Tiên Tử Xin Giúp Ta Trường Sinh

Chương 13: 13: Thuật Tạo Súc Của Sư Tỷ Quả Thực Xuất Thần Nhập Hóa





[Tĩnh Tâm Chú:] Phẩm chất màu xám, đây là pháp môn chuyên tu tâm tính, người tu hành ngưng thần định khí, tĩnh tâm quy nhất, đạt tới cảnh giới mặc cho gió táp mưa sa, ta vẫn lù lù bất động.

[Nhược điểm: Bí pháp này không đầy đủ, hiệu quả giảm đi rất nhiều.

][Bí pháp này không cần bước vào Huyền Diệu Cảnh, cũng có thể tu hành.

][Tiêu hao mười Điểm Tạo Hóa, có thể bổ sung không trọn vẹn, thăng cấp thành phẩm chất màu trắng.

]-Tĩnh Tâm Chú, thứ tốt.

Ôn Tri Hành trong lòng vui vẻ.

Tĩnh Tâm Chú, có khả năng hạn chế tác dụng phụ của Vạn Diệu Tiêu Hồn Đan.

Mấu chốt nhất chính là, bí pháp này cùng Huyết Độn Đại Pháp giống nhau, không cần bước vào Huyền Diệu Cảnh cũng có thể tu hành.

Lúc trước hắn vẫn làm bộ như mình nuốt đan dược.

Nhưng cũng lo lắng có một ngày sẽ giả bộ không nổi.

Hiện tại có Tĩnh Tâm Chú, băn khoăn cuối cùng này liền biến mất.

Ngày sau cho dù nuốt Vạn Diệu Tiêu Hồn Đan cũng không sợ xảy ra chuyện.

Bất quá Vạn Diệu Tiêu Hồn Đan này chính là thân thể cùng tâm linh song trọng đả kích, Tĩnh Tâm Chú này cũng không cách nào giải quyết độc tính trên đan dược kia.

Dù cho có thể không để ý đau ngứa, nhưng đối với thân thể thương tổn vẫn là có.

-Xem ra một tạo hóa khác của Trương Thiên Thành chính là có liên quan đến thân thể.

Ôn Tri Hành tâm niệm khẽ động, đại khái đoán được tất cả.

Hắn có 【 Khô Mộc Phùng Xuân 】, dù là độc tố bên trong Vạn Diệu Tiêu Hồn Đan cũng sẽ làm cho hắn thống khổ, nhưng cũng không quan trọng.

Cỗ thân thể này nếu tiếp tục niết bàn một hai lần, vậy độc tính Vạn Diệu Tiêu Hồn Đan này, đối với hắn mà nói chỉ có thể xem như thêm cơm.

Ôn Tri Hành cũng không do dự nữa.

Lần nữa hao phí hai tháng tuổi thọ, thu thập một lần Tạo Hóa Mảnh Vỡ.

Tạo Hóa ban thưởng vẫn giống như lần trước.


Bất quá lúc này đây, Ôn Tri Hành lựa chọn hạng nhất Điểm Tạo Hóa.

Điểm Tạo Hóa+1.

-Năm Điểm Tạo Hóa.

Ôn Tri Hành liếc nhìn bảng thuộc tính của mình.

Đã qua hơn nửa tháng, hắn mới tích góp được năm Điểm Tạo Hóa, ngay cả một lần thăng cấp cũng không đủ.

Không có biện pháp, phần lớn thời gian hắn đều dùng để dưỡng thương.

Cơ hội đạt được Mảnh Vỡ Tạo Hóa cũng không nhiều.

-Ôn sư đệ, thân thể ngươi vừa mới khôi phục, sư huynh ta còn có việc, trước hết không lải nhải nữa.

Hai người hàn huyên một hồi, Trương Thiên Thành liền chuẩn bị cáo từ rời đi.

-Sư huynh muốn đi tuần tra?Ôn Tri Hành vội đứng dậy cười đáp: "Không bằng mang theo ta đi cùng.

”Đến Vạn Diệu Cung tới nay, hắn vẫn không có cơ hội xuất môn.

Bây giờ cũng là lúc để đi bộ.

Trương Thiên Thành nghe vậy lại nói:-Sư đệ, hôm nay sắc trời đã tối, như vậy đi, đợi ngày mai sư huynh dẫn ngươi đi tuần tra một phen.

-Vậy! làm phiền sư huynh ngày mai đi thêm một chuyến.

Ôn Tri Hành cười gật đầu.

-Giữa ta và ngươi, cần gì phải khách khí như thế.

Trương Thiên Thành ra vẻ không vui, rồi vỗ vỗ vai Ôn Tri Hành, cười rời đi.

Nhìn bóng lưng Trương Thiên Thành rời đi, Ôn Tri Hành có chút thất vọng.

Trên thực tế, vừa rồi Ôn Tri Hành một mực chờ đợi Trương Thiên Thành cùng mình ngả bài, nói về chuyện của Chính Dương Tông.

Hắn muốn gặp cái gọi là Mục sư huynh kia.

Thoát khỏi Vạn Diệu Cung cũng không khó.


Khó chính là sau này không bị Vạn Diệu Cung tìm được, hoặc là tìm được cũng không cách nào lại động thủ với hắn.

Vậy thì cần tìm một hậu trường mạnh mẽ.

Hắn hiện tại duy nhất có khả năng ôm lên đùi chính là Chính Dương Tông.

Dù Chính Dương Tông chỉ xem hắn như quân cờ, hắn cũng muốn thử một chút.

Chỉ tiếc, Trương Thiên Thành vẫn là rất cẩn thận, không có cùng mình tùy tiện mở miệng.

……Ngày hôm sau.

Trương Thiên Thành quả nhiên lại tới cửa.

Ôn Tri Hành một đêm không ngủ.

Một mực tu hành Tĩnh Tâm Chú, chỉ tiếc vẫn không thể nhập môn.

-Không bước vào Huyền Diệu Cảnh, bất kể là tu hành pháp môn, hay là thi triển bí pháp, đều gian nan như thế.

Ôn Tri Hành không cam lòng.

Nhưng cũng biết việc này không gấp được.

Hai người hơi khách sáo, liền cầm tay rời khỏi nơi đây.

Tiểu viện của Ôn Tri Hành nằm trên đỉnh núi trung tâm nhất của Vạn Diệu Cung, chỗ ở của lô đỉnh Vạn Diệu Cung khác cũng đều nằm gần đó.

Chẳng qua Ôn Tri Hành chưa bao giờ đi qua.

Đây là lần thứ hai Ôn Tri Hành rời khỏi tiểu viện của mình.

Con đường hai người đi lần này khác với con đường Khâu Oanh Nhi đi lúc trước.

Bọn họ là lô đỉnh, tự nhiên không thể đi lại giữa đường chính, chỉ có thể dọc theo đường núi đi về phía trước.

Bốn phía mây mù tràn ngập, tựa như tiên cảnh nhân gian.

Nhưng đường núi hiểm trở, gập ghềnh.


Hai bên đường, càng không có hàng rào bảo vệ.

Gió núi thổi qua, nếu là người thường, sợ là sợ tới mức hai chân run rẩy.

-Ôn sư đệ, cẩn thận một chút.

Trương Thiên Thành đi ở phía trước, quay đầu nhắc nhở.

-Ừ.

Ôn Tri Hành lên tiếng gật đầu.

Hắn cũng có chút tê dại hai chân.

Đoạn đường này ít nhiều có chút làm người ta sợ hãi.

Hai người một đường đi về phía trước, cũng không lâu lắm, liền thấy phía trước Phương Sơn bên hông xây dựng một loạt nhà tranh.

Nhà tranh đơn sơ, còn có chút tàn phá, xem ra đã rất lâu không có sửa chữa qua.

-Sư đệ, nơi đó chính là chỗ ở của các sư đệ khác, ngươi hãy ở một bên nhìn xem.

Trương Thiên Thành mở miệng nhắc nhở.

Chợt, hai người đi tới trước một căn nhà tranh.

Chỉ thấy bên trong trống rỗng, ngoại trừ một cái giường gỗ, không còn bài trí gì nữa.

Vách tường bốn phía càng loang lổ không chịu nổi, thậm chí mơ hồ có vết nứt.

Ôn Tri Hành giờ phút này mới biết, thì ra hoàn cảnh cư trú của mình lại tốt như vậy.

Trương Thiên Thành không nói gì, nhấc chân đi về phía nhà tranh kế tiếp.

Liên tiếp mười mấy nhà tranh, đều không thấy bóng người.

-Bình thường mà nói, sư huynh đệ chúng ta đều làm việc trong Vạn Diệu Cung, thông thường sẽ không trở lại nơi này.

Trương Thiên Thành vừa đi vừa nói.

Ôn Tri Hành không hiểu, nói: "Nếu không có ai, Trương sư huynh, huynh tới đây là có ý gì?”-Ta đến xem có ai chết không.

Trương Thiên Thành quay đầu mặt không chút thay đổi nhìn hắn, "Nếu là nơi đây có người, đó chính là bị hút khô đưa về.

”-Chuyện này! …Trong lòng Ôn Tri Hành trầm xuống.

Nhất thời hiểu được hết thảy, không khí cũng không khỏi có biến hóa.


Rất nhanh, tất cả nhà tranh đều được kiểm tra từng cái một.

Trong đó có mấy gian trong phòng quả thật có người, trạng thái tất nhiên là cực kém, nhưng cũng may đều bị đan dược kéo lại một hơi, không chết.

Mỗi người đều là trạng thái da bọc xương, ánh mắt càng là dại ra, nhìn thấy người tới, thậm chí đều không có phản ứng gì.

Ôn Tri Hành nhìn thảm trạng của những người trước mắt, trong lòng khác thường.

-Ta có Khô Mục Phùng Xuân trên người, không sợ bị hút khô.

Vậy những người này thì sao?-Còn có thể cứu không?-Lần này cứu mạng, vậy lần sau thì sao?Trương Thiên Thành chê trách mặc kệ.

Rất nhanh liền kiểm tra trạng thái của những người này một lượt.

Sau đó cũng không dừng lại nhiều, rất nhanh liền mang theo Ôn Tri Hành rời đi.

-Trương sư huynh, chúng ta mặc kệ sao?Ôn Tri Hành dừng bước, nhíu mày.

-Quản? Quản như thế nào?Bước chân Trương Thiên Thành cũng dừng lại, ánh mắt lại bình thản.

Ôn Tri Hành bị hỏi đến á khẩu không trả lời được.

Đúng vậy, phải quản như thế nào?Hai người bọn họ có thể làm gì?-Chúng ta có thể làm, chỉ là nhìn xem bọn họ đã chết chưa, nếu là chết, liền đem an táng, ít nhất lúc đi, có thể nhập thổ vi an.

Trương Thiên Thành xoay người, mở miệng lần nữa.

Nhìn như vân đạm phong khinh, chỉ là trong thanh âm có một cỗ mãnh liệt không cam lòng.

Sinh mệnh lô đỉnh của bọn họ, so với cỏ còn đê tiện hơn.

Ôn Tri Hành im lặng, nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào.

-Đi thôi.

Trương Thiên Thành không biểu đạt cảm xúc của mình, rất nhanh dẫn Ôn Tri Hành đi đến mục tiêu kế tiếp.

……Gâu! Gâu!-Hì hì, chó ngoan, sủa, tiếp tục sủa cho ta.

Gâu! Gâu gâu!Hai người vừa đi tới một ngọn núi khác, liền nghe thấy có tiếng nữ tử cười đùa truyền đến.

Nghe âm thanh giống như đang dạy dỗ sủng vật.

Trương Thiên Thành nghe vậy sắc mặt biến đổi, ngay cả bước chân cũng dừng lại.

Ôn Tri Hành còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, đã nghe phía trước tiếp tục có thanh âm truyền đến.

-Ninh San sư tỷ, tạo súc thuật của ngươi quả thực xuất thần nhập hóa, bất quá, ta không thích chó, đem nó biến thành thịt heo được không?.