Tiên Nghịch

Chương 991: Sơn băng 




Trong khi đang đi tới, Hư Không Tử quay ngoắt người, tay phải bấm quyết, đang muốn thi triển thần thông thì vào lúc này, đôi môi của Thiên Vận Tử khẽ nhúc nhích, lập tức thần thông mà Hư Không Tử đang sắp thi triển bỗng nhiên dừng lại, coi như bị một lực lượng vô hình đem nó cắt đứt!
 
Nháy mắt sắc mặt của Hư Không Tử đại biến. Ngay tại chốc lát này, Chu Dật biến thành kiếm quang xé gió xuyên qua hỏa diễm, bay thẳng về phía Hư Không Tử. Tốc độ này quá nhanh, lóe lên đã tới trước ngực hắn.
 
Một tiếng nổ ầm vang lên ở bên trong đại điện. Hư Không Tử phun ra một ngụm máu tươi, cả người lùi lại mấy bước. Sau khi dừng trên mặt đất, lập tức chỗ hắn đặt chân chợt truyền ra tiếng răng rắc, lập tức sụp đổ hóa thành những mảnh vụn.
 
Kiếm quang kia tiêu tan, lần nữa hóa thành bộ dáng của Chu Dật. Sắc mặt của Chu Dật tái nhợt, toàn thân gần như trong suốt. Đại lượng linh khí từ trong cơ thể tiêu tan, thân thể dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến thành hư vô. Hiển nhiên một kích khiến Hư Không Tử bị thương này cũng khiến Chu Dật hao tổn rất lớn!
 
Trong lui về phía sau đến bên cạnh hai người Vương Nguy và Hồ Quyên, Chu Dật truyền âm cho Vương Lâm nói:
 
- Vương Lâm, một kiếm kia ta không giết được hắn nhưng dẫn phát thương thế trước đây của hắn khiến hắn càng thêm trọng thương!
 
Nói xong Chu Dật khoanh chân ngồi xuống bên cạnh, nhanh chóng hồi phục linh lực, lại không biết từ chỗ nào hắn xuất ra đan dược nuốt vào. Đan dược này chuyên dành cho linh thể, cũng chưa thành viên mà là một túi tròn có linh khí lưu động bao quanh!
 
Sắc mặt của Hư Không Tử không còn chút huyết sắc nào. Thương thế trong cơ thể vốn rất nghiêm trọng, một đường đi tới luôn phải áp chế nó khiến không biến chuyển tồi tệ hơn nhưng dưới một kích của Chu Dật thì khiến thương thế bùng nổ, tu vi lại rơi xuống. Tuy còn chưa tới Toái Niết sơ kỳ nhưng nếu cứ tiếp tục thế này thì cũng không bao lâu nữa!
 
Lúc này đây, kẻ có tu vi cao thâm như hắn không ngờ lần đầu tiên cảm nhận được sự rét lạnh, trở nên run rẩy. Hư Không Tử lại lùi thêm vài bươc, tay phải bấm quyết liên tiếp điểm lên người người mới miễn cưỡng áp chế được thương thế. Chẳng qua một phen hành động nãy cũng khiến hắn lập tức lần nữa phun ra máu tươi! Mang theo vẻ dữ tợn tàn khốc, hắn không nhìn về phía Vương Lâm và Chu Dật mà nhìn chằm chằm thẳng vào Thiên Vận Tử.
 
Thần sắc của Thiên Vận Tử vẫn như thường, đối với ánh mắt của Hư Không Tử cũng coi như không, bình thản nói:
 
- Hư Không Tử đạo hữu, như ngươi hiện tại thì mới khiến lão phu có gan mà tương trợ!
 
Nói xong Thiên Vận Tử nhìn về phía Vương Nguy và Hồ Quyên, ôm quyền cười nói:
 
- Mong rằng Vân Tiên đạo lữ bán cho lão phu một cái nhân tình! Hôm nay tất cả tư thù ân oán hãy coi như vỏ qua, vẫn là sớm tiến vào tầng tiếp theo thì hơn. Có được không?
 
Thần sắc của Lăng Thiên Hầu âm trầm. Mới vừa rồi Thiên Vận Tử âm thầm ra tay, hắn sao lại không nhìn ra được. Lúc này đây hắn đứng bên cạnh Hư Không Tử, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía đám người Vương Lâm!
 
Còn có lão già mang hồ lô kia cũng trầm ngâm, lạnh lùng nhìn mọi người! Nhưng vị trí hắn đứng cũng đã biểu lộ rằng hắn đứng về phía Thiên Vận Tử và Hư Không Tử!
 
Cùng lúc đó, ngồi ở xa xa một chữ cũng không nói, phấn y nữ tử Côn Hư Thánh nữ đứng lên, nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Hư Không Tử, mỹ mâu đảo qua, cuối cùng dừng lại trên người Vương Lâm, hạ giọng nói:
 
- Vương đạo hữu, việc này tạm hoãn lại đi. Đợi các ngươi rời khỏi nơi này, việc giữa các ngươi Côn Hư chi cảnh ta sẽ không tham dự vào!
 
Ngoại trừ người áo đen kia thì gần như đám người đã rõ ràng phân thành hai bên. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, hướng về phía Vương Nguy ôm quyền nói:
 
- Việc này không liên quan tới tại hạ, hết thảy mời tiền bối định đoạt!
 
Vương Nguy đối với việc vừa rồi Vương Lâm ra tay trước tuy có chút không hài lòng nhưng lúc này thấy Vương Lâm rất biết chừng mực thì gật gật đầu, ánh mắt dừng trên đám người Thiên Vận Tử, bình tĩnh nói:
 
- Được, hết thảy tư thù ân oán hãy tạm không đề cập đến! Ba tầng sau cùng này nơi nào cũng chứa đầy nguy hiểm, các vị đạo hữu hãy đừng lưu thủ. Lát nữa truyền tống tiến vào, sẽ gặp nhau ở trung tâm tầng thứ bảy!
 
Chờ cho Vương Nguy nói xong, đám người Thiên Vận Tử mỉm cười gật đầu. Hồ Quyên đứng dậy đi tới hòn đá trước mặt nàng. Nàng đặt tay lên, nhẹ nhàng nhấn xuống một cái. Hòn đá này lập tức phát ra quang mang lóng lánh, mặt đất truyền ra từng trận âm thanh ầm ầm, phảng phất như bị lay động cho chấn động vậy.
 
Trong thời gian ngắn, mặt đất của đại điện này bỗng xuất hiện một cái khe rất lớn, lộ ra bên dưới như một tinh không rực rỡ. Mọi người nơi này lập tức nhảy vào bên trong, lần lượt tiêu biến.
 
Còn Chu Dật thì được Vương Nguy mang theo, bước về phía trước, tiến vào trong truyền tống trận trong tinh không.
 
Tầng thứ bảy của Tiên phủ này hoàn toàn khác sáu tầng trước. Nơi này không có kiến trúc lầu các mà là một mảnh tràn ngập biển lửa, như tự thành một thế giới riêng!
 
Bên trong không gian không lớn này, chính giữa là một ngọn núi lửa đang phun trào. Đại lượng sương đen tràn ngập khắp bốn phía, còn có âm thanh ầm ầm không ngừng vang lên. Thỉnh thoảng lại có một ngọn lửa nồng đậm từ trong ngọn núi lửa phun ra, từ không trung rơi xuống như mưa!
 
Mặt đất cũng như da nứt nẻ, bị phân cách thành vô số mảnh nhỏ, phiêu phù bên trên phiến nham tương. Từng trận hắc khí thỏnh thoảng lại theo nham tương bốc lên, phát ra nhiệt độ cực cao.
 
Mọi người bị truyền tống tới nơi này liền lập tức tự phân khai, dừng ở những vị trí khác nhau. Thân mình Vương Lâm lóe ra, xuất hiện ở nơi này! Nháy mắt khi nhìn rõ xung quanh, chân mày hắn lập tức nhíu lại.
 
- Không đúng!
 
Nơi này và giới thiệu về tầng thứ bảy trong địa đồ ngọc giản thì hoàn toàn khác nhau, căn bản không có điểm nào tương tự! Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ âm trầm, nhìn về phía xa xa. Chỉ thấy ở trên mặt đất ngoài hơn trăm trượng, Hồ Quyên kinh ngạc nhìn bốn phía, trong mắt đồng dạng cũng có vẻ nghi hoặc! Khi Vương Lâm nhìn hướng về phía nàng cũng là lúc nàng nhìn lại. Nàng đã sớm đoán có lẽ Vương Lâm đã có cơ duyên nào đó, đối với Tiên phủ này rất hiểu biết! Lúc này nhìn thấy vẻ nghi hoặc trong mắt Vương Lâm, trên mặt nàng cũng hiện lên vẻ cười khổ, lắc lắc đầu.
 
Vương Lâm thu hồi ánh mắt. Nhìn thần sắc của Hồ Quyên không giống như đang giả bộ, hiển nhiên đối với biến hóa nơi này, nàng cũng rất mờ mịt!
 
- Nơi đây là một mảnh bằng phẳng, chỉ có một ngọn núi lửa mà thôi. Như vậy thì nhập khẩu tiến vào tầng thứ tám nhất định là ở bên trong ngọn núi lửa này!
 
Thanh âm của Hồ Quyên vang lên, rơi vào trong tai của mỗi một người nơi này!
 
Hư Không Tử đang ở xa xa, sắc mặt tái nhợt. Ngay cả dưới ánh lửa chiếu rọi nơi này mà vẫn như cũ, không có nửa điểm hồng nhuận! Tay phải hắn đỡ ở ngực, từng trần đau nhức thỉnh thoảng lại truyền đến. Ngoài ra trên miệng vết thương lại có một loại kiếm khí quỷ dị, thủy chung khiến cho miệng vết thương không thể hoàn toàn khép lại.
 
- Thiên Vận Tử, Vương Lâm, còn có Kiếm linh kia, mói thù này lão phu nhớ kỹ, nếu không báo đáp gấp chục gấp trăm lần, lão phu tuyệt không cam lòng!
 
Sắc mặt hắn âm trầm nhìn về bốn phía!
 
- Khốn khiếp! Ngay cả Tiên phủ này cũng gây khó dễ cho lão phu! Nơi đây không ngờ lại tràn đầy hỏa nguyên lực, sợ rằng sẽ thuận lợi cho tiểu tạp chủng kia!
 
Nội tâm Hư Không Tử gào thét, mãi sau mới khôi phục lại, nhưng lập tức tâm thần chấn động, một đầu mồ hôi lạnh úa ra.
 
- Tu vi rơi xuống không ngờ cũng khiến tâm cảnh của ta có biến hóa, sao lại dễ dàng tức giận như thế!
 
Hư Không Tử thở sâu, áp chế nỗi bực bội trong lòng, cưỡng ép bản thân bình tĩnh trở lại! Vương Nguy tiến về phía trước một bước, đi tới bên cạnh Hồ Quyên. Hai người hóa thành hai đạo trường hồng, là người đầu tiến bay thẳng về phía ngọn núi lửa ở trước mặt! Lúc này đám người Thiên Vận Tử cũng đều động thân, đi hướng ngọn núi lửa kia.
 
Thôn cô mỹ phụ, Hồ lô lão già và người áo đen đồng thời bay lên. Hư Không Tử lạnh lùng nhìn về phía Vương Lâm, đồng dạng bay đi.
 
Vương Lâm không nhanh không chậm tiến bước về trước, đạp lên hư không chậm rãi đi tới. Hắn tự biết tu vi không thể so với nhưng lão quái đi trước, tự nhiên sẽ không xung phong đi đầu, nên chậm rãi mà đi.
 
Xa xa, cũng có người đồng dạng chậm rãi đi tới. Người này chính là phấn y nữ tử Côn Hư Thánh nữ. Đôi mỹ mục của nàng nhìn về phía Vương Lâm, bước chân chậm lại như đang chờ đợi hắn.
 
Thần sắc của Vương Lâm lạnh như băng, nhìn thấy phấn y nữ tử dừng chân thì từ bên cạnh vượt qua, rất nhanh tránh xa, không muốn dây dưa với người này, dần dần tiến gần tới ngọn núi lửa trước mặt!
 
Phấn y nữ tử thấy Vương Lâm vòng qua thì hừ nhẹ một tiếng, cũng không thèm để ý tới nữa, thân mình hóa thành một đạo trường hồng, bay nhanh về phía ngọn núi lửa.
 
Thấy phấn y nữ tử rời đi, hai mắt Vương Lâm như lóe lên quang mang kỳ dị. Tuy nói nơi này so với giới thiệu trên địa đồ ngọc giản có sự khác biệt nhưng trên đường tiến tới, Vương Lâm lại từ mặt đất nứt nử này nhìn thấy được một chút dấu vết còn sót lại của Tiên ngọc.
 
Rất hiển nhiên, vô số năm trước nơi này đúng là tầng thứ bảy của Tiên phủ. Chỉ là vì xuất hiện một biến cố nào đó không ngờ mà khiến cho nơi này hóa thành một đống hoang tàn trong biển lửa!
 
Nhìn ngọn núi lửa cao ngất trong mây kia, Vương Lâm nhắm hai mắt lại, thần thức tràn ra. Một lúc sau hắn mở to hai mắt, càng thêm xác định với phán đoán của mình.
 
Ngọn núi lửa này tuyệt đối không phải tự nhiên xuất hiện mà là bị người ta dùng thần thông chuyển tới, sau đó đặt ở nơi này. Càng tới gần, ý niệm này càng được chứng thực. Tại chân ngọn núi lửa này, Vương Lâm rõ ràng nhìn ra đá và kết cấu của mặt đất nơi này hoàn toàn khác biệt.
 
- Như vậy thì những người khác cũng đã nhìn ra sự cổ quái của ngọn núi lửa này!
 
Vương Lâm đứng dưới chân núi, không nóng nảy đi lên mà khoanh chân ngồi xuống. Ánh mắt hắn lóe lên nhìn về bốn phía, cuối cùng dừng lại ở một cái khe tràn ra nham tương bên cạnh. Nhiệt độ cực cao từ bên trong tan ra nhưng cũng không khiến cho Vương Lâm có chút gì không thích mà ngược lại càng khiến hắn cảm thấy cực kỳ thoải mái. Thâm chí nguyên lực trong cơ thể dường như cũng như sống lại.
 
- Biến cố nơi này đối với ta mà nói cũng là có cái lợi khác!
 
Tay phải Vương Lâm buông xuống, tiến nhập vào trong dung nham. Lập tức hắn cảm nhận được một cỗ hỏa nguyên lực tràn ngập, dường như vô biên vô tận!
 
Tay phải của hắn vẫn để trong nham tương. Đối với hắn mà nói thì nhiệt độ cực cao bên trong lại rất là thoải mái. Tâm thần hắn khẽ động, nguyên lực trong cơ thể bỗng nhiên vận chuyển, tự hành tuần hoàn, trở thành một cơn lốc xoáy trong cơ thể. Cơn lốc xoáy này xoay tròn, lập tức từ trong cơ thể Vương Lâm truyền ra từng trận lực hút. Lấy tay phải của hắn làm cầu, hỏa nguyên lực ở trung dung nham lập tức vân dũng chuyển động, không ngờ theo tay phải Vương Lâm chậm rãi bị hút vào trong cơ thể hắn - Sáu đại thần thông của Tiên Đế Bạch Phàm thì thần thông thứ ba ta đã học được nhưng dựa vào lời của sư huynh Thanh Thủy nói thì ba thức sau mới chính là chỗ tinh diệu. Trong đó thức đầu tiên trong ba thức sau đó là Sơn Băng! Tại Sát Vực Giới, ta từng nhìn thấy sư huynh thi triển ra, rất giống với ngọn núi lửa bùng nổ… Vương Lâm vừa suy nghĩ vừa hấp thu hỏa nguyên lực, đồng thời nhìn về phía ngọn núi lửa vô biên trước mắt.
 
Bên phải Vương Lâm, người áo đen có ẩn tàng hắc long ấn ký cũng không tiến vào ngọn núi lửa mà khoanh chân ngồi xuống, tay trái cũng nhúng vào bên trong dung nham. Hắn cũng giống như Vương Lâm, đang hấp thu hỏa nguyên lực ở trong nham tương này. Ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại nhìn về phía Vương Lâm, trong mắt hiện lên vẻ kiêng kỵ và bất thiện!
 
- Hỏa Chu Tước… Nếu là có thể cắn nuốt thêm Hỏa Chu Tước thì Viêm long của ta có thể thức tỉnh lần thứ hai hay không?!
 
Trong khi đó, theo Vương Lâm không ngừng hấp thu, lập tức có đại lượng hỏa nguyên lực như những dòng nước, lần lượt dũng mãnh tiến vào bên trong cơ thể hắn, vờn quanh nguyên thần, làm dịu đi nguyên thần khi mà đã thích ứng được với hỏa nguyên lực này.
 
Một loại cảm giác cực kỳ thoải mái đang xuất hiện trên tâm thần Vương Lâm. Trước đó trong tầng thứ sáu, dù nói hắn đã ăn vào rất nhiều đan dược, thương thế cũng đã khôi phục nhưng thủy chung vẫn không thể hoàn toàn hồi phục như ban đầu. Lúc này đâu, theo việc không ngừng hấp thu hỏa nguyên lực, thương thế Vương Lâm lại dần hồi phục thêm nữa!
 
Tuy chỉ thong thả nhưng cũng khiến Vương Lâm nhìn thấy hy vọng!
 
Chỉ có điều lúc này đại đa số mọi người cũng đã tiến nhập vào bên trong ngọn núi lửa. Đáy lòng Vương Lâm than thầm.Trong một tháng chữa thương ở tầng thứ sáu, hắn đã từng hỏi qua Vương Nguy về phương pháp phá giải độc dược Dục tiên dục tử.
 
Chỉ có điều, năm đó ở Tiên giới, hai người Vương Nguy và Hồ Quyên cũng rất ít khi tiếp xúc với độc dược, cũng có nghe qua độc dược Dục tiên dục tử nhưng chỉ biết đôi chút mà không được cụ thể. Do đó hy vọng cởi bỏ độc tố trên người Tư Đồ Nam cũng chỉ biết đặt lên trên người Tiên Đế Thanh Lâm hoặc Thanh Sương mà thôi.
 
Ở lại tầng thứ bảy này khá lâu, Vương Lâm thở sâu. Trong cơ thể, nguyên lực xoay tròn đã biến thành lốc xoáy, lập tức truyền ra lực hút còn vô biên hơn nữa. Trong thời gian ngắn, sau khi thông qua cánh tay phải hấp thu đôi chút hỏa nguyên lực, Vương Lâm rút tay ra, đứng dậy, lao thẳng về nhập khẩu nơi đỉnh ngọn núi lửa.
 
Nháy mắt khi Vương Lâm đứng lên, người áo đen ở xa xa kia cũng đứng dậy, từ một phương hướng khác tiến lên đỉnh núi.
 
Đối với hắc y nhân này, Vương Lâm đã sớm chú ý tới. Đối phương cũng giống như mình, có thể hấp thu hỏa nguyên lực. Trên mi tâm người này đồng dạng có ấn ký, khiến cho Vương Lâm rất cảnh giác.
 
Tốc độ của Vương Lâm không nhanh, giống như một cơn gió nhẹ thổi bay về phía đỉnh, dần dần tới noi. Đây có một miệng núi lửa rất lớn, từng trận khói đen dày đặc tử bên trong thoát ra, tản về bốn phía, tới tận chân trời.
 
Nơi này cũng cực kỳ nóng bỏng, thậm chí nham thạch gần miệng núi lửa cũng theo thời gian mà bị ăn mòn, tuy chưa sụp đổ nhưng cũng đỏ bừng một mảnh, nhìn rất kinh mắt!
 
Đứng trên một khiến nham thạch màu đỏ hồng bên miệng núi lửa, thần săc Vương Lâm vẫn như thường. Nhiệt độ cực cao nơi này không khiến hắn có chỗ nào không thoải mái cả. Hắn cúi đầu nhìn xuống phía dưới, bên trong đó bị một hỏa hồng bao phủ, khói đen giống như quỷ ảnh mờ ảo, thỉnh thoảng lại theo miệng núi lửa bốc lên.
 
Không chút do dự, Vương Lâm lại bước tới, thân mình như sao bẳng lao thẳng vào bên trong miệng núi lửa. Dọc đường, thần thức Vương Lâm tràn ra xung quanh, lão xuống gần như thẳng tắp. Theo sự tiến nhập của hắn, khói đen lượn lờ bên trong lập tức tiêu tan.
 
Từng trận sóng nhiệt ập vào mặt, đồng thời khi tạt vào người Vương Lâm liền bị toàn bộ lông tóc hắn hấp thu, nhanh chóng tiến vào trong cơ thể, hóa thành một tia nguyên lực, dung nhập vào bên trong viễn xạ.
 
Hai mắt Vương Lâm lóe lên quang mang kỳ dị, tốc độ trầm xuống càng nhanh hơn. Phía sau hăn, người áo đen kia đồng dạng bay xuống nhưng vẫn bảo trì một khoảng cách nhất định đối với Vương Lâm. Hắn cũng không muốn bởi vì khoảng cách gần quá mà khiến Vương Lâm động sát khí.
 
Đối với Vương Lâm, qua thời gian ngắn tiếp xúc và nhìn thấy một màn kia, hắc y nhân này dĩ nhiên biết đối phương không tầm thường mà là loại người sát phạt quyết đoán, tâm ngoan thủ lạt nhưng tâm cơ cũng rất thâm trầm. Ngay cả Hư Không Tử mà vẫn liên tục chịu nhục dưới tay người này, đến nỗi tu vi cũng bị rơi xuống rất nhiều.
 
Nếu đổi lại là người khác ở vào vị trí của Vương Lâm, sợ là rất khó để làm được như hắn, thành thục du tẩu trong rất nhiều cường giả, lại lấy thế đè địch. Lại còn dám công kích Hư Không Tử khiến hắn trong chốc lát đã tiến thoái lưỡng nan.
 
Nghĩ đến đâym sự kiêng kỵ của hắc y nhân đối với Vương Lâm càng sâu. Nhất là khi trong đầu hắn hiện lên một cảnh tượng ở tầng thức nhất, lời nói cuồng ngạo và ánh mắt trước khi đi của Vương Lâm có thể bức lui khí thế của Hư Không Tử, trong ký ức của hắc y nhân này vẫn còn như mới!
 
Hơn nữa ở chỗ này, dù hắn có thể hấp thu hỏa nguyên lực nhưng so với Vương Lâm, thiên hạ đệ nhất Thiết hỏa chi linh Chu Tước, thì vẫn không thể bằng được.
 
- Muốn thôn phệ người này… Rất khó, rất khó!
 
Đáy lòng hắc y nhân này than thầm.
 
Một phen tâm tư phức tạp của hắc y nhân kia, Vương Lâm tự nhiên không thể nào biết được. Lúc này tốc độ của hắn ngày càng nhanh, không ngừng hấp thu sóng nhiệt mạnh mẽ từ phía trước truyền tới Nhiệt độ ẩn chứa trong sóng nhiệt kia đã ngày cảng mạnh, thậm chí ngay cả vách đá nham thạch xung quanh miệng núi lửa đều xuất hiện vô số khe nứt, nhan sắc đã không phải màu đõ thẩm mà đã đen thui, hiển nhiên ẩn chứa hỏa độc càng nhiều.
 
Vách đá núi lửa nơi này không phải bóng loáng mà có nơi nhô ra. Thân mình Vương Lâm nhoáng lên, dừng ở trên một vách đá nhô ra. Trên khối đá này có rất nhiều khe nứt, lại có màu đỏ sậm, từng trận khói đen từ bên trong nổi lên, bay hướng phía trên.
 
Vương Lâm đứng trên khối đá này một lúc, lập tức một tảng đá lớn phía dưới khối đá này vàng lên âm thanh ào ào, bị bóc tách vỡ ra, chìm xuống biển lửa vô tận bên dưới.
 
Khi thân mình Vương Lâm hạ xuống, hắn hút một cái thật mạnh, lập tức sóng nhiệt không ngừng từ bên dưới phun lên lập tức bị hắn đương trường nuốt vào trong miệng.
 
Cảnh tượng này khiến Vương Lâm như đang cắn nuốt biển lửa. Sóng nhiệt như hóa thành thực chất, hình thành ngọn lửa bị Vương Lâm hút vào trong cơ thể. Thân mình Vương Lâm lùi lại phía sau một bước, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ hồng nhuận nhưng đôi mắt lại cực kỳ sáng ngời.
 
Nguyên lực trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, không ngừng tiêu hóa hỏa diễm lực này. Nửa nén hương sau, Vương Lâm ngẩng đầu nhìn thoáng qua phía trên, hừ lạnh một tiếng rồi lại chìm vào bên trong núi lửa.
 
Khi bóng dáng Vương Lâm rời đi không lâu, thân mình của hắc y nhân dừng lại trên một khối đá nhô ra, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ.
 
- Cắn nuốt hỏa viêm lực như thế, người này thật sự là người điên!
 
Hỏa diểm lực là bạo ngược nhất, hắc y nhân này tự vấn chính mình cũng không dám cắn nuốt như thế, chỉ có thể mở ra một đạo mà hấp thu mà thôi.
 
Tốc độ của Vương Lâm càng lúc càng nhanh. Không lâu sau, hắn dần dần đi vào đáy ngọn núi này. Từ xa, xuyên thấu một mảnh sóng nhiệt và sương khói, hắn đã có thể thấy được hết thảy bên dưới.
 
Dưới đáy ngọn núi lửa này toàn bộ đều là dung nham đỏ sậm. Dung nham này tạo thành một biển dung nham. Thỉnh thoảng lại bốc lên một đám bọt khí. Bọt khí này vỡ ra, lập tức lại có một tảng sóng nhiệt từ bên trong tán phát ra, tràn về phía trên.
 
Cũng có khói đen bay lên, dưới sự thúc đẩy của sóng nhiệt này cuối cùng cùng nhau phun trào.
 
Bên trên biển nham tương kia có một tòa cung điện được khảm vào bên trong vách đá núi lửa. Bộ dáng của cung điện này hoàn toàn giống với những tòa cung điện nhập khẩu có sáu tầng trước.
 
Chỉ có điều, trên đại môn của cung điện này, với máu đen như viết nên một văn tự phức tạp như ròng bay phượng múa. Văn tự này thoạt nhìn như một phù văn nhưng nhìn kỹ lại không giống.
 
Xem bộ dáng nó lộ ra một cỗ điên cuồng, ngẫm lại trên từng nét chữ lại như truyền ra từng trận khí thế điên đảo thiên địa, nghịch chuyển Càn Khôn!
 
Khoảnh khắc khi nhìn thấy văn tự này, đồng tử trong hai mắt Vương Lâm co rút lại. Hắn lập tức nhìn ra văn tự này thuộc loại ngôn ngữ của bộ tộc Cổ Thần, cũng chính là văn tự của Cổ Yêu và Cổ Ma.
 
- Ma!
 
Đây là một chữ "Ma"!
 
Lúc này bên ngoài cung điện, đám người Vương Nguy, Hồ Quyên, Cổ Yêu Bối La và đám người Thiên Vận Tử, Hư Không Tử chia làm hai phương đang phiêu phù giữa không trung, nhìn chằm chằm vào đại môn của đại điện.
 
Lăng Thiên Hầu, Hồ lô lão già và Thôn cô mỹ phụ đang thi triển thần thông, không ngừng triển khai công kích đánh vào đại môn của đại điện. Từng trận âm thanh ầm ầm vang lên, nhưng dưới sự trùng kích của sóng nhiệt thì âm thanh vang lên như bị phân cắt thành mảnh nhỏ, không thể truyền đi được xa, cũng không tạo ra hồi âm.
 
Vương Lâm tiến đến lập tức khiến Hư Không Tử ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ ra sát ý nhưng cũng nhanh chóng ẩn nhẫn xuống.
 
Thân mình nhoáng lên, Vương Lâm tới bên cạnh Vương Nguy và Hồ Quyên. Hắn nhìn chằm chằm vào đại môn của cung điện, nhíu mày lại. Lúc này Lăng Thiên Hầu gầm nhẹ, sáu đạo nguyên thần kiếm biến ảo ra, lấy tốc độ cực nhanh ầm ầm đánh vào đại môn. Chữ "Ma" trên cánh cửa lập tức kịch liệt lóe lên nhưng không chút tổn hại.
 
- Phong ấn tiến nhập tầng thứ tám này lão phu không đả khai được!
 
Lăng Thiên Hầu hừ lạnh một tiếng, thối lui ra sau. Còn Thôn cô mỹ phụ và Hồ lô lão già cũng lắc đầu từ bỏ.
 
Vương Nguy và Hồ Quyên cũng nhíu mày, hai người cũng thử qua phong ấn này nhưng cuối cùng cũng không phá vỡ được nó. Còn có phong ấn này thì không thể tiến vào trong cung điện được.
 
Vương Nguy nhìn chằm chằm vào chữ "Ma" ở trên cánh cửa, trong lòng hắn biết rằng với tu vi của mình thì hiển nhiên không nên ra tay trước mặt những lão quái này. Hắn dứt khoát lui lại, khoanh chân ngồi trên một khối đá nhô ra gần đó, nhắm hai mắt lại, bắt đầu thổ nạp. Tuy hắn đả tọa nhưng thần thức vẫn rất cảnh giác.
 
Cách Vương Lâm không xa, trên một khối đá thấp hơn một chút, phấn y nữ tử đang đứng ở đó, bên ngoài thân thể nàng có vô số bông tuyết không ngừng xoay tròn, kháng cự lại nhiệt độ cực cao nơi này. Bị dung nhập rất nhiều bông tuyết tràn ngập này, ngay cả nham thạch dưới chân nàng cũng dường như bị đóng băng.
 
Thời gian chậm rãi trôi qua, hắc y nhân phía sau Vương Lâm cũng đã sớm đến nơi này, cẩn cẩn thận lơ lửng một bên, nhìn chằm chằm vào cung điện, rơi vào trầm ngâm.
 
Chữ "Ma" trên đại môn của cung điện ẩn chứa một phong ấn lực khó có thể tưởng tưởng nổi. Tính cả Vương Nguy, Hồ Quyên, Thiên Vận Tử và Bối La gần như liên tiếp nhau ra tay cuối cùng gần như cả hai bên đều không ngừng công kích, Từng trận âm thanh ầm ầm vang lên, không ngờ phá được sự trùng kích của sóng nhiệt, khiến âm thanh vang lên tạo thành hồi âm bên trong núi lửa này, lập tức khiến cho rất nhiều tảng đá bị bóc tách ra rơi xuống.
 
Thanh âm ầm ầm không ngừng theo những thần thông của mọi người vang lên ngày một lớn. Cuối cùng gần như hình thành một mảnh, dù là bên ngoài ngọn núi cũng có thể nghe thấy ân thanh trầm muộn từ bên trong lan ra.
 
Cuối cùng dưới một kích của Bối La, liên hợp với tất cả thần thông của mọi người lập tức hóa thành một cơn gió lốc quét ngang qua, lao thẳng về phía cung điện. Chỉ nghe một âm thanh long trời lở đất vang lên, toàn bộ ngọn núi lửa cũng như phải run rẩy, dung nham phía dưới như sôi trào, phảng phất như đất rung núi chuyển!
 
Chữ "Ma" cực lớn trên đại điện kia lập tức sụp đổ! Đại môn mở ra nhưng ngay lập tức lại có kinh biến xuất hiện!