêm Chiết Trúc tiên tử nữa, thật ghen tị.


“Không biết Chiết Trúc sư muội ở ngoài trông như thế nào nhỉ.


“Theo ta thấy, cho dù dung mạo có khác, khí chất cũng sẽ không thay đổi đâu, chắc chắn vẫn là một mỹ nhân lạnh lùng.


Mỹ nhân lạnh lùng cái đầu ngươi.

Mấy sư huynh Thuật Viện này quả nhiên không biết đánh giá trình độ luận võ, chỉ biết đánh giá tướng mạo hai bên.

Lâm Sơ đang coi như không nghe thấy gì, nào ngờ còn có người so với hắn càng không chịu nổi hơn.

Ngay lúc bọn họ đang nói hăng say nhất, Đại tiểu thư lạnh lùng quát: “Câm miệng.


Mọi người nháy mắt câm như hến.

Lâm Sơ thầm nghĩ, lòng dạ Đại tiểu thư sợ rằng chỉ bé bằng cái lỗ kim, từ nhỏ đã được người ta tâng bốc, hôm nay thấy mọi người khen cô nương khác xinh đẹp, hẳn là ăn dấm Chiết Trúc rồi, rất không cao hứng a.

Hắn thân là “Chiết Trúc”, cảm giác thật là kỳ diệu.