Tiêu Chuẩn Dựng Vợ Gả Chồng

Chương 23






"A, chị Hạ, tối qua chị ngủ không ngon à?" Chung Nhạc nhìn quầng thâm dưới mắt Hạ Ngữ An, kêu lớn.
Phải biết rằng, lúc này Hạ Ngữ An cần đi thử casting.
Hạ Ngữ An vừa mới lên xe, tiện tay ném túi xách qua một bên, miễn cưỡng ngáp một cái: "Ừm, nghĩ một vài chuyện."
Tối hôm qua, nhận được sợi dây chuyền của Mạnh Tây Nguyệt đưa cho nàng, nàng nằm trên giường, làm sao cũng không ngủ được.
Thật ra trong đầu chẳng nghĩ chuyện gì cả, chỉ là phấn khích một cách khó hiểu.
Sau đó, nửa đêm nàng bật dậy, chọn quà trả lễ cho Mạnh Tây Nguyệt, căn phòng bị nàng lật tung thành một đống hỗn loạn, nhưng vẫn không chọn được cái nào hợp ý.
Nếu không phải quá trễ, thậm chí nàng có cảm giác xúc động muốn ra ngoài mua sắm.
Chung Nhạc cẩn thận hỏi: "Vậy chị Hạ, chị nhớ kĩ lời thoại chưa?"
Vai diễn casting hôm nay là tiểu sư muội trong một bộ phim võ hiệp, dịu dàng yếu đuối, chỉ xuất hiện trong hồi ức của nam chính.
Đất diễn không nhiều, nhưng cũng là một nhân vật quan trọng.
Hạ Ngữ An miễn cưỡng liếc nhìn Chung Nhạc một chút: "Ừm." Chỉ có nửa trang lời thoại thôi, nàng cũng đâu phải người có vấn đề về não, sao có thể không nhớ được chứ.
Chung Nhạc có chút xấu hổ, vội vã đưa nàng bình nước đã được mở nắp, nhận lỗi với nàng: "Chị Hạ, uống nước."
Hạ Ngữ An cũng không tính toán.

Nàng cũng hiểu rõ, Chung Nhạc là vì muốn tốt cho nàng, thấm giọng, nói: "Lâm Hân đâu?"
Nói ra thì, Lâm Hân là người đại diện của nàng.

Nàng đã nhiều ngày không nhìn thấy cô ấy rồi.
Lâm Kỳ nhanh nhảu đáp: "Chị Lâm đi với một nghệ sĩ khác rồi, không đi được, kêu tụi em chăm sóc cho chị thật tốt." Lâm Hân là chị họ của Lâm Kỳ.

Cô ấy nhận được phần công việc này là do được Lâm Hân giới thiệu.
Cô ấy không muốn chị họ nhà mình khiến cho Hạ Ngữ An chán ghét.
Hạ Ngữ An cũng không phải quá để ý đến Lâm Hân, tùy tiện ồ một tiếng.
Lâm Kỳ lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Hân đang đi cùng với Dư Giai Giai thử vai trong ca khúc mới của hoàng tử tình ca.

Gương mặt của Dư Giai Giai ngây thơ, cho dù là mặt mộc thì cũng đã rất xinh xắn rồi, vô cùng phù hợp với khí chất của mối tình đầu trong ca khúc mới.
Lâm Hân có niềm tin rất lớn.


Dư Giai Giai sẽ thử vai thành công.
Nhắc đến chuyện này, cơ hội thử sức lần này vốn dĩ là của Hạ Ngữ An, nhưng mà Hạ Ngữ An lo ngại gương mặt ngây thơ thánh thiện của mối tình đầu kia không hợp gu thẩm mĩ của nàng, cho nên không đi.
Cơ hội này dĩ nhiên sẽ rơi lên người Dư Giai Giai.
Nhưng mà, Dư Giai Giai - người trước giờ Lâm Hân luôn rất xem trọng, dường như trạng thái lại không tốt lắm.

Lâm Hân liếc nhìn một vòng những người đến thử sức, nhỏ giọng nói: "Giai Giai, em sao vậy?"
Dư Giai Giai hoàn hồn, cắn cắn môi, hỏi: "Chị Lâm, hình như em đắc tội với cô Hạ rồi."
Trong buổi tiệc từ thiện tối qua, Dư Giai Giai có đi, thân phận của cô ta không cao, vẫn chỉ là một diễn viên nhỏ không có nhiều tiếng tăm, chỉ có thể ngồi phía sau.
Cho dù là ngồi ở phía sau, cũng đủ để khiến cho cô ta đắc ý.
Nếu như cô ta không nhìn thấy Hạ Ngữ An.

Trong buổi tiệc có đấu giá một bức tranh nổi tiếng của ngôi sao đang nổi.

Tuy là đấu giá giấu tên, nhưng theo một ý nghĩa nào đó, cũng có thể không cần giấu tên, ví dụ như, những ngôi sao cần danh tiếng.

Giá khởi điểm cũng không cao, bắt đầu từ mười ngàn.
Dư Giai Giai khẽ cắn môi, cũng đấu giá theo, khi đến một trăm nghìn, cô ta không giơ bảng nữa.
Một trăm nghìn đã là giới hạn của cô ta.
Kết quả, cô ta vừa mới buông bảng xuống thì đã nghe thấy một tiếng kêu năm trăm nghìn.
Cứ thế tùy tiện tăng giá gấp năm lần.
Cô ta quay mặt nhìn sang, một gương mặt quen thuộc, đang nói gì đó với người bên cạnh, dường như đang nói đến chuyện gì đó rất mắc cười, cười vô cùng quyến rũ.
Không thể phủ nhận, Hạ Ngữ An rất xinh đẹp, nhất là Hạ Ngữ An sau khi mặc lễ phục, xinh đẹp đến mức hấp dẫn người khác.
Ánh mắt của cô ta lướt một cái, là đã có thể nhìn ra được giá trị trên người Hạ Ngữ An.
Ít nhất cũng là năm trăm nghìn.
Còn lễ phục trên người cô ta chỉ là đồ mướn.
Cô ta không ngờ, kim chủ của Hạ Ngữ An lại chịu chơi như vậy, chỉ đáng tiếc, cô ta ác ý nghĩ, từ góc độ này của cô ta, không nhìn thấy được dáng vẻ của kim chủ bụng phệ kia.
Trong lồng ngực kiềm nén cơn tức, sau đó giống như vô ý nói với một người mới giống như cô ta đang ngồi bên cạnh chuyện Hạ Ngữ An được bao nuôi.
Đây là mánh khóe thường dùng của cô ta.
Kết quả, cô ta vừa mới nói xong, trên gương mặt của người mới kia không hề xuất hiện biểu cảm chán ghét như trong tưởng tượng của cô ta.

Đôi mắt kia nhìn cô ta theo kiểu một lời khó nói hết.
Sau đó, cô ta đã biết được thân phận của Hạ Ngữ An.
Thiên kim nhà họ Hạ, nắm trong tay 5 phần trăm cổ phần của Hạ thị, giá trị bản thân hơn trăm triệu.
Sao lại có thể bị người ta bao nuôi chứ?
Mặt của Dư Giai Giai lập tức đau rát, không nói thêm câu nào nữa trong suốt buổi đấu giá.
Lâm Hân nghe thấy Dư Giai Giai đắc tội Hạ Ngữ An thì hoảng hốt.

Đại tiểu thư kia ngày thường đều là dáng vẻ không dễ tiếp xúc, nhưng thật ra cho đến hiện tại, nàng chưa từng dùng thân phận của mình để gây khó dễ cho người khác.
"Em kể cho chị nghe thử xem tại sao em lại đắc tội em ấy vậy?"
Dư Giai Giai cũng không dám giấu diếm, nói ra hết.
Chút thủ đoạn xa lánh giữa nghệ sĩ với nhau này, Lâm Hân vẫn luôn mắt nhắm mắt mở.

Cô ấy không ngờ, Dư Giai Giai lại dùng trên người Hạ Ngữ An.
Đặc biệt là khi, cô ấy đã cố tình nhắc nhở Dư Giai Giai, đừng nên chọc vào.
Cô ấy tức giận liếc nhìn Dư Giai Giai: "Tối nay, chị sẽ đi xin lỗi cô Hạ.

Em mau điều chỉnh trạng thái thật tốt cho chị.

Nếu như không được chọn, xem chị dạy dỗ em thế nào."
Dư Giai Giai nghe người đại diện nói sẽ giải quyết giúp cho cô ta thì vội vàng gật đầu, lấy ra tinh thần gấp hai mươi lần để đi thử vai.
Lâm Hân thấy Dư Giai Giai đã quay trở lại trạng thái, dù sao cũng là nghệ sĩ mà bản thân xem trọng, cô ấy không thể nào bỏ mặc cô ta.

Chỉ là Hạ Ngữ An kia, cô ấy phải suy nghĩ thật kĩ, nên giải quyết như thế nào.
*
Rất nhanh đã đi đến địa điểm thử vai.

Hạ Ngữ An ngồi trên ghế dài ở bên ngoài, nhận lấy số báo danh mà Chung Nhạc đem đến.


Số 18.
Một khoảng thời gian, còn nằm trong phạm vi chịu đựng của nàng.
Nàng dứt khoát ngồi đó lướt điện thoại.

Chiếc điện thoại này của nàng là điện thoại đời mới nhất của NS.
Chức năng mượt mà, không hề lag.
Càng không cần đề cập đến hệ thống AI trong điện thoại.
Khiến nàng yêu thích không nỡ buông tay.
Hạ Ngữ An chơi vô cùng thích thú.

Chung Nhạc và Lâm Kỳ thì lại rất lo lắng.

Chung Nhạc dậm chân nhẹ.

Đây là lần đầu tiên cô ấy đi thử vai với Hạ Ngữ An: "Chị Hạ, hay là chị xem lời thoại một chút đi."
Hạ Ngữ An ngước nhìn, thấy răng của đối phương dường như đang run cầm cập, dừng một chút, vẫn nhận lấy kịch bản.
Rõ ràng là nàng thử vai, hai người họ lo lắng vớ vẩn cái gì chứ.
Chung Nhạc thấy Hạ Ngữ An nhìn, cảm giác lo lắng trong lòng biến mất một chút.
Lần này có rất nhiều ngôi sao đến, có cả ngôi sao tuyến một, nhưng đều không hề có phong thái như Hạ Ngữ An, đi thử vai mà lại dẫn theo tận hai trợ lí.
Các ngôi sao đều xem trọng danh dự của mình.

Nếu như bị cánh nhà báo chụp được, không thể nào không bàn tán một phen.
Càng không cần nhắc đến, các diễn viên đang ngồi đây, đều chưa từng nhìn thấy Hạ Ngữ An, một người mới mà lại có đãi ngộ tốt như vậy.
Nếu không phải có hậu thuẫn, thì chính là được bao nuôi.
Trong lòng có cảm thấy ganh tị đến thế nào đi nữa thì họ cũng sẽ không thể hiện ra ngoài mặt.

Trong lòng âm thầm cầu nguyện, tốt nhất đối phương đừng là nhân vật đối đầu với họ.
Về phần minh tinh tuyến một, lại càng không thèm để ý.

Họ có thể đạt được đến địa vị hiện tại, kĩ năng diễn xuất và danh tiếng đều không thiếu.

Loại người mới có quan hệ như thế này, trừ phi hậu thuẫn vô cùng vững chãi, nếu không thì thật sự không phải vấn đề đối với họ.
Từng người đi vào rồi lại đi ra, rất nhanh đã đến số 18 của Hạ Ngữ An.
Nàng đi vào.

Nhóm đạo diễn chỉ cần nhìn gương mặt quá đỗi xinh đẹp kia của đối phương, là biết ngay đối phương tuyệt đối không thích hợp với nhân vật tiểu sư muội này.
Khí chất kia, trái lại thì thích hợp với vai diễn thánh nữ ma giáo hơn.
Đạo diễn cười tủm tỉm, nói: "Cô Hạ, mời cô diễn thử một đoạn của thánh nữ ma giáo này nhé."
Thánh nữ ma giáo, nữ 8 trong bộ phim.
Lời thoại chiếm gần nửa cuốn kịch bản.
Hạ Ngữ An từ chối thẳng: "Xin lỗi, tôi chưa từng suy nghĩ đến nhân vật này."
Mọi người ở chỗ này đều kinh ngạc.

Tiểu sư muội chỉ là một nhân vật làm nền, số lần lộ mặt cũng không nhiều.

Thánh nữ ma giáo đến cuối phim thì mới đi nhận cơm hộp.
Hơn nữa, thiết lập nhân vật của thánh nữ ma giáo chắc chắn có thể hút fan.

Kết quả đối phương cứ thế, không hề do dự, thẳng thắn từ chối.
Người mới bây giờ đều không tranh quyền đoạt thế như vậy sao?
Hạ Ngữ An cũng mặc kệ đạo diễn muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, diễn xong phân đoạn của tiểu sư muội, sau đó đứng đợi kết quả.
Có thể do chấn động quá mạnh, họ cũng không xem kĩ phần diễn của Hạ Ngữ An, chỉ nói một câu: "Quay về đợi kết quả nhé."
Hạ Ngữ An tưởng thật, không hề chần chờ, lập tức đi ra ngoài.
Nàng vừa mới đi ra ngoài, hai người Chung Nhạc vội vàng đến hỏi: "Chị Hạ, sao rồi?"
Hạ Ngữ An nhẹ nhõm nói: "Nói là đợi kết quả, đi thôi, mời hai người ăn một bữa."
Chung Nhạc và Lâm Kỳ liếc nhìn nhau, trông có vẻ là được rồi.
Sau đó vô cùng vui vẻ đi theo Hạ Ngữ An.
"Tổng giám đốc, đoạn phim đã vào giai đoạn chế tác hậu kì rồi, có lẽ ngày mai sẽ cho ra thành quả."

Mạnh Tây Nguyệt: "Liên hệ với các tạp chí lớn, ba ngày sau, tổ chức buổi giới thiệu sản phẩm."
Thư kí Cao: "Vâng."
Đã sắp đến sáu giờ tối, gần đến giờ tan làm rồi.
Mạnh Tây Nguyệt: "Thông báo một chút, hôm nay không cần tăng ca."
Trên gương mặt của thư kí Cao mang theo nụ cười: "Vâng, tổng giám đốc."
Đôi mắt đen láy như mực của Mạnh Tây Nguyệt vẫn luôn đặt trên máy tình, tiếp tục làm việc.
Thư kí Cao biết rõ tính cách của vị tổng giám đốc này của họ, cũng không khuyên nhủ gì, ra ngoài thông báo tin tức tốt này.
"Ting ting."
Âm thanh tin nhắn điện thoại.
Mạnh Tây Nguyệt liếc nhìn, ngón tay thon dài nhấn mở tin nhắn.
"Mạnh Tây Nguyệt, tôi đang ở dưới lầu công ty của cô đợi cô nè, đi ăn lẩu chung nhé."
Ngón tay của Mạnh Tây Nguyệt đặt trên khung trả lời.
*
"Chị Hạ, bây giờ vẫn chưa đến giờ tan làm mà.

Hơn nữa, tổng giám đốc Mạnh lại bận rộn như vậy, cô ấy sẽ không đi đâu.

Hôm nay đừng đi ăn lẩu nữa.

Chị quên là vài ngày sau còn phải quay phim nữa sao? Mập thì khó coi lắm." Chung Nhạc thật sự vô cùng mệt mỏi, không ngờ Hạ Ngữ An lại có thể giày vò như vậy.
Hạ Ngữ An mặc kệ, nàng xuống xe, thời tiết lạnh giá, gió thổi qua, có chút lạnh, nhìn điện thoại, đối phương vẫn chưa trả lời.
Lại gửi thêm một tin.
"Cô mau lên đi chứ, dưới đây lạnh quá nè.

Hay là tôi lên đó đợi cô nhé?"
Chung Nhạc cũng xuống xe, tiếp tục khuyên nhủ: "Chị Hạ, đừng đợi nữa, tổng giám đốc Mạnh sẽ không đồng ý đâu."
Hạ Ngữ An hơi hất cằm, liếc cô ấy một cái: "Cô ấy sẽ đồng ý."
Chung Nhạc ra vẻ sầu não.

Trong khoảng thời gian quay phim kia, cô ấy biết tổng giám đốc NS bận rộn đến cỡ nào.
Càng không cần nói đến chuyện sản phẩm mới sắp lên sàn rồi, chắc chắc sẽ bận đến mức không dứt ra được.
Trên lầu, phòng làm việc.
Mạnh Tây Nguyệt nhìn thấy tin nhắn thứ hai, gõ ra câu từ chối, rồi lại xóa bỏ.
Trả lời lại một lần nữa.
"Không cần đâu, tôi xuống ngay."
Đi lên, có nghĩa là sẽ phiền phức hơn, hiệu suất làm việc sẽ giảm xuống.
Cô tắt máy tính, lúc ra ngoài, thư kí Cao nhìn thấy Mạnh Tây Nguyệt: "Tổng giám đốc, cô tan làm à?"
Mạnh Tây Nguyệt thản nhiên: "Ừ."
Cũng mặc kệ dáng vẻ khiếp sợ của đối phương, cô đi vào thang máy.
*
Hạ Ngữ An nhìn thấy đối phương trả lời, vô cùng đắc ý đưa nội dung cuộc trò chuyện cho Chung Nhạc xem.
"Tôi nói rồi mà, Mạnh Tây Nguyệt sẽ đến."
Mạnh Tây Nguyệt đối với nàng khá tốt.
*
Đinh.
Độ thiện cảm: +2
Độ thiện cảm trước mắt của Hạ Ngữ An: 61.