Tiên Y

Chương 166: Sự Kiện Ngộ Độc Đậu Sừng Chiên






*: Miền bắc gọi là món đậu đỗ xào.
Sau khi cắt đứt cuộc nói chuyện với Vưu Giai, Trương Văn Trọng bỏ điện thoại trở vào túi, đang chuẩn đứng dậy đi pha trà, Tô Hiểu Hồng vốn đang đọc sách liền vội vã đứng dậy, nói: “Để em làm cho.”
Trương Văn Trọng cũng không cự tuyệt, đưa chén trà cho nàng.
Tô Hiểu Hồng cầm chén trà, vừa đi tới cửa phòng một người đang vội vàng chạy vào.
“Phanh.” Một tiếng liền đụng vào người nàng, suýt chút đã làm nàng đánh rơi chén trà trong tay xuống đất.
“Bác sĩ Trương không hay, xảy ra chuyện lớn rồi.” Người chạy vào cũng không quản đến việc xin lỗi Tô Hiểu Hồng, đã vô cùng nôn nóng nhìn Trương Văn Trọng hô to.
Trương Văn Trọng buông xuống quyển “Túc Tí Thập Nhất Mạch Viêm Kinh” trong tay, ngẩng đầu lên, khẽ cau mày hỏi: “Xảy ra chuyện lớn gì?”
Người kia thở hổn hển nói: “Cũng không biết xảy ra chuyện gì, bên trong ký túc xá chúng tôi có hai người bạn cùng phòng đột nhiên bị nôn mửa cùng tiêu chảy.

Ngay trong ký túc xá ở mấy phòng khác cũng có mấy người bạn cùng phòng chuẩn bị đưa hai người bọn họ đến đây, lúc này mới phát hiện, ở trong ký túc xá xuất hiện bệnh trạng như đúc, thậm chí người bệnh nặng hơn không ít, đại khái khoảng mười người.

Ngay trên đường chúng tôi đến phòng y tế, còn thấy rất nhiều sinh viên ở những ký túc xá khác cũng có bệnh trạng giống như vậy.

Tôi đếm sơ qua, đại khái khoảng hơn sáu mươi người.

Để phòng y tế kịp chuẩn bị sẵn sàng, tôi phải sớm chạy tới thông tri cho các vị biết chuyện này trước.”
Lúc này Tô Hiểu Hồng cũng không quan tâm đến việc trách cứ người đã đụng vào mình, kinh hô lên: “Năm sáu mươi người toàn bộ đều xuất hiện nôn mửa, tiêu chảy sao? Đây rõ ràng là dấu hiệu ngộ độc thức ăn, trưa hôm nay bọn họ đã ăn cái gì?”
Người kia lắc đầu nói: “Không biết, chúng tôi đều ăn trưa trong căn tin trường học, đại bộ phận không sao, cũng chỉ có bọn họ xuất hiện bệnh trạng.”
Đang nói, bên ngoài phòng y tế xuất hiện âm thanh rầm rĩ, chính là những sinh viên ngộ độc thức ăn được bạn cùng phòng và bạn học đưa đến phòng y tế.
Trương Văn Trọng vẫn bình tĩnh, hắn quyết định thật nhanh, làm ra một loạt an bài: “Tiểu muội, cô đi theo tôi ra ngoài xem tình huống, Tử Mạn, cô đem chuyện này thông báo cho các bác sĩ và hộ sĩ khác trong phòng y tế, để cho bọn họ chuẩn bị tiếp nhận trị liệu cho sinh viên ngộ độc.

Mặt khác, phải đem chuyện này thông báo cho Hồ viện trưởng, bảo hắn nhanh chóng thông báo việc này cho cục vệ sinh.” Nói xong hắn nhanh chóng đi ra ngoài phòng y tế.
“Dạ.” Tô Hiểu Hồng và Lâm Tử Mạn cùng kêu lên đáp, cùng chia nhau bắt đầu hành động theo lời phân phó của Trương Văn Trọng.
Khi Trương Văn Trọng bước ra ngoài sân phòng y tế, vừa vặn nhìn thấy năm sáu mươi sinh viên ngộ độc thức ăn đang được bạn bè dìu đi tới.

Tô Hiểu Hồng đi theo phía sau Trương Văn Trọng thấy thế nhịn không được kinh hô lên: “Giường khám của phòng y tế có hạn, nhiều sinh viên ngộ độc như vậy, làm sao ở hết a?”
Trương Văn Trọng vẫn rất bình tĩnh, nói: “Trước tiên xem rõ tình huống của bọn họ, nếu bị ngộ độc thức ăn loại nhẹ, xử lý là có thể về, không cần ở lại phòng y tế.”
“Bác sĩ Trương phiền phức anh cứu bọn họ.” Nhìn thấy Trương Văn Trọng từ bên trong phòng y tế đi ra, những sinh viên đang dìu bạn học trúng độc thức ăn liền kêu lên.

Những sinh viên ngộ độc tuy rằng không có khí lực mở miệng thế nhưng ánh mắt bọn họ không thể nghi ngờ đang cầu khẩn Trương Văn Trọng mau cứu trị cho họ.
Từ khi Trương Văn Trọng luân phiên sáng tạo kỳ tích cho tới nay, ở trong lòng các sinh viên trong đại học Ung Thành, Trương Văn Trọng đã trở thành siêu cấp anh hùng không có gì không làm được! Cho nên hiện tại, bọn họ đem toàn bộ hi vọng đều ký thác lên người vị siêu cấp anh hùng này.
Lúc này Lâm Tử Mạn đã đem sự kiện ngộ độc thình lình này báo cho các bác sĩ và hộ sĩ trong phòng y tế, đồng thời cũng đem chuyện này thông báo cho viện trưởng Hồ Cường đang họp bên trong bộ hậu cần của đại học Ung Thành.
Lúc này Hồ Cường đang trên đường quay trở về phòng y tế, nhưng hắn vẫn còn chưa đi đến nơi, đối với chứng bệnh ngộ độc thức ăn mà nói, lực ảnh hưởng cũng không lớn, các bác sĩ và hộ sĩ cũng đều chạy ra khỏi phòng y tế, giúp đỡ đưa những sinh viên bị ngộ độc đi vào bên trong.
Trương Văn Trọng liên tục hướng mấy sinh viên bị ngộ độc hỏi thăm buổi trưa bọn họ đã ăn món gì, từ trong câu trả lời của bọn họ, Trương Văn Trọng nhạy cảm phán đoán ra được đầu sỏ gây ra việc ngộ độc thức ăn, chính là đậu sừng chiên! Bởi vì hắn có hỏi qua mấy sinh viên bị ngộ độc, bọn họ đều nói buổi trưa đều ăn món đậu sừng chiên kia.
Trong đậu sừng chiên có chứa saponin và lectins, hai loại này đều có độc tố, không chỉ có tác dụng kích thích cường liệt đối với niêm màng của dạ dày, đồng thời còn có tác dụng tổn thương và loãng máu trên cơ thể con người.

Dưới nhiệt độ cao, hai loại độc tố này có thể bị hóa giải triệt để, nhưng nếu như lúc chiên đậu không được chín tới, như vậy hai loại độc tố vẫn còn lưu bên trong.

Một khi người ăn vào, cũng rất có khả năng bị ngộ độc, xuất hiện buồn nôn, nôn mửa, tiêu chảy, nếu nghiêm trọng hơn, còn có thể đau đầu choáng váng, mồ hôi lạnh nhễ nhại, tay chân tê dại, hoặc nôn ra máu.
Sau khi điều tra rõ nguyên nhân gây ra ngộ độc thức ăn, Trương Văn Trọng lập tức phân phó: “Đây là bị trúng độc đậu sừng chiên.

Người bệnh nhẹ cho bọn họ vài gói đường gluco, để cho bọn họ trở lại ký túc xá nghỉ ngơi.

Nói cho bọn họ, phải dùng vài lần, cho bạn cùng phòng giúp đỡ giám sát bệnh trạng của họ, tùy lúc bảo trì liên hệ với chúng ta, một khi bệnh trạng có biến hóa, lập tức báo cho chúng ta biết.

Nói rõ cho họ biết, giường bệnh trong phòng y tế quá ít, chỉ có thể cung cấp cho người bị bệnh nặng, thỉnh bọn họ thứ lỗi.”
Lâm Tử Mạn và Tô Hiểu Hồng đứng bên cạnh dùng sức gật đầu, Lâm Tử Mạn lấy quyển sổ ghi chép công việc tùy thân, đem lời Trương Văn Trọng nói ghi lại những ý trọng điểm.
Trương Văn Trọng lại tiếp tục nói: “Người bị bệnh nặng, lập tức dùng dung dịch kali pemanganat rửa ruột cho họ, để toàn bộ độc tố bài tiết đi ra.


Ngoài ra còn phải dùng axít sulfuric tiến hành bài tiết, để bọn họ có thể đem độc tố còn lại xả ra ngoài.

Trong quá trình này, nếu như xuất hiện dấu hiệu mất nước, thì phải lập tức truyền nước biển bổ sung cho họ.

Tiêm vào tĩnh mạch bọn họ đường gluco, cùng với vitamin.

Ngoài ra căn cứ bệnh trạng khác nhau phải tiến hành trị liệu cho đúng bệnh.”
Đứng ngay bên người Trương Văn Trọng nghe Trương Văn Trọng chỉ đạo từng câu, Lâm Tử Mạn vội vàng gật đầu nói: “Được, tôi đã biết.

Tôi sẽ đem phương pháp trị liệu này báo cho bác sĩ khác.” Dứt lời nàng xoay người đi thông báo phương án trị liệu do Trương Văn Trọng chế định cho các bác sĩ và hộ sĩ khác.
“Chờ một chút.” Trương Văn Trọng gọi Lâm Tử Mạn, dò hỏi: “Trong phòng y tế chúng ta có Caizhemangyan và Heparin không?”
Lâm Tử Mạn lắc đầu đáp: “Tôi cũng không biết.”
Trương Văn Trọng phân phó: “Vậy cô đến phòng thuốc hỏi một chút, nhìn xem có hai loại thuốc này hay không.

Một khi có học sinh bị ngộ độc xuất hiện hiện tượng ngưng huyết, nhất định phải dùng hai loại thuốc này: Nếu như không có, để người của phòng thuốc nhanh nghĩ biện pháp chuẩn bị một ít, để ngừa thỉnh thoảng cần tới.”
Lâm Tử Mạn gật đầu đáp: “Được, tôi hiểu rồi, còn có điều gì phân phó nữa không?”
Trương Văn Trọng nói: “Không có.”
Lâm Tử Mạn chạy nhanh đem phương án trị liệu Trương Văn Trọng chế định đưa cho các bác sĩ cùng hộ sĩ.

Đồng thời chạy về phía phòng thuốc, để người của phòng thuốc nghĩ biện pháp chuẩn bị hai loại thuốc Trương Văn Trọng đã dặn.

Sau đó cũng không dừng lại, gia nhập vào trong công tác cứu trị bệnh nhân bị ngộ độc.
Sau khi phân phó xong cho Lâm Tử Mạn, Trương Văn Trọng dẫn Tô Hiểu Hồng và các bác sĩ cứu trị cho những sinh viên bị ngộ độc đậu sừng.

Hai mươi phút sau, Hồ Cường đi chung với một nam tử trung niên mặc tây trang thở hổn hển chạy tới phòng y tế, trước tiên tìm Trương Văn Trọng hỏi thăm tình huống.
Trương Văn Trọng hồi đáp: “Tổng cộng có năm mươi sáu sinh viên bởi vì ăn đậu sừng chiên không chín mà trúng độc.

Trong đó có ba mươi sáu người bệnh trạng nhẹ, sau khi tiếp nhận trị liệu đã nhờ bạn học của họ đưa về ký túc xá nằm nghỉ ngơi, tôi đã cho bọn họ bột đường gluco để bọn họ bỏ vào nước uống chia dùng nhiều lần.

Ngoài ra, tôi cũng đã để lại số điện thoại cho họ, để bọn họ tùy lúc bảo trì liên hệ với tôi, một khi bệnh trạng xuất hiện biến hóa, lập tức cho tôi biết.”
Hồ Cường còn chưa mở miệng nói, nam tử trung niên bên cạnh đã cau mày nói: “Sao lại cho bọn họ quay về ký túc xá? Không lưu bọn họ nằm lại để quan sát? Tuy nói họ bệnh nhẹ, nhưng vạn nhất nặng thêm thì làm sao bây giờ? Ai có thể chịu trách nhiệm này? Anh sao?”
Trương Văn Trọng quét mắt nhìn hắn, không chút khách khí đáp: “Tôi cũng muốn lưu bọn họ nằm lại quan sát, thế nhưng phòng y tế có thể lưu bệnh nhân nằm lại thực sự có hạn, vốn không khả năng cùng lúc dung nạp năm mươi sáu học sinh.

Cho nên chỉ có thể để cho ba mươi sáu học sinh bệnh nhẹ quay trở về ký túc xá nghỉ ngơi.”
“Anh...” Nam tử trung niên vốn là một khoa trưởng quản lý bộ hậu cần căn tin đại học Ung Thành, vốn tâm tình của hắn hôm nay cũng không tệ, thế nhưng khi nghe tin có năm mươi sáu sinh viên ăn đậu sừng chiên chưa chín của căn tin mà bị ngộ độc thức ăn, tâm tình của hắn trong nháy mắt rơi xuống đáy cốc.

Hắn từng thu qua không ít tiền hiếu kính của căn tin, nếu như chuyện này bị truyền ra ngoài, chỉ sợ hắn không những bị mất chén cơm, còn có thể bị bỏ tù.

Vốn trong lòng hắn đang bị nghẹn một cỗ tà hỏa, lúc này nhìn thấy một giáo y nho nhỏ của phòng y tế không chỉ tự ý an bài học sinh trúng độc, thậm chí còn dám cùng hắn tranh luận, cỗ tà hỏa trong nháy mắt hừng hực thiêu đốt lên, vô ý thức muốn chỉ tay vào mặt Trương Văn Trọng chửi mắng.
Hồ Cường vội vã xen vào nói: “Chu khoa trưởng, anh cũng đừng tức giận, Trương giáo thụ nói rất có đạo lý.

Phòng y tế của chúng tôi chỉ có bao lớn, giường nằm cũng không nhiều, muốn dung nạp hết năm mươi sáu học sinh trúng độc đậu sừng đúng là phi thường trắc trở.

Cho nên cách làm của Trương giáo thụ phi thường phù hợp tình huống thực tế.”
“Giáo thụ?” Vùng lông mày của Chu khoa trưởng nhướng lên, hắn thế nào cũng không có nghĩ đến Hồ Cường lại vì một người giáo y mà bác mặt mũi của hắn.

Hắn tạm thời đè xuống phẫn nộ trong lòng quan sát Trương Văn Trọng từ trên xuống dưới.

Thế nhưng hắn vô luận nhìn thế nào, cũng không nghĩ Trương Văn Trọng là một giáo thụ.

Hắn nhất thời cười nhạt lên, châm chọc nói: “Thế nào, giáo y trong phòng y tế các người cũng dùng từ giáo thụ mà xưng hô sao? Hừ, thật đúng là không biết xấu hổ.


Tôi nói cho các người, nếu như những học sinh bị các người tự ý cho về ký túc xá, bệnh trạng xuất hiện chuyển biến xấu, trách nhiệm toàn bộ thuộc về các người đó!”
Hiện tại Chu khoa trưởng suy nghĩ cũng không phải làm sao giải quyết chuyện đã xảy ra, mà làm sao trốn tránh trách nhiệm của mình.

Theo hắn xem ra, nếu như để phòng y tế gánh tội danh cứu trị bất lực, như vậy áp lực và trách nhiệm hắn thừa nhận cũng sẽ nhỏ đi rất nhiều.
Hồ Cường cũng là một người cực hiểu cách suy đoán tâm tư của người khác, vừa nghe lời này của Chu khoa trưởng đã biết hắn đánh chủ ý quỷ quái gì, sắc mặt nhất thời liền âm trầm xuống tới.

Ngay khi hắn vừa chuẩn bị mở miệng nói, viện trưởng Ngô Thủ Chí của viện y học, dẫn theo mấy lão giáo thụ sở trường về bệnh đường tiêu hóa chạy tới.
Chu khoa trưởng vừa vội vàng định chạy tới tiếp đón, thế nhưng Ngô Thủ Chí căn bản không thèm để ý tới hắn, mà trực tiếp đi tới bên người Trương Văn Trọng dò hỏi: “Trương giáo thụ, tình huống thế nào?”
“Hắn...hắn thật là giáo thụ?” Chu khoa trưởng ngây cả người.

Nếu như nói, Hồ Cường xưng hô Trương Văn Trọng là giáo thụ, còn không đủ cho hắn tin tưởng như vậy, hiện tại Ngô Thủ Chí cũng xưng hô Trương Văn Trọng là giáo thụ, đã làm cho hắn phải tin.
“Đương nhiên, tiểu Trương giáo thụ là danh dự giáo thụ của viện y học chúng tôi, y thuật của hắn cực kỳ cao minh, còn tài giỏi hơn những lão nhân như chúng ta.” Mấy lão giáo thụ của viện y học cũng không biết chuyện xảy ra khi nãy, cho nên bọn họ rất khách khí trả lời câu hỏi của Chu khoa trưởng.

Nhưng nếu cho bọn họ biết được sắc mặt châm chọc khiêu khích khi nãy của Chu khoa trưởng bọn họ rất có khả năng phun nước bọt vào mặt Chu khoa trưởng.
Lúc này Ngô Thủ Chí đã từ trong miệng Trương Văn Trọng biết được tình huống trúng độc đậu sừng của các sinh viên.

Đối với phương án áp dụng trị liệu của Trương Văn Trọng hắn vô cùng tán thành.

Sau khi nhìn qua những học sinh đang tiếp nhận trị liệu, hắn thỏa mãn gật đầu nói: “Lần này thật sự là nhờ Trương giáo thụ giải quyết kịp thời, bằng không sự tình đã nháo lớn, cảm ơn cậu, cảm ơn mọi người.”
“Không cần cảm ơn chúng tôi.

Việc này là chuyện mà chúng tôi phải làm, thân là một giáo y, bảo đảm sự khỏe mạnh cho học sinh, là trách nhiệm của chúng tôi.” Trương Văn Trọng đáp, đồng thời xoay người nhìn các bác sĩ và hộ sĩ của phòng y tế, mỉm cười nói: “Mọi người nghĩ tôi nói có đúng không?”
Bên trong phòng y tế, các bác sĩ và hộ sĩ đều đáp: “Đúng Trương giáo thụ nói không sai, bảo đảm sự khỏe mạnh cho học sinh, vốn là chuyện những giáo y như chúng tôi phải làm!”
“Chúng tôi là người thủ hộ cho sức khỏe của học sinh!”
“Người thủ hộ sức khỏe học sinh.” Danh hiệu làm kẻ khác tự hào thế nào a, tôi đột nhiên cảm giác được cỗ nhiệt huyết sôi trào tiêu mất đã lâu.”
“Xem ra sau này chúng ta phải hảo hảo làm việc, không cô phụ danh hiệu đáng tự hào này!”
Nhìn thấy một màn trước mặt, Trương Văn Trọng và Ngô Thủ Chí không hẹn mà cùng nở nụ cười...