Tiếng Vọng Yêu Thầm

Chương 29: Chương 29:




Trong tuần khai giảng đầu tiên, trường học tổ chức hoạt động hữu nghị Trung - Mỹ, tất cả đều là một số sinh viên đại học và học sinh trung học Mỹ, chạy ô tô đến.
 
Tiết trời vẫn còn se lạnh nhưng những người nước ngoài này dường như không sợ lạnh, ăn mặc mỏng manh nhảy điệu nóng bỏng trên sân khấu.
 
Chương trình rất đa dạng, có người Mỹ biểu diễn đơn, cũng có biểu diễn độc tấu của học sinh trung học thành phố Tô, cũng có Trung - Mỹ biểu diễn chung, không khí náo nhiệt sinh động, tiếng hét chói tai dưới sân khấu không dứt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Nhất là học sinh cuối cấp, vô cùng hưng phấn.
 
"Còn tưởng rằng trường học chúng ta không xem học sinh trung học chúng ta là con người. Không ngờ lại mời chúng ta tham gia tiết mục thú vị như vậy."
 
"Tớ nghe nói trường trung học số 1 nghiêm khắc hơn so với chúng ta. Không có tư cách để tham gia hoạt động."
 
Ở tiết mục cuối cùng, người dẫn chương trình mặc váy ngắn, trang điểm đậm, quơ hai tay trên sân khấu: "Tiếp theo, chúng tôi sẽ rút thăm một khán giả may mắn, mời em ấy biểu diễn một tiết mục với các sinh viên Mỹ trên sân khấu của chúng ta."
 
"Này sao có thể gọi là khán giả may mắn được." Không ít học sinh sợ hãi: "Đây là khán giả xui xẻo chứ."
 
Việc tham gia vào hoạt động quan hệ hữu nghị Trung - Mỹ này không bắt buộc tham gia, học sinh trung học phổ thông có thể tự do tham dự.
 
Màn hình lớn xào tên học sinh, tốc độ nhanh làm người ta không nhìn thấy rõ, người dẫn chương trình đưa lưng về phía màn hình lớn rồi hô: "Dừng." Người được chọn là một nữ sinh trung học đeo kính.
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Diện mạo của nữ sinh vừa nhìn đã biết là loại học bá, che miệng đứng dậy, ngượng ngùng cười: "Chuyện này, em không có tài nghệ gì cả."
 
Nữ sinh yếu ớt nói: "Có thể đổi người khác hay không?"
 
Người dẫn chương trình chắc chắn không thể làm khó người ta, đành phải để cô ấy ngồi xuống, người may mắn đầu tiên, chọn trúng Trần Hiểu Chỉ.
 
Trần Hiểu Chỉ rũ mắt xuống, cũng chưa từng thấy màn lớn như vậy, trầm mặt: "Em cũng không có tài nghệ gì, không ca hát khiêu vũ độc thoại được."
 
Người dẫn chương trình đành phải cho Trần Hiểu Chỉ ngồi xuống.
 
Cảnh tượng lần nữa lâm vào ngượng ngùng, học sinh dưới sân khấu đã nhỏ giọng bàn tán.
 
"Cậu xem học sinh Mỹ đứng ở trên sân khấu cũng không lo lắng, sao một đám học sinh chúng ta thẹn thùng như vậy, quá xấu hổ đi."
 
"Rõ ràng người Trung Quốc chúng ta mới lớn nhất, bây giờ rõ ràng ở địa bàn của chúng ta, sao lại cảm thấy như sẽ bại dưới bọn họ vậy."
 
Người dẫn chương trình đứng trên sân khấu, vẫn duy trì phong thái tốt, nhưng cô ấy không dám tuỳ tiện chọn người nữa, đành phải nói: "Có bạn nào sẵn sàng lên sân khấu biểu diễn không? Chỉ cần hát một bài là được."
 
"Học sinh Mỹ rất thích khiêu vũ, họ có thể làm bạn nhảy cho chúng ta."
 
Khương Hiểu nói: "Trường chúng ta là trường nghệ thuật mà, sao bây giờ lại thành một đám câm điếc rồi, ca nhảy bình thường cũng không được sao."
 

"Nếu tớ biết hát thì tốt quá rồi." Khương Hiểu kéo áo của Diệp Thư Từ: "Vậy tớ và Tiểu Từ sẽ lên sân khấu."
 
Diệp Thư Từ cười không nói, Khương Hiểu này thẳng tính, bình thường rất nhiệt tình. Nhưng mà hai cô ngũ âm không được đầy đủ, lên sân khấu chỉ biết làm trò cười.
 
Lâm Uý giơ tay lên.
 
Người dẫn chương trình như thấy được cứu tinh, hưng phấn nói: "Tôi thấy một nữ sinh giơ tay, đến đây, tiếp theo tôi mời nữ sinh tóc dài ở hàng thứ ba."
 
Lâm Uý cong môi cười, từ nhỏ cô ta đã rèn luyện thân thể, cổ thon dài, dáng đi thon thả, tựa như một con thiên nga trắng xinh đẹp.
 
Đi đường mang theo gió, đó là tự tin và bình tĩnh trong xương máu.
 
Mỗi ngày Lâm Uý đều duy trì trang điểm, trang điểm nhạt, thoa chút son môi, đôi mắt như trăng rằm. Thời điểm đứng trên sân khấu, không ít bạn học hét ầm lên.
 
Romeo và Juliet lần trước của cô ta để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người, được nhiều học sinh trung học coi là nữ thần học tỷ giá trị cao.
 
Sau khi lên sân khấu, Lâm Uý chỉ nói một câu: "Em muốn hát bài Ngày Mai Sẽ Tốt Hơn. Em có thể mời một người hát chung không ạ?"
 
Người dẫn chương trình cười lớn nói: "Đương nhiên là được, bạn hát chung với em là ai?"
 
Các học sinh bên dưới trăm miệng một lời la lên: "Thẩm Tứ, Thẩm Tứ, Thẩm Tứ."
 
Tiếng thét chói tay muốn bay cả nóc, không ít học sinh đứng lên, tiếng hét vang dậy đến cao trào xưa nay chưa từng có.
 
Lâm Uý cụp mắt cười, giống như có hơi ngượng ngùng.
 
Hô hấp của Diệp Thư Từ như tắc lại.
 
Cô không khỏi nghĩ, nếu năm đó cô tham gia biểu diễn, như vậy làm mọi người điên cuồng gọi có thể là cô và Thẩm Tứ hay không?
 
Sẽ không.
 
Cô không cởi mở như Lâm Uý, không có sức hút trên sân khấu như cô ta, cho dù cô có thể đảm nhận vai diễn Juliet này, có thể đoạt giải. Nhưng cô không tin mình có thể để lại ấn tượng hết sức quan trọng trong lòng mọi người.
 
Cô không nên ghen tị với Lâm Uý, bởi cô thiếu sự tự tin và tinh thần phấn chấn của Lâm Uý.
 
Lâm Uý cười, nhận micro, chớp đôi mắt xinh đẹp: "Bạn học Thẩm Tứ, cậu có đồng ý lời mời của tớ không?"
 
Không đợi Thẩm Tứ trả lời, bạn học dưới sân khấu đã hét chói tai, như muốn dời núi lấp bể: "Đồng ý, đồng ý, đồng ý."
 
Khương Hiểu đi đến trước mặt Diệp Thư Từ, bĩu môi, bất mãn nói: “Cậu xem Lâm Uý này, một bài hát thì tự mình hát là được rồi, lại còn có đạo lý bắt Thẩm Tứ. Trước mặt nhiều người như vậy sao Thẩm Tứ không đồng ý cho được.”
 
Hốc mắt Diệp Thư Từ chua xót.
 

Dưới chờ mong của mọi người, Thẩm Tứ chậm rãi đứng dậy, đi lên sân khấu.
 
Vóc dáng ưu tú của chàng trai, mặc dù mặc đồng phục bình thường như khí thái sạch sẽ, vẻ mặt có chút bất cần, nhưng vẫn đẹp trai như thường.
 
Hai người cũng ăn ý.
 
Khi tiết tấu của bản nhạc vang lên, hai người nhìn đối phương rồi bắt đầu song ca, tiếng hát du dương truyền đến tai, không ai lạc điệu.
 
Tiếng vỗ tay như sấm không dứt bên tai.
 
Dưới sân khấu vỗ tay vang dội, từng đợt lớn hơn.
 
Điệu nhảy của người Mỹ rất cởi mở và nóng bỏng, cũng rất bắt mắt, nhưng sự phối hợp giữa Thẩm Tứ và Lâm Uý có thể nói là không chê vào đâu được, vũ đạo động lòng người đều làm nền cho bọn họ.
 
"A a a phần hay nhất ngày hôm nay luôn."
 
"Hay quá, về nhà tớ phải hát lại bài này mới được."
 
Nhìn thấy màn biểu diễn ăn ý ngầm trên sân khấu, hốc mắt của Diệp Thư Từ vô cùng chua xót. Nếu cô dũng cảm một chút thì tốt rồi, cô cũng muốn đứng trên sân khấu, cùng biểu diễn với chàng trai mình thích.
 
Đáng tiếc, cô không biết hát.
 
Đáng tiếc, cô không đủ dũng cảm.
 
Đáng tiếc, cô chỉ là Diệp Thư Từ bình thường.
 
Sau hoạt động quan hệ Trung - Mỹ này, để người khác nhắc tới nhiều nhất là Lâm Uý và Thẩm Tứ hát Ngày Mai Sẽ Tốt Hơn. Nghe nói còn có mấy học sinh thích Thẩm Tứ, muốn tìm phương thức liên hệ với anh.
 
Danh tiếng của Lâm Uý và Thẩm Tứ ở trường học càng thêm vang dội, thậm chí một số nữ sinh năm nhất còn nghĩ bọn họ là một đôi, suốt ngày lên diễn đàn đăng bài xem họ thế nào.
 
Diệp Thư Từ chọn bỏ qua những bài đăng đó, càng xem càng thấy khó chịu.
 
Nhưng mà cô vô cùng rõ ràng, bọn họ cũng không phải một đôi, chỉ là trong lớp năm cũng có lời đồn Lâm Uý thích Thẩm Tứ, đang theo đuổi anh.
 
Bản thân Lâm Uý cũng thoáng, không giải thích gì nhiều, cho phép lời đồn âm thầm lên men.
 
Khi rảnh rỗi, Diệp Thư Từ xem qua mấy lần, Thẩm Tứ đi chung với Lâm Uý, nhưng thật ra chưa từng có hành động thân mật, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hai người đang trò chuyện rất vui vẻ.
 
Như từ lúc không ngồi cùng bàn, Thẩm Tứ cách cô càng xa.
 
Cũng có vài lần muốn gọi Thẩm Tứ lại không mở miệng được, chỉ có thể nhìn chàng trai chậm rãi đi xa, cách cô ngày càng xa.

 
Thời gian chầm chậm trôi về phía trước, chẳng mấy chốc đã bước sang tháng ba.
 
Cuộc thi Vật Lý sắp tới.
 
Chương trình học ở các lớp thi càng thêm khốc liệt, Diệp Thư Từ dồn hết tâm trí vào cuộc thi, viết hết tờ này đến tờ khác, tất cả đều là âm thanh đầu bút cọ lên mặt giấy.
 
Thẩm Tứ liên tiếp mấy ngày cũng không đến trường, càng đừng nói đến cuộc thi.
 
Tình cờ những lần thi này đều rất quan trọng, giáo viên cho một số câu hỏi quan trọng, giảng đi giảng lại nhiều lần cho bọn họ, yêu cầu bọn họ về cẩn thận hoàn thành, không bỏ qua câu nào.
 
Lúc ăn cơm cùng với Khương Hiểu, cô như vô tình hỏi cô ấy
 
Mặt Khương Hiểu lờ mờ: "Thật ra tớ đã từng nghe Chu Tử Kỳ đề cập tới chuyện này, hình như trong nhà Thẩm Tứ có chút chuyện, nhưng mà theo lời Chu Tử Kỳ thì giống như không phải đặc biệt nghiêm trọng."
 
Tim của Diệp Thư Từ đập mạnh một cái.
 
Sau khi về đến nhà, cô mở hộp thoại QQ, muốn hỏi Thẩm Tứ dạo này thế nào, nhưng lại gõ mại, cuối cùng không gửi chữ nào.
 
Đối thoại của bọn họ còn dừng lại ở câu chúc mừng năm mới.
 
Diệp Thư Từ nhìn khung chat, chỉ cảm thấy như một thời gian dài đã trôi qua.
 
Vài tháng nữa thôi, có lẽ họ sẽ chỉ càng ngày càng xa nhau, học khác trường, trải nghiệm cuộc sống khác. Sau đó không còn xuất hiện cùng, ấn tượng về nhau dần trở nên nhạt nhòa, chỉ trở thành một điểm ít rõ ràng nhất trong tâm trí.
 
Nghĩ đến đây, Diệp Thư Từ càng cảm thấy khó chịu và không thể kiểm soát bản thân.
 
Từ khai giảng tới nay, tâm tình của cô vẫn luôn không khá hơn, tin xấu cứ đến từng cái một.
 
Phương Du Nhiên lại tái phát, lại nằm viện.
 
Cô ấy được chẩn đoán bệnh bạch cầu khi còn học cấp 2, nỗ lực rất nhiều, lúc ấy đã cho là chữa khỏi, nhưng lúc mấu chốt này lại tái phát.
 
Diệp Thư Từ lo lắng cho bạn, thật sự đợi không được đến cuối tuần. Tìm thầy Trần nghỉ phép để tự học buổi tối, mang sữa và hoa quả đến bệnh viện thăm Phương Du Nhiên.
 
Nhưng trạng thái của Phương Du Nhiên thật ra cũng không tệ lắm, vẫn hi hi ha ha như cũ, không nhìn ra người lâm bệnh nặng. Nhưng cô ấy càng như thế, Diệp Thư Từ lại càng khó chịu.
 
Diệp Thư Từ còn thấy được một người quen thuộc, cười gọi: "Học trưởng Văn Khiêm."
 
Văn Khiêm mặc áo sơ mi xanh, dáng người sạch sẽ tuấn tú, dưới mắt một quầng thâm, tràn đầy mệt mỏi, vừa thấy đã biết ngủ không ngon.
 
Phương Du Nhiên cùng lớn lên với Văn Khiêm, Văn Khiêm lớn hơn các cô ba tuổi, cũng tốt nghiệp trường trung học số 1. Ngôi trường lý tưởng của Diệp Thư Từ cũng là Đại học Hải Dương, vì vậy đã tìm Văn Khiêm hỏi về Hải Đại không ít vấn đề.
 
Hải Đại cách thành phố Tô rất xa, Phương Du Nhiên cũng mới nằm viện.
 
Cô không ngờ vậy mà Văn Khiêm lại đến nhanh như thế.
 
"Tiểu Từ mới đến à." Văn Khiêm chủ động đưa ly nước cho Diệp Thư Từ, xoay người sang chỗ khác: "Hai đứa tán gẫu đi, anh ra ngoài một chuyến."
 
Diệp Thư Từ phát hiện, Văn Khiêm lấy tay lau nước mắt.
 

"Tớ thấy hình như học trưởng khóc phải không?" Diệp Thư Từ ngồi bên giường, lo lắng nói: "Du Nhiên, cậu bây giờ thế nào, có vấn đề gì lớn không?"
 
Phương Du Nhiên hoạt bát lạc quan như một mặt trời nhỏ, cô ấy nói một đống thuật ngữ, Diệp Thư Từ nghe không hiểu.
 
Phương Du Nhiên thấy gương mặt nhỏ nhắn của cô nhăn thành một đoàn, cười vỗ bả vai cô, an ủi: "Tiểu Từ, cậu nghĩ đi, tớ cũng đã xông qua quỷ môn quan mấy lần rồi, không sao đâu mà, cậu đừng lo."
 
Phương Du Nhiên làm mặt quỷ: "Cậu biết tớ thích ngắm mỹ nam nhất, ngắm mỹ nam trên đời này chưa đủ, sao tớ có thể rời khỏi thế giới này được."
 
Diệp Thư Từ xoa bả vai gầy yếu của cô gái, mím môi: "Nhưng mà học trưởng Văn Khiêm."
 
Sắc mặt Phương Du Nhiên trầm xuống, chuyển ánh mắt ra cửa sổ: "Cậu biết tớ và anh ấy không phải loại quan hệ này."
 
"Nhưng mà..."
 
Phương Du Nhiên chuyển chủ đề: "Tiểu Từ, tớ đói bụng, cậu xuống căn tin chuẩn bị cơm giúp tớ được không?"
 
Trước kia Diệp Thư Từ cũng đã từng chăm sóc Phương Du Nhiên, biết bệnh của cô ấy phải kiêng ăn những gì, cũng biết hướng đi căn tin nên ngựa quen đường cũ đi.
 
Trong bệnh viện người đến người đi, yên lặng rồi lại náo nhiệt.
 
Ánh đèn chiếu sáng thăng trầm.
 
Không nghĩ tới, thời điểm đi qua khu phòng bệnh cô lại chạm mặt Thẩm Tứ. Chàng trai ngồi ghế dài bên ngoài phòng bệnh, cằm khẽ nâng, sườn mặt thanh thảnh, môi mỏng mím chặt.
 
Có hai hộ sĩ đi qua nhỏ giọng nói: "Người nhà phòng 8202 nhìn như ngồi đây một ngày rồi chưa ăn gì cả."
 
"Ai, hình như vừa rồi cậu ấy cãi nhau với ba."
 
"Bộ dạng nam sinh này thật đẹp."
 
"Đẹp trai cỡ nào cũng phải ăn, chắc cậu ấy đói lắm rồi, có người cha nói chuyện không lọt tai thật xúi quẩy."
 
Hoá ra Thẩm Tứ không đi học, là đến đây.
 
Diệp Thư Từ còn muốn đi qua để chào hỏi, nhưng do dự một lúc, cuối cùng không đi qua. 
 
Cô rất lo lắng, một bên lo lắng cho bệnh tình của Phương Du Nhiên, một bên lo lắng tình hình của Thẩm Tứ. Mua đồ ăn cho Phương Du Nhiên xong, cô do dự, nói với dì bán cơm: "Cho con thêm một phần nữa ạ."
 
Diệp Thư Từ đưa đồ ăn của Phương Du Nhiên cho Văn Khiêm, Văn Khiêm phụ trách trông cô ấy ăn hết.
 
Diệp Thư Từ mang một phần đồ ăn khác, đi đến hành lang phòng bệnh. 
 
"Thẩm Tứ."
 
Thời điểm giọng nói thanh thuý sạch sẽ của cô gái vang lên, Thẩm Tứ bừng tỉnh từ trong mộng, giọng nói rất trầm, trong cổ họng như tích đầy bụi bặm: "Bạn cùng bàn nhỏ, sao cậu lại đến đây."