Tiên Y

Chương 86: Lần Thứ Hai Phát Hỏa






“Đây …” Cảnh tượng này làm Trương Văn Trọng thật sự không ngờ, hắn không khỏi ngây ngốc đứng yên ngay cửa thang lầu một.
“Ba ba ba …” Tiếng vỗ tay đột nhiên vang lên ở phía sau.

Ngay sau đó, càng ngày càng nhiều người bắt đầu vỗ tay.

Tới cuối cùng, mấy trăm tới hơn một ngàn người đang vây xem, toàn bộ nội tâm đều hướng về Trương Văn Trọng, hướng về anh hùng trong lòng họ không ngừng vỗ tay.
Một màn này không chỉ làm Trương Văn Trọng cảm động, đồng thời cũng làm Đàm Thanh phi thường cảm động.

Đầu tiên nàng đưa mắt nhìn mọi người đang vỗ tay, sau đó lại đưa mắt nhìn Trương Văn Trọng nói: “Ở thời khắc này, anh là anh hùng.

Những người này cảm kích, nhữung tiếng vỗ tay kia, đều là điều mà anh xứng đáng có.”
Tô Hiểu Hồng vọt tới bên người Trương Văn Trọng kích động nói: “Lão sư, thầy thật lợi hại, không ngờ thầy ngoại trừ y thuật cao minh ra, thân thủ không ngờ lại giỏi đến vậy.

Em đã quyết định, từ hôm nay trở đi, em phải phong thầy làm thần tượng của em!”
Nhìn vẻ mặt hưng phấn của Tô Hiểu Hồng, Trương Văn Trọng nhịn không được bật cười.
“Tiểu Đàm, nếu như không còn chuyện gì nữa, tôi muốn về trước.


Hiện tôi còn đang trong giờ làm việc.” Trương Văn Trọng nói.
Đàm Thanh gật đầu: “Không sao, anh đi đi, lần này thật sự là cảm ơn anh.”
Trương Văn Trọng mỉm cười đáp lại, sau đó đi nhanh về hướng phòng y tế của trường, Tô Hiểu Hồng vẫn đi sát theo sau hắn.
Không cần Trương Văn Trọng mở miệng, những người đang vây xem đều tự nhường đường.

Khi Trương Văn Trọng đi ngang qua người bọn họ, bọn họ ngoại trừ cố sức vỗ tay, đồng thời đều tán dương nói: “Anh hùng!”, “Chân hán tử!”, “Vừa rồi anh that sự quá suất!”
Đối mặt với sự tán dương của mọi người, Trương Văn Trọng vẫn duy trì nụ cười.

Tô Hiểu Hồng chăm chú đi theo bên người hắn, vô cùng tự hào ưỡn bộ ngực đồ sộ lên, đồng thời còn liên tục nhìn mọi người nói: “Đây là sư phụ của tôi!”
Ngoại trừ lời tán dương ra, cũng có không ít nữ sinh lớn gan nhìn Trương Văn Trọng hét to: “Suất ca, tôi yêu anh!”
“Làm bạn trai của tôi đi!”
Kỳ thực gương mặt Trương Văn Trọng rất bình thường, không tính là đẹp trai.

Nhưng sự tích anh dũng của hắn có thể làm cho những nữ sinh vây xem thấy hình tượng hắn nhất thời cao vút lên, cho nên mới gặp hiện tượng nhiều nữ sinh mở miệng tỏ tình với hắn.
Đối với những lời tỏ tình lớn mật của đám nữ sinh, Trương Văn Trọng chỉ lắc đầu cười khổ.
Một nữ sinh đột nhiên chạy tới trước người Trương Văn Trọng đưa một tờ giấy có ghi nhiều chữ viết nhét vào trong tay hắn, đồng thời làm ra thủ thế gọi điện thoại nói: “Đây là số điện thoại của tôi, nhớ gọi cho tôi nhé, tôi sẽ chờ điện thoại của anh!”
Cử động của nữ sinh này lập tức chiếm được sự hưởng ứng mạnh mẻ của đám nữ sinh khác, liền viết tên và số điện thoại của mình nhét vào tay Trương Văn Trọng.


Đợi khi Trương Văn Trọng vất vả đi ra khỏi đoàn người, trong tay hắn đã cầm một xấp giấy ghi số điện thoại.
“Lão sư, thầy đúng là diễm phúc không cạn nha.” Tô Hiểu Hồng thấy thế, nhịn không được trêu ghẹo hắn.
“Cô cũng đừng trêu chọc tôi, những diễm phúc này tôi không tiêu thụ nổi đâu.” Trương Văn Trọng cười khổ nói, thừa dịp không ai chú ý, h ắn ném toàn bộ xấp giấy vào trong thùng rác bên đường.
“Ha ha…” Tô Hiểu Hồng không nhịn được cười phá lên.
Khi Trương Văn Trọng trở về phòng y tế, sự tích hắn anh dũng cứu người sớm đã truyền khắp phòng.

Toàn bộ bác sĩ và hộ sĩ bên tỏng đều nhìn hắn giơ ngón tay cái lên, tán thưởng sự anh dũng của hắn.

Thậm chí ngay cả Hồ Cường vốn đã sớm tan tầm cũng chạy về lớn tiếng biểu dương Trương Văn Trọng một phen.

Bởi vì sự tích anh dũng của Trương Văn Trọng sẽ làm tăng thêm hình tượng tốt đẹp của phòng y tế.

Thế nên Hồ Cường dù luôn hà khắc không ngờ lại hùng hồn biểu thị ngày mai cho Trương Văn Trọng nghỉ phép một ngày, ở nhà hảo hảo nghỉ ngơi.
Đồng thời Trương Văn Trọng hoàn toàn không bist, toàn bộ quá trình hắn cứu người không ngờ đều bị người dùng máy quay thu lại, đồng thời còn truyền lên mạng inte của trường.

Sự kiện đột nhiên phát sinh trong ký túc xá nữ tuy rằng rước lấy những người đứng xem vô cùng phiền phức, nhưng bởi vì diện tích của trường đại học Ung Thành quá lớn, đồng thời còn được phân chia nhiều giáo khu cho nên những người tận mắt chứng kiến chỉ có một bộ phận nhỏ trong trường đại học Ung Thành.

Đoạn phim ghi lại sự kiện này làm Mị Lực Ca, Viễn Đầu Vương hai tên gọi vốn đã nóng cháy lại một lần nữa sôi trào lên.

Không ít người nhắn lại phía dưới đoạn bài post, biểu đạt sự ngưỡng mộ đối với Mị Lực Ca và Viễn Đầu Vương.

Đồng thời những người có sức tưởng tượng phong phú còn đặt thêm cho Trương Văn Trọng một danh hiệu Thuần Nam Nhân.
Còn có không ít nữ sinh ngay trong bài post nhắn lại, biểu đạt sự ngưỡng mộ đối với Trương Văn Trọng.

Các nàng đều biểu thị muốn trở thành bạn gái của Trương Văn Trọng, đồng thời cũng bởi việc này mà trên diễn đần công khai trận chiến nước bọt tranh đoạt Trương Văn Trọng.
Trong khoảng thời gian ngắn, diễn đàn của đại học Ung Thành có thể nói vô cùng náo nhiệt, hỗn loạn không thôi.
Làm kẻ khác tiếc nuối chính là đoạn ghi hình vô luận là gần hay xa không ngờ đều không sao nhìn rõ dáng dấp của Trương Văn Trọng, đây cũng là điều làm mọi người bất mãn, thế cho nên có không ít người đều trách móc người quay đoạn phim này.
Nhưng đương sự Trương Văn Trọng lại không hề hay biết những chuyện này.

Dù hắn có biết thì cũng chỉ đạm mạc cười mà thôi.

Bởi vì trong đoạn ghi hình không nhìn thấy rõ được mặt hắn, kỳ thực chính là hắn tạo thành.

Hắn đem chân nguyên rải trên mặt mình, kể từ đó, mắt thường của con người tuy rằng có thể nhìn thấy rõ mặt hắn nhưng nếu sử dụng máy quay phim hay máy chụp hình, điện thoại di động để chụp lại sẽ không thể nào nhìn thấy rõ được gương mặt hắn.
So với việc Trương Văn Trọng hưởng thụ đãi ngộ như vậy thì Trương Thao lại bi ai hơn rất nhiều.
Từ ngày đó trở đi, vô luận hắn đi tới chỗ nào đều sẽ rước lấy sự chỉ trỏ và ánh mắt hèn mọn của người bên cạnh, bởi vì biểu hiện của hắn khi Thải Ny muốn nhảy lầu làm cho mọi người đều khinh thường hắn.


Không chỉ như vậy, trong những ngày kế tiếp, Trương Thao đi đâu ban đêm cũng thường xuyên bị những nhân vật không rõ thân phận đánh đập.

Vài lần như vậy, hắn cũng không dám ra ngoài ban đêm nữa, chỉ cần sắc trời hơi tối, hắn liền ở lỳ trong ký túc xá, đánh chết cũng không chịu ra ngoài.
Nhưng dù hắn co làm như vậy, cũng không tránh được số phận bi ai.

Mỗi buổi tối, chỉ cần hắn ngủ say, lập tức sẽ bị đánh lén bất minh.

Vừa mới bắt đầu, hắn hoài nghi do bạn cùng phòng chỉnh hắn, nhưng không ai chịu thừa nhận.

Không chỉ vậy, toàn bộ người trong phòng vẫn duy trù sự nhất trí cao độ, muôn miệng một lời nói không có ai đánh hắn, là chính hắn bị bệnh hoang tưởng mà thôi.
Cuối cùng không chịu được sự dằn vặt và khinh thường, Trương Thao buồn bã nghỉ học.

Có người nói ngay ngày hắn nghỉ học, chỗ ký túc xá hắn ở, tiếng khua chiêng gõ trống ầm ĩ cả đêm.
Những câu chuyện này không ngừng lưu truyền trong trường đại học Ung Thành, trở thành chuyện nổi danh nhất năm nay.

Thậm chí còn có rất nhiều học sinh có văn chương giỏi, dùng việc này làm bối cảnh sáng tác ra rất nhiều chuyện đồng thoại thơ mộng.

Đương nhiên, trong những cố sự này không thể nghi ngờ chính là những nữ sinh thích mơ mộng viết ra.
May là Trương Văn Trọng không có thói quan online, bằng không hắn đọc được những cố sự này, dù cho công phu dưỡng khí có tốt cũng phải phun máu mấy lần!!!