Tiêu Chuẩn Pháo Hôi Nghịch Tập

Chương 89




Cửu hoàng tử cùng Thái Tử có kết cục gì Thẩm Hàm đoán được, hắn dự đoán thế, hắn chỉ thoáng đẩy mạnh, xem như một chất xúc tác, nhưng hắn vẫn trầm mặc trong phòng tới ba nén hương, bởi vì hai người này rốt cuộc không nghĩ giết hắn trước, dù 10 năm trước mình trúng độc, là do Hoàng Hậu, không phải hai hoàng tử.

Nhưng Thẩm Hàm cũng không hối hận, bởi vì hắn đứng lên, mục tiêu hàng đầu của hai người đại khái chính là mình.

Hương khí ở Lâm Thanh cung tản ra, Lai Thuận chậm rãi đi lên trước, nói với Thẩm Hàm trầm mặc: “Điện hạ, nên nghỉ ngơi.”

Thẩm Hàm gật gật đầu, nói: “Đã biết, ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi.”

Lai Thuận cũng đi xuống, Thẩm Hàm chỉ có một người, hắn ngồi trước bàn, nhìn hương thiêu đốt, cuối cùng trở thành một đống bột phấn màu trắng.

Đã vào đêm, cửa sổ đều đã đóng, Thẩm Hàm nhìn bột phấn màu trắng phát ngốc, dần dần, ánh mắt trở nên mê ly, một đám thế giới đã đi qua tái hiện trước mắt.

“Ai, tối nay ta nghĩ quá nhiều.”

Thẩm Hàm đứng dậy, nhưng vì ngồi lâu rồi, đứng lên, có chút lảo đảo, mắt thấy phải té ngã, trong giây lát được người ôm lấy.

“Đều sắp sáng, sao còn không ngủ, ban đêm lạnh.” Lưu Ngạo Vân cũng vội một đêm, lúc này trên mặt cũng có mỏi mệt.

Thẩm Hàm đứng thẳng thân mình, nhưng lại không tránh ra, liền dựa vào ngực Lưu Ngạo Vân, hồi lâu không muốn tách ra.

Thế giới này tàn khốc mà lạnh nhạt, nhưng may mắn, Thẩm Hàm còn có Lưu Ngạo Vân, lúc mệt, có thể dựa vào đầu vai hắn nghỉ ngơi một chút.

Lưu Ngạo Vân cũng ôm Thẩm Hàm, tối nay hắn cũng mệt mỏi, hắn tận mắt nhìn thấy hai hoàng tử chết, trong nội tâm tự trách, nhiệm vụ tối nay cũng hoàn thành trong chốc lát, nhưng chính sau một thời gian rất dài mới đến tìm Thẩm Hàm, hắn không thể an tĩnh, nhưng ít nhất đến làm Thẩm Hàm đừng rối rắm.

Hoàng tử còn không phải như thế sao, như Cửu hoàng tử nói, hối hận sinh ở nhà đế vương, kỳ thật nếu có thể, hắn thà rằng cùng Thẩm Hàm rời hoàng cung, qua ngày tháng bình phàm, hắn tính đi, hoàng tử khác cũng sẽ đuổi giết, bởi vì tất cả hoàng tử đều không có cảm giác an toàn, bọn họ từ nhỏ liền biết huynh đệ không phải duy trì, huynh đệ là địch nhân cả đời.

Vỗ vỗ sau lưng Thẩm Hàm, Lưu Ngạo Vân nói: “Đừng khổ sở.”

Thẩm Hàm ở trong lòng Lưu Ngạo Vân gật gật đầu, tuy không thừa nhận, hắn kỳ thật luôn có một ít thương cảm, nhưng nếu lại tới một lần, hắn vẫn sẽ làm lựa chọn.

“Hôm nay, Vân Hoàng thúc bồi ta ngủ đi.” Thẩm Hàm nói.

“Được.”

Trời đã sắp sáng, Thẩm Hàm ở trong lòng Lưu Ngạo Vân nặng nề ngủ, Lưu Ngạo Vân nhìn Thẩm Hàm ngủ say, ấn đường còn hơi hơi nhíu lại, vì thế vươn tay nhẹ nhàng vuốt ấn đường Thẩm Hàm, tựa hồ vuốt phẳng Thẩm Hàm ưu thương, nhưng vô luận thế nào, ấn đường Thẩm Hàm vẫn không thả.

Lưu Ngạo Vân ôm Thẩm Hàm, ngủ một đoạn thời gian, sắc trời sắp hửng, hắn không thể không đứng dậy rời đi, rời đi hắn nhẹ nhàng hôn trán Thẩm Hàm, lại thấy ấn đường nhíu chặt của Thẩm Hàm thả lỏng.

Thẩm Hàm thả lỏng, Lưu Ngạo Vân vốn có chút chần chờ cùng dao động lại kiên định lên, hắn nhất định phải làm Thẩm Hàm xưng vương, bởi vì hắn phát hiện kỳ thật hắn cũng không tin tưởng hoàng tử nào.

Nhị hoàng tử cho tới nay cũng chưa động tĩnh gì, nhưng như Hoàng Thượng nói, hắn kỳ thật là người chỉ thấy cái trước mắt, lần này hắn có thể chịu đựng không có động tĩnh, đại khái đã là cực hạn, kế tiếp hắn sẽ gây bất lợi cho hoàng tử khác, bởi vì hắn vẫn luôn cảm thấy mình mới chính thống.

Mẫu thân Nhị hoàng tử là Hoàng Hậu trước, Hoàng Hậu tiền nhiệm sinh hạ hắn không lâu thì chết, sau Hoàng Hậu hiện tại được cất nhắc sắc phong Hoàng Hậu, nhưng Nhị hoàng tử ngầm châm chọc Hoàng Hậu hiện tại là “Vợ kế”.

Hoàng Hậu đương nhiên có thể nhận ra Nhị hoàng tử chán ghét, tự nhiên bà cũng chán ghét Nhị hoàng tử, nhưng thân là Hoàng Hậu, bà luôn tận lực khống chế mình, vẫn luôn không đi để ý tới Nhị hoàng tử.

Hiện tại tốt, Thái Tử cùng Cửu hoàng tử đều chết, Nhị hoàng tử rốt cuộc cảm thấy hết tức, rốt cuộc có thể kiêu căng ngạo mạn.

Lục hoàng tử thiện lương, Ngũ hoàng tử cùng Tĩnh phi chết hắn luôn nhốt mình trong tẩm cung, suốt ngày không ra cửa, ai cũng không biết hắn nghĩ cái gì, có lẽ chờ hắn ra hắn vẫn là Lục hoàng tử Thẩm Đình thiện lương, nhưng nếu ra tới thay đổi, nói không chừng hắn là người nguy hiểm nhất.

Còn có Thập hoàng tử, Thập hoàng tử tuy có vẻ ngu dốt, nhưng mẫu phi là nữ nhi Uy Vũ Đại tướng quân, mà Uy Vũ Đại tướng quân Đinh Minh nắm giữ gần 1/3 binh lực Đại Thẩm, cho nên Thập hoàng tử có thực lực nhất trong ba hoàng tử còn lại, cũng cường đại nhất.

Lưu Ngạo Vân gần như không thể nghe thấy mà thở dài một hơi, tay chân nhẹ nhàng mà rời đi, Thẩm Hàm lúc hắn rời đi hơi hơi mỉm cười, hắn biết ái nhân nghĩ thông suốt, mà chính hắn cũng nghĩ thông suốt.

Tại hoàng gia ăn thịt người, không thành vương thì tử vong, cho nên ai không tranh thành vương, hắn cũng không ngoại lệ.

Thái Tử cùng Cửu hoàng tử chết ngày thứ hai, Hoàng Hậu tự cạo đầu, đi chùa Tĩnh An, Hoàng Thượng bởi vì lửa giận công tâm hộc máu hôn mê, một đêm trắng đầu.

Trên người không có sức lực, Hoàng Thượng nằm trên giường, chờ trọng thần trong triều tới nói: “Táng hai vị hoàng nhi nhập hoàng lăng, không có việc gì thì xuống đi.”

Vài vị trọng thần vốn còn muốn báo cáo sự vụ, Hoàng Thượng lại vung tay bảo họ ngậm miệng, lúc này ông bi thống đại khái tất cả mọi người không hiểu.

Lão thái giám bên người nhẹ nhàng đắp chăn mỏng cho Hoàng Thượng, Hoàng Thượng thở dài một hơi nói: “Hỉ Nhạc, ngươi nói trẫm làm thế nào mới có thể bảo vệ tốt mấy hoàng nhi?”

Hỉ Nhạc nghĩ nghĩ, do do dự dự mà nói: “Nếu không, Hoàng Thượng ngài vẫn lập Thái Tử đi, sau đó để mấy vị hoàng tử khác ra cung đi?”

“Nhưng lập ai?”

“Này……” Hỉ Nhạc không nói, không phải trong lòng ông không có, là ông không dám nói, bởi vì chỉ cần nói, vậy có khả năng bị cho rằng là vây cánh, chỉ cần đứng đội, liền có khả năng bị trận doanh khác xa lánh thậm chí đánh chết, Hỉ Nhạc ở hậu cung nhiều năm như vậy, điểm đạo lý này vẫn hiểu.

Hoàng Thượng lại thở dài nói: “Hỉ Nhạc, ngươi có biết, trẫm lập ai làm Thái Tử, thì sẽ là hoàng nhi tiếp theo ra đi, trẫm hiện tại nào còn dám làm như vậy, hậu cung này nào có người thanh thanh bạch bạch, ai mà không có liên quan tới tranh đấu, cho nên ai cũng có thể là đao phủ.”

Hỉ Nhạc lại không thể trả lời, ông chỉ có thể nghĩ nghĩ nói: “Hoàng Thượng, nếu như thế, ngài cần phải bảo trọng thân thể, ngài càng khoẻ mạnh, vài vị điện hạ càng an ổn đi.”

Hoàng Thượng cũng không nâng đầu, lại thở dài, bởi vì ông biết thân thể của mình khoẻ mạnh không nổi.

Cuối cùng Hoàng Thượng vẫn không lập tân Thái Tử, cũng không có bảo vài vị hoàng tử dọn ra cung, bởi vì ông nghĩ, ít nhất ở trong cung, ông còn có thể chiếu ứng, nếu ra cung, nói không chừng bọn họ càng thêm không an toàn.

Thẩm Hàm hôm nay lại đi gặp Hoàng Thượng, hắn bắt mạch cho Hoàng Thượng, phát hiện mạch tượng đã trở nên thập phần suy yếu, Thái Tử cùng Cửu hoàng tử chết, đối ông đả kích hẳn rất lớn, cho nên tâm kinh trở nên đặc biệt nhược.

Trong lòng hiểu, Thẩm Hàm nói: “Phụ hoàng, nhi thần biết ngài thương tâm, phụ hoàng ngàn vạn chú ý thân mình nha.”

Hoàng Thượng nắm tay Thẩm Hàm nói: “Hoàng nhi, phụ hoàng hy vọng con có thể sống lâu trăm tuổi.”

Thẩm Hàm nhẹ nhàng cười nói: “Nhi thần cũng hy vọng, bởi vì như thế, phụ hoàng có thể yên tâm một ít.”

Hoàng Thượng cũng nở nụ cười, tâm tình rốt cuộc tốt một ít.

Thẩm Hàm thấy Hoàng Thượng cao hứng, vì thế mang theo thần bí, hắn nói: “Phụ hoàng, nhi thần nói cho ngài một chuyện, ngài không cần kinh ngạc.”

Hoàng Thượng tâm tình vừa lúc, thấy dáng vẻ Thẩm Hàm biết không phải tin xấu, cười hỏi: “Chuyện gì?”

Thẩm Hàm khẽ mỉm cười, chậm rãi đỡ xe lăn, đứng lên.

Hoàng Thượng giờ phút này cũng thật sự chấn động, hai mắt ông trợn to, không thể tin được, “Hoàng nhi, sao con …… Sao?”

Khi Thẩm Hàm ngồi về phát ra âm lớn, vừa rồi đứng lên cũng cố ý thập phần gian nan, nếu để Hoàng Thượng biết 10 năm này, hắn đúng là phế đi, nếu không chính là khi quân.

Thẩm Hàm ngồi mạnh, Hoàng Thượng sợ hãi, duỗi tay muốn đỡ, nhưng thân mình nhược, kết quả không cẩn thận lập tức ngã vào mép giường, ngã xuống xong, ông lập tức lại bò lên, ngồi xổm trước mặt Thẩm Hàm, kinh hỉ nhìn chân Thẩm Hàm nói: “Hoàng nhi, chân của con tốt?”

Thẩm Hàm cười lắc đầu, trả lời nói: “Không tốt, nhưng nói không chừng có thể tốt lên.”

“Sao con làm được?” Trong mắt Hoàng Thượng vẫn là kinh hỉ.

“Phụ hoàng, nhi thần trước đó không phải nói muốn thẻ bài tuỳ tiện xuất cũng sao, nhi thần rảnh rỗi không có việc gì, liền dạo kinh thành, cũng nhìn quang cảnh kinh thành, ở chợ, gặp được một lang trung cõng bọc hành lý, hắn là du y, nói ở kinh thành nửa tháng thì đi, nhi thần nghĩ dù sao cũng không có chỗ hỏng, để hắn bắt mạch, kết quả hắn nói nhi thần có độc tố đọng lại, thanh trừ độc tố, lúc sau lại chậm rãi luyện tập, chân còn có thể dùng.”

“Lang trung giang hồ?”

“Dạ, hắn khai phương thuốc, nhi thần cũng uống, mấy ngày trước hắn nói độc tố trong cơ thể nhi thần đã thanh, nhưng bởi vì chân hàng năm không cần, cho nên cơ bắp trên đùi không có sức lực, cần luyện tập, nếu luyện tốt, chân tốt rồi. Nhi thần luyện tập hồi lâu, hiện tại chỉ có thể miễn cưỡng đứng lên, nhưng nhi thần tin. Đúng rồi, nhi thần lại đi tìm hắn, để hắn xem cho phụ hoàng, nhưng tìm không thấy. Nếu hắn có thể tiến cung, chữa bệnh cho phụ hoàng thì tốt rồi.”

Hoàng Thượng lúc này cũng dần dần bình tĩnh trở lại, ông nhìn hai chân gầy ốm của Thẩm Hàm, trong lòng nhẹ nhàng thở dài, rồi sau đó bỗng nhìn quanh, phát hiện bên người chỉ có Hỉ Nhạc, vì thế lại thở phào nhẹ nhõm nói: “Hoàng nhi, ngàn vạn đừng làm trước mặt người khác như vậy, nếu người khác thấy chân con tốt, nói không chừng……”

Nói không chừng sẽ đưa tới họa sát thân, nhưng nửa câu sau Hoàng Thượng chưa nói.

Thẩm Hàm gật gật đầu nói: “Nhi thần nào dám cho người khác xem, nhi thần còn không đứng vững đâu, nhi thần nghĩ, chờ ngày nào đó đi đứng như ngày thường, lại cho người ta xem, nếu không nhi thần sợ hãi bị người chê cười.”

“Thực tốt, hoàng nhi, con trộm luyện tập, ngàn vạn đừng cho người nhìn đến.”

“Được, nhi thần nghe phụ hoàng.”

Thẩm Hàm vốn cũng không tính cho Hoàng Thượng nhìn bây giờ, nhưng bắt mạch cho Hoàng Thượng xong, hắn quyết định vẫn để Hoàng Thượng nhìn, bởi vì Hoàng Thượng cũng chỉ còn khoảng ba tháng thời gian, có khi ít hơn.

Thẩm Hàm trở về, Hoàng Thượng lại gọi Lưu Ngạo Vân qua, mà mục đích ông gọi Lưu Ngạo Vân chỉ có một, đó là vô luận thế nào cũng phải bảo vệ tốt Thẩm Hàm.

Lưu Ngạo Vân không biết xảy ra cái gì, nhưng theo bản năng nghĩ Thẩm Hàm có thể có nguy hiểm, cho nên Hoàng Thượng mới có thể nóng nảy bảo hắn bảo hộ Thẩm Hàm.

Kỳ thật nguyên nhân Hoàng Thượng nóng nảy chủ yếu là ông cảm thấy mình không sống được bao lâu, ông cho Thẩm Hàm một kim bài miễn tử, nhưng ai biết kế nhiệm hoàng đế sẽ làm gì, cho nên vẫn không yên tâm.

Hoàng Thượng lo âu làm thân thể ông liên tục chuyển biến xấu xuống, một tháng sau, ông hoàn toàn không thể rời giường, một ngày, thời gian thanh tỉnh cũng chỉ có một hai canh giờ mà thôi.

Nhị hoàng tử cùng Thập hoàng tử mỗi ngày đều đi thăm Hoàng Thượng, Thẩm Hàm cơ bản ba ngày qua một, Lục hoàng tử một lần cũng chưa đi qua, hắn vẫn nhốt mình ở tẩm cung.

Thái Tử, Cửu hoàng tử chết, thế lực Tần Thừa tướng nháy mắt sập, trong đó có phần lớn quay qua duy trì Nhị hoàng tử, còn một bộ phận duy trì Thập hoàng tử, duy trì Lục hoàng tử cũng có, bọn họ nhìn trúng Lục hoàng tử thiện tâm, nhưng Thẩm Hàm đối những người này không có hảo cảm, bởi vì Lục hoàng tử thiện tâm, kỳ thật cũng nói lên hắn dễ khi dễ khống chế, cho nên người duy trì Lục hoàng tử, trong mắt Thẩm Hàm đều là bụng dạ khó lường.

Hiện tại không hiểu sao còn xuất hiện hai người duy trì Thẩm Hàm, hai người phân biệt là Hình Bộ thị lang cùng Lễ Bộ thị lang, Thẩm Hàm đối này cũng thập phần khó hiểu, bởi vì hắn cũng không phải là Lục hoàng tử, lúc Hình Bộ thị lang cùng Lễ Bộ thị lang cầu kiến, hắn sảng khoái đáp ứng.

Đối với Hình Bộ thị lang, Thẩm Hàm vẫn luôn rất có hảo cảm, chỉ bằng hắn luôn luôn thanh chính nghiêm minh, đã làm người kính nể, hắn cũng ít tham dự đảng phái phân tranh, vì sao lần này tiên minh mà đi duy trì mình?

Lễ Bộ thị lang cũng là người không màng thế sự, hắn cũng không có thực quyền, trước kia theo đảng Thái Tử, hiện tại ngược lại duy trì mình, cũng kỳ quái.

Kỳ thật Thẩm Hàm kỳ quái nhất chính là mình luôn luôn không tham dự triều chính, ngẫu nhiên đi lâm triều, cũng chỉ ở đại điện đứng mà thôi, chưa bao giờ nói chuyện, cũng không cùng triều thần tiếp xúc, hai người này coi trọng mình, rốt cuộc là xuất phát từ đâu, Thẩm Hàm muốn nhìn.

Ngồi trên xe lăn, Thẩm Hàm hơi nghiêng thân hình mảnh khảnh trắng nõn, một tay gác trên tay vịn, tùy tiện nâng cằm bằng một tay khác, Thẩm Hàm khách sáo mà chào hỏi: “Hai vị sao lại coi trọng bổn vương?”

Hình Bộ thị lang cùng Lễ Bộ thị lang cũng không nói chuyện, mà nhìn nhìn cung nữ thái giám hai bên, Thẩm Hàm tự nhiên hiểu rõ, vì thế bảo hạ nhân hầu hạ đều tránh, mới cười như không cười nhìn hai người trước mặt.

Lễ Bộ thị lang không nói gì, tuổi tác ông so Hình Bộ thị lang lớn hơn một chút, trên đầu đã có chút tóc bạc, ước chừng bốn mươi tuổi.

Hình Bộ thị lang tiến lên một bước, ánh mắt vững vàng bình tĩnh, hắn nhìn thẳng Thẩm Hàm, mở miệng: “Vi thần cũng không lựa chọn, không phải sao?”

Thẩm Hàm cười, “Lời này của Thị lang đại nhân giải thích thế nào?”

Hình Bộ thị lang ánh mắt trầm tĩnh, tiếp tục nói: “Chuyện Ngũ hoàng tử, từ chỗ nào vào tay, chẳng lẽ không phải Thất hoàng tử điện hạ nhắc nhở vi thần?”

Thẩm Hàm cả kinh, phụt một tiếng bật cười, “Thị lang đại nhân thật quá thông minh, nhưng bổn vương cũng không có ý bức ngươi, nếu ngươi không muốn, ngươi vẫn không tham dự đảng phái chi tranh, thanh chính liêm minh làm Hình Bộ thị lang, như thế nào?”

“Điện hạ, vì ngài, vi thần nguyện ý.”

Thẩm Hàm dừng, Hình Bộ thị lang nói thế, không biết vì sao Thẩm Hàm nghe xong có chút ái muội, đang muốn trả lời, bỗng trong phòng nhiều một thanh âm: “Thị lang đại nhân, điện hạ đã có người trong lòng, ngươi không cần phí lực.”