Tiên Y

Chương 48: Anh Dạy Cho Tôi Đi!






Trương Văn Trọng khẽ mỉm cười, hắn dựng thẳng ngón trở lên, nhẹ nhàng phe phẩy nói: “Đây là bí mật.”
Cô gái trẻ hai tay khép ở trước ngực, làm ra bộ dáng khả ái, dùng thanh âm lạc lạc khiến cho xương cốt người ta phải rã rời nói: “Van cầu anh đấy, nói cho tôi biết được không?”
Động tác và diễn cảm khả ái của cô gái này tiếp tục phối hợp cùng thanh âm ngọt lịm, đối với người khác không hề nghi ngờ là có lực sát thương mạnh mẽ.

Nếu như đứng ở trước mặt nàng là một người đàn ông khác, có lẽ đã bị rơi vào khuôn khổ của nàng rồi.

Nhưng đáng tiếc chính là bản tâm của Trương Văn Trọng quá mức cứng rắn.

Cử chỉ ngôn tình của cô gái tuy rằng mị hoặc mười phần, thế nhưng đối với Trương Văn Trọng đã từng kiến thức qua Cửu Vĩ Yêu Hồ mà nói, thì cũng không có được bao nhiêu hiệu lực.

Truyện "Siêu Cấp Tiên Y "
Trương Văn Trọng cười nhạt nói: “Thật xin lỗi, đây chính là bí mật, cho nên không thể nói cho cô được.


Được rồi, mời cô tránh đường, bây giờ chúng tôi phải rời khỏi đây.”
Mị lực của mình bị Trương Văn Trọng coi thường, trong lòng cô gái trẻ không khỏi có chút buồn bực.

Muốn biết đến tột cùng là Trương Văn Trọng làm như thế nào, cho nên cô sẽ không dễ dàng buông tha hắn.

Nhưng nàng cũng rất rõ ràng, nếu hiện tại mình gắt gao dây dưa, nói không chừng chỉ làm cho Trương Văn Trọng tức giận, khéo quá lại hoá vụng.
Nàng đảo tròng mắt, tính toán dùng chiêu thức lắc léo cuối cùng ….
Nàng một mực duy trì bộ dạng điềm đạm khả ái, khẩn cầu nói: “Anh đã không chịu nói ra bí mật này, như vậy tôi cũng sẽ không hỏi thêm nữa.

Bất quá có thể giới thiệu cho tôi biết tên của anh, cùng nơi anh công tác hay không? Y thuật của anh giỏi như vậy, tôi còn muốn ngày sau lãnh giáo một số vấn đề.

Tôi nghĩ, anh sẽ không cự tuyệt nguyện vọng của một tiểu nữ sinh khả ái hiếu học đâu nhỉ?”
“Thật xin lỗi, khiến cho cô phải thất vọng rồi.” Vượt ngoài dự tính của cô gái trẻ, Trương Văn Trọng lại cự tuyệt đề nghị của nàng.
“Vì cái gì?” Cô gái vừa khó hiểu lại vừa buồn bực hỏi.
“Bởi vì hiện giờ tôi không muốn thu nhận đồ đệ.

Tốt lắm, tiểu nha đầu, mau tránh đường đi.” Trương Văn Trọng không hề quản đến cô gái, nhanh chân lướt qua mặt nàng đi tới phía trước.

Lâm Tử Mạn ngoảnh mặt nhìn về phía cô gái, trong đôi mắt tản mát ra vẻ không đành lòng, nhưng suy nghĩ cẩn thận, vẫn nhịn lại không nói gì, bước nhanh đuổi theo Trương Văn Trọng.

Truyện "Siêu Cấp Tiên Y "
“Tiểu nha đầu? Hừ, mắt người này bị đui rồi sao, ta còn nhỏ à? Rõ ràng là lớn như vậy cơ mà!” Thấy Trương Văn Trọng biến mất giữa đám đông, cô gái trẻ không vui vỗ ngực thấp giọng lẩm bẩm: “Ngươi nghĩ rằng không nói cho ta biết, thì ta sẽ không có biện pháp biết được sao? Hừ, ngươi cứ chờ đó đi, rất nhanh ta sẽ lại xuất hiện ở trước mặt ngươi.” Truyện "Siêu Cấp Tiên Y "

Ở phía trước, Lâm Tử Mạn nhanh chân đuổi theo Trương Văn Trọng, khẽ mỉm cười nói bóng gió: “Thật không nghĩ ra, anh lại có thể ngoan tâm cự tuyệt lời khẩn cầu của cô gái trẻ đáng yêu vừa rồi.

Tôi còn tưởng rằng, anh sẽ đáp ứng rồi nhân cơ hội thân cận cùng nàng ta, tiếp theo phát triển một đoạn tình cảm lưu luyến không rời chứ!”
“Nghe cô nói, sao tôi có cảm giác mình biến thành quái nhân thúc thúc chuyên đi lừa gạt tiểu cô nương vậy?” Trương Văn Trọng khẽ lắc đầu mỉm cười nói: “Cô không nên chọc ghẹo tôi kiểu này, tôi đối với trẻ vị thành niên thật sự là không có hứng thú.”
“Anh nói cái gì? Cô ta còn là vị thành niên? Không thể nào? Trẻ vị thành niên như thế nào lại có bộ ngực khủng bố như vậy …” Lâm Tử Mạn cúi đầu nhìn xuống bộ ngực của mình, lại nhớ đến bộ ngực của cô gái trẻ lúc nãy, không khỏi cảm thấy bất khả tư nghị.

“Cô gái trẻ kia thật sự không phải là vị thành niên đó chứ? Hiện giờ nữ sinh phát triển dậy thì tốt như thế sao? Thật không hiểu nàng ta ăn cái gì mà nó bự như vậy? Nếu tương lai nó còn tăng trưởng, thế thì không phải sẽ phi thường đáng sợ ư?”
“Tuy rằng cô bé kia phát triển dậy thì rất tốt, nhưng tuổi của nàng ta tuyệt đối sẽ không vượt quá 18.

Tôi luôn luôn tin tưởng vào nhãn quang của mình.” Trương Văn Trọng nói đến đây, tạm dừng một chút, hé mắt nhìn xuống bộ ngực của Lâm Tử Mạn, gật gật đầu, biểu tình thành thật nói: “Ừm, ngực cô đích thực vẫn nhỏ hơn cô bé kia.”
“Này, này … anh không cần phải nói thẳng với tôi như vậy chứ?” Nhất thời Lâm Tử Mạn đại quẫn, hờn dỗi trừng mắt lườm Trương Văn Trọng một cái, tranh thủ nầng hai tay lên che ở trước ngực, không cho ánh mắt hắn xâm phạm vào nơi đó.
Trương Văn Trọng thản nhiên cười, thu hồi ánh mắt, sau đó biểu tình trở nên nghiêm túc nói: “Nếu cô muốn làm cho bộ ngực của mình lớn hơn, tôi có thể giúp được.”
“Hả? Anh có biện pháp làm cho ngực lớn ra sao?” Nhất thời Lâm Tử Mạn cảm thấy hứng thú, thúc giục nói: “Làm như thế nào? Làm như thế nào? Mau … mau nói cho tôi biết, rốt cuộc phải làm như thế nào?”
“Châm cứu kèm theo mát xa, cam đoan có thể làm cho bộ ngực của cô trở nên lớn hơn.” Trương Văn Trọng đáp, vẻ mặt mang biểu tình chân thật.
“Ách.” Lâm Tử Mạn kiều nhan ửng đỏ, nàng tất nhiên biết, nếu mát xa thì tám chín phần phải đặt tay lên trên bộ ngực.
Để một người đàn ông xoa bóp ngực cho mình … Lâm Tử Mạn thật sự không dám tiếp thu cái loại phương pháp như vậy.

Nếu không phải biểu tình của Trương Văn Trọng cực kỳ nghiêm túc, nếu không phải tin tưởng nhân cách làm người của Trương Văn Trọng, Lâm Tử Mạn thật sự sẽ hoài nghi có phải Trương Văn Trọng đang cố tình chọc ghẹo mình hay không!
“Phương pháp này của anh cũng tiện nghi quá hơ! Tôi không thể tiếp thu nổi đâu.

Hay là thôi đi, ít nhất hiện tại của tôi cũng không phải quá nhỏ, không cần gia tăng thêm độ lớn như vậy …” Lâm Tử Mạn nói đến đây, thì thanh âm bỗng dưng ngừng lại.
Có lẽ bởi vì đề tài ngực lớn ngực nhỏ này không thích hợp làm chủ đề cho nam nữ đồng nghiệp nghiên cứu thảo luận.

Nên sau đó Lâm Tử Mạn cảm thấy có chút ngượng ngùng, không dám mở miệng nói tiếp nữa.

Thẳng đến đường Hà Tây, ra tới trạm xe buýt hai người chia tay thì Lâm Tử Mạn mới nói: “Nhớ kĩ nhé, ngày mai ngàn vạn lần anh không được tắt điện thoại đó.”
Trương Văn Trọng khẽ cười nói: “Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ không tắt máy, cả ngày ở nhà chờ điện thoại của cô, được chưa?”
“Tốt lắm.” Lâm Tử Mạn gật đầu thoả mãn, sau đó lại cảm taháy tựa hồ kiểu cách nói chuyện này có chút không thích hợp, bất an nhủ thầm trong lòng: “Hắn sẽ không hiểu lầm đó chứ?”
Nàng lén lút nhìn sang Trương Văn Trọng, thấy hắn vẫn hồn nhiên bất tri giác, nên cũng an tâm hơn, thầm nghĩ: “May mắn, hắn chỉ là một tên đầu gỗ mà thôi.”