Tiên Lộ Truy Thê

Chương 59: giam cầm






Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân>

Người đăng: PeaGod

Bên trong Hoan Hỷ Thiền Viện, hồng y thiếu nữ đi đến chỗ Quỷ Bảo. Nhìn hắn hiện đã gần như loã lồ, nàng nhếch mép cười khinh.

"Bổn tiểu thư trước nay giết người vẫn thường không bỏ sót. Thôi thì tiễn ngươi xuống âm tào địa phủ luôn vậy".

"Hì hì... Lúc nãy ngươi và hai ả dâm ni kia còn chưa kịp ân ái mà phải không? Xuống dưới hoàng tuyền rồi thì các ngươi lại có thể tiếp tục a".

Nói rồi hồng y thiếu nữ vận chút linh lực, đang chuẩn bị ra tay thì...

Hai hàng chân mày khẽ cau lại, nàng tạm thời thu tay. Ở trước mặt nàng vừa có chút dị trạng phát sinh. Trên da thịt Quỷ Bảo, một ít hồng quang như có như không đang chậm rãi lưu chuyển.

"Chuyện này...".

Trong dạ nghi hoặc, hồng y thiếu nữ lập tức vận linh lực vào đôi mắt, đồng thời khuếch đại thần thức để mà tra xét.

Theo những gì hồng y thiếu nữ quan sát được thì hiện giờ huyết dịch bên trong cơ thể Quỷ Bảo đang di chuyển rất nhanh. Chẳng mấy chốc, các huyệt đạo bị ni cô Diệu Lâm điểm trước đó liền bị phá giải, toàn bộ kinh mạch mau chóng khai thông.

"Đây...".


Hồng y thiếu nữ thầm hô quái lạ. Nàng tiến lại gần hơn, tập trung xem xét thật kỹ.

Một lúc sau.

Hồng y thiếu nữ thu hồi thần thức, cũng đem cánh tay thon thả rút về.

"Dâm độc đều đã bị hoá giải hết rồi. Gã nam nhân này...".

Sau hồi lâu trầm mặc, hồng y thiếu nữ đột nhiên hé môi nở một nụ cười. Trong lòng nàng đã có quyết định.

"Ha ha... Món đồ chơi này thật sự là không tệ".

...

...

Đất Vân Nam sơn thanh thủy tú, mưa thuận gió hoà, cỏ cây hoa lá bốn mùa tươi tốt, chính là một nơi trù phú bậc nhất của Tân Châu.

Ở đây có một con sông lớn, gọi là Trường Thủy. Hễ phàm cư dân Vân Nam thì không ai là không biết tới con sông này. Có thể nói nó đã gắn liền với lịch sử Vân Nam, với sinh hoạt của cư dân vùng đất trù phú này. Từ lâu, con sông đã trở thành huyết mạch.

Dù vậy, không phải ai cũng hiểu rõ về nguồn gốc của sông Trường Thủy. Thậm chí kể cả những bậc tiền bối ở độ tuổi thất thập cổ lai hi đi nữa.

Thoạt nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng thực tế quả đúng là như vậy. Nhắc tới chuyện này, tin tưởng sẽ không ít người cảm khái mà ngẩng đầu nhìn lên Vân Ẩn sơn - ngọn núi cao nhất của Vân Nam.

Sông Trường Thủy vốn là được tạo nên bởi những con suối từ Vân Ẩn Sơn chảy xuống. Song, những con suối ấy, cụ thể khởi điểm từ đâu, vị trí nào của Vân Ẩn Sơn thì hầu như không một ai rõ. Kẻ nói mình biết thì lại không cách nào kiểm chứng được. Đơn giản là bởi chẳng ai có thể đi hết Vân Ẩn Sơn.

Ngọn núi này rất là kỳ lạ, càng đi lên cao người ta lại càng có cảm giác mơ hồ, trong đầu thậm chí sinh ra ảo giác. Nếu như tiếp tục tiến thêm, thể nào cũng sẽ bị lạc. Từ xưa đến giờ đã có không ít người mất tích trên Vân Ẩn Sơn ấy rồi.

Dần dà, cư dân Vân Nam, và cả những người từ nơi khác tới, chẳng còn ai dám phiêu lưu tìm hiểu nữa. Và như thế, cái gốc của sông Trường Thủy, nó vẫn mãi là một bí ẩn đối với thế nhân.

Nhưng... cũng chỉ là thế tục phàm nhân. Tu sĩ thì khác.

Kỳ thực trên núi Vân Ẩn này có một gia tộc tu tiên đã tồn tại từ lâu. Không ai khác, chính bọn họ đã bày ra các loại huyễn trận che mắt thế nhân, ngăn không để những phàm phu tục tử đặt chân vào linh địa của mình. "Lạc" - đấy là họ của gia tộc này. Và nơi mà bọn họ dựng lên để cư ngụ, nó được gọi là "Lạc Mai Trang".

...

"Ưm...".

Bên trong căn mật thất, một thanh âm khe khẽ chợt cất lên. Là dấu hiệu cho thấy có người vừa mới hồi tỉnh. Kẻ ấy cũng chẳng ai xa lạ, đúng là Quỷ Bảo.

Có điều, hoàn cảnh bây giờ của hắn không được tốt lắm. Cứ nhìn hắn nằm trên bục với tứ chi bị xiềng xích liền đủ hiểu.

"Ta... ta đang ở đâu đây? Tứ chi ta sao lại bị xích thế này?".

Quỷ Bảo đưa mắt nhìn chung quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng một ai. Nơi hắn đang bị giam giữ là một mật thất trống rỗng, hiện hữu duy cũng chỉ một ngọn đèn, vài viên dạ minh châu đính ở vách tường đối diện.


Leng keng!

Leng keng!

Quỷ Bảo thử dùng sức giật mạnh, song những dợi dây xích vẫn không suy suyển chút nào. Vách tường mà hắc xích nối liền cũng vậy, như cũ vẹn nguyên.

"Không cần phí công, ngươi thoát không nổi đâu".

Chợt nghe thanh âm xa lạ, Quỷ Bảo liền ngưng giãy giụa, đưa mắt nhìn sang bên trái. Cửa đá vừa mở, một thân hồng y đang hiện hữu.

"Ngươi... Ngươi là ai?".

"Ta?" Hồng y thiếu nữ mỉm cười, đưa chân tiến lại gần Quỷ Bảo. Đôi môi đỏ mọng mở ra, nàng hồi đáp: "Ta chính là người đã cứu ngươi thoát khỏi cái ni am ô uế kia".

Cứu ta? Trói buộc ta như vầy mà gọi là cứu ư?

"Cô nương, nếu đã cứu ta, vì sao bây giờ lại đem ta giam giữ?".

"Bởi vì ta sợ ngươi chạy mất".

"Ý cô nương là gì?".

"Hừm... Nói thế nào nhỉ..." Hồng y thiếu nữ chống cằm, nghĩ một chút rồi mỉm cười: "À, ngươi có thể hiểu như vầy. Mạng sống của ngươi là do ta nhặt về, thế nên kể từ giờ ngươi chính là tài sản của ta. Nói cách khác, ta có thể làm bất cứ điều gì với thân thể ngươi. Chẳng hạn như...".

Một thanh trủy thủ đột ngột hiện ra nơi lòng bàn tay của hồng y thiếu nữ, nàng cầm lấy nó, rạch xuống một đường trên thân thể Quỷ Bảo.

"A...!".

Quỷ Bảo đau đớn kêu lên. Tới lúc này thì hắn đã có thể khẳng định nữ nhân ở trước mặt mình đây vốn không phải thiện nhân, động cơ cứu giúp cũng chẳng tốt đẹp gì.

"Chỉ có một nhát dao mà ngươi đã kêu la như vậy rồi sao? Làm ta thất vọng đấy".

"Ngươi... Thật ra ngươi muốn gì?!".

"Ta muốn gì?" Hồng y thiếu nữ bày ra vẻ ngạc nhiên: "Cái đó mà ngươi còn phải hỏi hay sao? Bổn tiểu thư đương nhiên là muốn lấy ngươi đi nghiên cứu rồi"..

"Cơ thể ngươi kỳ lạ như vậy, lại có khả năng tự thanh trừ độc tố, bổn tiểu thư nếu mà không tìm hiểu kỹ thì thật là có lỗi với bản thân a".

Thanh trừ độc tố?

Quỷ Bảo còn chưa kịp hiểu: "Ta không hiểu ngươi đang nói gì. Ta không có năng lực thanh trừ độc tố gì cả. Ta... A a...!".

Lại một tiếng hét thảm vang lên. Lần này, thanh trủy thủ trong tay hồng y thiếu nữ đã đâm xuyên qua lòng bàn tay Quỷ Bảo. Trên bục, máu tươi đang không ngừng chảy ra.


"Bổn tiểu thư không thích bị người ta lừa dối đâu. Nam nhân, ngươi nên thành thật".

"Nào, giờ thì nghe ta hỏi".

Bên trong căn mật thất hồng y thiếu nữ bắt đầu tra xét, hoặc có lẽ nên gọi là tra khảo. Cứ chốc chốc, hễ chỉ cần thấy không vừa ý, bất kể Quỷ Bảo có thành thật hay khi thì nàng đều sẽ dùng thanh trủy thủ sắc bén của mình để gây ra thương tích. Trên bụng, trên tay, rồi nơi chân, chỉ sau một lúc thì khắp người Quỷ Bảo đều đã nhuộm đầy máu me.

"Oáp...".

Tra khảo hồi lâu, hồng y thiếu nữ bỗng che miệng ngáp dài. Nàng lẩm bẩm: "Mấy hôm nay hình như ta vẫn chưa được ngủ, phải về nghỉ ngơi một chút thôi".

Cúi nhìn Quỷ Bảo trong tình trạng máu me bê bết, hồng y thiếu nữ cười trấn an: "Quỷ Bảo, không cần lo. Bổn tiểu thư vẫn chưa muốn giết ngươi đâu. Cứ nằm đây đợi, bổn tiểu thư sẽ cho người xuống trị thương cho ngươi. Nhớ phải ngoan đấy nhé".

...

Mấy ngày tiếp theo Quỷ Bảo không còn thấy hồng y thiếu nữ đến "thăm" nữa. Tất nhiên là hắn cũng chẳng mong gặp. Hiện giờ trong đầu hắn chỉ có duy nhất một ý nghĩ, đó là tìm cách cách thoát ra khỏi đây - Lạc Mai Trang này.

Thông qua cuộc trao đổi ngắn ngủi với Chu Quản - kẻ đã tiến xuống mật thất trị thương cho mình, Quỷ Bảo đã nắm được một vài thông tin cơ bản. Hắn biết chỗ này gọi là Lạc Mai Trang - một sơn trang toạ lạc trên đỉnh núi Vân Ẩn của vùng đất Vân Nam, thuộc Tân Châu. Còn hồng y thiếu nữ - kẻ đã mang hắn về đây, thân phận của nàng chính là nhị tiểu thư của Lạc Mai Trang, danh gọi Lạc Huyên. Theo như lời Chu Quản có nói thì tính tình của vị tiểu thư Lạc Huyên này vốn dĩ không tốt. Chu Quản còn nói Quỷ Bảo hắn sẽ không thể sống quá lâu, bởi lẽ trước giờ, hễ phàm kẻ bị Lạc Huyên lấy đi nghiên cứu, làm vật thí nghiệm thì đều sẽ rất nhanh liền chết.

Chết ư?

Không. Quỷ Bảo vẫn chưa muốn chết. Hắn không thể chết. Hắn còn phải đi tìm Tuyết Nữ, phải giải đáp những nghi vấn trong lòng...

"Nhưng với hoàn cảnh hiện giờ, ta làm sao để thoát ra đây...".

Nằm trên bục, Quỷ Bảo im lặng suy tư.

"Thế nào? Đã nghĩ ra cách trốn thoát chưa?" Đương lúc Quỷ Bảo còn đang chìm trong suy nghĩ thì tiếng đá ma sát truyền tới, tiếp đó là giọng trong trẻo của một thiếu nữ.

Cổ đã bị một chiếc vòng khoá lại nên Quỷ Bảo không có nhiều không gian để mà di chuyển. Hắn xoay đầu sang trái để nhìn.

Lạc Huyên, nàng đứng ngay đó, trong bộ đồ màu đỏ mỉm cười nhìn hắn. Nụ cười kia mới tươi đẹp làm sao. Nhưng cũng chỉ là trông tươi đẹp như thế. Bản thân mình, Quỷ Bảo thừa hiểu nó vốn chả tốt lành gì.

Đó là nụ cười của ác nhân.