Tiên Y Ngờ Nghệch

Chương 10: C10: Hai bên đánh nhau




“Trong bang Tam Hồ có hơn một trăm anh em, tất cả họ đều có kỹ năng rất giỏi.” Người đàn ông bắt đầu nói về bang Tam Hồ.

“Tôi đã thấy kỹ năng vô dụng của các người rồi. Đừng nói nhảm nữa, nói vào trọng điểm đi” Lâm Hoài giơ chân đá anh ta.

“Dạ, đúng, thủ đoạn vô dụng của chúng tôi không là gì trước mặt anh. Trụ sở chính của bang Tam Hồ chúng tôi ở. thành phố Hồng Tinh. Bang chủ là con cháu của một gia đình võ thuật tên là Khâu Tam Hồ, nổi tiếng khắp tỉnh Giang Nam... Tôi là Lý Thằng, anh ta tên Mã Xoa, là cánh tay phải và cánh tay trái của bang phái, xin anh bỏ qua cho chúng tôi lần này!”

Lý Thắng vừa trả lời vừa quỳ xuống dập đầu.

“Các người có biết người đứng sau là ai không?” Lâm Hoài nhàn nhạt hỏi.

“Chúng tôi thật sự không biết, chuyện này chỉ có bang chủ mới biết” Lý Thằng vội vàng đáp.

“Khâu Tam Hồ hiện đang ở đâu?” Lâm Hoài biết rất rõ, nếu muốn tìm ra kẻ chủ mưu đăng sau thì nhất định phải tìm được Khâu Tam Hồ trước. Hơn nữa, chỉ có xử lý Khâu Tam Hồ hắn mới có thể yên tâm, nếu không không ai đảm bảo sẽ có bao nhiêu người đến gây rắc rối cho hẳn. Thời gian tu luyện của hẳn rất eo hẹp, làm sao có thể lãng phí thời gian ở đây?

“Chúng tôi không có quyền hỏi bang chủ ở đâu. Việc duy nhất chúng tôi có thể làm là gọi điện thoại.”


“Được, anh lập tức gọi điện cho Khâu Tam Hồ, nói cho anh ta biết, tôi ở đây chờ anh ta.” Lâm Hoài thản nhiên nói.

Nghe được lời nói của Lâm Hoài, Lý Thẳng và Mã Xoa đều nhìn Lâm Hoài với vẻ khó tin, trong lòng họ đều nghĩ hắn thật kiêu ngạo. Chẳng lẽ hản không nghe thấy bọn họ nói sao? Bang Tam Hồ có hơn trăm anh em, hắn chờ ở đây không phải là đang chờ chết sao?

“Tôi gọi ngay bây giờ sao?” Mã Xoa nghi ngờ nhìn Lâm Hoài.

“Thật sự làm người khác bái phục. Khưu Tam Hồ tôi mở mang kiến thức”

Đúng lúc này, một người đàn ông mặc áo sơ mi đen cầm điếu xì gà bước chậm tới, người này không ai khác chính là bang chủ Khâu Tam Hồ, hai bên bang chủ là hai cô gái gợi cảm mặc váy ngắn và trang điểm kỹ lưỡng. Dáng người cô này còn cường điệu hơn cô kia, họ cười dịu dàng nhìn Lâm Hoài.

“Đại ca, em nghĩ chúng ta đừng nói nhảm nữa, trực tiếp đánh tên nhóc này thành miếng bánh nhân thịt đi!”

I ra tên nhóc này đã thẳng, có thể chết trong loại trận chiến lớn như vậy, hắn xuống địa ngục cũng có thể khoe khoang một trận.” Một người đàn ông tóc vàng khác cười nói.

Lúc này Lâm Hoài nhìn về phía Khâu Tam Hồ với vẻ mặt bình tĩnh.

“Anh chính là Khâu Tam Hồ! Nói tôi biết ai đã ra lệnh cho. anh tấn công tôi?” Lâm Hoài lạnh nhạt hỏi.

“Lấy tiền của người ta loại bỏ tai họa, mày không cho tao. tiền, tại sao tao phải nói cho mày biết?” Lúc này có người cầm một chiếc ghế đến, Khâu Tam Hồ chậm rãi ngồi xuống.

“Tôi biết.” Lâm Hoài chậm rãi gật đầu, không hỏi thêm nữa. Kiếm Hiệp Hay

“Hahaha! Mày biết cái gì? Biết hậu quả khi gây chuyện với bang Tam Hồ của tao sao? Tao vô cùng khâm phục mày dám một mình đối mặt với cả bang phái bọn tao. Vậy nên, hôm nay †ao sẽ để mày chết toàn thây, cũng coi như cho mày chút mặt mũi!"

Khâu bang chủ cười lạnh, sau đó điếu xì gà trên tay anh ta bay ra ngoài.


Những người xung quanh nhìn thấy cảnh này, lập tức phát động tấn công, vũ khí trong tay nhanh chóng đánh về phía Lâm Hoài.

Lâm Hoài đã chờ đợi rất lâu, đồn toàn bộ chân khí trong cơ thể xuống hai chân, trong nháy mắt lao vào đám người lao đến, cả người nhanh chóng biến mất.

Người đầu tiên bị Lâm Hoài tấn công là một người đàn ông cầm ống thép, sau một cú đấm, người này lập tức trợn mắt, ngay sau đó, ống thép rơi vào tay hẳn.

Lúc ở Thượng giới, Lâm Hoài sử dụng thương Bá Vương, cho nên cầm ống thép là tiện tay nhất.

Bịch bịch bịch! Păng pằng păng! “AI...AI Lâm Hoài ở đây AI... Tên nhóc này ở đây!”

Lúc này, trong toàn bộ phạm vi nổ tung, Lâm Hoài giống như một con cá chạch, không ngừng len lỏi trong đám người, trong nháy mắt có bảy tám tên ôm đầu ngã xuống đất.

Khâu Tam Hồ đang ngồi trên ghế bỗng sửng sốt, đôi mắt vẫn đang lim dim đột nhiên mở to, anh ta lập tức đứng dậy.

Bịch bịch bịch! Âm ầm ầm! Nhìn thấy cây gậy trong tay Lâm Hoài nhanh chóng đánh xuống những người xung quanh, gần như mỗi đòn đều có thể hạ gục một người.

Mà những người cầm đao lớn xung quanh căn bản không bắt kịp được động tác của Lâm Hoài. Tốc độ của hắn quá nhanh, dưới ánh đèn xe ô tô, hẳn thật sự như một bóng ma, thay đổi vị trí bất cứ lúc nào.


Sự việc đến lúc này, Khâu Tam Hồ mới biết tại sao Lâm Hoài lại có dũng khí đợi mình ở đây, kỹ năng và tốc độ của hắn thực sự đáng sợ.

“Mọi người đừng vội ra tay, bao vây tên nhóc này trước. Đừng để hẳn tiếp tục đục nước béo cò. Vô dụng, một đám vô dụng, chúng mày mau tản rail”

Trong khi Khâu Tam Hồ đang nói chuyện, Lâm Hoài lại hạ gục mấy tên đàn ông vạm vỡ, điều này khiến anh ta rất tức giận.

Nuôi đàn em cũng cần rất nhiều tiền, hôm nay lại bị người †a đánh tàn phế, chỉ phí tự mình gánh chịu.

“Nghe đại ca nói, mau tản ra!... A! Đầu của tôi” Tên đàn em bên cạnh vội vàng phụ họa, nhưng chưa kịp nói xong đã bị đánh vào đầu.

“Tản ra, lập tức tản ra!” Lúc này Khâu Tam Hồ vẫn hét lớn.

Nhưng sao Lâm Hoài có thể cho những người này cơ hội. Cơ thể hän thay đổi càng lúc càng nhanh, nhanh đến mức người ta khó có thể nhìn thấy hình dáng của hắn, chỉ thấy một ống sắt đang chuyển động.

“A!...A! Cứu tôi... Cứu tôi!” Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, từng tên đàn ông vạm vỡ lần lượt ngã xuống.