Tiêu Chuẩn Dựng Vợ Gả Chồng

Chương 45






Nàng nói bóng nói gió, dĩ nhiên Mạnh Tây Nguyệt nghe hiểu.

Trong đôi mắt của cô phản chiếu rõ hình bóng của nàng.
Mái tóc dài hơi xoăn rối tung rối mù, vết móng tay trên đôi má trắng nõn trông càng thêm thê thảm.

Son môi được bôi tỉ mỉ bị lem ra khóe môi, trên cánh tay trắng trẻo lộ ra ngoài cũng có mấy vệt đỏ do bị túm lấy, nhưng may mà không bị trầy.
Mạnh Tây Nguyệt nghiêm túc vuốt tóc cho Hạ Ngữ An: "Ngữ An, em làm tốt lắm."
Hạ Ngữ An ngây người một lúc, sau đó mỉm cười vui vẻ.

Trong đôi mắt cười kia như chứa đựng những vì sao, dường như cả một mảng trời đều rơi vào trong đôi mắt ấy, lóe sáng lại chói mắt.
Từ khi trái tim bắt đầu xao động đến giờ Mạnh Tây Nguyệt vẫn chưa từng bình tĩnh lại.

Yết hầu chuyển động, không lên tiếng.

Ánh mắt dời sang ba người kia.

Dáng vẻ chật vật không khác Hạ Ngữ An.

Ba người co cụm lại với nhau, đối diện với ánh mắt của Mạnh Tây Nguyệt.
Cơ thể run rẩy.
Đôi mắt kia lạnh thấu xương, giống như một tảng băng, khiến người nào nhìn thẳng vào cũng sẽ hoảng sợ, hoàn toàn mất hết sự phách lối khi nói xấu sau lưng người khác lúc nãy.

Người nào người nấy đều cúi đầu như chim cút, không dám nói tiếng nào.
Nhanh như vậy đã nhát gan rồi.

Mạnh Tây Nguyệt không có ý định không truy cứu.

Cô mở miệng, giọng nói nặng nề và lạnh lẽo: "Người đi cùng với mấy người đâu?"
Vừa dứt lời, ba người đàn ông mặc âu phục ở một bên cũng không dám giả chết nữa, vội vàng nói.
Người cao ráo mặc âu phục cười nịnh: "Tổng giám đốc Mạnh, thật ngại quá, là tôi không dạy dỗ tốt."
Người hơi mập cũng phụ họa: "Đúng vậy, tổng giám đốc Mạnh.


Chuyện này là do chúng tôi không đúng, là lỗi của chúng tôi, không quản lí tốt, khiến cho cô Hạ bị thương."
Người đầu trọc, bụng bia mặc âu phục mở miệng: "Tổng giám đốc Mạnh, cô yên tâm, quay về tôi nhất định sẽ dạy dỗ lại, nhất định sẽ dạy dỗ thật tốt, cô thấy thế nào?"
Ánh mắt của Mạnh Tây Nguyệt đặt trên ba cô gái vẫn luôn rụt đầu không dám mở miệng, lại quay sang ba người đàn ông không ngừng nói xin lỗi, ánh mắt sắc bén: "Nói xấu sau lưng người khác, nên dạy dỗ cho tốt."
"Phó tổng giám đốc Trần của Gia Viễn, tổng giám đốc Lý của Phú Hồng, quản lí Chu của Vạn Vực." Trí nhớ của Mạnh Tây Nguyệt rất tốt.

Ba người này đã từng gửi hợp đồng hợp tác.

NS vẫn còn đang cân nhắc.

Bây giờ, cô trực tiếp thông báo: "Ngay cả người bên cạnh mà mấy người còn không dạy dỗ tốt được, NS có cơ sở để nghi ngờ năng lực quản lí của công ty ba vị.

Tạm thời không cân nhắc chuyện hợp tác."
Vừa nói xong, sắc mặt của ba người tái đi.

Hợp tác với NS có ý nghĩa như thế nào, không ai hiểu rõ hơn bọn họ.

Nhưng cái đùi này, bị ba người bạn gái mà họ đưa đến làm hỏng mất rồi.

Ánh mắt đồng loạt nhìn về phía ba cô gái kia đều cực kỳ không tốt.
Quản lí Chu đầu trọc của Vạn Vực tiến đến tát cô gái váy đỏ một cái: "Còn không mau xin lỗi tổng giám đốc Mạnh và cô Hạ đi."
Cô gái váy đỏ là tình nhân được ông ta bao nuôi, bình thường luôn ngoan ngoãn nghe lời, đẹp hơn nhiều so với cái bà già ở nhà.

Hôm nay đưa cô ta đến đây là để có chút mặt mũi, không ngờ lại gây ra phiền phức lớn như vậy cho ông ta.

Nếu như có thể kí hợp đồng với NS, chức vị của ông ta sẽ được thăng lên một chút.

Bây giờ thì hỏng rồi, ông ta sắp mất việc rồi.
Sức lực của đàn ông trời sinh lớn hơn nhiều so với phụ nữ.

Một cái tát này khiến cho mặt của cô gái váy đỏ lập tức sưng lên, cơ thể run rẩy, lúc nãy nói cho đã miệng bây giờ chỉ còn lại sự hối hận: "Xin...!xin lỗi."
Cái tát này cũng cho cô gái váy trắng và cô gái váy đỏ vẫn luôn túm tụm với nhau một lời cảnh cáo, vội vàng xin lỗi không ngừng.
Mạnh Tây Nguyệt không xem vở kịch vui này.

Cô không cần lời xin lỗi, nắm lấy tay Hạ Ngữ An, nhìn vết đỏ nhàn nhạt trên gương mặt nàng, ánh mắt mang theo sự đau lòng, dịu dàng: "Chị dẫn em đi bệnh viện xem thử."
Hạ Ngữ An lại càng không thèm để ý đến ba cô gái kia.

Nàng cười tủm tỉm, nói: "Được."
Hai người cứ thế bỏ đi.
Hạ Kha ở bên cạnh nhìn bóng lưng hài hòa của hai người họ, cảm giác kì lạ trong lòng càng ngày càng nặng.

Nhưng mà, bây giờ anh ấy nên giải quyết chuyện người khác bắt nạt em gái của anh ấy rồi.
Cách giải quyết của anh ấy cũng giống như Mạnh Tây Nguyệt: "Ngữ An là em gái của tôi.

Hạ thị có một nửa là của em ấy.

Hạ thị cũng tạm thời không cân nhắc hợp tác với ba vị."
Chuyện này không khác gì thêm một trận sét đánh giữa trời quang.

Ánh mắt của ba người đàn ông mặc âu phục nhìn về phía ba cô gái lắm mồm gây chuyện kia như muốn ăn tươi nuốt sống bọn họ.
Có thể đoán được, chỉ cần NS và Hạ thị một ngày chưa chịu mở miệng thì những ngày tháng kế tiếp của ba cô gái này chắc chắn không dễ chịu.
Ở trước mặt mọi người, ba cô gái này đã bị nêu tên, nếu như còn muốn tìm kim chủ, sẽ không ai muốn vì họ mà đắc tội với hai công ty lớn.
Điều gì đang chờ đợi bọn họ, ba người đều hiểu rõ, chỉ là bây giờ có hối hận cũng đã muộn màng.
Hạ Ngữ An ngồi trong xe, đang cầm chiếc gương nhỏ xem gương mặt của mình, vết đỏ dài và mảnh nhìn cực kì kinh khủng.

Hạ Ngữ An uất ức đến mức muốn rơi nước mắt.

Nàng thích nhất là gương mặt của mình.

Nàng nước mắt lưng tròng nói: "Mạnh Tây Nguyệt, có phải gương mặt của em bị phá hủy rồi không?"
Mạnh Tây Nguyệt nắm chặt tay của nàng, vỗ nhè nhẹ trấn an: "Không đâu vài ngày nữa sẽ ổn thôi."
Cũng may không bị trầy, bôi chút thuốc là được.

Cô đưa Hạ Ngữ An đến bệnh viện kiểm tra, là muốn xem thử còn có tổn thương nào khác hay không.

Một chọi ba, Hạ Ngữ An quá bị thua thiệt.
Hạ Ngữ An khịt mũi một cái, thật ra nàng cũng biết sẽ không bị hủy dung, nhưng chỉ là không kiềm chế được nói thêm: "Vậy nếu như em xấu rồi, thì chị phải thích em nhiều hơn lúc trước nữa nha."
Trong lòng Mạnh Tây Nguyệt dâng lên từng gợn sóng.

Cô nói một cách chắc chắn: "Được."
Trợ lí Lý bị ngăn cách ở phía trước vách ngăn, nghe được đoạn đối thoại này, trong lòng run lên, vẻ kinh ngạc trên gương mặt không rút đi được.
Sao anh ta cứ cảm thấy nó sai sai chỗ nào ấy nhỉ?
Hay là, anh ta nghĩ bậy rồi?
Cuộc đối thoại ở phía sau anh ta vẫn còn tiếp tục.
Nghe thấy cô nói như vậy, Hạ Ngữ An rất hài lòng.

Nàng tựa lên vai Mạnh Tây Nguyệt, chơi đùa với mấy đầu ngón tay của cô.

Vừa nghĩ đến ba người kia, trong lòng lập tức tức giận, tủi thân thay cho Mạnh Tây Nguyệt: "Bọn họ dựa vào cái gì mà dám nói xấu chị chứ?"
Mạnh Tây Nguyệt bóp bóp đầu ngón tay của Hạ Ngữ An: "Đừng giận."
Hạ Ngữ An tựa đầu trên vai Mạnh Tây Nguyệt, nhìn lông mi dày của cô, trên mặt không tan được ý cười: "Rõ ràng chị tốt như vậy mà."
"Chắc chắn bọn họ bị mù rồi."
Vừa dứt lời, môi của nàng liền bị chặn lại.
Nàng ngơ ngác trừng mắt nhìn.
Đôi mắt kia quá sáng, Mạnh Tây Nguyệt không kiềm chế được giơ tay lên che lại đôi mắt đầy ánh sao kia.

Lông mi dài cọ vào lòng bàn tay mang theo sự tê dại.
Kiềm lòng không đặng, Mạnh Tây Nguyệt cắn một cái lên môi nàng.
Cánh mũi giao thoa, hơi thở quẩn quanh.

Mùi hương lạnh nhàn nhạt trên người người kia khiến cho lí trí của Hạ Ngữ An mơ mơ hồ hồ.
Sau khi tách ra, Mạnh Tây Nguyệt thở d.ốc, nhìn đôi môi đỏ của Hạ Ngữ An.

Cô cúi đầu, mặt ửng đỏ, giọng nói lắp bắp: "Xin lỗi, chị muốn hôn em."
Dịch ra chính là: Xin lỗi, chị chưa được sự đồng ý của em mà đã hôn em rồi.
Ánh mắt đặt lên đôi môi mỏng hơi ướt át của Mạnh Tây Nguyệt, Hạ Ngữ An chớp mắt mấy lần, ôm lấy cô, nửa người áp sát lên người cô, hơi nghiêng đầu, nhìn cô: "Mạnh Tây Nguyệt, chị muốn hôn em lúc nào cũng được."
Nói xong, còn đặc biệt to gan bổ sung thêm một câu: "Em thích chị hôn em."
Mạnh Tây Nguyệt lẳng lặng nhìn nàng vài giây, sắc mặt bình tĩnh quay đầu, lộ ra vành tai đỏ như rỉ máu.
Hạ Ngữ An cực kì ngạc nhiên, không kiềm được giơ tay chạm vào một cái, hóa ra Mạnh Tây Nguyệt lại dễ thẹn thùng như vậy.
Lúc tay nàng chạm đến vành tai của cô, Mạnh Tây Nguyệt có chút tê rần.

Hạ Ngữ An đang đặt hết lực chú ý lên vành tai cô nên cũng không nhận ra.

Bàn tay làm loạn rất nhanh đã bị Mạnh Tây Nguyệt bắt lấy.
"Ngữ An, đừng quậy.".

Đam Mỹ Cổ Đại
Hạ Ngữ An không cam lòng ò một tiếng, không làm nữa, bắt đầu lại từ đầu, chơi mấy ngón tay của Mạnh Tây Nguyệt.
Xinh đẹp lại thon dài, Hạ Ngữ An chơi mãi không chán.
Phút chốc, trong xe yên tĩnh lại.
Nhưng tâm trạng của trợ lí Lý ngồi phía trước không được bình tĩnh như ngoài mặt.

Anh ta nghe thấy hết rồi.
Nếu như lúc trước còn ôm theo hi vọng thì bây giờ đã bị hiện thực đập cho một cú.
Tình bạn trong lòng anh ta, hóa ra đều là giả.
Giữa hai người bạn sẽ không hôn nhau.

Điều này chỉ có ở người yêu.
Tống giám đốc đang hẹn hò với cô Hạ.
Khó trách, ngày thường tổng giám đốc nói là đang hẹn hò, nhưng anh ta lại không thấy tổng giám đốc tiếp xúc với bất cứ người đàn ông nào.

Anh ta còn tưởng rằng đối phương cũng giống như boss, là một người cuồng công việc, cho nên không thường xuyên gặp mặt.
Làm gì có chuyện không thường xuyên gặp mặt, rõ ràng là gặp nhau mỗi ngày.

Khó trách gần đây tổng giám đốc không cho anh ta lái xe đưa đón.

Lúc trước, anh ta làm luôn công việc phụ tá riêng này, bây giờ nghĩ lại, thật sự đã một khoảng thời gian dài Mạnh Tây Nguyệt không cho anh ta đưa đón rồi.
Những điều này quang minh chính đại bày ra trước mặt anh ta.

Tổng giám đốc cũng không muốn giấu diếm.

Sơ hở nhiều như vậy, anh ta đều chọn xem như không thấy.

Anh ta còn tưởng đây là tình chị em giữa mấy cô gái.
Bây giờ xem ra.
Cái này sao có thể là tình chị em được, rõ ràng là tình yêu mà.
Sau khi giật mình chua xót vì phát hiện muộn màng, trợ lí Lý lại bắt đầu đắc ý.

Có lẽ anh ta là người đầu tiên phát hiện ra chuyện này.
Nghĩ đến trong group đoán ra hàng trăm cái tên bạn trai của tổng giám đốc, lại còn bỏ phiếu, anh ta không kiềm chế được sự đắc ý.
Anh ta quyết định ngày mai sẽ khoe khoang trước mặt thư kí Cao một chút.

Về phần những người khác trong công ty, cứ để họ đoán đi.
Rất nhanh đã đến bệnh viện.
Mạnh Tây Nguyệt đi cùng Hạ Ngữ An kiểm tra một lần.
Không có chấn thương bên trong, không có tổn thương não bộ, chỉ vì làn da quá trắng, cho nên nhìn hơi đáng sợ, trở về bôi thuốc là được.
Hạ Ngữ An không yên lòng, nói: "Có để lại sẹo không?"
Vấn đề thế này bác sĩ đã được nghe rất nhiều lần.

Sự quan tâm của con gái đối với gương mặt là thứ mà người thường không thể giải thích được, cộng thêm Hạ Ngữ An lại rất xinh đẹp, bác sĩ không kiềm chế được lên tiếng trêu chọc: "Sợ để lại sẹo như vậy thì sao lúc nãy lại còn dám đánh nhau?" Vết thương như thế kia, chắc chắn là bị cào rồi.
Không ngờ cô gái này có dáng người xinh đẹp, tính tình cũng dữ dằn như vậy.
Hạ Ngữ An trề môi: "Ai kêu bọn họ nói bậy nói bạ làm gì."
Bác sĩ nghĩ những người nói bậy nói bạ này là nói xấu nàng, nên nàng mới không nhịn được mà ra tay: "Lần này thì biết lợi hại rồi, sau này đừng đánh nhau nữa.

Cô xinh xắn như vậy, để lại sẹo thì sẽ khó coi lắm."
Hạ Ngữ An hừ một tiếng: "Nếu như lần sau tôi còn nghe thấy có người nói xấu bạn gái của tôi nữa thì tôi vẫn sẽ đánh tiếp."
Bạn gái?
Ánh mắt của bác sĩ nhìn về phía Mạnh Tây Nguyệt đang mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Lúc nãy, anh ta còn tưởng hai người là bạn bè.
Khó trách, ngay từ đầu anh ta đã nhìn thấy giữa hai người họ có một sự thân mật mà người khác không thể chen vào được.

Anh ta là bác sĩ ở đây, chuyện gì cũng đã nhìn thấy nhiều rồi, trừ sự kinh ngạc lúc đầu, phần nhiều là bị nhét cẩu lương.
Lại dặn dò thêm một lúc, bác sĩ mới rời đi.

Trước khi đi, anh ta thầm nghĩ, trực ca đêm thì cũng thôi đi.

Giữa thời tiết giá lạnh này, không hiểu sao lại bị người ta khoe ân ái trước mặt.

Anh ta nhớ bạn gái rồi.
Không đúng, anh ta vẫn còn độc thân, bạn gái ở đâu ra, lòng càng nguội lạnh.
Chờ sau khi bác sĩ đi, Mạnh Tây Nguyệt nắm tay Hạ Ngữ An: "Chúng ta quay về thôi."
Hạ Ngữ An nắm lại, nhẹ nhàng mỉm cười với cô: "Ừm."
Trợ lí Lý làm phông nền lập tức đuổi theo, cũng ngấm ngầm nhớ kí ngày mai phải chia sẻ với thư kí Cao.
Vừa mới ra khỏi cổng bệnh viện, hai người nắm chặt tay nhau đụng mặt Hạ Kha vừa mới chạy đến, đang lo lắng cho em gái của mình.
Hạ Kha: "...".