Tiêu Chuẩn Dựng Vợ Gả Chồng

Chương 10






"Kế hoạch rất tốt, quản lí Trương, hợp tác với Hoa Cường do cô phụ trách."
Trương Miên kiềm chế sự vui sướng trên gương mặt: "Vâng, tổng giám đốc."
Sau khi mọi người rời đi, Mạnh Tây Nguyệt nói với thư kí Cao: "Tôi phải ra nước ngoài vài ngày, chuyện của công ty giao cho anh."
Thư kí Cao gật đầu: "Vâng, tổng giám đốc."
Mạnh Tây Nguyệt đã chuẩn bị trong thời gian rất lâu cho việc hợp tác với bên phía nước Mỹ, thành bại đều dựa vào lần gặp mặt bàn chuyện hợp tác này.
*
Hạ Ngữ An không biết anh mình đã đi công tác, nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng việc nàng tố cáo.
Hạ Kha vẫn luôn cưng chiều đứa em gái Hạ Ngữ An này, nghe thấy nàng bị người khác hãm hại, phải vào bệnh viện, gương mặt dịu dàng lập tức lạnh đi, nhưng giọng nói đối với Hạ Ngữ An ở đầu dây bên kia vẫn rất dịu dàng: "Anh biết rồi, Ngữ An, giao cho anh hai nhé.

Anh sẽ không để cho người khác ức hiếp em đâu."
"Ừm, dạ, cảm ơn anh hai." Nghe thấy những lời này, Hạ Ngữ An rất vui.

Nàng luôn là kiểu người có thù sẽ báo.

Bản thân chơi không lại, không sao, nàng còn có anh hai mà.
Hạ Kha nghe thấy giọng nói nũng nịu của em gái mình, cười khẽ, nhưng vẫn nghiêm túc nói: "Mai mốt gặp phải chuyện như thế này thì nhớ đem vệ sĩ theo."
Hạ Ngữ An uống canh bổ mà Mạnh Tây Nguyệt đặt cho nàng, lơ đễnh nói: "Em biết rồi, sau này em sẽ không ngốc nghếch như vậy nữa."
Hạ Kha: "Cô Mạnh đã cứu em, Ngữ An, nhớ phải mời cô Mạnh ăn cơm nhé."
Vừa nghe thấy tên của Mạnh Tây Nguyệt, Hạ Ngữ An chợt vô thức dùng muỗng khuấy canh, trong lòng oán thầm.
Nhớ đến gương mặt kia của Mạnh Tây Nguyệt, nàng hoàn toàn nuốt không trôi.
"Ngữ An."
Hạ Ngữ An vội nói: "Em biết rồi." Sau đó kỳ quái nói: "Anh hai, anh nhắn số điện thoại của Mạnh Tây Nguyệt cho em đi."
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười khẽ.
"Được."
Không bao lâu, Hạ Ngữ An nhận được một chuỗi dãy số.
Lập tức lưu lại.
Ghi chú: Lãnh cảm.
*

Trong khoảng thời gian này, toàn thể nhân viên trên dưới của NS đều bề bộn nhiều việc.
Bao gồm cả, Mạnh Tây Nguyệt.
"Cốc cốc"
Cửa phòng làm việc bị gõ vang, thư kí Cao đẩy cửa đi vào.
"Tổng giám đốc, bên phía Khoa Kiệt đột nhiên đổi ý, ra giá 12 thì đối phương mới kí hợp đồng."
Khoa Kiệt là do Mạnh Tây Nguyệt đích thân đàm phán, chỉ còn việc kí hợp đồng, không ngờ lại đột nhiên đổi ý.
Mạnh Tây Nguyệt lời ít ý nhiều: "Tại sao?"
Sắc mặt của thư kí Cao không tốt lắm: "Bên phía Thiên Vũ đang can thiệp."
Thư kí Cao cũng không hiểu nổi tại sao Thiên Vũ cứ phải chèn ép NS đủ đường như vậy.
Nghe thấy lí do này, Mạnh Tây Nguyệt không hề cảm thấy bất ngờ, ngón tay thon dài gõ gõ lên bàn mấy cái: "Đồng ý với bên phía Khoa Kiệt."
Dù sao, đối diện với sự chèn ép của Thiên Vũ nhưng Khoa Kiệt vẫn chấp nhận tiếp tục hợp tác với NS, có thể nhìn ra được họ rất xem trọng NS.
Nâng giá lên 12, may mắn vẫn nằm trong phạm vi hạn mức cuối cùng, không hề nhân cơ hội này mà rao giá trên trời, vô cùng có thành ý.
Thư kí Cao: "Vâng."
Do dự một lúc, thư kí Cao nhìn gương mặt không có nhiều thay đổi cảm xúc kia của Mạnh Tây Nguyệt, nói: "Tổng giám đốc, nếu như tiếp tục bị Thiên Vũ chèn ép nữa, có lẽ công ty sẽ không trụ được lâu đâu."
Mặc dù công ty chuẩn bị hợp tác với bên phía nước Mỹ, nhưng thành công hay không vẫn còn chưa biết được.
Nếu như hành động của Thiên Vũ vẫn lớn như vậy, NS vất vả lắm mới trồi lên được, có lẽ sẽ không gượng dậy được nữa.
Đôi mắt lạnh lẽo của Mạnh Tây Nguyệt nhìn về phía thư kí Cao: "Không cần lo lắng, bên phía Thiên Vũ rất nhanh sẽ không cần quan tâm đến nữa."
Trợ lí Lý đến báo cáo lịch trình, nhìn thấy thư kí Cao vừa bước ra khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc, trên mặt là sự phấn khởi vẫn chưa tan thì giật mình: "Thư kí Cao có chuyện tốt gì à? Tổng giám đốc tăng lương cho anh sao?"
Nhìn thấy trợ lí Lý, thư kí Cao hồi phục vẻ mặt bình thản, đẩy kính mắt, trong đầu chợt lóe lên, trong đôi mắt lạnh nhạt kia là sự chắc chắn và dã tâm bừng bừng.

Anh ta nói: "Là chuyện khiến người ta phấn khởi hơn cả tăng lương."
Trợ lí Lý còn muốn hỏi tiếp thì thư kí Cao đã cất bước bỏ đi.
Trợ lí Lý mang theo vẻ mặt buồn bực đẩy cửa, nhìn về phía Mạnh Tây Nguyệt đang ngồi trước máy tính, bắt đầu báo cáo công tác: "Tổng giám đốc, bảy giờ có một bữa tiệc tối."
"Tôi biết rồi."
Khi Mạnh Tây Nguyệt đến bữa tiệc tối thì ở đó đã có không ít người.
Đây là một bữa tiệc tối mang tính chất thương nghiệp, người đến đây đều là tinh anh trên thương trường.
Cô không có bạn trai, nên mang theo thư kí Cao đến.
Vào trận, Mạnh Tây Nguyệt bắt đầu tìm kiếm mục tiêu.
Gần đây, chuyện Thiên Vũ chèn ép NS trong công việc đã không còn là bí mật gì nữa, nhưng mà người chấp nhận giao thiệp cũng không ít.
Những người lâu năm trong nghề vô cùng xem trọng tiềm lực của Mạnh Tây Nguyệt.

Đối phương dưới sự chèn ép của Thiên Vũ, vẫn có thể đàm phán thành công vài thương vụ hợp tác, năng lực và thủ đoạn có thể thấy được chút ít.
Càng không cần nhắc đến chuyện NS hợp tác với Hạ thị.
Mạnh Tây Nguyệt bên đây nói cười vui vẻ, Hạ Ngữ Yên bên kia thì không vui vẻ lắm.
Lúc đầu, nàng đến tham dự buổi tiệc tối này chính là vì muốn hòa hoãn tâm trạng của mình một chút, tiện thể dẫn theo Hoa Oánh Oánh làm quen vài người, phát triển quan hệ xã hội, tránh để lại xuất hiện chuyện dẫn đi tiếp khách.
Tổng đạo diễn ức hiếp Hạ Ngữ An ngay trong hôm đó đã bị hất cẳng, đổi thành một đạo diễn trẻ tuổi.

Mặc dù còn trẻ, nhưng vô cùng nghiêm túc trong việc quay phim, yêu cầu đối với diễn viên cũng vô cùng cao.

Ngày vào đoàn, anh ta đã thay đổi nữ diễn viên mà người đầu tư nhét vào.
Đoàn làm phim vốn chỉ là chế tác nhỏ, nữ diễn viên nũng nịu một lúc, người đầu tư thẳng tay rút vốn.
Hoa Oánh Oánh không còn cách nào khác, chỉ có thể gọi điện xin Hạ Ngữ An giúp đỡ.
Hạ Ngữ An thấy Hoa Oánh Oánh thuận mắt cho nên đã dùng tiền riêng của mình đầu tư mười triệu.
Lại bởi vì anh hai của nàng đã đi công tác, không thể nào có mặt trong bữa tiệc tối nay, nên Hạ Ngữ An đã dẫn theo Hoa Oánh Oánh.
Kết quả lại nhìn thấy Đinh Dao Dao mặc bộ lễ phục lộng lẫy, đối phương mặc bộ lễ phục dạ hội màu trắng, trang điểm tinh tế, sợi dây chuyền trên cổ kia, nhìn ra được giá trị tám chữ số, cả người tựa như biến thành người khác, xinh đẹp ưu nhã.
Hạ Ngữ An luôn không thích con bitch Đinh Dao Dao này.

Cả người vừa nhìn một cái là biết ngay do Lệ Đình cho.
Dùng tiền của anh Lệ, ngủ với anh Lệ, nhưng lần nào cũng yếu đuối đáng thương nói hai người không có quan hệ.
Hạ Ngữ An chưa bao giờ nhìn thấy người nào buồn nôn như vậy.
Thù mới hận cũ ập đến cùng lúc, bây giờ, Hạ Ngữ An chuẩn bị qua đó kiếm chuyện.
Kết quả, vừa đi đến trước mặt Đinh Dao Dao, không ngờ cô ta không quen đi giào cao gót cao như vậy, cơ thể lảo đảo, rượu vang trong tay hất lên người Hạ Ngữ An, còn Đinh Dao Dao lại được người trong lòng nàng đỡ lấy.
Hạ Ngữ An vốn đã khó chịu, lập tức mở miệng mắng: "Đinh Dao Dao, cô đang khiêu khích tôi đấy à?"
Đinh Dao Dao đứng vững, nhìn thấy rượu vang đọng trên chiếc đầm của đối phương, dọa cô ta phải vội vàng xin lỗi: "Cô Hạ, tôi không phải cố ý, tôi chỉ là..."
Hạ Ngữ An không muốn nghe cô ta giải thích, hơi hất cằm, gương mặt vốn rạng rỡ xinh đẹp lúc này lại mang theo vẻ hung hăng, vênh váo: "Không phải cố ý, hừ, cô có biết chiếc đầm này bao nhiêu tiền không, đền nổi à?"
Đinh Dao Dao tự biết bản thân không hợp với cái giới này.

Hôm nay được Lệ Đình tặng cho một bộ trang phục như thế này, cô ta mới mơ hồ có cảm giác bản thân đã thật sự bước vào trong cái giới này, nhưng bị Hạ Ngữ An nói như thế này trước mặt mọi người, Đinh Dao Dao khó xử như bị người ta lột trần.


Đối phương chỉ có xuất thân tốt hơn cô ta mà thôi, lại có thể làm nhục cô ta như vậy.

Bây giờ, trong lòng cô ta chỉ cảm thấy vô cùng khó xử.
Mặc lễ phục màu trắng, hốc mắt ửng đỏ, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu, khiến cho Hạ Ngữ An càng thêm hùng hổ dọa người.
Lúc này, Lệ Đình đã cảm thấy Hạ Ngữ An cố tình kiếm chuyện.

Anh ta vẫn luôn biết Hạ Ngữ An thích mình, sẽ ghen khi thấy anh ta ở gần Đinh Dao Dao, nhưng muốn bộc phát tính tình đại tiểu thư thì cũng phải xem xét trường hợp.

Đinh Dao Dao là do anh ta đưa đến.

Đinh Dao Dao xấu mặt, không phải sẽ tổn hại đến mặt mũi của anh ta sao.
"Đủ rồi, chiếc đầm này bao nhiêu tiền, tôi bồi thường cho cô là được chứ gì."
Đinh Dao Dao nghe xong, vội vàng lắc đầu: "Tổng giám đốc Lệ, anh không cần giúp tôi đâu, để tôi đền."
Hạ Ngữ An ở một bên cười lạnh, làm trọn vẹn vai nữ phụ độc ác: "Ba trăm ngàn, cô bồi thường nổi sao? Cô lấy gì bồi thường?"
Mặt của Đinh Dao Dao đỏ lên.

Cô ta thật sự không bỏ ra được nhiều tiền như vậy.

Cô ta chỉ là cô gái có gia cảnh bình thường, ba thiên vị em gái, từ sau khi cô ta trưởng thành thì mẹ kế cũng mặc kệ cô ta, trên người thật sự không có nhiều tiền như vậy.
Vô thức, Đinh Dao Dao nhìn về phía Lệ Đình.
Lệ Đình nhìn thẳng vào đôi mặt rưng rưng kia của đối phương, trái tim tê dại, trấn an vỗ vỗ cô ta, đôi mắt như chim ưng nhìn về phía Hạ Ngữ An, cảnh cáo nói: "Ngữ An, vừa vừa phải phải thôi, sau khi quay về tôi sẽ đưa tiền cho cô."
Hạ Ngữ An tái mặt, khí thế lập tức sụp đổ, trên gương mặt xinh đẹp lộ ra nét yếu ớt: "Anh Lệ, rõ ràng là lỗi của cô ta, tại sao lại đối xử với em như vậy? Em không muốn nhìn thấy cô ta.

Anh đuổi cô ta ra ngoài đi."
Lệ Đình không nhúc nhích.

Đây là mánh khóe quen thuộc của đối phương, hở ra là giả vờ đáng thương.
"Đinh Dao Dao đã nói xin lỗi rồi.

Ngữ An, cô đừng quá tuyệt tình."
Lời này của Lệ Đình vừa nói ra, mấy cô gái nhà giàu bên cạnh đang xem trò vui lập tức hùa theo: "Đúng rồi, cô Hạ à, cô Đinh người ta cũng đâu phải cố ý.

Cô làm vậy không phải quá nhỏ nhen rồi sao."
"Ấy chết, tôi quên mất, từ nhỏ cô Hạ đã chạy theo đuôi tổng giám đốc Lệ mà.

Cái này, không phải là ghen rồi chứ."
"Còn không phải sao.

Cô Hạ thật là, cũng không biết gây ra bao nhiều trò cười rồi.

Theo tôi, con gái nên có ý có tứ một chút."
"..."
Hạ Ngữ An vẫn luôn có tính tình đại tiểu thư.

Nàng có gia thế tốt, trong giới này cũng chỉ dám nói xấu sau lưng vài câu.
Hôm nay, Hạ Kha không đến, cộng thêm người đi đầu mở miệng lại là thiên kim nhà họ Lý vẫn luôn không hợp mặt Hạ Ngữ An.

Vừa mới mở miệng một cái, cô một câu, tôi một câu, càng nói càng khó nghe.
Hạ Ngữ An tức đến phát run.

Hoa Oánh Oánh vội vàng giữ nàng lại: "Các người hiểu lầm rồi.

Cô Hạ rất tốt.

Cô ấy..."
Hoa Oánh Oánh chỉ có một mình, không phải là đối thủ của nhiều người như vậy.
Động tĩnh càng lúc càng lớn, dĩ nhiên sẽ ảnh hưởng đến những người khác.

Mạnh Tây Nguyệt vừa mới ngẩng đầu lên thì đã nhìn thấy Hạ Ngữ An bị vây chặt giữa đám người.

Đối phương đứng đó, lẻ loi trơ trọi, nhưng dáng người thẳng tắp, thỉnh thoảng chen vào vào câu, nhất thời không phân cao thấp.
Cho đến khi Lệ Đình mở miệng: "Hạ Ngữ An, xin lỗi đi."
Hạ Ngữ An tưởng mình nghe nhầm, nàng nhìn chằm chằm Lệ Đình: "Anh Lệ, anh mới nói gì vậy?"
Lệ Đình nhìn về phía Đinh Dao Dao sắp không chịu đựng nổi nữa.

Đôi mắt quật cường ngày thường, giờ phút này bỗng trở nên mông lung mờ mịt, không có thần thái, không hiểu sao trái tim anh ta lại đau nhói.
"Xin lỗi vì những lời cô đã nói với Dao Dao."
"Em vốn không có nói sai." Hạ Ngữ An hung hăn trừng mắt nhìn Đinh Dao Dao: "Cô dám nói cô không có bò lên giường của anh Lệ không?"
Đinh Dao Dao lui về sau mấy bước.

Cô ta cảm thấy ánh mắt mọi người xung quanh nhìn mình bỏng rát.

Cô ta chỉ muốn chạy khỏi nơi này.
Lệ Đình tiến lên, giơ tay, khi bàn tay chuẩn bị vung xuống.
Bàn tay trắng nõn như tuyết chụp lấy cổ tay anh ta, giọng nói lạnh lẽo vang lên.
"Tổng giám đốc Lệ, đánh con gái không phải là chuyện mà một người đàn ông phong độ nên có."
Lúc Lệ Đình giơ tay lên thì đã lập tức hối hận.

Anh ta chỉ là quá tức giận.

Bị chỉ trích ngay trước mặt mọi người khiến cho người luôn được người khác tâng bốc như anh ta cảm thấy mặt mũi của mình bị người khác ném mạnh xuống đất, giẫm đạp.
Đặc biệt người kia lại còn là Mạnh Tây Nguyệt.
Hạ Ngữ An vừa nhìn thấy Mạnh Tây Nguyệt đến, cả người đều muốn nổ tung.
Nhưng vẫn bướng bỉnh, kiêu ngạo.
Lúc đầu, Mạnh Tây Nguyệt không hề hứng thú với vở kịch này, lúc muốn ra về sớm, ánh mắt lại rơi vào ánh mắt đau thương kia của Hạ Ngữ An.

Cô mím môi, đôi mắt lạnh lùng có chút ảm đạm, cho đến khi nhìn thấy Lệ Đình đi về phía trước một bước.

Cuối cùng Mạnh Tây Nguyệt vẫn đi qua đây.
Quả nhiên, làm nữ phụ ác độc trong sách, cho dù mới ra khỏi bệnh viện, Hạ Ngữ An vẫn có thể chạy nhảy tìm đường chết.
Lệ Đình hất tay Mạnh Tây Nguyệt ra, hừ một tiếng: "Không ngờ quan hệ của cô Mạnh và Ngữ An lại tốt như vậy."
Sắc mặt của Mạnh Tây Nguyệt lạnh tanh, không tiếp nhận mấy câu nói âm dương quái khí đó của đối phương.
Lệ Đình còn muốn nói thêm gì đó, bị Đinh Dao Dao kéo ống tay áo, lập tức nuốt xuống.
Sau khi mọi người tản đi, Mạnh Tây Nguyệt nhìn về phía Hạ Ngữ An đang đứng ở một bên.
Hạ Ngữ An cũng không biết tại sao, luôn cảm thấy ánh mắt của đối phương rất nghiêm túc, có chút dao động, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Mạnh Tây Nguyệt: "Sao vậy, cô cũng cảm thấy tôi sai rồi à?"
Mạnh Tây Nguyệt cảm thấy, nếu như mình dám gật đầu, chắc chắn đối phương sẽ xông đến, duỗi móng vuốt cào cô.
Nhưng mà,
"Cô Hạ, công kích ác ý một cô gái ở trước mặt mọi người, cũng không phải là phẩm chất mà một cô gái tốt nên có."
Vừa nghe thấy đối phương vì Đinh Dao Dao mà lên tiếng dạy dỗ nàng.
Uất ức lập tức bùng nổ: "Liên quan gì đến cô, cô tưởng cô là ai.

Đừng nghĩ rằng giúp đỡ tôi thì có thể dạy đời tôi nhé."
Nói xong, nàng đi giày cao gót, khí thế hung hăng bỏ đi.
Hoa Oánh Oánh áy này nhìn về phía Mạnh Tây Nguyệt, sau đó chạy bước nhỏ theo sau Hạ Ngữ An.
Mạnh Tây Nguyệt nhìn theo bóng lưng của đối phương, chợt mấp máy môi..