Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Chương 74




Kỳ thật hôm nay Thẩm Hàm cùng Phương Vũ Luân cũng tới ăn tôm hùm đất, hai người bọn họ tới chậm hơn Vương Tử Liên nửa phút, vừa vặn thấy Vương Tử Liên cùng Hồng Khải Ngu được đưa tới bên trái lầu hai, hai người bọn họ vì thế theo lên lầu, nhìn hai người chọn phòng đơn, hai người liền chọn phòng đối diện.

Kỳ thật quán ăn nào có cách âm tốt, lúc Vương Tử Liên chọn, nhìn phòng đơn cuối bên cạnh là nơi để dụng cụ, cho nên suy đoán hẳn không ai nghe được, đặc biệt hiện tại là mùa hè, phần lớn người đều lựa chọn ngồi bên ngoài, nhưng Hồng Khải Ngu hoàn toàn sướng, tiếng kêu thật sự làm Vương Tử Liên hưng phấn, lại lo lắng, nhưng nghĩ dù sao cũng không ai quá mức chú ý, liền điên cuồng mà tiếp tục làm lên.

Thẩm Hàm cùng Phương Vũ Luân kỳ thật đều phải đi, chuẩn bị đi, lúc này mới nghe được những động tĩnh đó, vì thế mở cửa, Thẩm Hàm thuận tiện ghi âm.

Thẩm Hàm ghi 3 đoạn, nội dung 3 đoạn đều có tên Vương Tử Liên, còn có đoạn Hồng Khải Ngu xưng là thầy, vậy là có thể xác định người được chọn, rốt cuộc trừ 5 cô dạy Vương Tử Liên, dư lại Hồng Khải Ngu và các thầy trung niên khác.

Hai người ghi xong, cũng đi rồi, nhưng tình hình chiến đấu bên trong có vẻ càng ngày càng nghiêm trọng, hai người không nghĩ nghe, vì thế đi xuống lầu tính tiền.

Ra quán ăn, Phương Vũ Luân nghiêng đầu hỏi Thẩm Hàm: “Cậu cầm cái này, làm cái gì?”

Thẩm Hàm cười: “Cái gì cũng không làm, chơi mà thôi.”

Hắn xác thật không tính làm cái gì, nhưng nếu Vương Tử Liên không thành thật, vậy thứ này chính là vũ khí.

Phương Vũ Luân cạn lời mà nhìn Thẩm Hàm nói: “Chúng ta về sau không thể như vậy.”

Thẩm Hàm phốc một tiếng cười ra, Phương Vũ Luân lại đỏ lỗ tai, Thẩm Hàm cố ý truy vấn: “Chúng ta không loại nào?”

“Khụ khụ, không thể ở bên ngoài…… Như vậy.”

“Nhưng kích thích nha.”

“Ách……”

Phương Vũ Luân dù sao cũng nói không nổi Thẩm Hàm, chỉ có thể nhàn nhạt nhìn hắn, Thẩm Hàm tâm tình không tồi, ra tới, lại cùng Phương Vũ Luân nơi nơi dạo một vòng mới về nhà.

Hắn về nhà phát hiện cha mẹ đều ở, hai người tựa hồ khắc khẩu, Thẩm Hàm cũng không để ý tới, dù sao cùng hắn cũng không có quan hệ.

Nhưng Thẩm Hàm đang chuẩn bị ngủ, hai người lại đẩy cửa phòng Thẩm Hàm, một cuồng loạn, một lạnh nhạt.

Mẹ Thẩm Hàm tựa hồ bị kích thích, bà tùy tay lấy đồ trong phòng Thẩm Hàm ném tới trên mặt ba Thẩm Hàm, trong miệng còn kêu: “Sao ông không chết đi! Tiện nam nhân! Của ông không phải tôi cho sao, còn dám dính tới bí thư, tôi giết ông!”

Ba Thẩm Hàm trốn, tránh thoát đồ mẹ Thẩm Hàm ném tới, châm chọc nói: “Đàn ông không phải đều như vậy, bà thì tốt chỗ nào, bà nói muốn bảo tiêu, nhưng bà muốn bảo tiêu gì, tiểu bạch kiểm có thể bảo hộ bà sao, còn không phải muốn cùng hắn lên giường.”

“Câm miệng! Tôi ít nhất không cùng hắn lên giường, ông cùng bí thư bị tôi bắt trên giường.”

“Ờ bà không cùng hắn lên giường, nhưng trong nội tâm bà đã thích hắn không phải sao? Giả thanh thuần thiếu nữ cái gì, bà cho rằng bà còn mười tám sao, đừng quên tấm màng của bà bị tôi phá.”

Mẹ Thẩm Hàm lúc này hoàn toàn nói không ra lời, bà chỉ nhìn chằm chằm chồng đối diện, rồi sau đó nước mắt ào ào rớt.

Thẩm Hàm cạn lời mà nhìn hai người, không hiểu vì cái gì bọn họ náo loạn lại mở cửa phòng mình.

Mẹ Thẩm Hàm lúc này lau nước mắt, nhìn về phía Thẩm Hàm, sau đó tiến tới bên người hắn, hỏi: “Thẩm Hàm, đi theo mẹ được không, mẹ chỉ có con.”

Thẩm Hàm:……

Ba Thẩm Hàm nhìn nhìn Thẩm Hàm nói: “Đừng quên, con họ Thẩm, con là người Thẩm gia, dù theo bà ta, con vẫn họ Thẩm.”

Mẹ Thẩm Hàm tựa hồ thật sự khó thở, vừa quay đầu lại, vơ kéo trên bàn Thẩm Hàm vọt về phía chồng, mà ba Thẩm Hàm đột nhiên đá chân, mẹ Thẩm Hàm ngã trên mặt đất, lúc sau có vẻ còn chưa hết giận, lại hung hăng đá hai chân.

Mẹ Thẩm Hàm làm rơi kéo, bà ôm bụng, bắt đầu thống khổ rên rỉ, Thẩm Hàm lạnh lùng đứng lên, đi đến trước mặt ba.

“Con trai, nghĩ thông suốt đi, đi theo ba, tiền của ba về sau đều cho con.”

Khoé miệng Thẩm Hàm nhếch một chút, có điểm âm lãnh, hắn nói: “Ba, tôi nghĩ thông suốt, đó chính là ông không xứng làm ba.”

“Cái…… A!”

Thẩm Hàm đánh một quyền lên mặt ba, ba ngã xuống, Thẩm Hàm đá ông vài cái, như ông đá mẹ.

Thẩm Hàm không phải đối mẹ tình thâm mà là vô luận lúc nào, nhìn thấy một nam nhân khi dễ nữ nhân đều sẽ tràn ngập phẫn nộ, nếu ngay từ đầu dơ một chân là vì tự bảo vệ mình, dù sao kéo trong tay mẹ, lúc mẹ ngã xuống, ba liều mạng đá mạnh, như vậy người nam nhân này cũng là nhân tra không thể nghi ngờ.

Chờ ba người đều bình tĩnh trở lại, bọn họ cùng ngồi ở phòng khách, Thẩm Hàm chú ý thời gian, đã là rạng sáng 1 giờ.

Hai người khác đều không nói lời nào, vì thế Thẩm Hàm mở miệng, bình tĩnh làm ba mẹ đều thấy đáng sợ.

“Đầu tiên hai người hẳn không có cảm tình, cho nên ly hôn đi, còn tài sản, hai người cũng đừng tranh tới cướp đi, lãng phí thời gian lãng phí tinh lực còn lãng phí cảm tình cuối cùng, ngồi xuống nói chuyện, tìm luật sư chia đều. Tôi không theo ai, sẽ tự mình sống, nhưng hai người tùy thời có thể về xem tôi, cho nên căn hộ thuộc về tôi, sinh hoạt phí hai người đưa tôi, đến lúc tôi 18 là được. Đừng nháo, càng đừng đánh, ít nhất xem ở phần tôi là con hai người.”

Thẩm Hàm nói xong, hai người đều trầm mặc.

“Ngày mai còn có tiết, lập tức thi cuối kỳ, cho nên tôi đi ngủ, hai người nếu còn nháo, liền ra ngoài nháo. Được rồi, ngủ ngon, ba, mẹ.”

Thẩm Hàm gọi “Ba mẹ” dị thường trầm trọng, làm cha mẹ hắn cũng nghĩ lại, không biết lúc nào, hoá ra con trai đã lớn như vậy, thậm chí sẽ ở lúc bọn họ ly hôn lựa chọn tự qua.

Ai, hắn lựa chọn còn không phải bọn họ bức.

Hai người nhìn nhau, trong mắt đều là chán ghét, nhưng lại bình tĩnh, ly liền ly đi, ở bên nhau cũng không thú vị, trước kia còn vì đứa nhỏ suy xét, hiện tại còn con không cần bọn họ băn khoăn, thậm chí đứa nhỏ bảo họ ly hôn.

Nhiều năm cảm tình chung quy vẫn muốn đốt quách cho rồi, nói đáng tiếc thì đáng tiếc, nói không đáng tiếc hai người bọn họ cũng không sao cả, như lời đứa nhỏ, tài sản chia đều đi, tranh đoạt quá hao tổn tinh thần.

Lúc Thẩm Hàm thi cuối kỳ, cha mẹ ly hôn, mẹ không muốn công ty, ba cho bà số tiền rất lớn, đồng thời lợi nhuận một năm cũng sẽ cho bà, như vậy hai người xem như thanh toán xong.

Hai bên, mỗi người cho Thẩm Hàm mấy chục vạn, phòng cũng để lại cho Thẩm Hàm, đến tận đây, một nhà ba người sụp đổ, từng người bắt đầu từng người sinh hoạt, quen nhau lại vẫn là người xa lạ.

Thẩm Hàm còn nghĩ dù sao cũng là cha mẹ, tóm lại sẽ trở về xem mình, nhưng mà không có, bọn họ ly hôn cũng không ai trở về, nhưng ông Thẩm Hàm xuất hiện một hai lần, nói hai người đều không nghĩ nhìn thấy hắn, đều muốn quên hoàn toàn, một lần nữa bắt đầu.

Nghe được lời như vậy, Thẩm Hàm cũng chỉ gật gật đầu tỏ vẻ đã biết, có lẽ nguyên chủ sẽ cảm thấy đau lòng, hắn lại thật sự không sao cả, hắn sẽ vì nguyên chủ làm lão sư tiểu học, sẽ không vì nguyên chủ giữ lại ba mẹ không yêu mình.

Cái gọi là báo đáp, đều không phải phụng hiến toàn bộ, mà là làm theo khả năng.

Chuyện cha mẹ không ảnh hưởng đến Thẩm Hàm, thi cuối kỳ hắn thi không tồi, ít nhất tự mình cảm thấy không tồi, sự thật cũng như thế, năm ngày sau trường học trả phiếu điểm điểm của hắn vượt qua Vương Tử Liên, trở thành người đứng đầu lớp 7, đứng thứ 2 cả khoá, người đứng đầu cả khoá không dao động vẫn là Phương Vũ Luân.

Phương Vũ Luân lần này lại nghịch thiên mà thi mãn phân, mặt khác, ngữ văn 150, thành tích cậu là 151, nghe nói viết rất tốt được cộng 1, mà Thẩm Hàm kém 3 điểm xếp thứ 2.

Thẩm Hàm chọn sai 1 câu lý, trừ 2 điểm, còn lại cũng mãn phân.

Vương Tử Liên đứng 3, cậu ta kém Thẩm Hàm 13 điểm, bình quân mỗi một môn, Vương Tử Liên chỉ sai vấn đề nhỏ, nhưng đáng tiếc, chung quy cậu ta cũng chỉ là học bá, so Thẩm Hàm kém, cùng Phương Vũ Luân không so nổi.

Thành tích Sư Hiểu từ trước đến nay đứng top 10, xếp thứ 8, kém 12, cho nên nhìn thành tích Thẩm Hàm cùng Phương Vũ Luân, ngao ngao kêu bội phục.

Thành tích Nghiêm Âu Lãng tốt hơn Sư Hiểu một chút, lần này cũng vậy, nhưng lần này thi bọn họ phát huy đều bình thường, cho nên dưới đề nghị của Sư Hiểu, bọn họ quyết định đi ra ngoài du lịch một chuyến.

Đồng thời xem thành tích còn có đồng học khác, vì thế vài người thi cũng không tệ lắm cũng sôi nổi chen vào nói bọn họ cũng phải đi.

Vì thế vốn tính bốn người đi ra ngoài chơi, thế nhưng thành hoạt động lớp, bởi vì người đi rất nhiều, chủ nhiệm lớp không thể không gọi Hồng Khải Ngu theo, sợ ra vấn đề, Vương Tử Liên không nói, tự nhiên cũng chỉ có thể đi theo.

Nơi họ đi là nông thôn, nghe nói là đầu sông Hà, phong cảnh phi thường mỹ, hơn nữa nơi đó cũng không có khách sạn, bọn họ đều ở nông gia.

Tổng cộng có 25 người đi, tất cả mọi người đều thi không tệ lắm, cho nên đều rất cao hứng, Hồng Khải Ngu cũng thật cao hứng, bởi vì lớp bọn họ bình quân thành tích ngữ văn là cao nhất, bình quân lớp 8 thứ 2, với lại đứng 1, 2, 3 cả khoá đều ở lớp 7, 8, cho nên khi biết thành tích hắn cũng hết nghẹn.

Ngày đầu đến nơi, bọn họ đều thực hưng phấn, đi theo một hướng dẫn du lịch lên núi chơi, trên núi có rất nhiều dã quả, học sinh hưng phấn mà hái ăn.

Vương Tử Liên theo cuối cùng, Hồng Khải Ngu cũng thế, hai người vừa thấy đối phương, Hồng Khải Ngu nhanh né tránh, Vương Tử Liên lại kéo tay, nói: “Thầy, không cần lại trốn.”

Hồng Khải Ngu nhìn trái phải, mở miệng nói: “Vương Tử Liên, một lần đó là ngoài ý muốn, không cần lại đuổi theo.”

Lúc này Thẩm Hàm cùng Phương Vũ Luân nhìn qua, hai người thấy Vương Tử Liên cùng Hồng Khải Ngu, xoay người đi, Hồng Khải Ngu ra một thân mồ hôi.

Vương Tử Liên bị Thẩm Hàm nhìn nổi da gà cả người, trong lòng là các loại cảm tình rối rắm, cậu ta phát hiện cậu ta thật sự chờ không nổi nữa, bởi vì càng chờ đợi cậu ta càng bị Thẩm Hàm đè nặng, loại cảm giác này quá kém, kém cỏi đến cậu ta hô hấp đều không thông thuận, cao nhị, cao tam, còn có hai năm thời gian, có Thẩm Hàm cùng Phương Vũ Luân ở, quá dài lâu.