Tiên Y

Chương 74: Chân Hỏa Luyện Đan






“Anh thật sự nắm chắc sẽ chữa khỏi chân của ông nội tôi sao?” Trên đường tiễn Trương Văn Trọng trở về, Vưu Giai vẫn như cũ không thể tin được lời hứa hẹn của Trương Văn Trọng vừa rồi, nàng dùng khoé mắt nhìn Trương Văn Trọng, chần chờ nói: “Anh cần phải biết, chân của ông nội tôi trải qua nhiều chuyên gia trong và ngoài nước chẩn đoán, nhưng đều không có biện pháp nào.

Anh … thật sự được không?”
Trong lòng Trương Văn Trọng thầm nghĩ: “Những chuyên gia kia tự nhiên là bó tay hết cách với đôi chân của ông nội cô, bởi vì đó cũng không phải bị liệt bình thường, mà là bởi vì cổ độc tạo thành liệt hai chân.

Thủ đoạn chữa bệnh bình thường muốn phát hiện hoặc khu độc lại cổ độc ký sinh ở trong cơ thể ông nội cô là rất khó.” Chuyện cổ độc hại người, nghe qua thật sự có chút không thể tin tưởng nổi, mà Trương Văn Trọng cũng không dự định đem sự thật nói cho Vưu Giai, miễn khiến cho nàng hoảng sợ.

Cho nên hắn đối mặt với câu hỏi của Vưu Giai chỉ hơi cười hỏi ngược lại: “Cô tin tưởng tôi không?”
Vưu Giai chợt ngây ra, vô thức nói: “Đương nhiên là tin tưởng, chỉ là …”
Trương Văn Trọng cắt đứt lời nàng: “Chỉ cần tin tưởng tôi là được rồi, yên tâm đi, nhất định tôi sẽ làm cho ông nội cô đứng lên một lần nữa.”
Vưu Giai trầm mặt, nàng không khỏi hồi tưởng lại trước đó khi Trương Văn Trọng nói ra những lời này, biểu tình kinh ngạc của mọi người ra sao.

Lúc đó, nàng rõ ràng nhìn thấy được trên gương mặt mọi người là sự hoài nghi chỉ là vì ngại Trương Văn Trọng đã tặng hai bức tranh cho Vưu lão gia tử mới không đem ý kiến nói ra.

Chỉ có Vưu lão gia tử chẳng hiểu vì sao lại đặc biệt tín nhiệm Trương Văn Trọng, nguyện ý cho hắn chữa trị hai chân mình.
Nhớ tới chuyện mình cũng từng hoài nghi Trương Văn Trọng, Vưu Giai đột nhiên cảm thấy có lỗi với hắn, sau một lúc trầm mặt, nàng mới nói: “Như vậy, cần trị liệu bao lâu mới có thể thấy được hiệu quả?”
Trương Văn Trọng trầm ngâm một chút mới nói: “Tôi cần chuẩn bị một phen, sau đó mới có thể triển khai trị liệu cho ông nội cô, theo tôi phỏng chừng sợ rằng phải tiêu hao một đoạn thời gian dài.”
“Dài khoảng bao lâu?” Vưu Giai một lòng truy vấn hỏi thật kỹ càng.

“Trong một tháng mới có thể thấy hiệu quả, muốn triệt để khỏi hắn chí ít phải bốn năm tháng!” Trương Văn Trọng trả lời, khi nói đến những lời này, hắn cũng cảm thấy thật ngại ngùng.

Bởi vì theo hắn xem ra, muốn khu trục cổ độc ký sinh trong cơ thể Vưu lão gia tử cũng phải cần thời gian, bởi vì nó đã ký sinh trong cơ thể thời gian quá dài.

Nếu như tu vi hắn có thể cao thâm hơn một chút, như vậy thời gian trị liệu cho Vưu lão gia tử cũng có thể rút ngắn hơn được một ít.
“Một tháng là có thể thấy được hiệu quả? Bống năm tháng là có thể khỏi hẳn? Anh … anh xác định? Anh không có gạt tôi chứ?” Vưu Giai bởi vì quá mức kích động mà mạnh mẽ nhấn thắng xe, may là nàng cùng Trương Văn Trọng đều có buột dây an toàn, nếu không đầu của hai người đều phải thân mật với kính xe phía trước rồi.
“Cô nghĩ tôi sẽ lừa cô sao?” Mặc dù gặp phải chuyên kinh biến này, nhưng Trương Văn Trọng cũng biểu hiện vẻ lãnh tĩnh, hắn mỉm cười đáp.
“Nhiều chuyên gia đều nói hai chân ông nội tôi không thể trị được nữa, chỉ có anh tự tin là chữa được, nếu như anh có thể trong bốn năm tháng trị được hai chân của ông nội tôi, như vậy tôi sẽ … sẽ …” Vưu Giai hơi chút nữa đã nói ra bốn chữ ‘lấy thân báo đáp’, may mắn nàng phản ứng kịp lúc, nhanh chóng đổi thành chữ ‘mời ăn’.
Sắc mặt Vưu Giai ửng hồng, tim đập thật nhanh, nàng lén nhìn Trương Văn Trọng, rất sợ hắn từ trong câu nói kia nhận ra điều gì.
Trương Văn Trọng căn bản cũng không nghe được có gì không thích hợp, hắn chỉ đùa giỡn nói: “Cô cũng quá keo kiệt đi, chỉ mời tôi ăn bữa cơm là xong sao?”
Vưu Giai vừa lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng có chút thất vọng, bất quá nàng cũng không để lộ tâm tình ra ngoài, mà sắc mặt như thường nói: “Vậy anh muốn thế nào?”
Trương Văn Trọng cười nói: “Tốt xấu gì cũng phải mời tôi vài bữa.”
Vưu Giai cũng cười nói: “Không thành vấn đề.”
Lúc quẹo vào một ngã rẽ, Vưu Giai từ kính chiếu hậu nhìn thấy gốc Phượng Cầu Hoàng được cột vào sau xe, không khỏi lắc đầu cười khổ.

Dùng xe BMWs Z7 chở một gốc quýt, chuyên như vậy phỏng chừng rất hiếm thấy a! Thảo nào dọc đường không ít ngời đều chú ý nhìn theo.
“Trương tiên sinh, anh lấy cây quýt này làm gì? Ông nội tôi cho tới bây giờ chưa từng hứa hẹn khoa trương như vậy với bất cứ ai, thậm chí cả tôi còn thấy thèm đỏ cả mắt.


Thế mà anh ngược lại cái gì cũng không lấy, lại chỉ đòi lấy một gốc quýt thôi.” Vưu Giai cảm thấy thật khó hiểu với sự lựa chọn của Trương Văn Trọng, đồng thời cũng cảm thấy thật đáng tiếc.
Trương Văn Trọng đạm nhiên cười mà không trả lời.
Vưu Giai đột nhiên nhứo tới một việc, vội vàng nói: “Được rồi, tôi nghe nói qua vài ngày nữa sẽ có một buổi triễn lãm hoa cỏ thực vật, nếu như anh cảm thấy hứng thú với chúng, đến lúc đó không ngại đi xem thử chứ, nói không chừng còn có thể mua được loài thực vật hoa cỏ gì đó mà anh thích.”
“Hay là thôi đi, tôi đối với thực vật hoa cỏ bình thường không có hứng thú.” Trương Văn Trọng ăn ngay nói thật, thực vật hoa cỏ bình thường đích thật không thể khơi nổi sự hứng thú của hắn.

Hắn chỉ muốn các loại dược tài giống như gốc Phượng Cầu Hoàng.

Thế nhưng trên thế giới này, linh dược tài liệu như thế chỉ có thể gặp mà không thể cầu.
“Không nghĩ tới tầm mắt của anh cao vậy, thế nào, thực vật hoa cỏ bình thường làm anh chướng mắt sao?” Vưu Giai vừa cười vừa nói: “Nhưng tôi có nghe mỗi lần triễn lãm hoa cỏ thực vật, ở thời gian ban ngày chỉ trưng bày hoa cỏ thực vật bình thường.

Nhưng đợi đến buổi tối sẽ bán ra rất nhiều kỳ hoa dị thảo.

Lần trước, tôi có một người bạn trong buổi triễn lãm đêm mua được một gốc cây Thực Nhân Hoa tiên diễm.

Chỉ tiếc là dưỡng được vài ngày thì chết.”
“Thật vậy?” Trương Văn Trọng nhất thời hứng thú.
Vưu Giai nói: “Đương nhiên là thật, nhưng buổi triễn lãm hoa ban đêm không phải ai cũng vào được.


Nếu như Trương tiên sinh có hứng thú, đến lúc đó tôi sẽ đưa anh vào.

Nói không chừng chỗ đó thật đúng sẽ có thực vật hoa cỏ mà anh thích.”
“Được, đến lúc đó đành phiền cô.” Trương Văn Trọng suy nghĩ một chút rồi nói.

Nếu như có linh dược tài bán ra, tự nhiên là quá tốt.

Nếu như không có cũng không sao, dù sao bản thân hắn cũng không có gì tổn thất.
“Chúng ta không phải là bạn bè sao? Nếu là bạn bè, cũng đừng ở trước mặt tôi nói cái gì là phiền hay không phiền phức.” Vưu Giai liếc mắt nhìn Trương Văn Trọng giả vờ giận dỗi nói.
Trương Văn Trọng cười gật đầu, đột nhiên nghĩ tới vấn đề gì đó, vội vàng nói: “À, buổi tối bán thực vật, có phải đều giá trị sang quý không?”
“Thế nào, anh lo lắng lỡ như anh thích loại thực vật nào đó mà không đủ tiền mua sao?” Vưu Giai nhịn không được nở nụ cười: “Lẽ nào anh đã quên ông nội tôi đưa tấm chi phiếu cho anh sao? Nếu như tôi không đoán sai, ở trong tấm chi phiếu ít nhât cũng phải có mấy trăm vạn nguyên đó? Nghĩ tới dù cho những loài thực vật đó có quý giá cũng không có khả năng bán ra tới giá mấy trăm vạn chứ?”
“Điều này cũng không thể nói chính xác.” Trương Văn Trọng cười đáp, lúc này trong lòng hắn cũng cảm thấy kinh ngạc, hắn không ngờ Vưu lão gia tử xuất thủ rộng rãi như vậy, trực tiếp cho hắn liền mấy trăm vạn.
Vô luận tính toán thế nào, Trương Văn Trọng đều cảm giác hắn đã chiếm tiện nghi cửa Vưu gia thật lớn.
Vưu Giai lái xe đưa Trương Văn Trọng đến trước cửa khu nhà, vốn trong lòng nàng tràn đầy chờ mong Trương Văn Trọng sẽ mời nàng vào nhà ngồi chơi, Nhưng đáng tiếc Trương Văn Trọng vốn là đầu gỗ không biết chút gì về phong tình, hắn thậm chí không hề có một chút ý tứ muốn mời Vưu Giai vào nhà.

Chỉ lo ôm gốc Phượng Cầu Hoàng vào lòng, lại nhìn Vưu Giai gật đầu nói: “Cám ơn cô đã tiễn, tạm biệt.” Sau đó xoay người đi lên lầu, chỉ lưu lại một mình Vưu Giai đứng ngây ra bên cửa xe, vẻ mặt dở khóc dở cười.

Cuối cùng nàng chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu than nhẹ: “Ài, người này thật đúng là một tên đầu gỗ mà.”
Khi Trương Văn Trọng ôm gốc cây Phương Cầu Hoàng vào đến trong nhà, đã sắp đến giờ đi làm.


Suy nghĩ một chút, Trương Văn Trọng quyết định xin nghỉ nửa ngày, thừa dịp nửa ngày nghỉ này dùng phiến lá cùng nhánh cây của Phượng Cầu Hoàng cùng những dược liệu khác luyện chế ra Tẩy Tuỷ Đan và Cố Nguyên Đan rất có trợ giúp đối với tu luyện.

Có những đan dược này giúp đỡ, tốc độ tu luyện của hắn tự nhiên cũng có thể đề thăng hơn rất nhiều.

Nếu như có thể nhanh chóng bước vào Luyện Cốt cảnh, như vậy hắn có thể nắm chắc rút ngắn thời gian chữa trị đôi chân cho Vưu lão gia tử.
Trương Văn Trọng đặt Phượng Cầu Hoàng bên trong phòng khách, hái xuống năm chiếc lá xanh biếc đồng thời nhẹ nhàng bẻ một cành cây nhỏ.
Phiến lá của Phượng Cầu Hoàng dùng làm chủ dược luyện chế Tẩy Tuỷ Đan, mà cành cây của nó có thể dùng để luyện chế Cố Nguyên Đan.
Đầu tiên Trương Văn Trọng đem vài phụ dược lẩy ra, bỏ vào trong nồi đất nấu thuốc, đặt lên bếp lò nấu, đợi khi nước sôi lên mới đem phiến lá và cành cây của Phượng Cầu Hoàng bỏ vào, đông thời dùng đũa khuấy lên.
Một mùi hương thuốc nhàn nhạt thấm vào ruột gan nhất thời tràn ngập trong phòng bếp, làm cho người ta ngửi thấy sẽ cảm giác thần thanh khí sảng.

Ngay lúc này dù đang trong mùa hè chói chang, cũng không còn cảm giác thấy phiền toái oi bức.
Thẳng đến khi nồi thuốc chỉ còn lại khoảng một chung rượu nhỏ, Trương Văn Trọng mới tắt lửa, lấy ra một cái chén đổ hết nước thuốc cùng bã thuốc vào trong chén.
Sau đó Trương Văn Trọng vận khởi toàn bộ chân nguyên trong cơ thể, trong lòng thầm niệm chú ngữ của Chân Hoả bí quyết, để cỗ chân nguyên trong cơ thể từ ngón trỏ tay phải bắn ra, hoá thành một đạo chân hoả màu đỏ thẳng tắp tiến nhập vào trong chén thuốc, đem chén thuốc cùng bã thuốc toàn bộ bao phủ trong chân hoả thiêu đốt hừng hực.
Chân Hoả bí quyết chính là cơ sở pháp thuật của Đan Đỉnh phái dùng để luyện đan.

Với cường độ chân nguyên hiện tại của Trương Văn Trọng cũng chỉ đành khu động loại chân hoả cấp thấp này.

Nếu như hắn tuỳ tiện sử dụng hoả diễm cao cấp, không chỉ hao tổn chân nguyên cực lớn đồng thời còn có thể làm tổn thương thân thể hắn, thậm chí cả ba hồn bảy vía.
Nửa canh giờ sau, Trương Văn Trọng mới thu hồi chân nguyên, hoả diễm đang thiêu đốt hừng hực trong chén thuốc cũng tắt ngay lúc đó.