Tiên Vương Tái Xuất

Chương 199: 199: Trương Đại Sư Nhận Đồ Đệ





Trong bữa tiệc, Trương đại sư và Phong Thiên Lôi trở thành tâm điểm của mọi người, vô số người nâng ly chúc mừng, thái độ vô cùng kính trọng.

Đối với Hạ Hân Hân, Sở Vân Hào, Dương Thiếu Thiên và vô số con nhà giàu khác, ngay cả tư cách đi mời rượu cũng không có.

Có thể nhìn thấy hai người kia đã là may mắn của bọn họ, sao có tư cách lên bắt chuyện chứ?
Một nhóm thanh niên cũng tụ tập lại để thảo luận.

“Mọi người nói xem, rốt cuộc là ai mà có thể khiến một nhân vật lớn như Phong Thiên Lôi tự mình ra tay?” Sở Vân Long vô cùng tò mò.

“Bát cực môn không nói gì, chúng ta không phải người trong giang hồ nên cũng không biết, nhưng có lẽ ít nhất người kia cũng phải là một tông sư nhỉ?” Một người khác nói.

“Đúng vậy, nếu không sao có thể khiến một người như Phong Thiên Lôi ra tay chứ?” Sở Vân Hào đáp.

“Kim Vũ, không phải cậu có một người chú trong Bát cực môn sao? Sao cậu không hỏi thăm một chút?” Lại là người trước đó nói.

Dương Kim Vũ nhìn nhìn mọi người, sau đó đi hỏi thăm thật.

Nhưng rất nhanh đã trở lại.

"Thế nào rồi? Kim Vũ, ai vậy?" Mọi người đều nhìn Dương Kim Vũ.

"Không biết họ tên đầy đủ, chỉ biết đối phương họ Lạc!” Dương Kim Vũ nói.

Nghe vậy, sắc mặt của Dương Thiếu Thiên và mấy người Sở Vân hào đột nhiên thay đổi.

Vẻ mặt của Hạ Hân Hân cũng đột ngột thay đổi.

Bởi vì họ Lạc kia có vài chỗ khiến bọn họ không thích.

"Không phải chứ?"
“Không thể nào!” Mấy người Sở Vân Hào, Dương Thiếu Thiên mạnh miệng nói.


Đùa sao, Lạc Tú ư?
Sao có thể?
Người như Lạc Tú xứng để Phong Thiên Lôi ra tay sao?
Hoàn toàn không thể.

Mà Hạ Hân Hân cũng tự giễu cợt mình, trong đầu cô ta vừa rồi cũng nghĩ tới Lạc Tú.

Nhưng cô ta cũng biết điều đó là không thể.

Lạc Tú mới bao nhiêu tuổi chứ, hơn nữa ngay cả Từ Ngạo cũng đủ để tát chết anh rồi.

Người đó chắc chắn không phải Lạc Tú.

Nếu Bát cực môn muốn ra tay với Lạc Tú thì tìm một tên đồ đệ tới là được, không cần phải để Phong Thiên Lôi ra tay.

Không lâu sau đó, các gia tộc lớn nhỏ đều đã chào hỏi xong với Trương đại sư.

Trương đại sư ngồi trên ghế trung tâm, các người trong gia tộc giàu có cũng bỏ đi thái độ kiêu ngạo thường ngày, vô cùng ngoan ngoãn đứng yên một chỗ.

Hạ Hân Hân cũng tìm cơ hội để qua đó đứng.

"Quỳ xuống, Trương đại ca sẽ giúp các người xem cơ duyên, nếu hữu duyên sẽ được Trương đại ca nhận làm đồ đệ." Phong Thiên Lôi ở bên cạnh nói.

Mấy người Sở Vân Hào đột nhiên cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Vừa rồi khi thấy thủ pháp ngưng nước thành cầu băng của Trương đại sư, bọn họ đã vô cùng sùng bái và ngưỡng mộ.

Giờ phút này, các cô gái chàng trai trong gia tộc giàu có quyền thế đều không do dự mà quỳ xuống.

Hạ Hân Hân cũng quỳ xuống!
Điều này không có gì đáng xấu hổ, bởi vì ngay cả một số người đứng đầu của một số gia tộc cũng đã quỳ xuống.

Nhiều người đều quỳ rạp trên mặt đất, bởi vì trong lòng bọn họ, Trương đại sư chính là thần!
Cuối cùng, mấy người Sở Vân Hào thực sự được Trương đại sư nhận làm đệ tử.

Người hạnh phúc nhất là Hạ Hân Hân, cô ta cũng may mắn được nhận làm đệ tử.

Phải biết Trương đại sư có thể nói là người nắm trong tay vinh nhục của mọi gia tộc.

Nếu đã được nhận làm đệ tử, sau này nhà họ Hạ sẽ có cơ hội đứng lên, có lẽ còn vinh quang hơn cả trước đây.

“Sư phụ, đệ tử có một kẻ thù, anh ta đã nhiều lần làm nhục sư phụ.” Sở Vân Hào lúc này mới lên tiếng.

“Sư phụ, người này cũng có thù oán với đệ tử.” Dương Kim Vũ nói.

Bây giờ bọn họ đã tìm được chỗ dựa vững chắc nên đương nhiên muốn giết Lạc Tú.

"Chuyện nhỏ, mấy ngày nữa các con gọi anh ta ra, sư phụ của các con sẽ đòi lại công bằng cho các con."
"Đúng rồi sư phụ, anh ta tên là --"
“Con không cần nói cho sư phụ biết anh ta tên là gì, sư phụ không có hứng thú muốn biết, các con chỉ cần biết một ngón tay của sư phụ cũng đủ để nghiền nát anh ta.” Trương đại sư hừ lạnh.

Những người Sở Vân Hào vui vẻ liếc nhìn nhau.

Chờ đấy, Lạc Tú!

Có Trương đại sư ra tay, cho dù Lạc Tú là thần tiên hạ phàm cũng khó có thể thoát khỏi cái chết!
“Chúng con cảm ơn sư phụ.” Một số người lại quỳ lạy Trương đại sư.

Hạ Hân Hân lắc đầu thở dài.

Lạc Tú, tôi đã cảnh cáo anh đừng kiêu ngạo với Trương đại sư, cũng đừng đắc tội mấy tên nhà giàu này.

Nhưng anh không nghe, có lẽ lần này anh không tránh khỏi cái chết rồi.

Bữa tiệc kéo dài đến nửa đêm.

Sau khi Hạ Hân Hân trở về, cô ta hạnh phúc đến mức không thể ngủ được.

Khi Hạ Thu Diễm nghe được tin này, cô ta đã phá lên cười.

“Hân Hân, ba cháu lại bảo cháu đi xin lỗi thằng nhóc họ Lạc đó sao, haha, so với Trương đại sư, tên nhóc họ Lạc đó có thể hơn sao?” Hạ Thu Diễm chế nhạo.

“Haiz, cháu cũng không biết ba đang nghĩ gì.” Hạ Hân Hân thở dài.

Rõ ràng Hải Đông này vốn đã thuộc về kẻ mạnh như Trương đại sư, vậy mà ba cô ta lại bắt cô ta đi xin lỗi Lạc Tú.

Cô nói rất đúng, dù Lạc Tú có chút thực lực thì sao?
Cho dù anh là sĩ quan huấn luyện của học viện quân sự Kinh Nam thì sao?
Lẽ nào anh có thể hơn Trương đại sư sao?
Hạ Hân Hân cảm thấy may mắn vì mình không nhìn sai người.

"Nếu lần sau gặp lại tên họ Lạc đó, cháu rất muốn xem anh ta còn có thể kiêu ngạo như vậy không!"
"Bây giờ thân phận của cháu đã hoàn toàn khác, là đồ đệ của Trương đại sư đó!"
Ở Hải Đông, thân phận đồ đệ của Trương đại sư là đại diện cho địa vị và vinh quang!
"Với thân phận này, tên họ Lạc kia tính là cái gì chứ?"
Mà trong đêm nay, Lạc Tú cũng từ từ mở mắt, ánh sáng bên ngoài đã biến mất, khi hai mắt mở ra, trong mắt anh hiện lên ngọn lửa đang nhảy nhót.

Thức tỉnh tầng thứ hai!
Lạc Tú cuối cùng đã đột phá.

Ba ngày sau là trận quyết chiến với Phong Thiên Lôi.

Lạc Tú cũng không để tâm.


Hai ngày này anh và ba Lạc đi chơi khắp nơi.

Mãi đến ngày diễn ra trận quyết chiến, Lạc Tú mới trở về Hải Đông!
Trận quyết chiến sẽ diễn ra ở một sân bóng bên ngoài ngoại ô.

Không chỉ vậy, võ sư Thái Cực Quyền Trần Bá Kiêu, trưởng môn phái Hình ý môn Lục Đại Hổ cũng tới, một số cao thủ của Hoa Đông cũng tập trung lại chỗ này.

Dù sao thì trận quyết chiến này so ra cũng như một đại hội võ lâm ở thời hiện đại.

Hàng chục nghìn người đã đến xem cuộc so tài.

Tất nhiên ở bên ngoài có thể tùy ý ra vào, nhưng muốn vào trong thì phải nộp hết tất cả các thiết bị điện tử có trong người ra.

Dù sao thì hôm nay có lẽ sẽ có người chết nên không thể để cho người khác quay video hay chụp ảnh gì đó để nắm lấy nhược điểm của mình được.

Thậm chí những gia tộc lớn ở Hải Đông cũng đã vận dụng các mối quan hệ để tuyên bố với bên ngoài rằng hôm nay ở đây chỉ tổ chức một trận bóng đá mà thôi.

Mà tất cả mọi người đều đến để xem Phong Thiên Lôi và Trương đại sư, không ai quan tâm tới đối tượng quyết chiến lần này cho lắm.

Các người đứng đầu của các gia tộc đều tới đây.

Nơi này giống như một khu chợ nhỏ.

Khi Lạc Tú lái xe đến, ở đây đã rất đông người.

Chỉ là Lạc Tú vừa mới xuống xe đã bị Hạ Hân Hân nhìn thấy.

Sau đó Hạ Hân Hân bước nhanh về phía Lạc Tú.

"Lạc Tú, anh vẫn còn dám tới đây sao?".