Tiêu Dao Lục

Chương 40: Chu đào




Lý Mộ Vũ đến rất đúng giờ. Ngoài nàng và người lái trực thăng còn có một thanh niên bề ngoài khoảng chừng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi. So với Lý Mộ Vũ không chênh lệch nhiều.

Là chủ nhà, Tần Khinh Tuyết đương nhiên phải ra mặt đón tiếp. Dù vậy vẻ mặt của nàng vẫn lạnh nhạt thấy rõ. Lý Mộ Vũ cũng không để ý, ngược lại nếu Tần Khinh Tuyết vui vẻ đón tiếp mới khiến nàng cảm thấy ngạc nhiên.

Thay vào đó, Lý Mộ Vũ chú ý hơn vào Diệp Thiên:

- Gặp lại. Có hoan nghênh ta hay không?

Diệp Thiên cũng cười:

- Vẫn được. Chỉ cần ngươi không nhắc đến chuyện gia nhập tổ chức vớ vẩn nào đó thì tốt rồi.

Huyền Nghi bị gọi là tổ chức vớ vẩn không khiến Lý Mộ Vũ tức giận, nàng biết Diệp Thiên chỉ nói vậy chứ không thực sự để bụng. Thế nhưng thanh niên đi cùng Lý Mộ Vũ lại không hiểu được điều này.

- Mộ Vũ, đây chính là người mà ngươi muốn chiêu mộ sao? Chỉ là một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch, lại dám nói Huyền Nghi của chúng ta là tổ chức vớ vẩn?

Diệp Thiên vẫn rất bình tĩnh, không hề nhìn ra hắn đang tức giận:

- Tên này là?

Lý Mộ Vũ vội quay sang nhìn thanh niên:

- Chu Đào, ngươi câm miệng. Chuyện ở đây do ta làm chủ. Nếu không phải do gia gia tiến cử, ngươi nghĩ rằng mình được phép tham dự vào chuyến thăm dò này sao? Mau xin lỗi Diệp Thiên cho ta.

Thực lực của Lý Mộ Vũ không mạnh hơn Chu Đào, nhưng chỗ dựa của nàng lớn hơn hắn rất nhiều. Chu Đào chẳng qua có chút thiên phú tu luyện, được một vị Tu Đạo Giả nhìn trúng nhận làm đồ đệ. Nhưng kể cả trong toàn bộ Tu Đạo Giả của Thương Huyền Quốc cũng chẳng có mấy người so sánh được với Lý Hữu. Chưa nói đến tu vi võ đạo, thân phận nguyên lão từng vào sinh ra tử cho đất nước không phải bọn hắn có thể so sánh được.

Bị Lý Mộ Vũ trách mắng, vẻ mặt của Chu Đào tương đối khó coi. Hắn khó khăn lắm mới đủ điều kiện gia nhập Huyền Nghi, thấy người khác khinh thường tổ chức đương nhiên sẽ cảm thấy khó chịu. Lý Mộ Vũ cũng là người của Huyền Nghi, nàng vậy mà không đứng về phía mình khiến Chu Đào rất thất vọng.

Diệp Thiên phất tay:

- Xin lỗi thì không cần. Ta nói Huyền Nghi là tổ chức vớ vẩn ngươi rất khó chịu?

Chu Đào nhìn thẳng vào mắt Diệp Thiên, không chút sợ hãi đáp:

- Ngươi thì tính là thứ gì? Có chút tài năng liền cho rằng mình là vô địch sao? Huyền Nghi là nơi tập trung tinh anh của cả Thương Huyền Quốc. Bên trong đều là những nhân vật hàng đầu, ngươi gọi nó là tổ chức vớ vẩn?

Tên này dĩ nhiên không biết đội trưởng Huyền Nghi Tần Tuyên Võ bị Diệp Thiên một quyền đánh trọng thương. Đây là tin tức mật không được truyền ra ngoài. Diệp Thiên hiện tại vẫn chưa phải người của Huyền Nghi, nếu đội trưởng bị một kẻ bên ngoài đánh bại sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng và lòng tin của cả cao tầng quản lý lẫn đội viên.

Diệp Thiên gật gù, nhìn qua Lý Mộ Vũ:

- Có lợi hại như vậy sao?

Gương mặt Lý Mộ Vũ hơi đỏ lên. Huyền Nghi xác thực rất lợi hại, nhưng không so được với Diệp Thiên. Ít nhất bàn về giá trị vũ lực còn kém xa rất nhiều. Tần Tuyên Võ tuy chưa phải người mạnh nhất trong Huyền Nghi nhưng cũng có thể xếp vào ba hạng đầu. Kể cả hai người còn lại cũng đừng mong nhẹ nhàng đánh bại hắn chứ đừng nói là chỉ một quyền. Hiện tại Tần Tuyên Võ còn đang nằm trên giường bệnh ở khu điều trị bí mật, thương thế không có nửa năm đừng mong khôi phục hoàn toàn.

Lý Mộ Vũ không đáp, Chu Đào đã vỗ ngực:

- Đương nhiên. Đến đi, tuy ta chỉ là một thành viên mới gia nhập chưa bao lâu nhưng sẽ thay mặt tổ chức dạy ngươi một bài học.

Chu Đào vừa nói vừa đưa ngón tay lên, bên trên cháy lên một ngọn lửa. Khác với Dị Năng Giả sử dụng sức mạnh trong cơ thể mình, Tu Đạo Giả thông qua linh căn câu thông với thiên địa, sử dụng khí từ ngoại giới. Biểu hiện ra có phần giống nhau nhưng bản chất khác biệt. Tu Đạo Giả có thể sử dụng nhiều loại thuật pháp tùy theo sở học, không giống như Dị Năng Giả bị giới hạn bởi sức mạnh bản thân. Trong chiến đấu đồng cấp, Tu Đạo Giả là những kẻ quỷ dị khó lường nhất, số lượng cũng ít hơn hai loại còn lại. Chu Đào cũng là tên Tu Đạo Giả đầu tiên Diệp Thiên gặp khi đến hành tinh này.

Nhìn thấy ngọn lửa, Diệp Thiên liền tỏ ra kinh ngạc. Nhưng Chu Đào còn chưa kịp đắc ý đã nghe hắn nói tiếp:

- Ngọn lửa bé như vậy? Ngươi định châm lửa hút thuốc hay nhóm bếp sao? Cái này không cần, ở đây bọn ta dùng bếp điện a.

- Ngươi…

Chu Đào còn chưa kịp đáp lại đã bị một cơn gió mạnh thổi qua, ngọn lửa trên tay cũng tắt ngúm. Diệp Thiên xoay người bước vào nhà, vừa đi vừa lẩm bẩm:

- Còn tưởng Tu Đạo Giả có bao nhiêu lợi hại, đúng là không nên mong đợi gì.

Gương mặt Chu Đào đỏ bừng, hắn có thể thấy rõ ràng Diệp Thiên chỉ thổi nhẹ một cái đã dập tắt được hỏa diễm trên tay của mình. Tuy rằng đây chưa phải toàn lực nhưng tên kia cũng chỉ tùy tiện thổi a. Bước đầu giao phong, ai mạnh ai yếu đã rất rõ ràng.

var _avlVar=_avlVar||[];_avlVar.push(["6f8adab64618480bb109e5dcefadecf7","[yo_page_url]","[width]","[height]"]);

Lý Mộ Vũ chẳng buồn để tâm đến Chu Đào, nàng chỉ tập trung vào Tần Khinh Tuyết đang đứng cách đó không xa nở nụ cười châm chọc. Tính khí của Diệp Thiên đúng là rất tốt, nhưng hắn cũng là kiểu người ăn miếng trả miếng. Chu Đào mắng Diệp Thiên một câu, hắn liền dùng biện pháp trực tiếp nhất đả kích lòng tự trọng của đối phương. Lý Mộ Vũ không nói gì sai, nhưng cái sai của nàng là dẫn theo tên Chu Đào này. Nếu không sửa đổi phương hướng tiếp cận, thậm chí thân cận với Diệp Thiên còn khó chứ đừng nói mời được hắn gia nhập Huyền Nghi.

Lý Mộ Vũ đi lướt qua Lâm Khinh Tuyết, hừ khẽ một tiếng rồi bước vào trong. Trước kia nàng đã đến nơi này chơi vài lần, chỉ sau sự kiện năm đó mới không trở lại. Không cần Tần Khinh Tuyết dẫn đường cũng có thể tìm được phòng khách.

Diệp Thiên lưng mabg túi xách, hông đeo dao găm, nhìn thấy Lý Mộ Vũ liền cười nói:

- Chuẩn bị xong, chúng ta có thể đi.

Nhìn túi xách của Diệp Thiên khá căng phồng, xem ra tên này cũng có sự chuẩn bị rất kỹ. Dù sao vương triều Hạ Minh cũng là một trong những triều đại lớn nhất của Thương Huyền Quốc, cẩn thận không bao giờ là thừa.

Khi Diệp Thiên cùng Lý Mộ Vũ quay lại chỗ trực thăng, Tần Khinh Tuyết không quên dặn dò:

- Ngươi nhớ trở lại thật sớm, đừng quên buổi họp báo ở cuối tuần sau.

Diệp Thiên cảm thấy hơi khó hiểu:

- Loại chuyện trộm mộ này cần mất hơn một tuần sao? Không được, ta chỉ mang theo một bộ y phục, tối đa một ngày liền đủ.

Chu Đào đứng một bên hừ khẽ:

- Một ngày? Ngươi cho rằng lăng mộ của vương triều Hạ Minh dễ xông vào như vậy sao?

Lý Mộ Vũ trừng mắt:

- Chu Đào, quản cái miệng của mình cho tốt. Nếu ngươi còn nhiều lời vô ích thì đừng trách ta phái người mang người trở về.

Chu Đào ngoan ngoãn ngậm miệng. Hắn chỉ muốn giải tỏa chút cảm giác khó chịu vì thua kém Diệp Thiên mà thôi, không nghĩ đến Lý Mộ Vũ phản ứng gay gắt như vậy. Nếu thực sự bị đuổi về, không chỉ bị sư phụ trách phạt, danh tiếng của Chu Đào trong Huyền Nghi cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Tên này vẫn chưa ngốc đến mức dám chống lại Lý Mộ Vũ.

Diệp Thiên cũng lười để ý đến Chu Đào. Sau khi biết thực lực của tên này, hắn triệt để mất hết hứng thú. Vốn cho rằng Tu Đạo Giả sẽ giống với tu luyện giả Thần Giới, không nghĩ đến lại kém xa như vậy. Có lẽ là do khác biệt về công pháp và thần kỹ tu luyện, thứ mà Tu Đạo Giả dùng nhiều lắm chỉ có thể gọi là tạp kỹ mà thôi.