Tiền Sử Dưỡng Phu Ký

Chương 24: Đồng ý




Edit: Tagoon


"Sức chiến đấu của ta rất mạnh, về sau có thể đi săn nuôi ngươi, nhất định không để cho ngươi phải đói bụng!" Hùng Dã bổ sung thêm một câu.


Đối với tuyệt đại đa số người trong bộ lạc mà nói, sơn động chỉ là một nơi để ngủ. Bọn họ chỉ có lúc đi ngủ mới ở trong sơn động, bình thường ăn uống tiêu tiểu đều là ở bên ngoài.


Lúc này vừa mới chia xong thịt, gần như tất cả mọi người đều vây quanh đống lửa, vừa nướng thịt vừa ăn.


Hùng Dã tới sơn động của tư tế, thời điểm bước ra trên tay ôm một quả trứng, một màn này rất nhiều người đều thấy được. Sau khi Sư Lệ đi theo Hùng Dã nói chuyện, số người chú ý bọn họ lại càng nhiều.


Chẳng qua Sư Lệ và Hùng Dã nói chuyện cách đống lửa khá xa, mọi người cũng liền không nghe thấy bọn họ đang nói cái gì, chỉ nhìn thấy Hùng Dã đột nhiên đi về phía Chu Tịch, sau đó lại...... Cầu hôn?


Người trong bộ lạc người đều có chút phản ứng không kịp, nguyên bản đang chuyên tâm ăn thịt tất cả đều nhìn về phía Hùng Dã và Chu Tịch.


Hùng Bạch càng lập tức nhảy dựng lên: "Hùng Dã, ngươi như thế nào lại chọn Chu Tịch mà không chọn ta vậy!" Nàng mấy hôm nay mỗi ngày đều sấn đến bên cạnh Hùng Dã, kết quả Hùng Dã coi trọng Chu Tịch?


Sớm biết vậy nàng cũng mặt dày mày dạn đến huyệt động của Hùng Dã ở! Được rồi, Hùng Dã tất nhiên sẽ không cho nàng vào ở......


Hùng Bạch ảo não cực kỳ, tức giận bất bình trừng mắt lườm Chu Tịch một cái.


Hùng Dã căn bản không nghe rõ Hùng Bạch nói gì, sau khi vừa buột miệng thốt ra lời cầu hôn, y liền cảm thấy không tốt lắm.


Chu Tịch hẳn là thích y, nhưng Chu Tịch chẳng biết có nguyện ý cùng y kết làm bạn lữ không...... Ai mà không muốn có con cơ chứ?


Sư Lệ trước kia bởi vì phải chiếu cố Dương Tốc, cảm thấy nuôi con thực phiền, nói không muốn có con, hiện tại không phải cũng thay đổi?


Hơn nữa ở trước công chúng ngỏ lời như vậy cũng không tốt lắm...... Y hẳn là nên ngầm cùng Chu Tịch thương lượng một chút.


Hùng Dã ảo não cực kỳ: "Ta......" Y định nói mình vừa rồi là nói giỡn thôi, kết quả còn chưa kịp mở miệng, Chu Tịch đột nhiên nói: "Ta nguyện ý."


Bởi vì cách khá xa, người khác không nghe được Hùng Dã và Sư Lệ ban nãy nói gì, nhưng Chu Tịch lại nghe được. Hắn cũng biết, Hùng Dã nói như vậy, trong đó một phần là do bị kích thích.


Chẳng qua hắn nguyện ý đáp ứng.


Hắn nếu như không đồng ý, Hùng Dã phỏng chừng rất mất mặt. Một khi đã như vậy, đáp ứng cũng chẳng sao cả.


Đương nhiên, hắn sẽ đồng ý, chủ yếu vẫn là...... Hắn rất thích Hùng Dã.


Hắn đời trước còn chưa tốt nghiệp đại học, mạt thế đã tới rồi, sau đó liền được kiến thức một phen thế giới hắc ám.


Hắn là dị năng giả hệ thực vật, trong trận chiến mở màn của mạt thế sức chiến đấu rất kém cỏi, lại cố tình là tồn tại mà các thế lực tranh đoạt, nhiều lần bị coi như hàng hoá người mua kẻ bán. Sau lại hắn thức tỉnh loại dị năng thứ hai, có được tinh thần lực cường đại, nhưng thật ra sau đó không còn người nào dám chọc hắn, lại kiến thức được càng nhiều hắc ám.


Đó là một xã hội người ăn người.


Tới hậu kỳ, hắn vẫn luôn xa rời quần chúng, một mình sinh hoạt. Khi toàn bộ thế giới bị virus tang thi ô nhiễm, hắn dựa vào tồn lương để sinh hoạt, hoặc là chém giết dị thú rồi ăn thịt chúng.


Lúc ấy, bọn họ ăn thịt dị thú, dị thú ăn thịt người.


Ngẫm lại mấy thứ mà mình ăn đều là thịt người, thật sự rất ghê tởm.


Bởi vì đủ loại nguyên nhân, sau khi đi tới nơi đây, hắn cảm thấy địa phương này thật sự rất tốt, mọi người ở đây cũng đều đơn thuần đáng yêu.


Ngay cả Sư Lệ mà hắn không thích, hắn cũng cảm thấy gã dại dột đến đáng yêu.


Đương nhiên, đáng yêu nhất tuyệt đối là Hùng Dã.


Chu Tịch đời trước chưa từng yêu đương, sau khi trải qua mạt thế, ngay cả mình rốt cuộc thích nam hay nữ cũng không xác định. Hắn còn phát hiện mặt tâm lý của mình có vấn đề.


Dưới tình huống xuyên đến thế giới này, hắn kỳ thật hoàn toàn không có ý định yêu đương, thậm chí cũng không muốn dung nhập bộ lạc, chỉ muốn một mình an tĩnh trải qua.


Nhưng Hùng Dã tiến vào sinh hoạt của hắn, chính là cùng hắn có giao thoa.


Không chỉ có như thế, mười ngày qua cùng Hùng Dã ở bên nhau sinh sống, hắn đột nhiên cảm thấy loại sinh hoạt này cũng không tồi, Hùng Dã càng không tồi.


Hắn hiện tại đối Hùng Dã, chỉ là thích mà thôi, không coi là có bao nhiêu tình yêu, hắn thậm chí không biết mình còn có năng lực yêu đương nữa hay không. Cảm tình mà Hùng Dã dành cho hắn chỉ e cũng không quá sâu, nhưng nếu thật sự phải ở bên nhau, hắn có thể bảo đảm mình sẽ không phản bội, cũng cảm thấy Hùng Dã sẽ không phản bội.


Nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, một trong hai bọn họ có người di tình biệt luyến, vậy tách ra là được.


Tuy rằng người trong bộ lạc này đều nói, dưới sự chứng kiến của tư tế, vào ngày hoa ngọn lửa nở kết thành bạn lữ, cả đời sau này sẽ không thể tách ra. Nhưng Chu Tịch lại không tin.


Tư tế bộ lạc chỉ là một ông lão bình thường, hoa ngọn lửa chỉ là một loại thực vật bình thường hoa kỳ tương đối ngắn và nở đồng thời mà thôi. Hắn một chút cũng không cảm thấy, kết thành bạn lữ dưới sự chứng kiến của hai cái này sẽ không thể tách ra.


Nếu lo lắng người trong bộ lạc bàn tán...... Cùng lắm thì hắn đến lúc đó giả chết rồi bỏ đi.


Chu Tịch nghĩ rất thoáng.


Hùng Dã thấy Chu Tịch một lời đáp ứng thì có chút cảm động.


Chu Tịch quả nhiên là thích y!


"Sau khi kết thành bạn lữ, ngươi chỉ có thể ở bên cạnh ta, ngươi biết không?" Hùng Dã hỏi.


"Biết." Chu Tịch nói. Hắn trước đó vài ngày đã nghe người ta bát quái về Hùng Dã và Sư Lệ nên đã hiểu rất rõ về chuyện này.


Hùng Dã càng cảm động: "Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ đối tốt với ngươi!"


Hùng Dã lúc này, càng thêm cảm thấy cùng Chu Tịch ở bên nhau là một lựa chọn tốt.


Y trước kia một lòng muốn tìm người cường đại giống mình, nhưng nhìn xem Sư Lệ...... Người như vậy liền tính thời điểm nùng tình mật ý nguyện ý cùng y ở bên nhau, chờ thời gian dài chỉ e cũng muốn đổi ý!


Chu Tịch lại không giống như vậy.


Chu Tịch rất yếu, chỉ có thể dựa vào y. Chỉ cần y đối tốt với Chu Tịch, Chu Tịch khẳng định cũng sẽ đối tốt với y.


Đến nỗi Chu Tịch sức chiến đấu không xong, không bắt được con mồi...... Y có thể bắt, cũng nguyện ý cho Chu Tịch ăn, không phải được rồi sao?


Hùng Dã nghĩ như vậy, càng nhìn Chu Tịch càng cảm thấy thích.


"Hùng Dã ngươi điên rồi? Ngươi liền tính muốn giận dỗi, cũng không thể lấy chuyện kết thành bạn lữ ra đùa giỡn!" Sư Lệ cả giận nói.


"Ta không có nói giỡn, ta cảm thấy cùng Chu Tịch ở bên nhau khá tốt." Hùng Dã nói. Y đã thành niên, cũng có nhu cầu, chờ đến khi y và Chu Tịch ở bên nhau...... Khụ khụ!


"Các ngươi một khi kết thành bạn lữ, liền không thể tách ra!" Sư Lệ có chút tức muốn hộc máu.


Kỳ thật việc sau khi kết thành bạn lữ không thể tách ra, thật sự cũng không phải tuyệt đối. Sư Lệ đã từng gặp người sau khi kết thành bạn lữ đã đối với bạn lữ bất trung.


Nhưng gã không dám như vậy, bởi vì gã biết một bí mật -- Thần Thú thật sự có tồn tại.


Đời trước sau khi gã trở thành Thú Vương, tổng cảm thấy mình đặc biệt lợi hại, thậm chí còn không đặt Thú Thần Điện ở trong mắt, lần nào cũng cảm thấy mấy tư tế đó của Thú Thần Điện đều là đánh cờ hiệu của Thần Thú lừa gạt người khác.


Có một lần gã uống say, thậm chí còn vào Thú Thần Điện, muốn chạm vào tượng Thần Thú.


Sau đó gã đã bị ném văng ra.


Không nên nói là bị ném văng ra, phải nói là bị bắn ra.


Đó là một cỗ lực lượng vô cùng cường đại, gã thân là Thú Vương, lại không hề có chút sức lực phản kháng nào!


Nỗi sợ hãi ngay lúc ấy, cho dù là tới tận bây giờ vẫn còn rất mới mẻ trong ký ức của Sư Lệ.


Mà gã sau lại cùng Thú Thần Điện Đại Tư Tế nói chuyện, nói bóng nói gió, lại càng xác định một sự kiện -- thật sự có Thần Thú.


Như vậy lúc sau, gã đối với Thần Thú, cũng liền vô cùng thành kính, có thứ gì tốt cũng đưa hết tới Thú Thần Điện.


Đại khái là gã đủ thành kính, những năm sau đó sinh hoạt của gã vẫn luôn rất thuận lợi, Thú Thần Điện đối với gã cũng thực hữu hảo.


Mà gã có thể trọng sinh, tất nhiên cũng là do Thần Thú ban ân!


Thần Thú không gì không làm được. Cho nên, gã không dám lấy Thần Thú ra đùa giỡn. Khi đã xác định mình không muốn cùng Hùng Dã trói định cả đời, gã liền kiên quyết không chịu cùng Hùng Dã cử hành nghi thức bạn lữ.


Cũng chính là vì như vậy, gã không muốn cho Hùng Dã và Chu Tịch cử hành nghi thức bạn lữ.


Nếu như Hùng Dã và Chu Tịch ở bên nhau...... Vậy gã đời này, không thể có được Hùng Dã!


Hùng Dã làm sao có thể cùng người khác ở bên nhau?


"Ta vẫn luôn biết nghi thức bạn lữ là chuyện như thế nào." Hùng Dã nói.


"Ngươi biết mà vẫn còn muốn cùng Chu Tịch kết làm bạn lữ? Ngươi muốn cùng một kẻ nhỏ yếu như vậy kết làm bạn lữ?" Sư Lệ nói: "Ngươi điên rồi!"


"Sư Lệ! Ngươi mới điên rồi ấy, Hùng Dã muốn kết làm bạn lữ với ai thì liên quan gì tới ngươi?" Lang Âm nhảy dựng lên.


Từ khi Sư Lệ đánh thắng Hùng Kỳ, thái độ của Lang Âm đối với Sư Lệ cũng trở nên tốt hơn. Không vì nguyên nhân khác, chỉ là bởi vì Sư Lệ rất mạnh khiến nàng sùng bái.


Nhưng nàng liền tính sùng bái Sư Lệ thì vẫn còn muốn mặt mũi.


Sư Lệ ở chung với nàng, kết quả đi quản chuyện Hùng Dã kết thành bạn lữ, đây tính cái gì?


"Đúng vậy đó, ngươi quản quá nhiều rồi!" Hùng Bạch cũng nói. Nàng và Lang Âm vẫn luôn đối đầu, nhưng hiện tại suy nghĩ của nàng và Lang Âm đều giống nhau, đều cảm thấy Sư Lệ không đúng.


Chẳng qua nàng nói xong Sư Lệ, lại theo sau nói Hùng Dã: "Hùng Dã, ngươi thật sự không suy xét đến ta một chút nào sao?"


Hùng Dã: "......"


Thái độ này của Sư Lệ xác thật là không đúng. Gã cũng đã chia tay với Hùng Dã rồi, còn dựa vào cái gì mà quản Hùng Dã?


Người trong bộ lạc đều không tán đồng nhìn Hùng Dã, Hùng Hà mặt cũng đen sì: "Sư Lệ, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"


Ông với mẫu thân của Lang Âm không kết thành bạn lữ, nhưng cùng nhau sinh sống rất nhiều năm cũng không tìm thêm người khác, kỳ thật so với bạn lữ cũng chẳng khác gì nhiều. Lang Âm là đứa con gái đầu tiên của bọn họ, bọn họ tự nhiên phá lệ coi trọng.


Tuy rằng loại chuyện như sinh con này ông vẫn luôn không quá quản thúc, nhưng Sư Lệ như vậy đã khiến ông không cao hứng.


Sư Lệ biết lúc này không nên cùng toàn bộ người trong bộ lạc đối nghịch, nhưng Hùng Dã muốn cùng người khác ở bên nhau!


Gã bất kể có như thế nào cũng không thể tiếp thu được điều này.


Hùng Dã rõ ràng là của gã!


Sư Lệ nhìn về phía Chu Tịch: "Ta muốn quyết đấu với ngươi."


Chu Tịch vô tội nhìn Sư Lệ, không nhúc nhích, mà Hùng Dã lập tức liền nổi giận: "Sư Lệ ngươi là có ý tứ gì? Muốn đánh thì để ta đánh với ngươi!"


Chu Tịch còn không thể biến thành hình thú, Sư Lệ muốn cùng Chu Tịch quyết đấu, đây không phải khi dễ người sao?


Sư Lệ nhìn Hùng Dã, một đôi mắt mị lên.


Lúc trước gã bại bởi Hùng Dã, nhưng hiện tại gã không cảm thấy mình sẽ thua.


Gã mấy ngày này đã thích ứng với thân thể trẻ tuổi của mình, còn bắt đầu tu luyện. Không chỉ có thế...... Gã còn đối với phương thức chiến đấu của Hùng Dã phi thường quen thuộc.


Gã sẽ đánh bại Hùng Dã, khiến Hùng Dã từ bỏ cái suy nghĩ muốn cùng Chu Tịch kết làm bạn lữ nực cười này!


Sư Lệ đột nhiên biến thành sư tử, rống lên một tiếng.


Hùng Dã thấy thế, cũng lập tức liền biến thành hình thú, một con gấu ngựa khổng lồ xuất hiện trước mặt sư tử.


Tác giả có lời muốn nói:


Xã hội nguyên thuỷ kỳ thật rất đơn thuần. Sư Lệ chưa từng trải qua chuyện lục đục gì với người khác, nhưng thật ra bởi vì sau lại thực lực mạnh mẽ, trở nên cuồng vọng tự đại ích kỷ gì đó, trọng sinh cũng không sửa.


Có vài vị hoàng đế lúc còn trẻ tuổi thì anh minh thần võ, về sau tuổi già lại trở nên hồ đồ. Sư Lệ chỉ là một kẻ cả đời chưa từng đọc sách, nhà giàu mới nổi nên lại càng không cần phải nói......