Tiếng Vọng Yêu Thầm

Chương 31: Chương 31:




Tựa như chưa bao giờ gặp phải thời khắc căng thẳng như vậy.
 
Căng thẳng đến mức thở gấp, trái tim như mắc kẹt trong cổ họng. Tâm trí của Diệp Thư Từ đều là thiếu niên ưu tú đó.
 
Chàng trai giỏi nhất thế giới nên vĩnh viễn kiêu ngạo, vĩnh viễn được người khác nhìn lên chứ không phải phá huỷ đi niềm kiêu hãnh của anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Giám thị nhíu mày: "Sắp đến giờ phát bài rồi, thí sinh này, bây giờ không được ra ngoài."
 
Diệp Thư Từ gần như phát ra tiếng nức nở, nói: "Thầy ơi, em thật sự gấp lắm, hai phút sau sẽ trở lại được không ạ?"
 
"Không được coi thường kỷ luật phòng thi." Thầy chỉ vào hướng dẫn quy chế thi được in trên phiếu dự thi: "Chắc hẳn trên phiếu dự thi của em cũng ghi rõ, trong vòng mười lăm phút trước thi không được phép rời khỏi phòng thi."
 
Diệp Thư Từ cắn chặt răng, nói: "Dạ em xin lỗi ạ."
 
Cô gần như chạy khỏi phòng thi.
 
Tất cả mọi người đều khó hiểu nhìn cô, ai cũng không rõ cô gái này điên cuồng vì cái gì. Nhưng Diệp Thư Từ cảm thấy mình như được tự do.
 
Giống như gió thổi.
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô đã xem qua phiếu dự thi của Thẩm Tứ, biết anh ở tầng năm còn cô ở tầng một. Diệp Thư Từ không thèm để ý nhiều như vậy, vụng về chạy thẳng lên lầu. Do dùng sức quá nhiều, chỉ trong chốc lát mà Diệp Thư Từ đã mệt thở không ra hơi.
 
Diệp Thư Từ nhớ rất nhiều trước kia cùng Thẩm Tứ.
 
Đại não giống như bị điện giật, cô nhớ rõ từng lời Thẩm Tứ nói với mình, mỗi một biểu cảm, mỗi một động tác đều rõ ràng như thế, rõ ràng làm cô đau lòng.
 
Cô tiếc nếu như anh mất đi cơ hội lần này.
 
Cuối cùng, cuối cùng thì Diệp Thư Từ cũng chạy đến chỗ Thẩm Tứ thi.
 
Giám thị đang kiểm tra lần lượt tình trạng gian lận, kiểm tra cặp hồ sơ và máy tính để bàn của từng học sinh.
 
Chẳng mấy chốc sẽ tới được chỗ Thẩm Tứ.
 
Thẩm Tứ ngồi ở vị trí chính giữa lớp học, mặc áo sơ mi sạch sẽ. Dáng người cao gầy, đường vai thẳng tắp, sườn mặt tuấn tú, đẹp đến mất kiểm soát.
 
Là thiếu niên Thẩm Tứ tốt như vậy.
 
Hô hấp của Diệp Thư Từ bị kìm hãm, sợ hãi sẽ xảy ra chuyện gì không thể chấp nhận được, liền trực tiếp đứng ở cửa hô: "Thẩm Tứ, có thể cho tôi mượn bình nước của cậu một chút không?"

 
Cô không dám nói nhiều, dù sao cũng là suy đoán của cô, lỡ như Trần Thanh Nhuận còn chưa làm gì thì lúc đó cô nên giải thích với Thẩm Tứ thế nào đây.
 
Thẩm Tứ ngạc nhiên nhìn về phía cô.
 
Trần Thanh Nhuận cũng ở trong phòng thi này, cậu ta cũng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn sang. Ánh mắt cậu ta rất sâu, tròng kính phản chiếu ánh sáng.
 
Làm Diệp Thư Từ nghĩ đến một con rắn độc đang uốn éo.
 
Các học sinh trong phòng thi đang nhỏ giọng nghị luận.
 
"Ai, nữ sinh này sao vậy? Không phải người trong phòng thi của chúng ta mà. Sắp đến lúc phát bài rồi vậy mà còn dám chạy đến.
 
"Quan hệ không bình thường, vậy mà lại tìm nam sinh mượn bình nước."
 
Mấy chục ánh mắt đánh giá cô, khuôn mặt của Diệp Thư Từ đều đỏ cả lên nhưng cô vẫn đứng ở cửa, hai tay nắm chặt thành quả đấm, mím môi, vẫn không rời đi.
 
Thẩm Tứ đứng lên.
 
Giám thị nhíu mày, tựa hồ không tán thành hành vi của anh. Nhưng Thẩm Tứ lại dời ánh mắt, không để ý đến ánh mắt của những người xung quanh, trực tiếp cầm bình nước đi ra.
 
"Sao thế?" Chàng trai thấp giọng nói.
 
Diệp Thư Từ lắc đầu: "Có chút khát nước."
 
Cô không biết giải thích với Thẩm Tứ thế nào, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt khó hiểu của Thẩm Tứ, trực tiếp cầm bình nước chạy nhanh ra.
 
Diệp Thư Từ chạy thẳng vào nhà vệ sinh, mở bình nước ra, bên trong chỉ có nước lọc, cô ngửi mùi hương, không phát giác có gì dị thường.
 
Bên ngoài nắp bình có cái nắp cốc, Diệp Thư Từ nhíu mày, mở nắp ra, quả thật phát hiện một tờ giấy nhỏ, chính là công thức vật lý thu nhỏ.
 
May là tới kịp, may là ngăn cản bi kịch xảy ra.
 
Chỉ là còn cô thì sao.
 
Tiếng chuông bắt đầu cuộc thi chính thức vang lên, lúc này Diệp Thư Từ mới hậu tri hậu giác sợ hãi.
 
Cuộc thi quan trọng với Thẩm Tứ, chẳng lẽ với cô không quan trọng sao?
 
Trả giá nhiều ngày đêm như thế, cô dành rất nhiều thời gian để thuyết phục Đường Tiếu, hiện giờ Đường Tiếu ôm rất nhiều kỳ vọng vào kỳ thi của cô, nếu thật sự không được thi, cô làm sao đối mặt với mẹ mình đây.
 

Cô không có lỗi với Thẩm Tứ nhưng lại có lỗi với bản thân mình.
 
Diệp Thư Từ lại chạy với tốc độ trăm mét, vừa rồi cô chạy vì người khác, lần này chạy vì chính mình.
 
Cô vọt tới chỗ thi của mình, gõ cửa, các phiếu trả lời và giấy nháp đã được phát, các học sinh trông ngóng chờ kỳ thi bắt đầu.
 
Diệp Thư Từ nhắm mắt, cúi đầu, nói với giọng điệu vô cùng thành khẩn: "Thầy ơi, em có thể đi vào không?"
 
Cô gái trông ngoan ngoãn, đầu tóc được chải chuốt tỉ mỉ, sạch sẽ và xinh đẹp. Huống chi có thể đi đến cuộc thi này, chắc chắn là vô cùng học giỏi.
 
Thầy giám thị nhìn đồng hồ, giọng điệu nhàn nhạt: "Vừa rồi tôi nói với em, rời khỏi phòng thi thì tự gánh hậu quả."
 
Lồ ng ngực Diệp Thư Từ "oanh" một tiếng, tranh thủ cầu xin: "Xin lỗi thầy, vừa nãy người em không thoải mái, thật xin lỗi, thầy cho em vào thi được không ạ."
 
Giọng cô dễ nghe, thái độ nhận sai lại nghiêm chỉnh, thầy giám thị cũng không làm khó cô, cho cô đi vào.
 
"Cuộc thi thế nào?" Về đến nhà, Đường Tiếu sốt ruột hỏi cô.
 
Thân thể Diệp Thư Từ nhẹ nhàng run lên, không nói chuyện.
 
"Phát huy không tốt." Sắc mặt Đường Tiếu ngưng trọng, nhìn thấy vẻ mặt con gái, đại khái cũng hiểu tình hình.
 
Diệp Thư Từ gật đầu.
 
Bộ đề này không giống những bài trước, câu hỏi đầu tiên đã làm Diệp Thư Từ khó khăn, chỉ có điều cô cẩn thận suy nghĩ, cuối cùng cũng giải được.
 
Có lẽ là bởi vì quá khẩn trương, đầu óc của Diệp Thư Từ như phản ứng chậm nửa nhịp, đối với những câu hỏi khó cô phải suy nghĩ một chút.
 
Cô đã luyện tập trước nhiều loại câu hỏi, nhờ vào những ghi chú của Thẩm Tứ nhưng lòng Diệp Thư Từ dường như không thể bình tĩnh lại. Cô nhiều lần nhắc nhở mình tích cực nhưng cuối cùng vẫn còn hai câu hỏi lớn bỏ dở.
 
Bỏ trống hai câu hỏi lớn, kết quả thi đấu lần này có thể nghĩ ra.
 
Sự im lặng bao trùm giữa hai người, Đường Tiếu thở dài: "Tiểu Từ, mẹ biết trong khoảng thời gian này con rất cố gắng, cũng biết con rất thích vật lý. Nhưng mà giống như mẹ đã từng nói, rất nhiều chuyện không phải con muốn làm là có thể làm được, con phải chấp nhận kết quả."
 
"Dù sao con đã rất cố gắng nên mẹ cũng sẽ không nói thêm gì."
 
Diệp Thư Từ ôm lấy Đường Tiếu giống như khi cô còn nhỏ, rúc vào lòng mẹ, cô lặng lẽ rơi nước mắt, đột nhiên cảm thấy rất có lỗi với mẹ mình.
 
Tối hôm nay, Đường Tiếu bảo cô ra ngoài giải sầu, cô hẹn Phương Du Nhiên, hai người cùng nhau ra công viên ngồi một lát.

 
"Tiểu Từ, cậu thật gan dạ."
 
Diệp Thư Từ sửng sốt: "Tớ còn nghĩ cậu sẽ mắng tớ không biết phân biệt được cái nào quan trọng hơn."
 
"Sao thế được." Phương Du Nhiên cười đến tinh khiết: "Tớ có thể lý giải được suy nghĩ của cậu, thích một người, đương nhiên là muốn anh ấy tốt. Chỉ cần nhìn thấy anh ấy sống tốt thì sẽ hài lòng hơn bất cứ gì khác."
 
"Đúng rồi." Phương Du Nhiên hỏi: "Cậu đứng trước phòng gọi Thẩm Tứ thì cậu ấy lập tức đi ra à?"
 
Diệp Thư Từ khó hiểu: "Tất nhiên rồi."
 
Phương Du Nhiên nở nụ cười: "Tiểu Từ, cậu nghĩ đi, quy chế phòng thi là không được tuỳ tiện đi lại mười lăm phút trước khi bắt đầu. Nếu đụng phải giáo viên nghiêm khắc, trực tiếp bị không điểm nhưng Thẩm Tứ lại trực tiếp đi ra."
 
Diệp Thư Từ nghĩ đến dáng vẻ sải bước lớn về phía cô của chàng trai, thật sự không hề do dự.
 
Trong ánh mắt khó hiểu của mọi người, Thẩm Tứ dứt khoát đi về phía cô.
 
Nếu thầy giám thị không cho Thẩm Tứ ra ngoài, sau khi đi ra cũng không cho anh tiếp tục thi thì sao?
 
Thẩm Tứ chưa bao giờ do dự, giống như cô vậy.
 
Đám mây đen như đang bao phủ trước mắt, vào lúc này rẽ mây nhìn thấy mặt trời. Trên môi Diệp Thư Từ hiện ra nụ cười.
 
"Du Nhiên." Một giọng nam thân thiết truyền đến, là Văn Khiêm. Diệp Thư Từ cười chào anh ấy: "Chào đàn anh."
 
Văn Khiêm cởi áo khoác ra, mày cau chặt, khoác áo lên người Phương Du Nhiên, giọng điệu vừa lo lắng vừa vội: "Du Nhiên, bây giờ em vừa mới khỏi thì đã quên trước kia tiêm thuốc đau khổ như thế nào rồi sao? Em nên nghe lời, biết chưa?"
 
Diệp Thư Từ có chút xấu hổ: "Học trưởng, đừng trách Du Nhiên, là em gọi Du Nhiên đến."
 
Phương Du Nhiên bĩu môi nhìn về phía Văn Khiêm, ra vẻ làm nũng hất tay chàng trai ra: "Em vốn cũng muốn cùng Tiểu Từ ra ngoài một chút được không Văn Khiêm. Nếu anh nhỏ mọn như vậy nữa, em sẽ không để ý tới anh."
 
Văn Khiêm nắm lấy vai Phương Du Nhiên, vừa dịu dàng vừa bất đắc dĩ sờ mái tóc dài của cô gái, rồi tạm biệt Diệp Thư Từ.
 
Trong công viên có khá nhiều người, phần lớn đều là trung niên và cao tuổi, có người lớn uống trà chơi cờ, cũng có không ít người khiêu vũ, tập thể dục, cũng có trẻ con sôi nổi, Diệp Thư Từ rất hâm mộ sức sống của họ.
 
Thời tiết vào tháng ba và tháng tư là khoảng thời gian thoải mái nhất, Diệp Thư Từ ngồi trong chốc lát, đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên nhìn thấy bóng dáng Trần Thanh Nhuận.
 
Trần Thanh Nhuận đi đến trước mặt cô, cười: "Chắc chắn cậu có chuyện muốn nói với tôi."
 
Cho dù Trần Thanh Nhuận không xuất hiện ở đây, cô vẫn muốn gặp và hỏi cậu ta một chút, rất nhiều chuyện cần phải có kết quả.
 
Diệp Thư Từ lười khách sáo với cậu ta, nói thẳng: "Tôi thấy cậu làm chuyện mờ ám, Trần Thanh Nhuận, cậu thật là đê tiện." 
 
Trần Thanh Nhuận cười, tựa như không chút xấu hổ với hành động của mình: "Vậy cậu muốn làm gì?"
 
Cô gái gái ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy vẻ ngoan cường: "Tôi muốn báo cảnh sát."
 

"Hành vi của cậu đã trái pháp luật, tôi muốn giao cho cảnh sát xử lý."
 
"Vậy đi thôi." Trần Thanh Nhuận cười: "Diệp Thư Từ, cậu mạo hiểm lớn để ngăn cản như vậy, thích Thẩm Tứ đến thế sao."
 
Đúng vậy, cô rất thích Thẩm Tứ.
 
Nhưng cô không muốn thừa nhận trước mặt loại người này, cô mím chặt môi: "Tôi vĩnh viễn không quen với thủ đoạn đê tiện, cậu muốn thắng không thành vấn đề nhưng ít nhất phải quang minh chính đại."
 
"Diệp Thư Từ, không phải cậu thích vị trí thứ nhất nhất sao?" Trong mắt Trần Thanh Nhuận tràn đầy điên cuồng: "Tôi đoạt vị trí thứ nhất, có phải người đứng bên cạnh cậu sẽ là tôi không?"
 
"Bất kỳ ai nhưng sẽ không phải cậu." Diệp Thư Từ chậm rãi cười, cô đã sớm nhìn thấu Trần Thanh Nhuận, bởi vậy nói chuyện với cậu ta cũng không khách khí, nhẹ nhàng phun ra một câu: "Hành vi của cậu rất xứng với thân phận của cậu."
 
Giống như một con mèo bị giẫm phải đuôi, Trần Thanh Nhuận cau mày và thở dồn dập hơn một chút.
 
"Cậu nghĩ tôi là con riêng nhưng cậu có biết không, mẹ tôi mới là người đầu tiên gặp cha. Mấy năm nay bà không danh không phận nuôi tôi lớn lên, bà ấy sai cái gì. Thẩm Tứ mới là người không xứng, cậu ta trộm cuộc sống của tôi."
 
"Diệp Thư Từ, cậu hoàn toàn không hiểu những người như chúng tôi làm thế nào để sinh tồn, cậu cũng không xứng được tôi thích." Thiếu niên nắm chặt tay, giọng điệu vô cùng kích động.
 
Giọng điệu của Trần Thanh Nhuận ngày càng cuống cuồng, vẻ mặt của cậu ta hoàn toàn tan vỡ. Mấy giây sau, đột nhiên nở nụ cười trào phúng.
 
"Diệp Thư Từ, cậu cũng sẽ mãi mãi không chiếm được tình yêu của Thẩm Tứ." Cậu ta cười lạnh: "Cậu biết không, tôi nói trước mặt cậu ta, cậu thừa nhận không thích cậu ta nhưng trên mặt hắn không có chút dao động gì."
 
Lòng Diệp Thư Từ run lên: "Nói khi nào?"
 
Mắt Trần Thanh Nhuận đỏ bừng: "Không lâu trước đó."
 
Diệp Thư Từ nhiều lần tự nhủ rằng những lời của Trần Thanh Nhuận là không thể tin, cậu ta chính là con rắn độc, gặp ai cắn người đó, đã mất lý trí.
 
Nhưng cô lại cảm thấy chuyện này Trần Thanh Nhuận không cần phải nói dối cô, dường như Thẩm Tứ không có chút tình cảm nào khác với cô.
 
Cô nhiều lần lâm vào rối rắm, loạn thành một mớ hỗn độn không thể tháo gỡ. Diệp Thư Từ nằm trên chiếc giường nhỏ của mình, tất cả những gì xảy ra hôm nay đều đang tái hiện lại trong đầu cô.
 
Hành vi sai trái của Trần Thanh Nhuận nhưng dù sao thì cũng không tạo nên tổn hại, báo cảnh sát có thể không hiệu quả, hơn nữa hệ thống quan sát ở phòng học bị phá hư, cô chỉ ra và xác nhận cậu ta cũng không chắc sẽ hiệu quả.
 
Huống chi, mối quan hệ giữa Trần Thanh Nhuận và Thẩm Tứ phức tạp, liệu sau này có đồng ý với cô xử lý như vậy không?
 
Ngày mai cô phải đi hỏi ý kiến Thẩm Tứ mới được.
 
Nhưng cô vẫn không hối hận vì những gì mình đã làm hôm nay, Diệp Thư Từ ngồi xuống bàn, mở nhật ký ra.
 
2014328
 
Hôm nay làm một chuyện lớn, hoá ra mình cũng có thể dũng cảm.
 
Chàng trai của mình, có lẽ duyên chúng ta cạn nhưng chúc cậu mãi mãi toả sáng.