Tiến Một Bước Chính Là Hạnh Phúc

Chương 33: 33: Suy Đoán





Khải Phong im lặng không lên tiếng, tựa như chết lặng tại chỗ.

Tâm can anh nhộn nhạo vô cùng khó chịu.

Cái cảm giác này thật sự là tức tối.

Thật sự thì cuối cùng cô đã bị hắn ta đối xử như thế nào mà lại có thể đến nông nỗi này, đến nỗi phát điên phải điều trị tâm lý?
"Trước khi cô ấy điều trị tâm lý thì thế nào?" Anh cũng vẫn muốn biết thêm một ít chuyện để có thể tự mình xâu chuỗi.
"Trước đó?" Trí Đức lưỡng lự, suy nghĩ xem nên và không nên nói những gì.
Nhìn qua người đàn ông bên cạnh, anh thở dài một cái rồi cũng mở miệng: "Trước đó hai tháng, là..

ngay sau khi xảy ra chuyện tồi tệ kia, nó được cấp cứu ở bệnh viện.

Tôi thật sự không dám tin hắn ta đã làm như vậy với con Bé, thật sự không có nhân tính.

Đến độ phải hơn một tuần nó với tỉnh lại.

Thật không thể tưởng tượng..

Trong lúc con Bé còn hôn mê chưa tỉnh, cậu mợ tôi, là ba mẹ con Bé đã muốn đi đòi lại công đạo cho nó, nhưng chỉ là công cốc.

Ha ha ha.."
Anh cất tiếng cười đầy chua xót, ánh mắt chứa vài tia ác độc, giọng nói như nghiến răng nghiến lợi: "Bồi thường sao? Nực cười, ai cần thứ rác rưởi đó chứ! Cứ nghĩ tiền có thể đổi lại cuộc sống an bình của nó như trước kia sao?"
Anh quay sang nhìn Khải Phong: "Cậu có biết vì sao không thể nói rõ gia thế nhà cậu cho gia đình con Bé biết không?"
Khải Phong lắc đầu.

Anh cũng thật sự không hiểu.

Vì sao lại phải giấu diếm? Trước sau gì cũng sẽ rõ ràng mà thôi.
Trí Đức nhếch miệng cười như không cười lên tiếng: "Bởi vì gia đình kẻ đã gây ra bi kịch kia là những người có tiền, có thế lực.

Bọn họ cho rằng, bản thân có gia thế tiền tài thì họ là chủ, xem thường những người không có tài lực, mà ra sức chà đạp.


Cậu cũng đừng hiểu lầm, tôi không nói cậu, tôi biết gia đình cậu không phải hạng người như vậy, nên tôi mới có thể chấp nhận việc cậu theo đuổi con Bé".
Khải Phong trầm ngâm nhìn Trí Đức.

Anh hiểu lời Trí Đức nói, bởi đa phần những người có gia thế, họ luôn xem thường những người thấp kém hơn, luôn dùng thân phận, tiền tài mà cưỡi lên đầu kẻ khác.
Nhưng mà, gia đình anh, hơn nữa là bản thân anh chưa từng làm chuyện như vậy.

Có thể nói, anh có khả năng hô mưa gọi gió ở đất Mỹ này, nhưng anh chỉ áp dụng trong công việc, chưa từng sử dụng nó để chèn ép người khác.

Mà anh, cũng khinh thường những kẻ như vậy.
Anh cố gắng gán ghép một mớ bòng bong trong đầu, tự mình đưa ra những khả năng có thể.
Phản bội? Là hắn ta có người khác sao, bắt cá hai tay sao? Cũng không đến nỗi khổ sở như vậy! Nếu vậy chỉ có thể là hắn ta đã làm ra điều gì quá đáng hơn với cô mà thôi!
Cô phải cấp cứu? Vì sao lại phải cấp cứu chứ? Chẳng lẽ cô nghĩ quẩn mà tự tử hay sao? Sẽ là khả năng này sao? Cô là người kiên cường nhưng lại sống quá nội tâm, có khi cũng vì quá uất ức mà tự làm khổ bản thân, điều này cũng có thể đi.
Còn nếu như trường hợp xấu nhất? Hắn ta có thể hay không còn làm ra điều tàn ác hơn, chẳng hạn như khiến cô phải đối mặt với sự ghê tởm của hắn, hoặc là bắt cô phải làm những việc cô không muốn, hoặc là dâng cô cho kẻ khác?
Dâng cô cho kẻ khác? Có thể sao? Anh chợt cảm thấy rùng mình.

Hắn ta thật sự sẽ làm như vậy sao?
Đối với một người làm kinh doanh đặt lợi ích lên hàng đầu, hắn sẽ không từ thủ đoạn mà làm việc đó hay sao?
Thương trường như chiến trường, không có việc gì mà kẻ làm kinh doanh không muốn đạt được bằng bất cứ giá nào, không tiếc hy sinh bản thân, thậm chí người thân bên cạnh cũng không từ.

Mặt trái của cái xã hội này, anh đã nhìn qua, thậm chí nếm thử không ít.
Nếu là như vậy, có thể hay không cô đã bị lợi dụng làm công cụ cho hắn, để rồi cô bị chà đạp, bị làm nhục hoặc có thể hay không cô bị chính cái tên nhẫn tâm đó làm hại, thậm chí là cưỡng bức?
Cưỡng bức sao? Nghĩ đến hai chữ này khiến chính bản thân anh cũng cảm thấy sợ hãi, cảm thấy ghê tởm.

Sẽ không phải là nguyên nhân này đi.

Sẽ không! Hắn ta sẽ không làm ra cái chuyện đáng khinh bỉ đó chứ?
Anh cố gắng bình tĩnh, tự trấn an bản thân.

Đưa tay lên day day mi tâm.

Trong đầu hỗn loạn một mảng.


Có bao nhiêu khả năng anh đều đã nghĩ đến.

Thật sự là khả năng xấu nhất hay sao? Nên cô mới trở nên khổ sở như vậy, cũng là trở thành bà mẹ đơn thân hay sao?
Ngẩng đầu lên nhìn trời, anh than thầm: Diễm Linh à, em thật sự chịu khổ rồi!
Nhìn sắc mặt khó coi của người đàn ông đứng bên cạnh, Trí Đức cũng cảm thấy bất an, chính anh cũng không biết tại sao mình lại có cảm giác này, giống như mình sẽ gián tiếp gây nên một cuộc sóng gió đầy máu tanh không hề báo trước.
Trí Đức cảm thấy rùng mình vì cái suy nghĩ kinh khủng của bản thân.

Cậu ta sẽ không làm ra điều gì tồi tệ đi?
Sau khi tĩnh tâm lại, Trí Đức bình thản lên tiếng: "Tôi không thể nói rõ ràng mọi chuyện với cậu.

Những gì có thể nói tôi đều đã nói.

Còn lại, nếu cậu muốn biết, chỉ có thể đi hỏi con Bé!"
Nhìn qua Khải Phong, thấy sắc mặt cậu ta có vẻ hòa hoãn hơn, anh nói tiếp: "Khải Phong, con Bé đã phải chịu tổn thương giày vò đến mức đó, nên có lẽ đã tạo thành bóng ma tâm lý, sâu trong tiềm thức nó chẳng còn tin tưởng vào tình yêu nữa rồi.

Vì vậy, tôi thật sự không muốn lại nhìn thấy nó của bốn năm trước cậu hiểu không? Tính tình nó thiện lương, khi nó bình ổn trở lại, ba mẹ nó lại thêm một lần muốn giúp nó lấy lại công đạo.

Cậu biết nó nói gì không?"
Anh nhìn Khải Phong mỉm cười: "Con Bé nói là, bỏ qua đi, chỉ cần hắn ta đừng xuất hiện trước mặt nó là được.

Ấy vậy mà hắn ta còn mặt dày mày dạn đến cầu xin nó tha thứ, muốn cưới nó để bù đắp.

Thật nực cười.

Tôi không thể tin được trên đời này lại có loại người như vậy.

Vất vả lắm con Bé mới có thể an ổn như bây giờ, tôi không mong nó buồn bã đau khổ nữa, nó đã khổ tâm lắm rồi, nó xứng đáng có được cuộc sống tốt hơn! Bởi vì có thể nó sẽ!"
Nói đến đây, Trí Đức lặng thinh không nói thêm lời nào nữa.


Anh đưa tay day day hai bên thái dương.

Những lời tiếp theo, có nên nói nữa hay không? Con Bé đã nói chuyện này với cậu ta chưa?
"Sẽ thế nào?" Khải Phong tỏ vẻ bất an.
"Tôi muốn hỏi cậu một việc, nhưng nếu cậu không muốn nói, tôi cũng sẽ không hỏi tới cùng!" Trí Đức tỏ ra do dự.
Khải Phong gật đầu: "Anh muốn biết chuyện gì?"
"Về.." Trí Đức vẫn có chút ấp úng.

"Bức thư kia.

Con Bé đã nói gì với cậu? Có thể cho tôi biết hay không?"
Nhớ lại bức thư kia, Khải Phong mi tâm nhíu chặt.

Có vẻ như không khớp với những gì Trí Đức nói.

Là có uẩn khúc gì chăng? Trí Đức không có lý do gì phải bịa chuyện, như vậy, khả năng chỉ có thể là cô cố tình gạt anh để anh buông bỏ.

Rốt cuộc là sao, vì sao lại phải như vậy?
"Không thể cho tôi biết sao?"
Khải Phong lắc đầu: "Không phải vậy.

Tôi chỉ là đang suy nghĩ một chút.

Bởi vì những điều anh vừa nói với tôi cùng nội dung bức thư kia có cái giống nhau, lại có cái hoàn toàn trái ngược, khiến tôi cực kì mâu thuẫn".
Trí Đức giật giật khoé mi, có vẻ như ngạc nhiên.

Bởi bức thư kia anh không biết nội dung, con Bé đã viết những gì mà đến nỗi cậu ta lại sa đọa như vậy?
"Là như vậy sao?" Trí Đức hỏi lại.

"Có thể cho tôi biết hay không?"
"Cô ấy nói, trước đây cô ấy là..".
Khải Phong có vẻ lưỡng lự khó nói.

Bởi vì những ngôn từ này mà gán ghép trên cô, anh thấy thật không thể chấp nhận.

Cô thật sự không nên nói bản thân mình như vậy.
Nhìn vẻ mặt cứng nhắc cùng điệu bộ ngập ngừng kia, Trí Đức cũng phần nào đoán ra.


Là vì anh đã quá hiểu đứa em gái của mình, nên có lẽ, những lời lẽ tệ hại mà con Bé có thể nghĩ ra về bản thân nó, chắc nó cũng đã viết ra không chừa, với mục đích muốn cậu ta có cái nhìn không tốt về nó, sẽ có thể buông bỏ nó, còn sự thật thì..

E rằng nó sẽ không dễ dàng nói ra được, nếu không nó sẽ không lựa chọn rời đi.
Haizzz..

Bé ơi là Bé, em thật sự là quá cố chấp mà!
"Được rồi, cậu không cần nói nữa!" Anh không cố đào sâu thêm nữa.

"Vậy cậu có tin hay không?"
Khải Phong nhìn Trí Đức lắc đầu: "Tất nhiên tôi không tin, cô ấy không phải là người như vậy.

Trong lòng tôi cô ấy là thiên sứ thuần khiết, là một người vô cùng thiện lương, đáng được nâng niu trên tay, đáng được mọi người hết lòng yêu thương!"
Khải Phong nâng mắt nhìn Trí Đức lộ rõ vẻ kiên quyết: "Tôi đã từng nói với anh, tôi không quan tâm đến quá khứ của cô ấy, cho dù trước đây cô ấy quen ai, tình cảm yêu đương thế nào, hoặc thậm chí đã từng quan hệ với ai, đối với tôi chẳng là gì cả, tôi chỉ biết cô ấy của hiện tại.

Tôi yêu cô ấy! Bây giờ biết cô ấy bị tổn thương sâu sắc như vậy, tôi lại càng yêu cô ấy, cũng hiểu vì sao cô ấy từ chối tôi.

Cho nên không có lý do gì tôi lại phải từ bỏ tình yêu này.

Còn có, tôi có thể lấy danh dự ra bảo đảm, tôi sẽ không bao giờ khiến cô ấy chịu thêm thương tổn nào nữa, chỉ mang đến sự bình yên hạnh phúc mà thôi".
Anh nhìn Trí Đức lộ rõ vẻ kiên quyết: "Trí Đức, mong anh tin tưởng tôi, cũng xin anh giúp tôi, cũng là giúp cho cô ấy, cô ấy xứng đáng có được cuộc sống vô ưu vô lo, hạnh phúc viên mãn!"
Trí Đức trong lòng tựa như trút đuợc tảng đá lớn, anh mỉm cười gật đầu: "Nếu tôi không tin tưởng cậu, tôi đã không nói cho cậu biết những điều này!"
Khải Phong cũng nở được nụ cười đầu tiên trong ngày, anh khẽ nhếch miệng gật đầu thay cho lời cảm ơn.
"Quyết định khi nào đi tìm nó?"
"Sau khi giải quyết xong công việc dang dở sẽ lập tức đi!" Khải Phong trả lời dứt khoát.
Trí Đức gật đầu: "Được, tôi giúp cậu sắp xếp.

Với một điều kiện!"
"Điều kiện gì?" Khải Phong nhíu mày.
"Cậu về một mình, không cho người sắp xếp bất cứ việc gì từ ăn, ở, đi lại.

Tốt nhất là, cư xử như một người bình thường, không gia thế, không tài lực, được chứ?" Trí Đức nhếch miệng cười.
"Điều này!" Khải Phong tỏ vẻ không hiểu.
"Cậu yên tâm, tôi sẽ sắp xếp cho cậu, sẽ chỉ có lợi cho cậu mà thôi.

Nhớ, đừng làm tôi thất vọng là được!".