Tiên Hà Phong Bạo

Chương 555: Mười chiêu định thắng bại (2)




- Đây là dược lực của Lãnh Tình Đan, sau khi phục dụng viên thuốc này, Đông Phương Bá trong một tháng sẽ biến thành một thư cơ hồ không có cảm tình con người, càng có lợi cho đại chiến.

Bên tai, truyền đến một thanh âm nam tử réo rắt giàu từ tính.

Đông Phương Quý tâm thần không hiểu run lên, ghé mắt xem xét, bên cạnh chẳng biết lúc nào, xuất hiện một nam tử thon dài trắng nõn.

Nam tử này thân hình thể trạng cân xứng gần như hoàn mỹ, đầu đội màu vàng mặt nạ, dưới một đầu tóc đen dài phất phới, mơ hồ có thể thấy được một đôi đông tử như đêm tối.

- Vô Song Điện Vương.

Trên mặt Đông Phương Quý miễn cưỡng nặn ra vẻ tươi cười, không dám có một tia lãnh đạm, thậm chí còn nhường chỗ ngồi cho đối phương.

Thân là Nguyên Đan lão quái, Đông Phương Quý có thể khinh thị đại đa số Thất đại Kim Điện Vương, nhưng duy chỉ có vị Vô Song Kim Điện Vương này là một ngoại lệ.

Cái này chủ yếu có hai nguyên nhân: thứ nhất, vị Vô Song Kim Điện Vương này bản thân thực lực thâm bất khả trắc, hơn xa các Kim Điện Vương khác, ngay cả Đông Phương Quý Nguyên Đan kỳ trực diện tương đối cũng cảm thấy áp lực không nhỏ

Thứ hai, Vô Song Kim Điện Vương, được xưng là người phát ngôn của vị sáng lập ra Kim Điện Vương kia. Vô Song Điện Vương hàng lâm, cùng người sáng lập đích thân tới, không có gì khác nhau.

Sau khi Đông Phương Bá tuyên chiến cũng không quay đầu lại, phóng người lên, quanh thân quanh quẩn một tầng ánh sáng màu da cam, rực rỡ tươi đẹp chói mắt, bay lên tầng mây phía trên.

Hô ầm ầm --

Cương phong và loạn lưu trên tầng mây đánh vào người Đông Phương Bá, khiến bên ngoài thân hắn nổi lên một tầng quang vân màu tím đen, một tầng võ tu cương lực cường đại gạt tất cả cương phong loạn lưu đủ để xé nát Ngưng Đan bình thường ra.

Xoạt!

Trên trận chúng cường giả thấy tình hình này, kinh hãi hoảng sợ, ngay cả Nguyên Đan lão quái, cũng theo đó động dung.

- Đó là giao diện độ cao thuộc về Nguyên Đan kỳ, Đông Phương Bá vậy mà có thể ngạnh kháng, thoạt nhìn rất nhẹ nhàng!

- Xem ra Đông Phương Bá này đã trở thành kỳ chi tinh cùng cấp độ với Từ Huyền, Nhiếp Hàn rồi.

Theo Đông Phương Bá triển lộ thực lực, tu giả toàn trường không thể không tin tưởng, hắn ít nhất có đủ tư cách đánh một trận với Từ Huyền.

Nếu dưới loại tình huống này, Từ Huyền không ứng chiến, sẽ bị cho rằng tâm sợ, không dám ứng chiến.

Nếu như hai người thực lực kém cực lớn, Từ Huyền hoàn toàn có thể khinh thường đánh một trận để tránh tự hạ thân phận, tất cả mọi người có thể hiểu được.

Thế nhưng lúc này trong mắt mọi người, cấp độ thực lực của cả hai đã không kém nhiều rồi, thậm chí còn ngang nhau nữa.

Chứng kiến thực lực uy thế hiện giờ của Đông Phương Bá, Nhạc Phong và Đổng Băng Vân của Trương Thiên Minh âm thầm toát mồ hôi lạnh cho Từ Huyền.

- Không xong! Đông Phương gia này giở trò gì, lại khiến thực lực Đông Phương Bá tăng lên cao như vậy. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Nhạc Phong nỗi lòng bất an, nhìn về phía Từ sư đệ.

Dưới cục diện này, Từ Huyền thần sắc trấn định, chậm rãi đứng dậy, ngưng mắt nhìn Đông Phương Bá:

- Rất tốt, hôm nay đánh một trận, ở trước mặt mọi người, Từ mỗ muốn khiến ngươi thua tâm phục khẩu phục... Mười chiêu định thắng bại! Trong mười chiêu không thể thắng ngươi, xem như Từ Huyền ta thua!

Mười chiêu định thắng bại!

Toàn trường rất nhiều tu giả đều xôn xao oanh động, như nghiêng trời lệch đất.

Mười chiêu?

Điều này sao có thể!

Coi như lão quái cấp Nguyên Đan cũng tuyệt đối không thể nắm chắc có thể trong mười chiêu đánh bại Đông Phương Bá.

- Cái gì! Mười chiêu?

Tử Tiêu Quốc sư từ khi đến Côn Vân tu giới, đây là lần đầu hắn thất sắc.

Phải biết ở đây hắn là ngươi có tu vị cao nhất, tồn tại chí cao duy nhất đạt tới Nguyên Đan trung kỳ.

Công chúa bên cạnh Quốc sư mặt đẹp tái trắng, tâm thần run lên, cắn răng nói:

- Từ Huyền, chẳng lẽ ngươi cố tình muốn giao ta cho Đông Phương Bá sao?

- Mười chiêu! Hắn chẳng lẽ điên rồi?

Thái Hoàng trưởng lão vẻ mặt không thể tin.

Lấy uy thế thực lực Đông Phương Bá triển lộ ra lúc này mà xem, coi như là lấy tu vị Nguyên Đan sơ kỳ đỉnh cao của hắn cũng không nắm chắc mười chiêu toàn thắng Đông Phương Bá.

- Chậc chậc, mười chiêu? Thật sự là kinh hỉ không ngờ, nếu ngươi cho rằng thực lực Bá nhi chỉ có như vậy, vậy thì sai mười phần rồi.

Đông Phương Quân sau một sát na khiếp sợ, chợt lộ ra vẻ mừng như điên.

Đồng thời, Vô Song Điện Vương đang ở trận doanh Đông Phương gia, đôi đồng tử như đêm tối bỗng dưng ngưng co lại:

- Mười chiêu? Hắn thật sự hiểu rõ sao?

- Từ sư đệ không nổi điên đấy chứ?

Nhạc Phong lúc này rung động ngây người tại chỗ, Đổng Băng Vân bên cạnh khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn, không thể tin nổi.

- Mười chiêu...

Sở Đông nhìn qua thân ảnh nam tử anh tuấn đứng ngạo nghễ kia, không khỏi hít sâu một hơi: đánh một trận với Đông Phương Bá, dù Từ Huyền tiểu thắng, cũng sẽ khiến cho uy danh trước đây của hắn giảm bớt đi nhiều. Nhưng nếu là mười chiêu, vậy thì hoàn toàn bất đồng rồi, một khi thành công, hắn sẽ tiến thêm một bước đặt uy danh vô địch dũng mãnh phi thường, địa vị không ai rung chuyển được, phóng mắt khắp Côn Vân, không còn ngươi nào có thể so sanh! Thật không ngờ, hắn lại có phách lực và quyết tâm như thế, nhưng cái này sẽ khiến phong hiểm và chuyện xấu gia tăng gấp mấy lần...

Mười chiêu định thắng bại!

Trong hoa viên hoàng cung nhấc lên sóng to gió lớn, thật lâu khó có thể bình phục.

- Nói mạnh miệng ai làm không được

Một thanh âm lạnh lùng như cơ giới trừ hư không giao diện trên đám mây truyền xuống, một cổ sát khí bạo ngược lạnh như băng đâm thẳng vào tâm linh, bao phủ toàn trường.

Phía dưới rất nhiều tu giả, tâm thần run lên, lần nữa tịch mịnh một mảnh, trong mắt còn lưu lại chấn kinh và nghi vấn.

Từ Huyền mặt như giếng cổ, thân thể nổi lên một tầng quang vân màu kim nhạt, tản mát ra một cổ áp lực uy hiếp thương cổ bá chủ, càng có một cổ lực trường vô hình không thể nắm lấy, trong một sát na, che khắp phạm vi hơn mười dăm. Trong một khu vực, tiếng gió lập tức dừng lại, vô số sinh linh sợ run từ huyết mạch.

Chúng cường giả ở đây phần lớn là khiếp sợ uy thế đáng sợ của Từ Huyền, nhưng chính thức có thể nhìn thấu bản chất, lại không nhiều.

- Cổ hơi thở này, ngưng tụ thành lực trường áp bách vô hình, hoàn toàn nguyên ở huyết phách, không có bất kỳ linh khí hoặc chân lực chấn động nào. Đây chính là Viễn Cổ Thể Tu mà chủ nhân đề cập sao? Khí lực thân thể hắn có được mới được là cường đại nhất hoàn mỹ nhất..

Con mắt đen giữa mái tóc dài của Vô Song Điện Vương nổi lên một tia dị quang, thân hình đột nhiên chuyển nhanh, con mắt gắt gao định dạng trên người Từ Huyền, một khắc cũng không chuyển dời.

Vèo bá!

Một thân ảnh to lớn cao ngạo nhạt kim thấu hồng trong khoảnh khắc vượt qua đến hư không trên tầng mây, đạt đến độ cao thuộc về Nguyên Đan kỳ lão quái.

- Một trận chiến này, rốt cục cũng chờ được.

Tử hắc độc nhãn của Đông Phương Bá như lạnh như băng, ẩn ẩn rung động thoáng một phát, ngưng mắt nhìn người đối diện:

- Từ Huyền, ta muốn ngươi dưới sự chứng kiến của vô số cường giả Côn Vân tu giới, thất bại thảm hại, không có ngày trở mình nữa.