Tiên Y

Chương 27: Ngọc Báu Luyện Hộ Thân Phù






Bất quá khiến cho người ta hiếu kỳ cũng không phải trăm chữ thọ có phương thức bất đồng này.

Mà là cái thần trong mỗi nét chữ tản mát ra, bởi vì đó chính là tiên linh chi khí.
Cho dù tác phẩm của những vị danh gia trong lịch sử kia cũng không thể có được loại tiên linh chi khí chân chính.

Nhưng bức Bách Thọ Đồ của Trương Văn Trọng lại thản nhiên tràn ngập loại tiên khí này.
Kỳ thật, trong bút tích của Trương Văn Trọng chứa đựng tiên linh chi khí cũng là bình thường.
Tuy rằng hiện giờ Trương Văn Trọng gần như đã trở thành một người phàm tục, nhưng hắn đối với thiên địa linh khí trong tự nhiên, đối với đạo pháp vạn vật lại thấu hiểu rõ ràng.

Chẳng qua chỉ bị ngưng trệ ở Thần Tiên đỉnh kỳ mà thôi.

Bởi vậy khi Trương Văn Trọng hoạ bức Bách Thọ Đồ này, tự nhiên cũng sinh ra một cỗ tiên linh chi khí ở trong bức tranh.
Cũng chính bởi vì cỗ tiên linh chi khí này mà đã nâng cao tầm giá trị của bức Bách Thọ Đồ kia.

Nhất thời nó liền trở thành kỳ trân dị bảo vô giá thế gian!
Cõ lẽ người bình thường sẽ cho rằng, đem bức Bách Thọ Đồ tặng cho Vưu Giai, chính là một quyết định sai lầm! Nhưng Trương Văn Trọng lại không hề nghĩ như vậy.
Cổ nhân thường nói ‘Hồng phấn tặng giai nhân, bảo kiếm tặng anh hùng.’ Trương Văn Trọng vẽ tranh chữ từ trước đến này không phải vì mưu sinh kiếm tiền mà hắn chỉ nguyện tặng cho người hữu duyên, không lấy một đồng nào.
Một chữ duyên này ở trong lòng Trương Văn Trọng xem ra cũng là phi thường trân trọng!
Sau khi hoàn thành xong bức hoạ Trương Văn Trọng liền thu dọn các thứ linh tinh ở trên bàn.

Để bảo đảm nét mực không bị hoen ố, hắn cũng không có thu hồi bức hoạ.


Trương Văn Trọng không muốn trong lúc vô ý mà lại làm bẩn bức hoạ tâm huyết của mình.
Thời gian vừa vặn, dược vật ở trong ấm thuốc cũng đến độ hoàn hảo.
Trương Văn Trọng nhấc ấm thuốc ra ngoài, cẩn thận gạn toàn bộ thang thuốc vào trong chén sứ.

Sau đó không chút do dự nâng chén thuốc lên, nhân dịp còn nóng bỏng liền một hơi uống cạn.
“Hô!” Sau khi uống một hơi cạn sạch số thuốc trong chén, Trương Văn Trọng há miệng phun ra một khẩu nhiệt khí.

Sau đó hắn cú như vậy khoanh chân ngồi trên sàn nha bếp mượn dược lực tá trợ vận chuyển Y Giám Tâm Kinh chạy khắp châu thân, bắt đầu quá trình luyện cốt.
Khi hấp thu xong toàn bộ dược lực, hơn nữa còn thúc dục một đạo chân nguyên chạy theo lộ tuyến của kỳ kinh bát mạch, tuần hoàn vận chuyển chín vòng chu thiên Trương Văn Trọng mới đình chỉ quá trình tu luyện mở mắt ra.
Lúc này trời đã gần sáng rồi! Trương Văn Trọng đứng lên, sống lưng vận động trông có vẻ cứng nhắc.
Hẵn rõ ràng cảm nhận được đạo chân nguyên trong cơ thể qua một đêm hấp thụ thiên địa linh khí cũng đang lớn dần lên.

Mặc dù tại thời đại hiện giờ linh khí trong trời đất rất mỏng manh nhưng Trương Văn Trọng dựa vào Y Giám Tâm Kinh nên tốc độ tu luyện cũng không chậm chút nào.
Tuy nhiên bản thân Trương Văn Trọng lại rất không hài lòng với tốc độ tu luyện của mình.

Hắn lắc đầu thở dài lẩm bẩm nói: “Thời buổi hiện giờ linh khí ở trong trời đất quá mức thưa thớt.

Lấy tốc độ tu luyện của ta hiện giờ nếu muốn chân chính luyện cốt thành công cũng sẽ mất một đoạn thời gian khá dài.

Nhất định phải nghĩ biện pháp tìm một số ít linh dược để làm đan được bổ trợ cho tốc độ tu luyện.”
Trong thời buổi hiện nay muốn tìm kiếm linh dược cũng không phải là một việc dễ dàng.

Trương Văn Trọng hiểu rõ, chuyện như vậy chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.


cho nên hắn cũng không suy nghĩ quá nhiều, thong thả bước ra khỏi phòng bếp, đi tới chiếc bàn bên ngoài phòng khách.
Bức hoạ Bách Thọ Đồ vẫn còn trải dài trên mặt bàn, nét mực đã hoàn toàn khô.
“Chỉ cần ông nội của Vưu Giai là một người biết nhìn hàng, như vậy nhất định ông ta sẽ ưa thích bức Bách Thọ Đồ này.

Ta chưa bo giờ nguyện ý không công đi nhận ân huệ của người khác.

Đem bức hoạ này cho Vưu Giai, coi như là ta đã trả lại nhân tình nàng tặng ngọc cho ta.” Trương Văn Trọng hài lòng gật đầu, nhẹ nhàng cuống bức hoạ lại, dùng một sợi dây nhỏ buộc quanh một vòng.
Hắn cẩn thận đặt bức hoạ xuống mặt bàn đợi tới sáng đến nơi làm việc chờ Vưu Giai tới lấy.

Sau đó Trương Văn Trọng móc viên ngọc xanh biếc trong túi quần ra.
Viên ngọc này có chất lượng rất tốt, nếu dùng nó để chế tạo pháp khí hoặc là hộ thân phù công hiệu phát huy cũng gấp mấy lần dùng những loại ngọc bình thường.

Theo tinh huống trước mắt mà nói thì viên ngọc này đối với Trương Văn Trọng có ý nghĩa không hề tầm thường.
Trương Văn Trọng nắm chặt viên ngọc trong tay, đem nó giơ lên cao đón nhận ánh trăng sáng tỏ trên trời.
Ánh trăng mờ ảo xuyên thấu qua mây đen rọi xuống viên ngọc, tự nhiên lại làm cho viên ngọc tản mát ra một đạo quang mang xanh biếc.
Trong màn đêm hôn ám, đạo quang mang xanh biếc tự nhiên rực lên lọt vào trong mắt.

Để cho người ta không tự chủ được rơi vào say mê ngây ngất.
Trương Văn Trọng mơn trớn viên ngọc, động tác nhẹ nhàng ôn nhu thật giống như đang vuốt ve da thịt của tình nhân.

Đồng thời hắn cũng khẽ lẩm bẩm tự nhủ: “Rốt cuộc ta nên chế luyện ngươi thành pháp bảo công kích hay là hộ thân phù phòng ngự mới tốt đây?”

Suy nghĩ cẩn thận, cuối cùng Trương Văn Trọng quyết định đem viên ngọc này chế luyện thành hộ thân phù với tác dụng phòng ngự.

So sáng tình hình trước mắt Trương Văn Trọng luôn nghĩ rằng vô luận thời gian nào bảo trụ được tính mạng vẫn là quan trọng nhất.
Đã quyết định như vậy nên Trương Văn Trọng cũng không lãng phí thời gian, hắn lập tức chuyển động thân mình.
Trương Văn Trọng xuất hộp châm bạc ra, cầm một cây châm lên.

Tiếp theo dùng ngón cái và ngón trở điều khiển cây châm, mà bàn tay còn lại thì giữ chặt viên ngọc.
Lúc này Trương Văn Trọng thần tình nghiêm trang, dùng kim châm cẩn thận khắc lên viên ngọc.

Nói chính xác hơn là hắn đang khắc trận pháp phòng ngự lên trên bề mặt của viên ngọc này.
Hiện tại tuy rằng trong nội thể của Trương Văn Trọng đã sinh ra chân nguyên nhưng tia chân nguyên này vẫn còn rất mỏng manh, bởi vậy hắn vô pháp dùng chân nguyên luyện hoá hình trận pháp lên trên bề mặt của viên ngọc này.
Cho nên hắn chỉ đành thối lui một bước, áp dụng phương pháp chế tạo thủ công.

Loại phương pháp này chính là thông qua kim châm đem trận pháp khắc lên viên ngọc, sau đó lại truyền chân nguyên bám lên bề mặt viên ngọc.

Dùng cách này để khai thông linh khí kích hoạt trận pháp phòng ngực của viên ngọc.
Mặc dù phương pháp thủ công này không thể nào bằng cách trực tiếp dùng chân nguyên luyện hoá trận pháp lên viên ngọc, nhưng nếu chỉ dùng phòng thân với tình hình trước mắt mà nói hẳn là đủ dùng rồi.
Trương Văn Trọng cầm chặt cây kim trong tay động tác vừa nhanh vừa chuẩn.

Chẳng qua bao lâu liền khắc xong một loại trận pháp phòng ngự sơ cấp lên trên bề mặt viên ngọc.

Vô luận trận pháp phòng ngự hay trận pháp công kích cũng đều phi thường phức tạp.

Mà muốn đem trận pháp hoàn hảo khắc lên trên một viên ngọc nhỏ như thế này sẽ càng trở nên khó khăn hơn.

Nhưng Trương Văn Trọng vẫn nhẹ nhàng hoàn thành, không gặp chút trở ngại nào.

Sau khi bỏ cây kim trong tay xuống, Trương Văn Trọng hợp hai tay thành hình chữ thập đem viên ngọc áp chặt vào lòng bàn tay.

Sau đó hắn mới vận khởi chân nguyên khai thông linh khí thiên địa cho viên ngọc.
Đạo chân nguyên ở trong thể nội Trương Văn Trọng rất nhanh liền bám lên bề mặt của viên ngọc.
Nhất thời xung quanh viên ngọc tản mát ra từng đạo quan mang màu xanh nhạt diễm lệ, hướng về bốn phía mà khuếch tán.

Ngay khi những đạo quang mang màu xanh biếc xuất hiện, đồng thời nương theo sau đó còn có một chuỗi thanh âm vang giòn dễ nghe cũng là do viên ngọc này phát ra.
Khi quang mang trên viên ngọc đạt tới độ cường thịnh nhất định, Trương Văn Trọng hít sâu một ngụm thanh khí ngậm chặt ở trong miệng, ước chừng khoảng năm giây sau đột nhiên Trương Văn Trọng há miệng ra, dùng sức phun ngụm thanh khí kia vào trong lòng bàn tay đang nắm giữ viên ngọc.

Tức thì đạo quang mang bám chung quanh viên ngọc cũng dần dần trở nên phai nhạt.
Đúng vào lúc này, một đạo ánh trăng mờ ảo đột nhiên từ trên trời đêm buông xuống rọi thẳng vào hai bàn tay hợp thành hình chữ thập của Trương Văn Trọng, len lỏi vào bên trong viên ngọc.
Hiện tại ước chừng khoảng hai giờ đêm, người dân ở quanh tiểu khu cũng đang tiến nhập vào giấc mộng đẹp.

Cho nên không ai chứng kiến được quang cảnh kì lạ này.

Hay nói theo cách khác, Trương Văn Trọng sẽ không bởi vì hiện tượng này mà rước lấy phiền phức không cần thiết.
Trương Văn Trọng nhắm chặt hai mắt, tập trung toàn bộ tinh lực bắt đầu dùng chân nguyên dẫn dắt linh khí của ánh trăng thử đi kích hoạt trận pháp khắc ở trên bề mặt viên ngọc.
Quá trình kích hoạt trận pháo ước chừng mất khoảng thêm hai tiếng đồng hồ mới hoàn thành xong.
Trương Văn Trọng mở mắt phun ra một ngụm trọc khí

Hắn ngửa hai bàn tay lên, chỉ thấy viên ngọc vẫn nằm nguyên trong lòng bàn tay hắn.
So sánh với lúc trước, thì bề ngoài của viên ngọc tựa hồ không có gì thay đổi, chẳng qua màu sắc trở nên thâm thuý hơn, người bình thường nhìn qua căn bản sẽ không lưu tâm.

Nhưng người tu chân sẽ cảm ứng được linh khí dồi dào ở bên trong viên ngọc này.
Quan sát viên ngọc trong tay, Trương Văn Trọng khẽ mỉm cười hài lòng, nhẹ nhàng gật gù nói: “Được rồi, đại công cáo thành!”