Tiếng Dương Cầm

Chương 11: Chương 12





Chương 12
Chuyện gì đang xảy ra thế này, tại sao mấy ngày qua cô không biết gì hết vậy. Cô lập tức gọi điện cho Phương Nghi, cô ấy cũng khẳng định đúng như vậy.
Thì ra số liệu mà lúc trước cơ nhìn thấy chính là kết quả của sự mục rỗng của Minh Ngọc, là do anh không kinh doanh tốt hay là có ai đó cố tình hãm hại. Trần Khánh Minh, Trần Khánh Minh của cô cuối cùng đang ở đâu? Tại sao trong lúc dầu sôi, lửa bỏng thế này, anh lại biến mất, lại để cô một mình như vậy cơ chứ?
Cùng lúc đó, Hoàng Phong, kẻ đã lâu không gặp đứng trước bàn dân thiên hạ chỉ trích Khánh Minh bất tài, anh còn lên tiếng tố cáo về vụ án Hoàng My đã lâu về trước là do có kẻ sắp đặt giúp Khánh Minh chạy tội. Xem ra hắn ta vẫn còn không chịu được kết quả Trần Khánh Minh vô tội, hắn ta vẫn khăn khăn em gái hắn ta là do anh sát hại.
Anh phá sản, lại biến mất. Bố anh không ngó ngàng đến anh, vị hôn thê của anh từ hôn anh, Hoàng Phong lại bóng gió chỉ trích anh giết người. Đây rõ ràng là họ dậu đổ bìm leo, một bước muốn giẫm chết Trần Khánh Minh. Họ thật sự quá đáng, chỉ là trong lúc anh còn giá trị lợi dụng thì mới kiên quyết giành giật anh từ tay cô bằng mọi giá. Bây giờ thì sụp đổ hết rồi sao? Họ không cần anh thì có thể đối xử với anh như vậy sao?
Trần Khánh Minh bây giờ như nước bốc hơi khỏi không gian này, anh hoàn toàn bặt tâm không một tin tức. Tất cả tài sản hiện có của anh đang rao bán với giá rẻ, thậm chí ông bố của anh cũng không buồn nhúng tay vào. Trong giới hắc đạo, mọi người lại đồn đại Hoàng Phong đang đuổi cùng giết tận Trần Khánh Minh đẻ trả thù. Anh thật sự đã rơi vào bước đường cùng.

Bây giờ, trong thế giới tâm tối của anh, chỉ còn có mình cô. Anh hôm nay, không còn thuộc về ai nữa.
Việt Nam đã bước sang mùa hạ nóng bức, cô đặt chân xuống sân bay, đây là đất nước của cô, là quê hương của cô. Sau bao năm xa cách, cảm giác vẫn vẹn nguyên sự yêu thương, nhung nhớ vô bờ bến. Hơn nữa nơi này, đã từng cho cô yêu thương, cho cô gặp anh, rồi cũng chính nơi này, hai lần tước bỏ sự tồn tại về tình yêu của cô. Bây giờ quay về, cô như được sống lại tuổi mười tám, tuổi đời tràn đầy thanh xuân, vui vẻ.
Quay về, có thể bắt đầu lại rồi, muộn hay không không quan trọng, quan trọng là Trần Khánh Minh đang ở đây, nơi đã từng là điểm xuất phát.
Hàn Ngọc nghe Phương Nghi nói, Trần Khánh Minh mấy tháng trước mở công ty ở Việt Nam, hiện đang trong quá trình gầy dựng nhưng do, từ trước quan hệ của anh rất rộng, nhưng không còn mấy ai tin tưởng nhưng mà với tài năng của anh, ít nhiều họ cũng trọng dụng cho nên, tập đoàn mới nhanh chóng phát triển và đứng đầu doanh số trong khu vực.
Mấy ngày trước, Phương Nghi nhận được tin tức Trần Khánh Minh quay về, trực tiếp điều hành công ty cô cũng khá bất ngờ. Tập đoàn “Hàn Ngọc” cô cũng có cổ phần, nhưng rất ít, vị chủ tịch lừng lẫy cuối cùng cũng xuất hiện lại chính là Trần Khánh Minh anh.
Hàn Ngọc bước xuống sân bây, giữa trời nắng gây gắt như đổ lửa như này thật khiến người ta khó chịu, nhưng cô lại vui như vậy. Thì ra thời gian cho dù có dài bao nhiêu thì tình yêu của con người vẫn chỉ vẹn nguyên không đổi.
Người của Phương Nghi đang ở ngoài đón cô, cô bước ra lập tức có một người đàn ông chạy tới cuối đầu chào rồi xách hành lý giúp cô. Chiếc ô tô màu đen đang chờ sẵn, cô bước vào xe, không khí có lẽ được cãi thiện hơn nhiều.
Vừa lên xe, cô lập tức bị họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào thái dương, cô chưa kịp hoảng sợ thì Hoàng Phong quay lại nhìn cô nữa cười nữa lạnh lẽo: “Hi, Hàn Ngọc, lâu rồi không gặp.”
Cô im lặng, một lần bị hắn đánh cho chết đi sống lại, bây giờ đối mặt, cảm giác đó là câm thù chứ không phải sợ hãi. Hắn quả nhiên lại đến đây để bắt cô, dường như hắn muốn bắt cô để đền mạng Hoàng My, nếu vậy, cô coi như xong rồi.

Tại sao vậy, ông trời tại sao lại trêu đùa cô quá đáng như vậy. Hai lần, chỉ hai lần cách nhau trong gang tất mà cô cũng không chạm được tới Trần Khánh Minh. Lần trước là do cô may mắn, còn giá trị để hắn trêu đùa nên mới thoát chết, nhưng lần này, Hoàng Phong một mực muốn lấy máu cô tế vong hồn em gái hắn thì như vậy, sau khi chiếc ô tô này rơi vào ngõ vắng, xác cô sẽ vứt ở một xó xỉnh nào đó mà cho tới khi chỉ còn bộ xương khô không rõ danh tính thì Trần Khánh Minh mới tìm thấy được, hoặc là cả đời này cũng không bao giờ tìm thấy.
Nhưng thật ngạc nhiên, hắn không giết cô, mà dùng cô trao đổi điều kiện với Trần Khánh Minh, điều này làm cô nghi ngờ, có phải hắn cấu kết với bọn người Lý Tuệ Vân lật đổ anh không.Hàn Ngọc bị nhốt trong một cái lồng sắt, hai tay, hai chân không bị trói, nhưng cô cảm giác, mình như con thú cưng của hắn.
Lồng sắt rộng lớn bẩn thiểu như nhà tù cho bệnh nhân tâm thần, nó được đặt trong một căn phòng nhỏ hẹp, bên trên chỉ có ánh đèn mập mở chiếu thẳng vào người cô. Bên ngoài có tiếng bước chân, cô nghĩ mình sắp lại phải chịu cực hình nữa rồi.
Cảm giác ngày đó, cả đời này cô không quên.
Lại lẫn quẫn rơi vào ranh giới sinh - tử, cô hồi tưởng lại hơn một năm trước, khi đã nằm trong bệnh viện, cả người cô đau dớn như bị hàng ngàn mũi dao xiên xẻ da thịt cô, đau đến thà chết còn tốt hơn.
Nhưng hôm nay, hắn lại vui vẻ nói chuyện với cô như một người bạn lâu rồi không gặp, ngồi hàn huyên tâm sự. Tóc gáy cô dựng đứng, hắn khốn kiếp như vậy, thật ra định giở trò gì đây?

Hắn nói, phụ nữ mà càng dồn họ đến vực thẳm thì họ càng mạnh mẽ, có khi còn quay đầu cắn ngược lại kẻ thù cho nên, biện pháp ấu trĩ lấy thân thể cô ra để đánh đập cho tơi tả thật sự dã quá lỗi thời.
Bên phía Trần Khánh Minh và Phương Nghi lại cho người nhiều ngày đi tìm tung tích của cô, Trần Khánh Minh biết được là do Hoàng Phong bắt đi, anh đương nhiên tức giận đến bầm gan tím ruột.
Hai ngày sau, anh trở về Pháp thì nhận được điện thoại thương lượng của hắn. Hoàng Phong là loại người như thế nào, chẳng lẽ hắn nói mà giữ lời sao. Muốn anh giao toàn bộ tài sản để đổi cái xác của cô thì anh cho rằng, cái giá đó quá đắt rồi. Con người này, không bao giờ được tin tưởng, nếu hắn thích thì anh chiều ý hắn vậy, dù sao thì anh đã hoàn toàn rút chân khỏi bố anh, cho nên hậu hoạn sau này, anh tuyệt đối không nhúng tay giải quyết.
Trần Khánh Minh trở lại Pháp, anh đứng trên danh nghĩa của người bạn thân Alen, một mặt là anh ta nhờ giúp đỡ, mặt khác là để cảnh cáo kẻ điếc không sợ súng Hoàng Phong. Liên tục thâm nhập vào thị trường cô phiếu mà hiện nay, cổ phiếu Hoàng Thị tuột dốc không biết lý do, cổ phần của hắn bị ép buộc phải bán ra, anh lập tức cho người hạ giá mua rẻ hơn so với giá ban đầu.
Ngày thứ tư, tập đoàn Hoàng Phong doanh thu liên tục giảm, hắn không cam tâm bán cổ phần bù lỗ cho nên thuế chấp tài sản vay tiền ngân hàng. Đằng sau hắn chắc chắn có người chóng lưng cho nên sự việc xoay chuyển liên tục, trời đất liên tục đảo lộn, thương trường lại bắt đầu nổi đầy sóng gió làm báo chí tốn không ít giấy mực.