Tiên Y

Chương 38: Nhu Vân Cửu Ma 1 38-39






Trương Văn Trọng đưa tay rút kim châm ra.

Chuôi kim châm chắc chắn cảm giác phi thường không sai, hắn thoả mãn gật đầu: “Không tệ! Cám ơn Nhạc lão!”
“Cảm ơn gì chứ? Nếu phải nói cảm ơn thì cũng nên là tôi nói mới đúng.” Nhạc Tử Mẫn vội vàng xua tay nói, sau đó hắn nhẹ nhàng đặt hộp châm lên trên bàn, tiếp tục mở cái hộp còn lại: “Tôi cũng không biết là anh có dùng thứ này hay không nữa, tuy nhiên tôi vẫn mang nó đến đây.”
Trương Văn Trọng liếc mắt nhìn xem, hơi có chút bất ngờ nói: “Ách, đây là một bộ thanh đồng cửu châm, hơn nữa còn được chế tạo từ thời kì nhà Thanh.

Ừm, bộ châm này cũng phi thường hữu ích.

Nhạc lão, hai bộ châm này đều là đồ cổ, nói vậy chắc hẳn là báu vật gia truyền của nhà ông?”
Cửu châm xuất thân từ Hoàng Đế Nội Kinh.

Một bộ có chín cay châm không hơn không kém, theo thứ tự là Sàm Châm, Viên Châm, Thanh Châm, Phong Châm, Phi Châm, Viên Lợi Châm, Kim Châm, Trường Châm cùng Đại Châm.


Hình dạng và độ dài ngắn của chúng nó đều bất đồng, nhằm vào mục địch trị bệnh cũng bất đồng.

Ví dụ như ở tình huống của Triệu Lâm Di, rất có thể Trương Văn Trọng sẽ dùng với Viên châm.
Nhạc Tử Mẫn gật đầu thổn thức nói: “Phải rồi, mấy thứ này đều là bảo vật gia truyền của Nhạc gia chúng tôi, vốn dĩ Nhạc gia muốn truyền lại phương pháp châm cứu cho con cháu đời sau.

Nhưng từ khi Cố Bổn Bồi Nguyên Châm Pháp bị thất truyền, Nhạc gia cũng dần dần phát triển thiên về thuốc thang hơn.
Lúc này Trương Văn Trọng đã lau sạch kim châm, hắn ra hiệu cho Triệu Lâm Di nằm ngay ngắn trở lại.
Trương Văn Trọng nhấc một cây kim châm lên, vừa nhanh vừa chuẩn đâm xuống huyệt khí hải, huyệt quan nguyên, huyệt trung cực, cũng chính là tam âm giao huyệt của Triệu Lâm Di.

Hay còn gọi là Phi Châm Tẩu Khí Tứ Pháp, để khai thông kinh mạch huyệt vị của ổ bệnh, từ đó mà phát ra hiệu quả lành bệnh.
Kim châm tính dẻo 10 phần, làm cho người thấy thuốc rất khó khống chế được lực đạo.

Nhưng ở trong tay Trương Văn Trọng lại phát huy công dụng đến cực điểm.
“Thanh Long bài vĩ, Bạnh Hổ diêu đầu, Thương Quy tham huyệt, Xích Phượng nghênh nguyên…”
Nhạc Tử Mẫn không dám chớp mắt, đứng trân trối quan sát thủ pháp châm cứu của Trương Văn Trọng, sợ mình chớp mắt sẽ bỏ lỡ mất một màn phấn khích.

Thủ pháp châm cứu mà Trương Văn Trọng thi triển cũng lại thuyết phục Nhạc Tử Mẫn, hắn phát ra cảm khái từ nội tâm nói: “Nguyên lai là Phi Châm Tẩu Khí Tứ Pháp còn có thể sử dụng như vậy, hôm nay xem như ta đã được mở rộng tầm mắt rồi, cao minh … thật sự cao minh!”
Sau nửa giờ, Trương Văn Trọng cũng hoàn thành động tác, đi hết một bài châm trên người Triệu Lâm Di.
Ngay lúc này, Lý Uyển từ phía sau bưng chén thuốc mới nấu đi vào phòng bệnh.
“Đã nấu thuốc theo phương thức của anh rồi, hiện giờ cho bệnh nhân uống được chưa?” Lý Uyển bưng chén thuốc đi tới bên cạnh giường bệnh, thấy Triệu Lâm Di ôm chặt chiếc gối, không khỏi sững sờ.

“Không biết đang làm cái gì nữa?” Lý Uyển đem chén thuốc đặt lên trên bàn, vừa khó hiểu vừa kéo chiếc gối ra khỏi khuôn mạt của Triệu Lâm Di nói: “Triệu Lâm Di, em mau chóng uống hết chén thuốc này đi.”
Bỗng nhiên thấy thần tình của Triệu Lâm Di ửng hồng, Lý Uyển không khỏi “di” một tiếng, kinh ngạc nói: “Sao mặt em đổ hồng vậy? Tựu ngay cả đôi môi cũng không còn tái nhợt nữa.”
Bởi vì mất khá nhiều máu nên sắc mặt Triệu Lâm Di luôn nhợt nhạt, nhưng hiện tại trên mặt Triệu Lâm Di đã bắt đầu có dấu hiệu khôi phục lại khí huyết.
Lý Uyển quay đầu nhìn sang Trương Văn Trọng kinh ngạc hỏi: “Vừa rồi anh dùng phương pháp gì trị liệu cho nàng ta ư? Lúc này mới trải qua nửa giờ ngắn ngủi, như thế nào đã thấy bệnh tình chiến chuyển tốt đẹp hơn lên rồi?”
Vợ chồng Trần Uyển Dung tuy rằng một mực ở trong phòng bệnh, nhưng hai người bọn họ dù sao cũng không hiểu y thuật, cho nên không biết tình hình Trương Văn Trọng trị liệu trong nửa tiếng vừa qua như thế nào.

Hai người đang lo lắng bất an nhưng sau khi nghe thấy Lý Uyển nói, thì không khỏi phấn khởi.
“Bác sĩ Trương, những lời của bác sĩ Lý là thật sao? Bệnh tình của Di nhi đang chuyển biến tốt đẹp lên sao?” Trần Uyển Dung thanh âm run rẩy, tràn ngập mong chờ dò hỏi.
“Chứng bệnh rong huyết của Triệu Lâm Di, hiện tại đã được kiểm soát, nhưng vẫn chưa khỏi hẳn.” Trương Văn Trọng tiếp tục nói: “Cần phải triển khai thêm một bước điều trị nữa mới ổn.”
Giờ khắc này, Trần Uyển Dung đối với Trương Văn Trọng chỉ có thể nói là khách khí tới cực điểm, nàng liên tục gật đầu nói: “Tốt, tốt, vậy làm phiền anh hao tổn khí lực.”
Sau khi thấy Triệu Lâm Di đã có chuyển biến tốt đẹp, Lý Uyển đối với phương thức trị liệu của Trương Văn Trọng rất hiếu kỳ.

Nàng rât muốn nhìn xem, rốt cuộc Trương Văn Trọng thật sự có thể chữa khỏi chứng bệnh rong huyết kỳ lạ này của Triệu Lâm Di hay không?
Trần Uyển Dung đi tới bên cạnh chiếc bàn, thật cẩn thận cầm chén thuốc lên thổi vài hơi, rồi chậm rãi đút cho Triệu Lâm Di uống.
Trương Văn Trọng đứng ở bên cạnh giường, một mực chờ đợi Trần Uyển Dung mớm hết thang thuốc xong mới lần thứ hai giải khai ba cúc áo của Triệu Lâm Di để cho da thịt trắng nõn trước bụng phơi lộ ra ngoài.

“Anh … anh muốn làm cái gì?” Triệu Lâm Di vô cùng xấu hổ hỏi.
Trương Văn Trọng bình thản đáp: “Đây là hạng mục trị liệu cuối cùng, dùng phương thức mát xa để hồi phục cơ năng sinh lý.” Hắn duỗi song chưởng ra, nhẹ nhàng đặt lên trên bụng của Triệu Lâm Di.
Trương Văn Trọng chậm rãi chuyển động hai tay theo một loại quy tắc đặc thù, lúc nhanh lúc chậm, lúc mạnh lúc nhẹ …
“Đây chẳng lẽ chính là …” Chứng kiến thủ pháp mát xa của Trương Văn Trọng, Nhạc Tử Mẫn hai mắt sáng ngời, nhẹ giọng kinh hô: “Nhu Vân Lục ma?”
Đồng dạng nhãn tình của Lý Uyển cũng sáng rực lên kích động nói: “Đúng rồi, tư thế này, thủ pháp này, cùng trong sách ghi lại giống nhau như đúc.

Đúng thật là Nhu Vân Lục Ma đã bị thất truyền! Thật không dám nghĩ tội lại được chứng kiến Nhu Vân Lục Ma tái xuất ở thời đại hậu thế!”
“Cố Bổn Bồi Nguyên Châm Pháp, Quan Khí Bát Pháp, Hợp Cân Tục Cốt Thủ, còn cả Nhu Vân Lục Ma … trời ơi, đó đều là y học đã thất truyền, rốt cuộc hắn còn biết bao nhiêu thủ pháp nữa đây?” Trong lúc khiếp sợ, Nhạc Tử Mẫn chỉ cảm thấy miệng lưỡi khô đắng.
Lý Uyển quan sát một hồi lại tiếp tục kinh hô: “Đợi một chút Nhạc lão, nhìn kĩ thì không giống với Nhu Vân Lục Ma.

Bên trong thủ pháp mát xa của hắn, có mấy chiêu số đều không được ghi chép ở trong điển tịch, thoạt nhìn trong có vẻ cao minh hơn nữa a! Đây, rốt cuộc đây là cái loại thủ pháp mát xa gì chứ?”