Tiên Y

Chương 102: Ma Phí Tán Và Liệu Pháp Lấy Máu






Trương Văn Trọng lại lấy trong hòm ra một cái chén, đổ nước thuốc màu nâu trong bình thuỷ tinh đầy chén, đưa cho Vưu Thiên Hải: “Vưu gia gia, uống chén thuốc này đi.”
“Đây là thuốc gì vậy?” Vưu Thiên Hải hít sâu hương thuốc làm kẻ khác say sưa, kiềm chế không được sự hiếu kỳ trong lòng mà hỏi.
“Ma Phí Tán.” Trương Văn Trọng đạm nhiên trả lời, phảng phất như hắn cũng không phải đang nói về loại thuốc truyền kỳ mà chỉ là thuốc tầm thường như Ngân Kiều Tán, Ma Hoàng Thang … mà thôi.
“Ma Phí Tán?” Ngoại trừ tước sĩ Eric ra, ba người trong phòng đều kinh hô lên.

Tô Hiểu Hồng tự nhiên là biết về điển cố của Ma Phí Tán, mà Vưu Giai và Vưu Thiên Hải tuy rằng không phải người học y nhưng cũng từng nghe nói qua cố sự về Hoa Tiếu, tự nhiên cũng biết về cố sự của Ma Phí Tán.
Ma Phí Tán có thể nói là có sách sử ghi chép, chính là loại thuốc ma tuý có sớm nhất trong lịch sử.

Bên trong ‘Hậu Hán thư Hoa Đà Truyện’ có ghi chép: “Nếu tật bệnh mà châm dược không thể sử dụng, có thể sử dụng Ma Phí Tán, sẽ làm cho người ta không còn cảm giác, hoàn toàn lâm voà cảm giác như bị thuốc mê.”
Chỉ tiếc Hoa Đà bị Tào Tháo xử tử nên Ma Phí Tán cũng cùng Thanh Nang Kinh của Hoa Đà bị vợ của ngục tốt thiêu huỷ mất.

Sau đó vào thời Đương Tôn Tư Mặc tuy rằng cũng từng biên tập qua một quyển ‘Hoa Tiếu Thần Phương’, ở bên trong từng ghi lại phối phương của Ma Phí Tán thế nhưng hiệu quả gây tê của Ma Phí Tán này so sánh cùng hiệu quả ghi bên trong ‘Hậu Hán Thư Hoa Đà Truyện’ kém xa.

Bởi vậy người đời sau cũng thường cho rằng Ma Phí Tán trong ‘Hoa Tiếu Thần Phương’ hẳn do hậu nhân mạo dang tên của Hoa Tiếu sáng chế, cũng không phải là nguyên phương.
Sau thoáng khiếp sợ ban đầu, trên mặt Tô Hiểu Hồng hiện lên một tia sầu lo, nàng cẩn thận hỏi: “Trương lão sư, thầy dựa theo ghi chép trong Hoa Tiếu Thần Phương để làm ra Ma Phí Tán sao? Theo em được biết, hiệu quả gây tê của nó cũng không tốt đâu.”
Trương Văn Trọng cười lắc đầu: “Ma Phí Tán của tôi cũng không phải dựa theo Hoa Tiếu Thần Phương mà là dựa theo Thang Nang Kinh phối phương tạo ra.”
“Cái … cái gì? Thanh Nang Kinh?” Tô Hiểu Hồng khiếp sợ há to miệng, thế nào cũng không dám tin tưởng những lời mình vừa nghe.


Nàng há to miệng, hồi lâu mới nghẹn ra được một câu: “Trên thế giới này không ngờ thực sự có Thang Nang Kinh sao? Đây … đây không phải sách tạp lục bịa đặt ra chứ? Nhưng dù la thật sự có cũng đã sớm bị huỷ mất rồi mà.

Trong sách tạp lục không phải nói Thanh Nang Kinh bị vợ của ngục tốt thiêu huỷ rồi sao? Đã như vậy, Trương lão sư lấy được từ đâu?”
Tô Hiểu Hồng nói không sai, ngày xưa khi Hoa Đà bị Tào Tháo xử tử đích thật có đem Thanh Nang Kinh tặng cho ngục tốt, ong muốn ngục tốt đó có thể đem bộ y thuật truyền thừa xuống làm cho thế nhân học được y thuật của ông ấy.

Nhưng đáng tiếc chính là vợ của ngục tốt bởi vì lo sợ vì chuyện này mà bị liên luỵ nên đã đem Thanh Nang Kinh cực kỳ trân quý đốt đi.
Nhưng thế nhân hoàn toàn không biết, khi vợ của ngục tốt đem đốt Thanh Nang Kinh cũng đúng lúc bị một Hồ yêu đi ngang qua dùng sách khác đánh tráo, bởi vậy mà có thể bảo tồn.

Sau mấy trăm năm, Hồ yêu kiavì độ kiếp thụ thương tìm đến Trương Văn Trọng, sau khi được Trương Văn Trọng dốc lòng trị liệu lành, đã đem bộ Thanh Nang Kinh quý báu đó tặng cho hắn, xem như cảm kích ân cứu mạng.
Cho nên, Trương Văn Trọng cũng được xem như người duy nhất trên thế giới này được xem qua toàn bộ bản Thanh nang Kinh!
“Đây là một bí mật nhỏ của tôi.” Trương Văn Trọng nhìn Tô Hiểu Hồng cười cười nói: “Trước khi cô trở thành đồ đệ của tôi, tôi sẽ không trả lời vấn đề này.”
“Em nhất định phải trở thành đồ đệ của thầy!” Tô Hiểu Hồng nắm chặt hai tay, âm thầm phát thệ.

Trước đó, tuy rằng nàng có ý nghĩ bái Trương Văn Trọng làm sư phụ nhưng cũng chưa từng rừng rực như bây giờ.
Vừa nghĩ đến Thanh Nang Kinh, Tô Hiểu Hồng liền cảm thấy trái tim mình giống như có trăm ngàn móng vuốt đang cào cấu, thật sự khổ sở không chịu nổi, điều này cũng làm cho nàng thêm khẩn trương muốn trở thành đồ đệ của Trương Văn Trọng.
“Trương lão sư a Trương lão sư, anh thật đúng là một người thần bí nhất trong thiên hạ, Không biết ngoại trừ Thanh Nang Kinh ra, ở trên người anh còn tồn tại bao nhiêu bí mật nữa?” Tô Hiểu Hồng chớp chớp đôi mắt to khả ái của mình, chăm chú nhìn Trương Văn Trọng.

Lúc này trải qua người phiên dịch giải thích, tước sĩ Eric cuối cùng cũng hiểu được Ma Phí Tán là cái gì.

Ma Phí Tán đến tột cùng là có công hiệu gì.

Hắn nhìn nước thuốc màu nâu đen trong bình thuỷ tinh, lại đưa mắt nhìn Trương Văn Trọng và Vưu Thiên Hải, mấp máy môi nhưng không nói gì.

Nhưng ở trong lòng hắn, cũng cảm thấy có chút không tin: “Dùng thảo dược để chữa bệnh? Đây chỉ là phương pháp mà những bác sĩ thời Trung cổ mới sử dụng, đã sớm bị loại bỏ từ lâu.

Về phần dung thảo dược để được hiệu quả gây tê toàn thân, điều này càng thêm không thể tin được.

Nếu như chỉ dùng thảo dược đã đủ gây tê toàn thân, sao còn cần gây tê học làm gì?”
“Bác sĩ tiểu Trương, cậu muốn gây tê cho ta sao?” So với vẻ không tin của tước sĩ Eric, hiện tại Vưu Thiên Hải lại tràn ngập lòng tin với Trương Văn Trọng, nên vừa cười vừa nói: “Không cần phải gây tê, năng lực chịu đau của ta rất mạng.

Nhớ năm xưa còn ở trên chiến trường, ta trúng đạn, cũng là gắng gượng dùng đao mổ ra đó.”
Nhìn Vưu Thiên Hải cậy mạnh, Vưu Giai cảm giác có chút dở khóc dở cười.


Ông nội đã lớn tuổi, tính cách không ngờ lại còn biến thành như một đứa trẻ con như thế.

Nàng đành khuyên nhủ: “Ông nội, hảo hán không đề cập chuyện ngày xưa, ông nên nghe Trương tiên sinh, uống hết chén Ma Phí Tán này đi.”
Trương Văn Trọng cũng nói: “Vưu gia gia, chén Ma Phí Tán này không những muốn gây tê cho ông mà còn gây tê cả cổ độc trong cơ thể ông.

Chỉ khi triệt để gây tê được chúng nó, mới có thể tiến hành phẫu thuật, lấy chúng ra khỏi hai chân của ông.” Kỳ thật, hắn còn một câu chưa nói.

Quá trình lấy cổ độc, cực kỳ đau đớn, giống như có ngàn van lưỡi đao đang cắt da nạo xương, nếu như không dùng Ma Phí Tán, dù năng lực chịu đâu có mạnh mẽ chỉ sợ cũng chịu không nỗi.
Vưu Thiên Hải chợt nói: “Nếu phải dùng để gây tê cổ độc, như vậy ta đành uống hết nó vậy.”
Vưu Giai nghe mà hoàng toàn ngơ ngác, nhịn không được dò hỏi: “Ông nội, Trương tiên sinh, hai người đang nói chuyện gì thế? Cổ độc là gì?”
Trương Văn Trọng xoay người lại, nhìn nàng mỉm cười nói: “Bệnh chân của ông nội cô cũng không phải bình thường, chính là do trúng phải cổ độc mà ra.

Về phần đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, đợi sau khi hoàn thành giải phẫu lại để chính miệng ông nói cho cô nghe.”
“Được rồi.” Vưu Giai gật đầu nói, tuy rằng nàng rất muốn biết chân tướng nhưng nàng cũng hiểu rằng, hiện tại trọng yếu nhất chính là phẫu thuật cho ông nội.

Dù trong lòng có nghi hoặc cũng đành nhịn lại.
Ngay khi Vưu Thiên Hải uống cạn chén thuốc Ma Phí Tán, người phiên dịch của tước sĩ Eric cũng đẫm đầy mồ hôi phiên dịch lời nói của Trương Văn Trọng cho tước sĩ Eric nghe.

Mà đối với từ ngữ cổ độc, vị phiên dịch này rõ ràng không biết nên dịch như thế nào, ấp a ấp úng một hồi mà cũng không nghĩ ra được từ nào để phiên dịch cho đúng.
Ma Phí Tán khởi lên hiệu lực cực nhanh, đại khái chừng năm phút sau, Vưu Thiên Hải liền rơi vào trạng thái ngủ say.

Thằng đến lúc này, người phiên dịch còn chưa tìm được từ để giải thích từ cổ độc, cuối cùng hắn đành giải thích là dùng vu thuật, hắc ma pháp gì gì đó để phiên dịch cho từ ngữ này.
“Vu thuật?” Trên mặt tước sĩ Eric hiện lên tia tức giận, theo hắn xem ra, y học là môn khoa học cực kỳ nghiêm cẩn, thế nào có thể đem bệnh của bệnh nhân giải thích thành vu thuật gì đó được?”
“Xem ra người này không phải là bác sĩ, mà là một tên lừa gạt tôn giáo thôi.” Trong lòng tước sĩ Eric thầm nghĩ, nhưng ngay khi hắn chuẩn bị vạch trần sự giả dối của Trương Văn Trọng, hắn chợt thấy Vưu Thiên Hải đã lâm vào ngủ say.
“Điều này sao có thể?” Tước sĩ Eric khiếp sợ vô cùng, hắn bước hai bước tới bên giường, rất nhanh liền kiểm tra tình huống của Vưu Thiên Hải.

Kết quả làm cho hắn thật khó có thể tin: “Dùng dược thảo nấu thành nước thuốc, không ngờ thật sự có thể có hiệu quả gây tê toàn thân, điều này sao có thể?”
Trương Văn Trọng không để ý tới sự khiếp sợ của hắn, biểu tình đạm mạc nói: “Tước sĩ Eric, xin tránh ra một chút, tôi phải tiến hành giải phẫu cho Vưu gia gia.”
“Tước sĩ Eric thỉnh đừng nên gây trở ngại cho Trương tiên sinh được không?” Vưu Giai hơi nhíu mày nói.

Nhìn vị bác sĩ Anh quốc đang gây trở ngại cho Trương Văn Trọng điều chị cho ông nội, thái độ của nàng đã không còn chút khách khí nào.
“Xin lỗi, xin lỗi.” Tước sĩ Eric cũng không hề tức giận, vội lui về sau vài bước, mở to mắt nhìn Trương Văn Trọng, muốn đem từng cử động nhỏ nhất của hắn toàn bộ ghi vào trong óc mình.

So với vẻ chẳng đáng ban đầu, hiện tại hắn đối Trương Văn Trọng lại tràn ngập sự hiếu kỳ và hứng thú.
Trương Văn Trọng mở hộp châm nơi đầu giường, bên trong hai hộp châm có một hộp bày toàn ngân châm loại bình thường, hộp còn lại là chín cây châm.

Đầu tiên hắn đẩy Vưu Thiên Hải nằm nghiêng trên giường.

Sau đó bốc lên vài cây ngân châm phân biệt đâm vào huyệt Chương Môn, Trung Thuý, Bào Trung, Cách Du, Dương Lăng Tuyền, Thái Uyên, Đại Trữ, Tuyệt Cốt tám đại huyệt.