Tiên Nghịch

Chương 209: Dừng tay




Một hơi thở mỏng manh từ trên mặt đất tản ra. Bất chợt, từ trong bãi nước đỏ như máu, một gốc cây lại mọc lên. Lúc này, kích thước của nó lại cao hơn, những cái lá lại càng đẹp hơn trước.
 
Trong lòng Vương Lâm trở nên nặng nề. Hắn vẫy tay phải một cái, phi kiếm liền bay lại. Nhưng sau khi qua lại, ánh sáng trên phi kiếm trở nên mờ nhạt, ngay cả linh tính cũng giảm xuống.
 
Hai tay Vương Lâm bắt quyết, nhất thời một ngọn quái phong nổi lên, xoay quanh phi kiếm mọt vòng. Sau khi thổi bay tất cả những chất dính bên ngoài, phi kiếm mới trở lại như lúc ban đầu.
 
Sau khi nhìn qua một chút, Vương Lâm liền thu hồi phi kiếm, nhìn đám thực vật rậm rạp dưới chân. Hắn vỗ túi trữ vật, xuất ra Cấm phiên. Hai tay run lên một cái, cấm phiên lập tức khuếch đại trùm xuống mặt đất.
 
Chín mươi tám đạo cấm khí giống như chín mươi tám con rồng đen đang gầm rống điên cuồng lao xuống truyền tống trận. Khi xuống đến nơi chúng lập tức xoay quanh. Mỗi một vòng, vô số thực vật liền bị tiêu diệt, phun ra cực nhiều chất lỏng màu đỏ.
 
Hai tay Vương Lâm nhanh chóng đánh ra vài đạo pháp quyết. Hắn quát khẽ một tiếng:
 
- Khai!
 
Nhất thời, bãi chất lỏng màu đỏ trên mặt đất như bị một bàn tay to đẩy sang hai bên. Cuối cùng thì chúng cũng bị tách ra khỏi truyền tống trận.
 
Vương Lâm chẳng hề do dự, hạ xuống. Ngay lập tức hắn lấy ngọc giản ra, căn cứ theo những gì trên đó mà khắc lên trận pháp. Sau đó, hắn lại bay lên trời, đồng thời tay phải vẫy nhẹ một cái, thu hồi Cấm Phiên.
 
Sau khi Cấm Phiên trở lại trong tay Vương Lâm, chất lỏng màu đỏ trên mặt đất lại lập tức lan ra. Vố số những loại thực vật cao lớn lại đột nhiên xuất hiện. Lúc này, độ cao của chúng đã đạt tới mấy chục trượng. So với trước gần như tăng gấp ba.
 
Vương Lâm đứng giữa không trung, cầm ngọc giản, ngưng thần quan sát. Một lúc sau, nét mặt hắn lộ vẻ trầm tư, xoay người bỏ đi.
 
Trong khoảng một tháng thời gian di chuyển tới đây, Vương Lâm liền lấy cái ngọc giản đã phải dùng năm viên trung phẩm nội đan để đổi ra mà nghiên cứu. Nguyên lý của Cổ truyền tống trận tuy nói là phức tạp nhưng trước đây Vương Lâm cũng đã nghiên cứu về trận pháp và truyền tống trận. Vì vậy mà bây giờ, hắn cũng chẳng cảm thấy quá khó khăn. Trong đầu hắn chỉ nghĩ làm thế nào mới có thể sửa chữa được truyền tống trận. Sau đó, hắn đã tìm ra được một số biện pháp.
 
Chỉ có điều, với những suy nghĩ của bản thân, Vương Lâm cũng không chắc có thể sửa chữa được thành công hay không. Nhưng lúc này, nếu muốn tìm được một đại sư về cổ truyền tống trận ở Tu Ma hải là điều quá khó khăn. Trừ phi Lục Dục ma quân sống lại. Nếu không, Vương Lâm cũng không biết còn có người nào chuyên nghiên cứu cổ truyền tống trận nữa.
 
Dựa theo những gì mà bản đồ trong ngọc giản miêu tả, Vương Lâm dò xét suốt một vòng lớn. Sau khi mất bảy ngày, hắn mới lại tìm được một cái cổ truyền tống trận. Cái này nằm trong một hạp cốc. Bốn phía tuy có yêu thú, nhưng sau khi bị Văn thú truy quét liền nhanh chóng trở nên vắng lặng.
 
Điều khiến cho Vương Lâm cảm thấy kinh ngạc chính là cái cổ truyền tống trận vẫn còn nguyên vẹn. Sau khi nghiên cứu một chút, ánh mắt hắn đột nhiên nhìn chăm chú vào một vị trí.
 
Vị trí của nơi này rõ ràng khác với vị trí của hắn. Sau khi quan sát một chút, Vương Lâm cảm thấy sững sờ. Hắn đã nhận ra, cái truyền tống trận này được một người nào đó sửa chữa. Vị trí của chỗ này hiển nhiên là sau đó đã bố trí thêm .
 
Vương Lâm suy nghĩ một chút nhưng vẫn không thể đoán ra được cuối cùng là người nào đi sửa chữa lại cái trận pháp này. Chẳng lẽ, còn có một người nữa giống hắn cũng muốn truyền tống đi?
 
Một lát sau, Vương Lâm không nói hai lời liền lấy một chút bộ phận. Sau khi suy nghĩ một chút, hắn liền phá hủy toàn bộ trận pháp rồi mới dẫm lên lưng văn thú mà đi.
 
Cứ như vậy, sau nửa tháng, Vương Lâm đã hủy ba cái truyền tống trận. Tuy nhiên lúc này trong lòng hắn giống như có một tảng đá nặng. Trong ba cái truyền tống trận thì có hai cái hoàn toàn nguyện vẹn không hề sứt mẻ. Hơn nữa, sau khi xem xét, hắn phát hiện ra chúng đều được người ta tu bổ.
 
Nếu chỉ có một cái truyền tống trận được sửa chữa thì còn có thể giải thích được là có người rời đi. Nhưng liên tục mấy cái truyền tống trận đều được sửa chữa cẩn thì thì việc này hoàn toàn không bình thường.
 
Trong lòng Vương Lâm chợt nảy sinh dực cảm, Tu Ma hải sắp có chuyện gì đó xảy ra. Chắc chắn là cái truyền tống trận bị đám thực vật bao phủ nên người ta không phát hiện ra. Đồng thời, phương vị truyền tống không đúng. Tóm lại, là có nhiều nguyên nhân mới khiến cho người ta không sửa chữa.
 
Sau khi dừng chân ở mỗi một cái truyền tống trận, Vương Lâm đều lấy đi một số bộ phần rồi phá hủy. Chỉ có làm như vậy thì hắn mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.
 
Tại cổ cái truyền tống trận cuối cùng được tu bổ. Khi Vương Lâm đang chuẩn bị rời khỏi, đột nhiên biến mất. Trong nháy mắt khi hắn biến mất, một thanh phi kiếm đã đâm thẳng vào vị trí của hắn trước đó.
 
Sắc mặt Vương Lâm âm trầm xuất hiện giữa không trung. Hắn nhìn chằm chằm về phía hắc y nhân đằng xa. Lúc trước, thần thức của hắn vẫn luôn tản ra. Nhưng khi đối phương tới cách trăm trượng rồi tế xuất phi kiếm, hắn mới cảm giác được. Chuyện như thế này từ trước đến nay vẫn chưa từng xuất hiện. Phải biết rằng, thần thức của Vương Lâm có thế sánh với tu sĩ Hóa Thần kỳ. Cho dù như vậy mà khi người ta xuất hiện trong phạm vi trăm trượng mới có phản ứng. Nếu là tu sĩ Nguyên Anh kỳ bình thường, chỉ sợ sau khi phi kiếm chui qua người mới biết.
 
Nhưng sau khi quan sát, Vương Lâm liền thấy tu vi của người đó mới chỉ đạt tới Nguyên Anh trung kỳ mà thôi. Chỉ có điều, gã có được thuật ẩn nấp nên mới tránh được thần thức của Vương Lâm.
 
Ánh mắt Vương Lâm thoáng hiện lên sát khí. Đối với kẻ am hiểu thuật ẩn nấp, nếu để chạy thoát thì chắc khác nào Vương Lâm tự dí một con dao vào lưng. Vì vậy mà hắn chẳng hề do dự, cho dù tiêu hao tinh hoa Nguyên Anh cũng phải sử dụng Cực cảnh thần thức.
 
Hắc y nhân độ tuổi trung niên, môi mỏng nhìn không hề có một chút thiện cảm.
 
Sau khi thấy Vương Lâm tránh được cú đánh lén của mình, hắn liền vỗ vào túi trữ vật. Nhất thời từ bên trong bay ra một khối thạch ấn. Sau khi quát khẽ một tiếng, thạch ấn lập tức xoay tròn, càng lúc càng lớn. Cuối cùng hóa thành một ngọn núi nhỏ, đè xuống người Vương Lâm.
 
Chỉ có điều, sau khi thạch ấn chuẩn bị đè xuống, sắc mặt người đó đại biến. Hắn nhìn chằm chằm vào tia chớp màu đỏ trong mắt Vương Lâm rồi xoay người bỏ chạy.
 
Thậm chí ngay cả pháp bảo thạch ấn của mình cũng chẳng thèm để ý. Do không có linh lực cung ứng nên pháp bảo vừa mới xuất hiện liền thu nhỏ biến thành một cái thạch ấn rơi tự trên cao xuống đất.
 
Vương Lâm nhướng mày. Cực cảnh thần thức tản ra. Trong nháy mắt tia chớp màu đỏ liền đuổi theo đối phương. Ánh mắt hắc y nhân chỉ còn có một sự sợ hãi. Hắn cắn răng một cái, ngay khi cực cảnh thần thức vào trong cơ thể liền lập tức tự bạo.
 
Vụ nổ bất chợt khiến cho linh lực ồ ạt phát tán ra xung quanh. Tại nơi viên tu sĩ tự bạo chợt xuất hiện một vết nứt không gian. Nguyên Anh chỉ còn một nửa, hết sức yếu ớt, nhanh chóng lao vào trong vết nứt mà biến mất. Cùng lúc đó, cực cảnh thần thức hóa thành một đạo tia chớp màu đó cũng bám sát ngay sau, chui vào trong vết nứt.
 
Sau vài hơi thở, tia chớp màu đỏ liền xuất hiện chui vào cơ thể Vương Lâm. Sắc mặt Vương Lâm hết sức âm trầm. Mặc dù, người đó ở trong vết nứt không gian đã bị Cực cảnh thần thức giết chết. Nhưng nhìn cảnh tượng vừa rồi, rõ ràng người đó biết Cực cảnh và uy lực của nó. Vì vậy mà tự bạo để mở ra một vết nứt không gian bỏ chạy.
 
Vương Lâm suy nghĩ một chút liền xoay người nhanh chóng bỏ đi. Viên tu sĩ tự bạo nên túi trữ vật của hắn đã bị vỡ vụn. Sau đó mấy ngày, hắn lại trở về chỗ thực vật màu đỏ bao phủ mà sửa chữa truyền tống trận.
 
Trong lúc sửa chữa, cấm phiên luôn được mở sẵn. Chỉ có như vậy mới có thể khiến cho thực vật xung quanh không tiếp tục sinh sôi. Ba ngày sau, cuối cùng thi Vương Lâm cũng sửa chữa xong.
 
Trong ba ngày qua, để sửa chữa truyền tống trận Vương Lâm phải tập trung toàn bộ tinh thần. Sau khi sửa chữa xong, hắn hít một hơi thật sâu ngồi xuống. Tới khi khôi phục lại linh lực, hắn liền xuất từ trong túi trữ vật ra một viên cực phẩm linh thạch, cẩn thận đặt vào vị trí trung tâm của truyền tống trận.
 
Đợi một lúc lâu, truyền tống trận vẫn không hề có một chút phản ứng. Vương Lâm ngẩn người, thay một viên cực phẩm linh thạch khác, nhưng kết quả vẫn như thế.
 
Trong lòng Vương Lâm lại trầm xuống. Tay phải hắn đặt lên trên. Cắn răng một chút, linh lực trong cơ thể liền tràn ra theo từng đường vân của trận pháp mà chảy vào. Dần dần, truyền tống trận có dấu hiệu mở ra. Chỉ có điều, với linh lực toàn thân của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ mà muốn mở ra một cái cổ truyền tống trận là điều hết sức khó khăn.
 
Được một lúc, Vương Lâm liền cảm giác được linh lực trong cơ thể đang sắp biến mất. Hắn vội vã lấy linh dịch trong túi trữ vật , đổ vào miệng rồi tiếp tục duy trì.
 
Một lúc sau, Vương Lâm thu hồi linh lực. Hắn nhấc tay phải lên, khoanh chân ngồi xuống. Sau khoảng hai nén hương, Vương Lâm liền đứng dậy đi tới vị trí phía Đông Bắc của truyền tống trận.
 
Lúc trước Vương Lâm sử dụng linh lực không phải để mở trận pháp mà là để kiểm tra xem trận pháp này có dùng được hay không mà thôi. Sau khi linh lực của hắn chảy tới góc Đông Bắc liền cảm nhận được linh lực ở đó bị tiêu tán. Vì vậy mà hắn biết được vấn đề chính là ở đây.
 
Sau khi sử dụng vô số tài liệu để sửa chữa, Vương Lâm cũng không dừng lại. Hắn thu hồi cấm phiên rồi nhảy lên. Gần đây có một cái truyền tống trận đã bị hắn hủy đi. Vì vậy mà phải đi xa hơn một chút mới có thể tìm được bộ phần thay đổi.
 
Vương Lâm phi hành với tốc độ cực nhanh. Mục tiêu của hắn là cái truyền tống trận cách đó tám ngày. Vào ngày thứ tư, hắn có thể thấy được một cái truyền tống trận mà trước đó bản thây đã hủy đi khoảng bay, tám phần. Hắn vẫn không hề dừng lại, tiếp tục phi hành.
 
Đột nhiên, truyền tống trận chợt phát sáng. Vương Lâm dừng lại ngay lập tức. Hai mắt hắn chớp chớp liên tục. Chỉ thấy từ trong truyền tống trận có chút ánh sáng lóe lên, nhưng cuối cùng do nó bị hỏng quá nặng nên ánh sáng từ từ biến mất.
 
Mãi cho đến khi ánh sáng biến mất toàn bộ Vương Lâm mới thôi không nhìn nữa. Hiển nhiên vừa rồi, truyền tống trận phát sáng là do ở nơi nào đó có người mở ra. Chỉ có điều truyền tống trận nơi đây bị phá hủy nghiêm trọng nên cuối cùng không thể thành công.
 
Cảm giác không ổn trong lòng Vương Lâm lại càng mạnh. Hắn hít một hơi thật sâu, cố không nghĩ tới việc đó. Thực tế thì hắn đã đoán được ra một chút. Chỉ có điều, việc này hắn cũng không thể ngăn cản. Suy nghĩ duy nhất của Vương Lâm lúc này là có thể nhanh chóng tìm được truyền tống trận, lấy được bộ phận kia rồi nhanh chóng sửa chữa trận pháp. Hắn dùng tốc độ nhanh nhất mà đi.
 
Đến ngày thứ tám, hắn đã tới được vị trí có truyền tống trận trên ngọc giản. Thoáng nhìn một cái, Vương Lâm cảm thấy ớn lạnh. Cái truyền tống trận không hề có một chút hư tổn.
 
Hắn chẳng hề do dự, đang định đi tới hủy đi một bộ phận thì đột nhiên trận pháp chợt phát sáng. Một cột sáng xuất hiện trong trận pháp, xuyên thẳng lên tới trời. Cùng lúc đó, một đám người hư ảo từ từ xuất hiện trong vòng sáng. Một luồng sát khí trong nháy mắt từ đám người đó phát ra.
 
Gần như cùng một lúc trận pháp phát sáng, Vương Lâm liền vọt tới ôm lấy số tài liệu ở phía đông bắc của trận pháp. Linh lực trong cơ thể nhanh chóng lưu chuyển,.
 
Trong nháy mắt khi hắn chuẩn bị nhổ số tài liệu đó lên, những tiếng hò hét phẫn nộ từ trong đám người vọng ra:
 
- Dừng tay.
 
Vương Lâm chẳng những không dừng tay mà còn dồn thêm sức. Một tiếng động vang lên, chút tài liệu đó bị rút ra khỏi trận pháp. Sau đó, hắn lạnh lùng nhìn vòng sáng đang dần biến mất cùng với đám người. Trong lòng hắn thầm cười lạnh. Nếu thực sự dừng tay chỉ sợ những người đó vừa ra liền giết mình diệt khẩu. Có thể xâm nhập để động tới các thế lực ở Tu Ma hải nếu không có tu vi Hóa Thần kỳ thì đừng có mà mơ.
 
Ngay lúc này, phần lớn cổ truyền tổng trận liền phát sáng. Trong số các truyền tống trận cũng không phải đều có Hắc y nhân thủ hộ. Chỉ tại một số truyền tống trận quan trọng mới có mà thôi. Tất cả lúc này cùng thống nhất mở ra. Vô số tu sĩ bất chợt từ trong các cổ truyền tống trận xuất hiện.
 
Về phần truyền tống trận chỗ Vương Lâm, vốn gần đó có một Hắc y nhân thủ hộc. Nhưng người này đã bị chết rồi mà thôi.
 
Vào thời điểm này, toàn bộ Tu Ma hải đại loạn. Bốn tứ cấp tu chân quốc phối hợp hành động. Mấy vạn tu sĩ liên tục từ bốn nước truyền tống tới Tu Ma hải. Một trận đại chiến đã nổ ra.
 
Chín trăm chín mươi chính ngôi thành trong TU Ma hải nhất thời chìm trong gió tanh mưa máu.
 
Tất cả những việc này, sau khi Vương Lâm phát hiện ra cổ truyền tống trận được sửa chữa cùng với Hắc y nhân, hắn liền đoán ra được tám chín phần. Nhất là sau khi từ trong truyền tống trận xuất hiện những người đó càng khẳng định suy nghĩ của hắn.
 
Phải mau chóng rời khỏi Tu Ma hải. Tốc độ của Vương Lâm tăng nhanh, một tay sờ sờ vào túi trữ vật có chứa chút tài liệu mà hít sâu một hơi.
 
Mấy ngày sau, Vương Lâm về tới truyền tống trận. Sau khi sắp xếp tài liệu xong, hắn đảo mắt nhìn bốn phía rồi lấy cực phẩm linh thạch đặt vào bên trong.
 
Một vầng ánh sáng lóe lên. Cuối cùng thì trận pháp cũng mở ra. Trong nháy mắt, Vương Lâm đánh ra một đạo pháp quyết vào cấm phiên. Nhất thời, chín mươi tám con rồng cấm khí lại xuất hiện một lần nữa. Sau khi gầm rít, xoay tròn một vòng, thực vật bốn phía lại bị phá hủy, mặt đất đầy thứ chất lỏng màu đỏ.
 
Lúc này, trận pháp đã mở ra toàn bộ. Thân thể Vương Lâm dần dần mơ hồ. Trước khi hoàn toàn biến mất, hắn vẫy tay một cái, thu hồi cấm phiên rồi biến mất.
 
Ngay sau khi hắn biến mất, chất lỏng đỏ như máu lập tức bao phủ trận pháp. Ngay sau đó, vô số loại thực vật nhanh chóng mọc lên cao tới mấy chục trượng. Truyện tống trận có những tiếng động vang lên, cuối cùng vỡ vụn.
 
Lúc này, cho dù là có bản đồ cũng khó mà nhận ra nơi đây trước kia lại có truyền tống trận.