Tiên Sở

Chương 108: Đại nhạn chi minh(P2)




-"Cô cô?"

Sở Dịch kỳ quái,cúi đầu nhìn xuống, Yến Tiểu Tiên trong lòng sóng sáng lay động, dần dần biến thành một khuôn mặt xinh đep yêu mị khác,hắn kinh ngạc, vội thả nàng lại xuống đất.

-"Đại ca!""Sở lang!"

Chưa kịp đứng lên, nhị nhữ đã vui mừng đổ nhào vào lòng hắn, ôm hắn thật chặt.

Mùi hương mềm mai, búi tóc chạm vào cổ buồn buồn,cảm giác lúc đó thật quen thuộc mà ngọt ngào.Cách xa một thời gian, mà hắt tưởng như đời đời kiếp kiếp.

Sở Dịch buồn vui lẫn lộn,chỉ muốn cười thật to,nhưng nước mắt lại ấm áp trào trên gò má.Hắn nói không ra lời, chỉ có thể dùng toàn bộ sức lực của mình, ôm thật chặt hai người vào lòng, vĩnh viễn không rời xa.

Mọi người đứng một bên, kẻ mỉm cười, người kinh bỉ,ghen tị thần tình muôn vẻ.

Đường Mộng Yểu sững người nhìn họ,miệng mỉm cười, vừa hoan hỉ, lại vừa khổ sở.

Cách nàng gần một trượng là Tô Mạn Như kinh mạch vẫn chưa được giải,mềm nhũn ngồi dựa vào tường, lông mày nhíu lại, khuôn mặt đỏ hồng, nhắm mi mắt lại.

Lý Tư Tư kinh hãi giận dữ đan xen, tuyệt vọng, hận thù đều dâng lên trong lòng, đột nhiên cười khanh khách nói:

-"thì ra hai con yêu nữ các ngươi không chết, lại được dấu trong miếu hòa thượng?Chẳng trách ta lật tung cả thành Trường An lên cũng không tìm được các ngươi!"

Yến Tiểu Tiên tâm tình vui vẻ, thè lưỡi, cười khanh khách nói:

-"Giờ mới biết, có phải muộn quá không?Đúng là tam sự hậu gia cát lượng*,đấu không lại một gã thợ giày?"

Nắm lấy cánh tay Sở Dịch,nàng cười hi hi nhìn hắn nói:

-"Đại ca,đêm đó sau khi huynh đi rồi,yêu nữ phái Đinh lục nương dẫn theo mấy tên binh tôm tướng cua* đến bắt bọn muội.May mà Tiêu tỷ tỷ tinh ý,nhìn ra chân nướng của bọn chúng, cả đêm đào thoát khỏi Tề vương phủ..."

Tiêu Vãn Tình nắm lên cánh tay còn lại của Sở Dịch,mỉm cười nói:

-"Bọn thiếp trốn đông trốn tây ở Trường An vài ngày,dò thám tin tức chàng.Sau đó mới phát giác Lý Huyền trở về không phải là chàng, đoán chàng đã trúng kế của con yêu nữ nó,Yến muội muội lo lắng như lửa đốt,không biết khóc bao nhiêu..."

Yến Tiểu Tiên "phì" một tiếng cười nói:

-"Tỷ khóc ít hơn muội sao? Nhân lúc người ta không chú ý lén lau nước mắt bao nhiêu lần rồi?

Thấy bọn nàng không hề để ý đến mọi người xung quanh,biểu lộ chân tình, Sở Dịch càng cảm thấy ngọt ngào cảm động,sau đó hắn không ngại ngùng nữa, ôm hai nàng vào lòng,dịu dàng hôn lên khóe mắt.

Nhị nữ mặt đỏ hồng, cười yêu kiều,trong lòng vui sướng ngọt ngào không tả xiết.

Tiêu Vãn Tình tiếp tục nói:

-"Nhìn thấy Tiên Phật đai hội càng lúc càng đến gần, mà chàng không có tin tức, chúng thiếp nghĩ trước nghĩ sau,cuối cùng quyết định,so với khổ sở chờ đợi,phản khách thành chủ,phản công một kích có phải tốt hơn không.Ngay đêm đó bọn thiếp thâm nhập vào Từ An tự,kể tất cả với Đại Bi phương trượng.

Yến Tiểu Tiên nói:

"Lúc đó bọn muội vốn có ý quyết tử, lòng chỉ nghĩ, không thành công, cũng thành nhân,chỉ muốn cùng bồi táng với đại ca.Cũng may là Đại Bi phương trượng công minh đại nghĩa,cảm thấy sự thể trọng đại, dẫn theo bọn muội đêm đó nhập hoàng cung, khởi tâu cùng Hoàng thượng..."

Lý Tư Tư khanh khách cười lớn nói:

-"Thì ra là như thế! Điện hạ, ngài luôn miệng nói cốt nhục thân tình quan trong hơn tất thảy mọi thứ trên thế gian, không ngờ lại tin lời nói nhảm của hai con yêu nữ đó, mà không tin vào muội tử thân sinh của mình!"

Lý Nguyên tông lắc đầu,trầm giọng nói:

-"Trong những huynh đệ tỷ muội trẫm có,trẫm thương yêu tín nhiệm nhất là ngươi cùng thất đệ.Không ngờ...không ngờ bọn ngươi lại lừa trẫm thâm nhất! Nếu không phải chính mắt trẫm nhìn thấy, chính tai trẫm nge thấy, thực không dám tin tất cả mọi chuyện phát sinh!"

Ngừng một lúc, ngài dõng dạc nói tiếp;

-"Hôm đó trẫm nghe hai vị cô nương nói xong, vốn không muốn tin.Vì thế mới thỉnh Đại Bi phương trượng cùng Cố đạo trưởng bắt Đinh lục nương cùng Lý Mộ Đường đối chất.Không ngờ những gì bọn chúng cung khai, so với hai vị cô nương còn nhiều hơn...!"

Sở Dịch "a" lên một tiếng thầm nghĩ:

-"Không lạ Đinh lục nương không đến phó ước, thì ra đã sớm bị giam trong ngục thất từ lâu rồi."

Đường Nguyên tông lại nói tiếp:

-"Tuy là như thế,nhưng trẫm vẫn không muốn tin,nghe nói Sở công tử cùng Đường tiên tử bị ngươi hại,trốn trên Hoa sơn, trẫm lại thỉnh bọn người Cổ đạo trưởng lên Hoa sơn tìm kiếm, đáng tiếc là không tìm được gì."

"Những ngày đó, trẫm đêm không thể ngủ, lúc nào cũng nghĩ đến việc của ngươi, rất hi vọng những điều bọn hó nói đều là giả,rất hi vọng nhươi vẫn là muội tử đơn thuần hoạt bát của trẫm trước kia...Đáng tiếc,việc không như nguyện ý,ngươi đã không còn là thập cửu muội mà trẫm từng biết nữa rồi!"

Giọng ông càng lúc càng càng thấp xuống thê lương,nói đến đó,nghẹn ngào không thể nói thêm được nữa.

Lý Tư Tư chỉ cười không nói, đôi mắt chứa bao thần sắc phẫn hận, bi thương, thê lương, đau khổ...đan xen,không biết là đang nghĩ gì.

Đại Bi phương trượng than:

-" A di đà phật,Tiên Nghi công chúa, hoàng thượng đối với người đã rất nhân đức, tuy chứng cớ xác thực, nhưng ngài cũng không nhẫn tâm động thủ.Nếu không phải đêm này người tự lộ thân phận, bức "Cửu hồ yêu" hóa thành Yến cô nương,dụ Sở công tử ra, hoàng thượng chỉ sợ đã không hạ nổi quyết tâm."

Tiêu Vãn Tình yêu kiều nói:

-"Đúng thế, ngươi biết trong đám phiên bang sứ giả đó, không thiếu tai mắt của ma môn, vì thế mới cố ý ép cửu vĩ hồ trước mặt bọn chúng diễn màn hí kịch,đem Yến muội muội giả mạo đó giam tại Từ Ân tự, muốn dụ Sở lang tới, rồi lại lấy Sở lang làm mồi, dụ cho đạo phật các phái tàn sát lẫn nhau..."

Yến Tiểu Tiên cười nói:

-"nếu như ta đoán không sai, giờ đây xung quanh Từ Ân tự,chắc đã bố trí đầy yêu nghiệt của Ma môn các phái,muốn nhân lúc đạo phật các phái lưỡng bại câu thương, thu dọn tàn cuộc, cướp đoạt "Hiên Viên lục bảo,nhưng bọn chúng không ngờ răng, đằng sau còn có ngư ông chưa lộ diện là ngươi nữa!"

Tiêu Vãn Tình mỉm cười nói:

-"Đáng tiếc ngươi quên mất, hoàng thượng anh minh thần võ, làm sao dung túng cho ngươi làm loạn,vì thế mới tương kế tựu kế, lừa tai mắt ma môn, ngầm bố trí cạm bẫy, đợi ngươi tự mình chui vào lưới..."

-"Ai,không ngờ ngươi không những là thủy hỏa chi thân, có Ngọc Hành thần kiếm,mà còn có những người hầu trung thành nữa..."

Yến Tiểu Tiên thở dài một hơi,cùng Tiêu Vãn Tình giống như người song ca, tiếp tục nói:

-"Nếu không phải vì muốn bắt được ngươi mà không làm kinh động đến phục binh ma môn ở bên ngoài, thì đấu có ủy khuất đại ca bị kinh động như vậy...í,đúng rồi,ngươi đã tận tâm tận sức tìm ra được Ngọc Hành kiếm, sao không lấy ra đây cho chúng ta đại khai nhãn giới?"

Lý Tư Tư dường như lúc này đã hoàn toàn bình tĩnh lại,yêu kiều cười, bình thản nói;

-"nếu như thủy hỏa thần kiếm thật sự ở trên mình ta, bọn ngươi làm sao bắt được ta?"

Sở Dịch nghe đến đó, cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện.Trong lòng hắn rất khoái, nhịn không được ha ha cười nói:

-"Lý Tư Tư ơi là Lý Tư Tư, ngươi đúng là tự cho mình thông minh, không ngờ mua dây trói mình.Đấy chính là "Trời tác nghiệt,chỉ có thể hận,tự tác nghiệt,không thể sống"!"

Lý Tư Tư hi hi cười nhìn chằm chằm Sở Dịch,dịu dàng nói:

-"Ngốc ạ,ngươi tưởng thế này đã là toàn thắng sao?cuộc chiến giờ mới chỉ bắt đầu thôi."

Sóng mắt lưu chuyển,nàng liếc nhìn ra bầu trời đêm đen ngòm bên ngoài,từ từ nói:

-"Tiểu hồ ly đoán không sai, hiện giờ ma môn các tông các phái đều tiềm phục xung quanh Từ Ân tự,chỉ đợi tín hiệu của ta, lập tức sẽ nhào lên giành phần.Còn nếu như không nhìn thấy tín hiệu của ta,ngươi đoán xem bọn họ sẽ làm gì nào?"

Yến Tiểu Tiên nhếch miệng cười nói:

-"Ngươi cứ yên tâm, ngươi có thể bắt cô cô ta biến hỏa thành hình dạng của ta, không lẽ ta không thể nhờ bà biến thành ngươi sao?Cửu vĩ hồ thiên biến vạn hóa,ngươi đoán xem bọn yêu ma bên ngoài có nhận ra không?

Rồi nàng cố ý hạ thấp giọng, ra vẻ thần mật nói:

-"Còn ngươi á, thôi đành ủy khuất tạm thời giả làm cô cô ta,đợi trong cửu trọng địa lao một đêm,Đến sáng mai có bị thành vật tế lễ hay không, còn phải xem hoàng thượng có niệm tình thủ túc hay không đã!"

Lý Tư Tư thần sắc thoáng biến đổi,kìm không được đưa mắt liếc nhìn Đường Nguyên tông.

Đường Nguyên tông xem như không nhìn thấy, dõng dạc nói:

-"các vị thần tiên bồ tát, trẫm mở "Tiên phật đại hội", vốn là có ý phát dương chính nghĩ, tru diệt tà ma.Bọn yêu ma đó đã dám tới,các vị không cần khách khí với bọn chúng.Vô luận đêm nay cũng được,ngày mai cũng được, đến một giết một, đến hai giết hai,cho đến khi Đại đường khôi phục lại thành một thế giới thanh bình! Công đức của chư vị, trẫm ghi khắc trong tâm, thiên hạ bách tính tất cũng nhớ mãi không quên!"

Quần hùng đồng thanh đáp:

-"Điện hạ khách khí rồi, hàng yêu phục ma vốn là bổn phận của bọn thần,nguyện làm như thế.

Đường Nguyên tông xoay người lại, mục quang lấp lánh nhìn thẳng vào Sở Dịch,mỉm cười nói:

-"Sở công tử, đại kiếp lần này,cũng nhờ ngươi phát hiện ra toàn lực vãn hồi,không những giúp trẫm chỉnh chu triều cương,trừ đi bao nhiêu gian ta yêu ninh, còn giúp trẫm hợp lực đạo môn các phải,đoàn kết chống giặc.Tề vương ngươi làm rất tốt, đúng là cánh tay phải của trẫm,công lao rất lớn.Theo trẫm thấy, ngôi vị vương gia,nên để cho ngươi tiếp tục làm."

Yến Tiểu Tiên a lên một tiếng, cùng Tiêu Vãn Tình nhìn nhau, vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Tuy hai nàng không màng vinh hoa phú quý, nhưng ngôi vị vương gia do hoàng đế thân chinh ban cho, thật là khen thưởng chí cao,làm hai người rất cảm động.

Sở Dịch thấy quá đường đột, ngạc nhiên nói:

-"Điện hạ..tôi..tôi" xem tại TruyenFull.vn

Đường Nguyên tông cười nói:

-"Ý trẫm đã quyết, ngươi không nên chối từ.Ngày đó trời xanh phái ngươi tham gia yến hội ở Tề vương phủ,cứu trẫm một mạng,sau đó ngươi lại hóa thành Tề vương,tru diệt phản đảng,đảm đương quốc sự...có thể cho thấy ngươi là quý nhân phúc tướng của Đại Đường,cùng Tề vương có duyên phận khó giải.Đó chính là cái gọi là thiên ý bất khả phạm.Trẫm là thiên tử, tự nhiên phải thuận thiên hành sự.Hi vọng ngươi có thể tiếp tục giúp đỡ trẫm, đồng lòng hiệp lực, cho thiên hạ thái bình, bách tính an khang."

Sở Dịch lòng như sóng triều, không ngờ lại lộng giả thành chân, một lúc lâu, hắn không biết là nên thụ nhận hay là nên cự tuyệt.

Đại bi phương trượng mỉm cười nói:

-"A di đà phật,hoàng thượng nói không sai.Trời xanh đã tuyển người nhận trách nhiệm, quyền lực càng cao,trách nhiệm càng lớn.Sở công tử, tâm địa người thiện lương, mưu kế bách xuất,có tài trị quốc an bang,lại có năng lực hàng ma phục yêu,nếu có phể làm phúc cho thiên hạ,thì đúng là may mắn của chúng sinh."

Nghe đến mấy câu "Trời xanh đã tuyển người nhận trách nhiệm, quyền lực càng cao,trách nhiệm càng lớn",Sở Dịch thoáng giật mình,lòng lay động thầm nghĩ:

-"Ngày đó ta lên kinh dự thi, không phải là vì thực hiện hoài bão trị quốc an bang sao.Trước mắt quần ma nhăm nhe, nguy cơ tứ bề,trách nhiệm này ta phải gánh.Đợi sau khi bình định được đại kiếp rồi,thoái chức trong thành công cũng được..."

Liền đó,hắn dương mày cười nói:

-"Điện hạ đã ban thưởng như thễ, Sở mỗ từ chối không bằng nghe lệnh.Từ nay về sau thề dốc cạn sức mình, không phục kỳ vọng của hoàng thượng!"

Đường Nguyên tông ha ha cười nói:

-"Hay quá, trẫm mất đi một Tề vương, hôm nay lại có được một Tề vương.Từ nay trở đi, ngươi chính là ngự đệ của trẫm.

Bọn thái giám vội vã kỳ xuống cao giọng hô vạn tuế,cung chúc Tề vương thiên tuế.

Yến Tiểu Tiên hai người vui mừng, miệng cười như hoa,Cổ kình tiên, Ngu phu nhân, Đường Mộng Yểu thì giật đầu mỉm cười.

Tề Vũ Tiêu,Ngọc Hư Tử trái lại nhìn nhau, dấu không được vẻ uất hận thất vọng.Sở Dịch một khi là vương gia, bọn chúng nếu không công nhiên tạo phản khó ép hắn giao ra Hiên viên lục bảo được.

Sở Dịch nhìn mặt bọn chúng, thấy buồn cười lắm,nhưng lại nghĩ:

-"Bọn chúng hôm nay không bức ta giao ra Hiên viên lục bảo,tàn sát lẫn nhau, chẳng qua là vì ma môn yêu nhân đang vây bên ngoài, bị tình thế ép buộc.Nhưng nếu cứ để bọn chúng ai cũng có lòng riêng, khó đồng tâm đánh bại ma môn được?Nhiệm vụ cấp bách giờ là,sử dụng tất cả những phương pháp có thể, để cho trên dưới một lòng quyết chí..."

Liền đó, hắn ho khan một tiếng nói:

-" Liên quan đến Tiên phật đại hội ngày mai, thần để đột nhiên nghĩ ra một kế hoạch, không biết có thể thực hiện không?"

Đường Nguyên tông cười nói:

-"Ngự đệ cơ biến bách xuất, nhất định là hảo kế, mau nói đi."

Sở Dịch nói:

-"Ma môn quần ma bao vây kinh thành, chắc là đang đợi chúng ta vì Hiên viên lục bảo mà tàn sát lẫn nhau, ngồi hưởng cái lợi ngư ông. Chỉ cần thần đệ không hiện thân, đạo phật các phái không có nội gian, bọn chúng chắc không khinh cử vọng động.Vì thế thần đệ kiến nghị dùng cách của chúng đối phó với chúng,dùng Hiên Viên lục bảo dụ bọn chúng hiện thân,đến lúc bọn chúng cá chết lưới tan, chúng ta mới tung thiên la địa võng, một lần gom trọn bọn chúng."

Đường Nguyên tông rất hưng phấn nói;

-"Dám hỏi làm sao dùng Hiên viên lục bảo dụ bọn chúng hiện thân.

Quần hùng đạo phật nghe thấy bốn chứ Hiên viên lục bảo,lập tức giương mắt giỏng tai lên nghe ngóng.

Sở Dịch nói:

-"Trước tiên xin bệ hạ hãy thả tin đồn, nói thần đệ tiềm nhập Từ Ân tự giải cứu Yến Tiểu Tiên,đã bị đạo phật các phái hợp lực khống chế.Điện hạ muốn đem Hiên viên lục bảo thưởng cho quần hùng,nhưng người thì đông mà phần thưởng thì ít, vì thế mới lấy Hiên viên lục bảo làm phần thưởng cho quốc sư,ai làm bá chủ của Tiên phật đại hội sáng mai, người ấy sẽ thành Quốc sư đại đường,thu được cả lục bảo..."

Đường Nguyên Tông rất vui,cười nói:

-"Diệu kế!như thế, không sợ yêu ma quỷ quái không đưa chân vào tròng, xuất đầu lộ diện cho đánh nhau ta sống ngươi chết!"

Lý Tư Tư khanh khách cười lớn nói:

-"Hay cho một kế nhìn tranh vẽ bánh cho đỡ đói,ngắm mai cho đỡ khát!Điện ha, người thân là quân chủ có biết cái hại của thất tín với dân lớn thế nào sao?Nếu như hắn tắm máu chiến đấu, cuối cùng diệt được yêu ma, trở thành quốc sư,lại nắm được Hiên viên lục bảo...lúc đó ta thật có hứng thú coi tình huống khẩn trương đến mức nào..!

Sắc mặt bọn Tề Vũ Tiêu lập tức có chút biến đổi.

Sở Dịch cười nói:

-"Lý Tư Tư,ngươi không phải hao phí tâm cơ,ly gián bọn ta. Đạo cầm quân phải có mưu mô,đối với địch nhân tất nhiên phải có tình báo giả..."

Mục quang chuyển đi, từ từ quét sang đạo phật quần hùng,nói từng chữ một:

-"Sở mỗ có thể đứng trên Đại Nhạn tháp này,lập trọng thệ với các vị,ai có thể giúp ta tru diệt yêu ma, bình đinh đại kiếp, phong trấn tứ linh nhị thập bát túc, đợi đến ngày ta thu được lục bảo, nhất định đem Hiên viên tiên kinh chia sẻ cùng người đó, nếu trái lời thề, sẽ bị trời phạt ngũ lôi đánh xuống, vạn kiếp không được siêu thoát!"

Mọi người giật mình, không một tiếng động,

Qua một lúc,Cổ Kình Tiên mới ho nhẹ một tiếng, ha ha cười nói:

-"Hay quá! Người nhanh nhẹn,nói chuyện cũng mau! Không quản ngươi là Sở Cuồng Ca hay là Lý Chí Nghi,đều là người lời hứa giá nghìn vàng,Cổ Kình Tiên này tin ngươi!"

Nói rồi ông tiến lên phía trước vỗ mạnh tay vào tay hắn nói to

-"Từ nay về sau, chỉ cần là chuyện hàng yêu phục ma, Cổ mỗ nghe lời ngươi sai khiến!"

Quần hùng xôn xao, sau đó Đỗ Thải Thạch,Ngu phu nhân, Tề Vũ Tiêu theo nhau cùng hắn vỗ tay kết minh, ai đấy tinh thần lên cao,mặt cười vui vẻ,không còn sự nghi hoặc trùng trùng trước đây, so với cảnh tượng ai nấy ngầm cảnh giác lúc trước,thật là khác nhau một trời một vực.

Yến Tiểu Tiên hai người đứng bên cạnh Sở Dịch,nhìn nhau cười, trong lòng hoan hỉ mà kiêu hãnh

Đường Nguyên Tông cũng tiến lên vỗ tay với hắn,cười nói:

-"Trẫm quả nhiên không nhìn nhầm người.Có được hiền đệ thế này,trẫm có thể kê cao gối mà ngủ rồi!Chuyện ở đây ủy thác cho khanh,trẫm còn nhiều việc, phải về cung nghỉ ngơi,dưỡng đủ tinh thần,xem ngày mai các ngươi đồng tâm hiệp lực, tru diệt yêu ma.

Chú thích

*ba việc về Gia cát Lượng ở đây là:

1-Sự tích kết nghĩa lều tranh.

2-Sự tích Ngũ trượng Nguyên

Ngũ trượng nguyên là một mảnh đất địa thế hiểm trở trong phạm vi thi trấn Bảo Kê núi Kỳ Sơn.Thời tam quôc, Gia Cát Lượng cùng Tư mã Ý đối trận tại đây, sau đó khổ lao thành bệnh, chết tại Ngũ trượng Nguyên.Người đời coi đây là trân chiến cuối cùng của ông.

3- Qua lưu tử( để hột lại)

Gia Cát Lượng không những là một trang giả, còn là một người trồng dưa hấu rất có tài.Tương Dương có một quy củ:"Đi vào vườn dưa hấu, có thể ăn quả, nhưng không được mang hạt về,tương truyền quy củ đó là do Gia cát lượng năm đó lưu lại.

Chủng dưa hấu của Gia cát Lượng vừa to, vừa ngọt, không chua.Phàm là khách đến đây hay người qua đường đều đến đây thưởng thức.Nông dân quanh vùng thường đến chỗ ông học hỏi kinh nghiệm trồng dưa, ông không hề giữ lại mà nói với bọn họ giống dưa hấu này cần trồng tại vùng đất cát,hạt có thể dùng làm bánh hoặc ép dầu.Rất nhiều người đến hỏi ông về giống dưa này, nhưng không hề chú ý đến hạt dưa,thất vọng quay về.Hai năm sau, vườn dưa lại mở, nhưng trên đó có ghi một cái bảng:"Cứ ăn dưa, nhưng phải lưu lại hạt."

Gia cát Lượng lấy hạt rửa sạch,đem cho nông dân quanh vùng.Giờ đây giống dưa to,vỏ mỏng,vị ngọt rất nổi danh ở Cổ Gia hồ, trường phong châu,Tiểu Phiên châu ở lưỡng ngạn sông Hán Thủy.MỘt vài địa phương vẫn còn giữ lại quy củ (Ăn dưa giữ hạt" này.

cả ba sự tích đều nói về công cán, tài năng của Gia cát lương.

tam sự hậu Gia cát lượng chỉ những Gia cát Lượng "dỏm" "tiên tri" khi việc đã rồi,đấu không lại một tên thợ làm giày.

**binh tôm tướng cua:chỉ những binh lính yếu ớt, chẳng làm được việc gì