Tiến Sĩ Thất Nghiệp

Chương 56




Bị vây bởi bốn bức tường trắng muốt, Lý Nhật Hạ co gối ngồi, thơ thẩn nhìn chằm chằm điện thoại. Gần ba mươi năm trong cuộc đời, trái tim cô chưa bao giờ trãi qua cảm xúc thăng trầm mãnh liệt như hôm nay.

Từ khi bắt đầu nhập ngũ, được khoác lên người bộ quân phục cao quý thì cô đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng hy sinh bất kỳ lúc nào vì tổ quốc, đã biết bao lần đứng trước lằn ranh giữa sự sống và cái chết cô luôn bình tĩnh đối mặt. Thế mà khi cầm trên tay kết quả xét nghiệm máu, Lý Nhật Hạ vẫn không kềm được run rẩy và tuyệt vọng, không phải vì cô sợ chết, mà cô thấy được tràng cảnh trong tương lai của những người nhiễm phải virus Neudiff. Cô không muốn bản thân trở thành một con quái vật gớm ghiếc mất đi lý trí, trong đầu không còn gì khác ngoài sự thèm khác máu tươi và sự giết chóc. Cô càng hy vọng một cái chết anh dũng, oanh liệt thay vì ngồi tuyệt vọng chờ bản thân bị tha hóa.

Cuộc gọi của gia đình trong tình huống nguy cấp này đã thắp lên một tia hy vọng trong lòng Lý Nhật Hạ. Dù chỉ là hy vọng nhỏ nhoi nhưng cô không hề do dự bấu víu vào cọng rơm cứu mạng đó. Đã là con người, ai không tham sống, ai không tiếc rẻ mạng mình, huống chi Bình An đã từng tạo ra nhiều kỳ tích như thế, lại thêm một lần này nữa thì cũng có gì đáng ngạc nhiên.

Ranh giới giữa sự sống và cái chết quá mong manh, Lý Nhật Hạ triệt để lĩnh hội được điều này. Cô mệt mỏi thở dài một hơi, nếu lần này có thể bình an rời khỏi nơi đây, có lẽ cô cũng nên tìm một người để cùng sống an ổn đến cuối đời, giống như Lý Khắc Lập thường nói, nếu đến chết vẫn còn là một con ma trinh nữ thì thật là khó siêu thoát.

Nghĩ đến đây, điện thoại Lý Nhật Hạ đột ngột vang lên, là cuộc gọi đến từ Đỗ Kiến Văn, không biết nghĩ đến điều gì, khóe miệng cô khẽ cong lên, ngón tay nhấn vào nút chấp nhận cuộc gọi.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------

“Có một tin tốt và một tin xấu, anh muốn nghe cái nào trước?” Bình An cầm một tập hồ sơ, đứng tựa lưng vào bàn, thong dong nói.

“Tin xấu trước.” Lý Khắc Lập không do dự chọn.

Nghe thế, Bình An nhướng mày, đưa ngón tay điểm điểm lên gò má của mình ám chỉ. Đến thời khắc nước sôi lửa bỏng này mà cô vẫn còn tâm trạng đùa dai được, Lý Khắc Lập không biết phải nói gì, thở dài hôn thật mạnh lên má của cô.

“Loại virus Nhật Hạ nhiễm phải là loại đã bắt đầu tiến hóa, nếu theo tốc độ này, dự kiến trong vòng sáu tháng chị ấy sẽ triệt để bị thi hóa chứ không phải là hơn một năm như những người kia.”

Lý Khắc Lập tối sầm mặt, tâm trạng có chút nặng nề: “Còn tin tốt?”

“Nghiên cứu của em hơn hai tháng nữa sẽ có kết quả, tình hình rất khả quan. Đương nhiên, nếu Nhật Hạ muốn làm chuột bạch, chị ấy sẽ là người đầu tiên khỏe mạnh bước ra khỏi trung tâm cách ly và có kháng thể với Neudiff.”

Lý Khắc Lập lúc này mới nhẹ nhõm thở một hơi, lại thắc mắc: “Em không thử nghiệm trước trên cơ thể động vật sao?”

Bình An ho một tiếng, đưa tay lên sờ mũi: “Đương … nhiên là phải làm thế.” Lý Khắc Lập không nhắc thì cô đã quên hẳn việc này, nhưng dù sao dược vật là dùng cho người, thử nghiệm trực tiếp lên cơ thể người vẫn hiệu quả hơn chứ. Nhưng vì giữ hình tượng trước mặt Lý Khắc Lập, Bình An liền nuốt suy nghĩ này vào trong bụng, nên nhớ cô bây giờ là bạch liên hoa không nhuốm bụi trần, là đóa hoa khiến bạn trai mình kính ngưỡng.

Trái ngược với tiến độ khả quan của Bình An, đội nghiên cứu được quốc gia thành lập vẫn còn đang vất vả vật lộn với loại virus mới này. Không như Bình An đã có những hiểu biết cơ bản về Neudiff, bọn họ vẫn còn trong giai đoạn mò mẫm tìm hiểu, ngày nghiên cứu ra dược vật ức chế có lẽ vẫn còn xa lắm. Nếu Bình An không dành gần hai mươi năm ăn ngủ với công trình vắc-xin kháng ZB0135 thì có lẽ tiến độ cũng không nhanh chóng được như thế.

Thời gian nặng nề trôi qua, đối với người nhà họ Lý, đây có lẽ là ba tháng dài nhất trong cuộc đời họ. Sau khi nhìn thấy báo cáo virus Neudiff trong cơ thể của ba con chuột bạch cùng hai con khỉ bị thanh trừ, ba mẹ Lý không nhịn được ôm nhau khóc rống, ngay cả ông Hà cũng lén lút vươn tay lau khóe mắt.

Nghiên cứu thành công, Bình An cũng vui mừng không kém, điều này chứng tỏ giả thiết cô để lại cho phòng nghiên cứu trước khi đến thế giới này là hoàn toàn đúng, việc họ không thể hoàn thành là do họ không đủ khả năng, giống như Lý Khắc Lập từng nói, không có cô, họ không làm được gì cả.

Việc tiếp theo mọi người phải đối mặt là nên giải quyết thế nào với thành quả của tổ nghiên cứu, hai tay dâng lên cho quốc gia, để những người tự xưng là nhà khoa học tài giỏi lãnh công đầu? Đương nhiên là không thể. Như thường lệ, Bình An giao quyền xử lý thành quả cho Lý Khắc Lập, cô chỉ cần chú tâm vào nghiên cứu là được, có Lý Khắc Lập trấn trận, chắc chắn không ai có thể cướp công của Bình An. Hơn nữa điều cần kíp nhất chính là sớm chữa khỏi cho Lý Nhật Hạ.

Trong ba tháng qua, cô đã xuất hiện tình trạng mất kiểm soát một lần khi đang gọi video call cùng Đỗ Kiến Văn, rất may mắn nhân viên bệnh viện kịp thời xuất hiện tiêm thuốc an thần vào mới khống chế được tình huống, việc này cũng khiến Đỗ Kiến Văn bị dọa một phen, hỏa tốc tìm đến muốn gây sức ép cho Bình An mau chóng hoàn thành nghiên cứu, rất may mắn là anh đã bị người nhà họ Lý kịp thời ngăn cản.

Ngay ngày hôm sau, Tập đoàn dược phẩm Thiên Nguyên tổ chức buổi họp báo long trọng. Trong buổi họp báo này, Lý Khắc Lập công bố thông tin khiến mọi người phải chấn động: nhân viên của viện nghiên cứu Thiên Nguyên đã ghiên cứu thành công phương pháp tiêu diệt và thanh trừ virus Neudiff trong cơ thể người, hiện tại thành quả nghiên cứu này đang được trình phê duyệt sở hữu trí tuệ. Một lần nữa, cái tên Phan Bình An cùng những đồng đội của cô được xướng lên.

Tin tức này không thể nghi ngờ tạo nên một làn sóng phản ứng dữ dội trong dư luận. Trong khi mọi người đang thấp thỏm sống giữa tin đồn ngày tận thế hàng lâm, virus Neudiff lan tràn biến con người thành quái vật thì cái tên Phan Bình An này lại xuất hiện, mang lại hy vọng cho bọn họ. Mặc dù vẫn có nghi hoặc, không dám tin tưởng, nhưng phần lớn mọi người đều hy vọng những gì Thiên Nguyên công bố là sự thật, không ai tình nguyện cuộc sống của mình bị biến thành địa ngục, ‘The walking dead’ gì gì đó chỉ cần xuất hiện trên màn ảnh rộng là đủ rồi.

Tin tức này không khác nào một cái cát nóng rực lên mặt những vị khoa học gia hàng đầu đang làm việc trong tổ nghiên cứu virus Neudiff của quốc gia, đặc biệt là nhóm người đã gạt bỏ tên Bình An khỏi danh sách, phủ nhận công lao của cô trong việc phát hiện sự tồn tại của Neudiff. Nhưng điều này cũng không thể hoàn toàn trách họ, chỉ trách tuổi tác của Bình An quá không đáng tin, ai có thể ngờ rằng một đứa trẻ chưa tới hai mươi lại có thể làm nên nhiều điều nghịch thiên đến vậy, quả thật nhìn người không thể nhìn vào bề ngoài.

Tình huống bên ngoài quá cấp bách nên đơn trình của Thiên Nguyên rất nhanh được giải quyết. Kết quả nghiên cứu của Bình An được các chuyên gia phân tích và kiểm nghiệm, sau khi xác định nó hoàn toàn có thể thanh trừ và tiêu diệt virus Neudiff trong cơ thể động vật, mọi người mới tiến hành áp dụng nó trên cơ thể người.

Hơn hai tháng nữa trôi qua, sau khi mọi sóng gió đều tạm lắng xuống, Lý Nhật Hạ tay xách hành lý, lành lặn rời khỏi khu cách ly bệnh viện Quân Đội. Bên ngoài bệnh viện, Ông Hà, ba mẹ Lý, Lý Khắc Lập, Bình An cùng gia đình nhà Bác cả, còn có Đỗ Kiến Văn đều đứng ở bên ngoài chào đón.

“Khỏe mạnh là tốt, khỏe mạnh là tốt rồi!” Ông Hà vỗ vai Lý Nhật Hạ, giọt nước mắt già nua không kềm được rơi xuống. Mọi người một phen khóc, một phen cười, thay phiên nhau ngắm nghía Lý Nhật Hạ tựa như lo sợ cô bị mất đi một miếng thịt nào.

Lý Nhật Hạ gạt lệ sung sướng, cầm tay Bình An chân thành nói:“Bình An, cám ơn em, nếu không có em chắc giờ này chị không thể lành lặn ngồi ở nơi này!” Bình An rút tay về, không tránh khỏi có chút ngượng ngùng: “Chị là chị của Khắc Lập, người một nhà cả mà.”

“Đúng vậy, người một nhà, không cần phải khách sáo.” Lý Khắc Lập cười khoác vai Bình An.

Khi về đến nhà, mọi người cùng quây quần quanh bàn trà, không khí vui vẻ, ấm cúng, nào còn một điểm lạnh lùng, hiu quạnh như mấy hôm trước. Ngay cả ông Hà cũng không nhịn được cảm thán: “Như thế này mới là nhà chứ.”

Tâm trạng kích động qua đi, ba Lý lại quan tâm đến công việc của con gái mình: “Phép của con còn bao lâu nữa?”

“Gần một tháng nữa, đầu tháng sau con mới đi làm lại.”

“Con có dự định gì trong tương lai không?”

Lý Nhật Hạ định lên tiếng, nhưng chợt nhớ đến vẫn còn một người ở đây cô liền sửa lời: “Con định xin về quân đoàn 05.” Nói xong đuôi mắt khẽ quét về phía Đỗ Kiến Văn.

Như cô trông đợi, Đỗ Kiến Văn liền mãnh liệt phản ứng: “Đang yên đang lành chạy ra biên giới làm gì? Xém chết một lần chưa đủ, còn muốn chết thêm một lần nữa hả, cô ngại mạng mình lớn quá hả?”

Lý Khắc Lập nhướng mày, có vẻ đến tận bây giờ Lý Nhật Hạ vẫn chưa thu phục được Đỗ Kiến Văn, xem ra sức chiến đấu của cô quá yếu, anh thật không dám nhận cô làm chị ruột của mình, vô cùng mất mặt.

Mẹ Lý cũng phản ứng không kém Đỗ Kiến Văn: “Không được đi, con biết mình bao nhiêu tuổi chưa, gần ba mươi rồi đó, chạy ra ngoài đó rồi bao giờ mới lấy được chồng?”

Lý Nhật Hạ sờ sờ mũi, đồng đội không hiểu ý, thật là khổ tâm: “Con còn chưa tìm được bạn trai nên tranh thủ cho sự nghiệp một chút, khoảng bốn, năm năm thì xin trở lại thành phố.”

“Bốn, năm năm!” Đỗ Kiến Văn trợn trắng mắt.

Lý Khắc Lập lúc này mới chen vào: “Đi cũng tốt, khi trở về không chừng chị đã là Đại tá, lúc đó nhớ cho em út nhờ vả nhé, sự nghiệp vẫn là quan trọng nhất, đừng để chuyện nữ nhi thường tình ảnh hưởng.”

Lý Nhật Hạ trong lòng giơ lên một ngón cái, giỏi lắm, em trai ngoan!

“Khụ…” Ông Hà cũng đằng hắng một tiếng: “Quân đoàn 05 cũng tốt, đi đến đó để tăng thêm lịch duyệt, có lợi cho thăng tiến sau này.” Thăng tiến quan trọng, lập gia đình lại càng quan trọng. Dù rất hy vọng vào Lý Nhật Hạ, nhưng từ trong thâm tâm ông vẫn là một người truyền thống, hy vọng cháu gái mình sớm yên bề gia thất, nhìn cô gần ba mươi tuổi đầu mà vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai thật khiến ông sầu đến bạc tóc.

“Con đã chắc chắn với quyết định này chưa? Có cần ba nói giúp một tiếng không?” Ba Lý cũng tỏ vẻ ủng hộ.

“Để từ từ đã, con muốn suy nghĩ thêm một tháng nữa.” Lý Nhật Hạ nói, thái độ nghiêm túc của cô khiến Đỗ Kiến Văn gấp đến đầu óc quay cuồng.

Mẹ Lý muốn nói thêm gì đó liền bị Ba Lý kéo tay lại, khẽ lắc đầu. Còn Bình An từ đầu chí cuối không tham gia vào câu chuyện, chuyên tâm bóc hạt dẻ ăn. Cho nên mới nói, trong gia đình này, trừ mẹ Lý cùng Bình An, những người còn lại đều quá tâm cơ.