Tiên Vương Tái Xuất

Chương 9: 9: Tiên Tôn Không Thể Phạm





"Ơ kìa, thằng nhóc con, lá gan lớn thật ha, lập tức cút ngay cho ông, ông đây còn có thể coi như chuyện này chưa xảy ra, bằng không cho dù mày còn nhỏ thì ông đây cũng sẽ cho người phế đi đôi mắt của mày."
Vương Phú mở miệng uy hiếp.

Với tư cách là một đạo diễn, cộng thêm danh tiếng cũng không nhỏ, chút mối quan hệ trong cái giới này vẫn phải có.

Đó không chỉ là lời nói, ông ta quả thật có năng lực này.

Cho dù là ở Tân Châu, ông ta cũng được coi là một nhân vật lớn có máu mặt.

Nhìn thấy trước mặt chỉ là một người trẻ tuổi, Vương Phú hoàn toàn không để Lạc Tú vào trong mắt.

Theo ông ta thấy, đối phương chỉ là một người trẻ tuổi mới ra đời, tùy ý hù dọa mấy câu là có thể dọa đối phương rút lui.

Nhưng đáng tiếc người ông ta gặp được là Lạc Tú, tiên tôn Lạc Tú, một nhân vật siêu thoát thế tục, xa rời quần chúng.

Vốn dĩ nếu loại chuyện này xảy ra ở bên cạnh thì Lạc Tú khẳng định sẽ không quan tâm.

Dù sao bản thân Lạc Tú cũng không phải là người tốt gì cho cam.

Nếu không, anh cũng sẽ không trở thành tiên tôn ở loại hậu thế ngươi lừa ta gạt kia, nhưng chuyện này hiện tại đang diễn ra trong phòng riêng của anh, như vậy thì tên mập mạp này xui xẻo rồi.

"Ông đây đang nói chuyện với mày đấy, mẹ nó mày không nghe thấy hả? Muốn chết phải không?"
“Anh đẹp trai, hay là anh đi trước đi.” Lam Thục Đoan vẫn còn run rẩy.

Cô ấy hy vọng có người cứu mình, nhưng cô ấy lại không muốn làm hại chàng thanh niên này.

Lam Thục Đoan không dám liên lụy đến người thanh niên trước mặt.

Kỳ thật điện thoại di động của Lam Thục Đoan vẫn nằm ngay trong tay cô ấy, nhưng Lam Thục Đoan cũng không dám gọi cảnh sát.


Bởi vì cô ấy biết rõ lai lịch và thực lực của Vương Phú.

Ít nhất ở Tân Châu, rất nhiều việc Vương Phú có thể dọn dẹp, vì thế Lam Thục Đoan mới khuyên người thanh niên rời đi.

Vì nếu không xử lý được thì có thể sẽ hại chết người thanh niên này.

Dưới tay của Vương Phú có một đám côn đồ.

Lúc đầu, có người trong đoàn làm phim không nghe lời, chống đối vài câu với Vương Phú, kết quả thi thể được tìm thấy trong xe vào ngày hôm sau.

Cảnh sát đến cũng chỉ đi dạo hiện trường một chút, cuối cùng chẳng có lời giải thích nào về hung thủ.

Nếu liên lụy đến người thanh niên trước mặt này, rất có thể Vương Phú sẽ giết chết người thanh niên này dưới cơn giận dữ.

Nhưng Lạc Tú vẫn làm như không nghe thấy những lời này, thay vào đó từ tốn hít một hơi thuốc, rất bình tĩnh nhìn Vương Phú.

“Này, mẹ nó mày đúng là không có mắt mà, mày cũng không đi ra ngoài hỏi thăm xem, Vương Phú ông đây mà mày cũng dám chọc vào sao?” Vương Phú nhìn thấy Lạc Tú không động đậy gì, cũng thật sự nổi nóng rồi.

Để lại Lam Thục Đoan, ông ta trực tiếp đứng dậy, cầm lên một chai rượu đỏ trên bàn, sau đó cười khẩy đi tới chỗ Lạc Tú.

Vương Phú nhìn Lạc Tú từ trên cao, sau đó giơ bình rượu trong tay lên, trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn: "Ông đây cho mày xen vào việc của người khác này."
Nói xong câu đó, Vương Phú thật sự đập mạnh chai rượu trong tay về phía Lạc Tú.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Lạc Tú rốt cuộc cũng động đậy, dùng tốc độ nhanh đến nỗi Vương Phú và Lam Thục Đoan cũng chẳng thể nhìn rõ, chợt nắm lấy cổ Vương Phú.

Dưới biểu cảm trợn mắt há mồm của Lam Thục Đoan, anh dùng một tay mà xách tên mập mạp hơn trăm ký lên.

"Buông, buông ra, mày, mày có biết tao là ai không? Mày chết chắc rồi, tao nói cho mày biết.

Bất luận mày là ai, mày cũng chết chắc rồi."
Vương Phú bị Lạc Tú kéo cổ áo lên, sắc mặt của Vương Phú bỗng chốc chuyển sang màu gan lợn.


Nhưng thay vì xin tha, ông ta trái lại còn đe dọa Lạc Tú.

Bởi vì ông ta chắc chắn rằng Lạc Tú không dám thương tổn mình, nếu không về sau Lạc Tú sẽ không thể nào lăn lộn ở Tân Châu được nữa, dù sao ông ta vẫn có chút quyền lực ở Tân Châu.

Tuy nhiên, Lạc Tú không đáp lời, mà cầm Vương Phú từ từ đi về phía cửa sổ, như thể định ném Vương Phú xuống.

Song, ngoài dự đoán của mọi người, Vương Phú vẫn không sợ hãi, thay vào đó cười khẩy mở miệng nói.

"Hừ, muốn hù dọa ông mày à? Nếu hôm nay mày có gan thì giết chết ông mày đi, nếu không hôm nay mày nhất định phải chết."
Vương Phú hiển nhiên không lo lắng thanh niên này thật sự sẽ giết mình, dù sao không phải ai ai cũng có thế lực tốt.

Xã hội ngày nay là xã hội pháp trị, không ai dám làm càn.

Vì vậy, ông ta cảm thấy người thanh niên trước mặt chỉ đang hù dọa mình mà thôi, không có gan thực sự giết mình.

Nhưng Lạc Tú không mở miệng nói chuyện mà thật sự nhấc Vương Phú ra ngoài cửa sổ.

“Làm đi, có gan thì mày ném ông mày xuống đi, đồ hèn!” Đến bây giờ Vương Phú cũng vẫn không cảm thấy người thanh niên trước mặt sẽ giết ông ta.

Thứ nhất, mặc dù người thanh niên trước mặt có chút kỳ lạ, nhưng ắt hẳn chỉ là một thằng nhóc loi choi mà thôi.

Loại chuyện giết người này, anh không dám, cũng không có gan.

Thứ hai, Vương Phú ông ta còn có chút lai lịch, tuy rằng không rõ tên nhóc này rốt cuộc có nội tình như thế nào, nhưng khẳng định sẽ không vì một người phụ nữ mà giết ông ta.

Vì vậy, trong mắt Vương Phú dày đặc vẻ giễu cợt và khinh thường.

Ngay cả Lam Thục Đoan cũng cảm thấy rằng Lạc Tú có thể chỉ muốn dọa Vương Phú thôi, không thể nào thực sự ném Vương Phú xuống.


Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Vương Phú lại trở nên hơi luống cuống, bởi vì ông ta phát hiện ánh mắt người thanh niên trước mặt rất bình tĩnh, hay gọi là lãnh đạm, thực sự rất lãnh đạm, chẳng khác gì hổ hay rắn độc cả, chính là loại biểu cảm lạnh lùng khi đối mặt với con mồi.

Bây giờ Vương Phú đã thực sự có hơi hoảng loạn.

“Buông tao ra, mày định làm gì? Mày định làm gì?” Vương Phú đột nhiên sợ hãi.

Ông ta thật sự sợ người thanh niên trước mặt nóng nảy, sau đó buông tay ném mình xuống.

“Tao nói cho mày biết, nếu mày giết tao, thi thể ở ngay phía dưới, cảnh sát nhất định sẽ tìm tới cửa, mày chắc chắn sẽ ngồi tù, ngồi tù đó mày có biết không?” Vương Phú lại uy hiếp.

Đáng tiếc, Vương Phú không biết mình đang nói chuyện với ai.

Giết người là chuyện tập mãi thành quen với Lạc Tú rồi.

Danh tiên tôn chính là dùng xương trắng và biển máu mà đắp thành, hai tay Lạc Tú đã dính đầy máu tươi vô tận rồi.

Cuối cùng Lạc Tú cũng lên tiếng, từ lúc bước vào, đây là câu đầu tiên Lạc Tú nói.

"Ồn ào!"
Ngay lập tức, Lạc Tú thực sự buông tay, nhưng thay vì ném Vương Phú xuống, Lạc Tú đã trực tiếp quẳng Vương Phú lên.

Lạc Tú ở tầng 27, phía trên còn có ba tầng nữa, tiếp đó sau lưng là vịnh Bàn Long.

Nhưng Lạc Tú không ném Vương Phú xuống mà ném lại qua cửa sổ về phía sau.

Với thực lực hiện tại của Lạc Tú, thực sự không khác mấy so với việc người thường ném đá, hoặc dễ hơn cả người thường ném đá.

Vương Phú thậm chí chẳng kịp hét lên được một tiếng, cả người đã bay thẳng đến vịnh Bàn Long ở ngọn núi phía sau.

Cảnh tượng này rơi vào trong mắt khiến Lam Thục Đoan ngây ngẩn cả người, hoặc nói cách khác là đã chấn động rồi.

Cô ấy không ngờ thanh niên trước mặt thật sự dám giết người.

Cho dù Vương Phú bị ném tới đâu, ở đây cao như vậy, ông ta nhất định sẽ không thể sống sót.

Cô ấy còn tưởng rằng người thanh niên trước mặt chỉ hù dọa Vương Phú mà thôi chứ thật sự sẽ không giết người.


Nhất thời, Lam Thục Đoan muốn hét lên một tiếng.

Nhưng Lạc Tú đã lên tiếng trước.

"Ngậm miệng!"
Giọng nói rất lạnh nhạt, nhưng lại khiến Lam Thục Đoan sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

“Anh có giết tôi diệt khẩu không?” Lam Thục Đoan ngập ngừng một hồi lâu rồi mở miệng hỏi.

“Nếu cô đi tố cáo tôi, tôi có thể sẽ cân nhắc làm chuyện này.” Lạc Tú ngậm điếu thuốc, vẻ mặt rất thờ ơ, giống như hoàn toàn không có cảm giác giết người, tựa như chỉ là tùy tiện ném một cục rác ra ngoài thôi vậy.

“Tại sao anh lại ở đây?” Lam Thục Đoan muốn đổi chủ đề.

“Đây là phòng của tôi.” Lạc Tú lại hít một hơi thuốc nữa, sau đó đi tới trước mặt Lam Thục Đoan.

Lập tức, Lạc Tú bỗng lạnh lùng vươn tay nâng Lam Thục Đoan đi về phía nhà vệ sinh.

"Không phải anh nói anh sẽ không giết tôi sao?"
Lam Thục Đoan hoảng sợ, vốn dĩ hôm nay suýt chút nữa bị người ta cưỡng ép, sau đó thanh niên trước mặt mình giết chết người kia.

Tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng bây giờ mình cũng sắp bị giết.

Chắc chắn mình đã gặp phải sát thủ gì đó, dù sao Lam Thục Đoan cũng hay quay phim nên bộ não vẫn khá lớn.

Dựa theo cốt truyện này thì cô ấy đã chứng kiến sát thủ này giết người, rất có khả năng sẽ bị giết chết trong nhà vệ sinh.

Nghĩ đến đây, Lam Thục Đoan không hét lên, vì cô ấy biết như vậy thì mình chỉ chết càng nhanh thôi.

Nhưng đối mặt với cái chết, Lam Thục Đoan không thể không sợ hãi, nên chỉ dám lẳng lặng rơi nước mắt.

Nhưng ngoài ý muốn là, sau khi Lạc Tú xách Lam Thục Đoan vào nhà vệ sinh thì mở vòi hoa sen ra, sau đó đặt Lam Thục Đoan dưới vòi nước lạnh.

“Anh định giết tôi à?” Lam Thục Đoan hỏi..