Tiểu Hầu Gia

Chương 63: Uống rượu




“Ha hả, ta hỏi hôm nay người Chu Thái Thủ mang đến đây là có lai lịch gì? Đại nhân phô trương lớn như vậy, nhìn thấy không, ngay cả mấy huyện lệnh quanh đây cũng đều gọi đến để tiếp khách, trọn vẹnmột bàn đồ ăn, vào hôm nay tại thời điểm này*, ít nhất cũng phải là số này đi!” Tiểu nhị trong điếm đang đưa đồ ăn xuống nhìn thấy chưởng quầy đứng ở sau quầy hí hửng đếm bạc, có chút tò mò ghé đầu qua hóng, thấp giọng nháy mắt ra hiệu, tay giơ lên con số “Năm”.

(*Câu trên ngụ ý là đang nạn đói kém, thiếu thốn lương thực nên giá đắt đỏ.)

Chưởng quỹ cũng không ngẩng đầu lên vén lại bạc trên mặt quầy, không nhịn được nói: “Đi đi đi, ngươi muốn biết cái này làm gì? Bọn họ tới dùng cơm, chúng ta liền làm cơm. Giữ bổn phận làm chuyện của mình, hỏi nhiều, cẩn thận ngày nào đó ngay cả tính mạng cũng không giữ nổi!”

“Ta chỉ hỏi một chút, nào có nghiêm trọng như vậy!” Tiểu nhị kia bị hù dọa, nhìn bộ dạng của chưởng quỹ nhưng cũng không dám hỏi tiếp, đưa tay gãi gãi đầu, thở dài nói: “Được, không hỏi thì không hỏi,ta mang thức ăn lên được chưa!” Nói xong kẹp khay dưới cánh tay, vén rèm đi đến phòng bếp phía sau.

Chưởng quỹ thấy tiểu nhị rời đi, lúc này mới lại len lén lấy ra thỏi bạc vừa mới cất ra trước mặt, dùng vải tơ lau tỉ mỉ từng cái một: Chu thái thú mời người nào a? Quản ông ta làm gì! Thế đạo hiện tại đang loạn thành như vậy, vẫn là đống bạc trắng bóng này đáng tin hơn!

Nâng mắt nhìn tốp năm tốp ba khách nhân dưới đại sảnh, nhịn không được thở dài một hơi: Chỉ có điều giá cả lương thực hiện tại ngày càng tăng cao, người ăn cơm cũng giảm. Nếu như không phải như vậy —— lắc đầu mở ra sổ sách, mặt mày ủ dột nhìn khoản tiền nợ dùng mực đỏ ghi chú phía dưới, lại thở dài một hơi: cái cuộc đời này! Cái cuộc đời này! Ài!

So với mây đen ảm đạm phía dưới lầu, bầu không khí của nhã gian cuối hành lang trên lầu rồi lại có thể nói là khí thế ngút trời. Mấy ly rượu vào bụng, các huyện lệnh ban đầu đối với hai người Lạc Kiêu, Triệu Mục vẫn còn vài phần câu nệ đề phòng, giờ khắc này đều là vỗ bàn hươ tay múa chân cùng bọn họ nâng ly cạn chén, xưng huynh gọi đệ.

Chu Thủ Văn ngồi bên trái Lạc Kiêu cười cười bá vai hắn, một bên say khướt mà nghĩ muốn chạm ly với hắn, một bên cười hắc hắc, nói: “Lúc trước ta còn tưởng rằng tiểu lão đệ cũng giống như lão thất phu Trương Tín kia bình thường bảo thủ cố chấp, lại không nghĩ… hặc hặc, người trong đạo! Ngườitrong đạo a!”

“Đúng vậy! Đúng vậy!” Chu Thủ Văn thốt ra lời này, một huyện lệnh uống đến sảng khoái liền nói xen vào: “Lão thất phu kia ỷ vào trên tay mình có binh, thời điểm qua lại với bọn ta uy thế* thực sự hunghăng càn quấy, thật sự là… thật sự là… hức, tức chết ta!”

(*Nguyên văn 气焰 khí diễm.)

Triệu Mục ngồi ở một bên nghe thấy lời này, mặt trầm như nước, tay cầm ly rượu rồi lại đột nhiên siết chặt, đang định nổi giận, Lạc Kiêu vẫn luôn mang theo ý cười bên cạnh không để lại dấu vết đưa mắt nhìn y. Chỉ một cái liếc mắt này, nhưng là khiến cho Triệu Mục bình tĩnh lại, khóe môi dùng sức mấy máy, giơ lên ly rượu trong tay, ngửa đầu một hơi cạn sạch.

Lạc Kiêu thấy Triệu Mục bình tĩnh lại, liền thu hồi ánh mắt, ngược lại thản nhiên nói với Chu Thủ Văn: “Cố chấp của Trương tướng quân ta ở trong quân hơn hai tháng cũng đã được lĩnh hội.” Nhấp một ngụm rượu, lại nói, “Mấy ngày trước, ta chỉ là cùng vài tên tướng sĩ trong quân uống vài ngụm rượu, kết quả ——” Trên khuôn mặt tuấn nhã hơi có chút men say lóe lên vẻ thầm hận cùng thất thố mà lúc tỉnh táo chưa từng có qua, rồi trong nháy mắt đã không còn thấy tăm hơi, “Chuyện này không đáng để nhắc đến! Uống rượu, uống rượu!”

Chu Thủ Văn thu vào mắt biểu hiện nhỏ bé lóe lên rồi tắt trên mặt Lạc Kiêu, con ngươi đảo một vòng,cười nói: “Đúng, đúng, Thế tử uống thêm vài chén, này là nữ nhi hồng lâu năm trong quân thế nhưngtuyệt đối không nếm được a!” Sau đó, liếc mắt nhìn ly rượu trống rỗng của Triệu Mục, cũng đứng dậyrót đầy cho y, “Triệu hộ vệ cũng uống! Cũng uống!”

Triệu Mục không từ chối được, chỉ có thể học theo bộ dạng của Lạc Kiêu, gật đầu một hơi cạn sạch.

Thái độ rõ ràng dứt khoát của Triệu Mục quả nhiên lại đưa tới một trận trầm trồ khen ngợi trên bàn tiệc, bầu không khí trong lúc nhất thời không ngờ nóng lên mấy phần.

Lại tiếp nhau uống thêm mấy ly, một gã huyện lệnh ngồi đối diện Lạc Kiêu nhìn qua hắn, đột nhiên nâng ly mở miệng hỏi: “Nhưng mà Thế tử, ta có một chuyện nghĩ không ra. Đế Kinh phồn hoa, Thú Châu là thúc ngựa cũng không đuổi kịp. Thế tử không ở lại Đế Kinh hưởng thụ vinh hoa phú quý, như thế nào đang yên đang lành lại chạy đến Thú Châu nơi thâm sơn cùng cốc đánh trận thế này? Đây không phải là tự mình chuốc lấy cực khổ sao!”

Lạc Kiêu mân mê ly rượu trong tay, thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: “Cũng không phải ta muốn, chỉ có điều phụ thân là nói không không mang danh Bình Tân Thế Tử, thật sự không dễ coi, lúc này mới cố ý bảo ta tới đây, kiếm một hồi thành tích trở về, cũng dễ nhân cơ hội khiến Thánh thượng bên kia cho ta một chức vị thực quyền*.” Nói xong, quét mắt một vòng, “Lúc trước nghe nói là giặc cỏ, lại nghĩ quân ta gấp mười lần quân địch, ước chừng hơn tháng có thể hồi kinh —— ai biết lại giày vò đến tận hôm nay!”

(*实权 quyền lực thực tế.)

Thốt ra lời này, quan lại bên trong âm thầm trao đổi ánh mắt, đều cảm thấy thông suốt, nhìn Lạc Kiêu một cái, da mịn thịt mềm, cả người nhìn thế nào cũng không có chút uy nghiêm quyết đoán của võ tướng, nghiễm nhiên chính là hoàn khố nhị thế chủ* được nuông chiều từ bé ở Kinh thành, cảm giác phòng bị lập tức buông lỏng hơn nửa.

(*chỉ con cái nhà giàu, đời đầu có quyền có thế có tiền, đời sau chỉ biết ăn chơi tráng táng. Chỉ phá gia chi tử táng gia bại sản, chỉ biết dùng tiền hưởng lạc, vô tích sự.)

“Ài, này đúng là cực khổ cho Thế tử rồi!” Chu Thủ Văn lắc đầu nói.

Lạc Kiêu nghe xong lời này, khuôn mặt lúc trước vẫn mang theo tươi cười dần không còn vui vẻ, biểu hiện có vài phần không vui, bộ dạng thoạt nhìn giống như cuộc sống tại biên cương mấy ngày này quả thật không thế nào suôn sẻ.

Mấy người chung quanh thấy Lạc Kiêu uống đến dữ, khuyên rồi lại khuyên, bên kia cũng không nghe. Uống liên tục đến hơn nửa bình, ly cuối cùng đầu óc đã trở nên hỗn loạn, vốn là phiền muộn không nói một lời bỗng nhiên bật dậy, một tay đỡ trán, một tay chống xuống bàn, miệng nói ra mấy lời oán trách có chút không rõ ràng: “Nhưng mà, nếu, nếu như tháng sau chuyện biên cảnh còn không có gì tiến triển... ta liền viết thư để phụ thân triệu ta về. Nơi chết tiệt này… nơi chết tiệt này ta cũng không muốn ở lại thêm nữa rồi.”

Triệu Mục hạ đũa, làm như không muốn để Lạc Kiêu thất thố ở trước mặt mọi người, sắc mặt lo âu đưa tay vịn lại tay của Lạc Kiêu: “Thế tử, người say.”

Lạc Kiêu rồi lại hất tay của Triệu Mục ra, cau mày cả giận nói: “Làm càn! Cũng chỉ là một hạ phó nho nhỏ, chẳng qua là trên chiến trường thắng mấy trận, liền dám nhìn ta không dậy nổi?” Một cái tát bay qua, “Đồ láo xược, cũng không nghĩ là ai để cho một nhà ngươi có thể sinh sống tại Đế Kinh!”

Triệu Mục nhận một cái tát này, vẻ mặt lúng túng, lại cố gắng đưa tay kéo lại Lạc Kiêu, bên kia rồi lại không ngừng giày vò. Hai người giằng co một hồi, bởi vì người bên kia cạn lực lại để cho Triệu Mục thuận thế chế ngự. Bắt chéo hai tay Lạc Kiêu vòng ra sau lưng, đớng dậy hướng về phía chúng quan, nói: “Hôm nay Thế tử không thắng được men rượu, chỉ sợ không có biện pháp cùng các vị đại nhân tiếp tục bữa tiệc, vẫn mong đại nhân thứ tội, lại để cho thuộc hạ đưa Thế tử về nghỉ ngơi trước…”

Chu Thủ Văn vội nói: “Không ngại, không ngại, chúng ta bên này cũng nên tan rồi, thân thể Thế tử quan trọng hơn, Triệu hộ vệ không cần lo lắng chúng ta, đưa Thế tử trở về đi thôi.”

Triệu Mục gật đầu, cũng không đoái hoài tới những người khác, nói một câu “Thất lễ”, sau đó quàng một tay của Lạc Kiêu lên vai mình, cứng rắn đỡ Lạc Kiêu vẫn đang không ngừng thấp giọng lẩm bẩm gì đó chậm rãi ra khỏi phòng.

Đợi đến khi Lạc Kiêu cùng Triệu Mục đã đi được một lúc, quan viên lấy Chu Thủ Văn đứng đầu đột nhiên cười ra tiếng.

“Ta nói nhi tử của Bình Tân Hầu là nhân vật thế nào, rồi cùng lắm chỉ là một đứa nhỏ, thiếu quyết đoánmơ tưởng xa vời, không được một chút năng lực của Bình Tân Hầu!” Một huyện lệnh nhấp một ngụmrượu, khinh miệt nói, “Uổng phí lúc trước chúng ta vẫn lo lắng một hồi!”

“Đúng vậy, đúng vậy! Lúc trước vừa nhìn ta còn có chút bị hù dọa, ai biết vài chén rượu rơi xuống bụng, bản tính liền lòi ra!” Tên còn lại cười nhạo nói: “Chỉ là một tên hoàn khố tầm thường mà thôi.”

“Lời tuy là thế…” Trên mặt Chu Thủ Văn ngược lại vẫn có chút không yên lòng, nói: “Nhưng mà, cómột điểm —— thời điểm Bình Tân Thế Tử này đến đây cũng quá trùng hợp đi.”

Mọi người yên lặng, hai mặt nhìn nhau, sau đó, một huyện lệnh cao gầy ở bên cạnh Chu Thủ Văn lên tiếng trước tiên, nói: “Có lẽ chẳng qua là Trương Tín bên kia có bệnh vái tứ phương*, tuyển một người không thể giúp ích trên chiến trường qua đây quần nhau* với chúng ta mà thôi.” nghĩ một chút, lại hơi do dự, “Nếu như thật sự không đúng, chúng ta liền phái người bí mật quan sát mấy ngày.”

(*Nguyên văn 病急乱投医 bệnh cấp loạn đầu y:  nghĩa là khi tuyệt vọng rồi thì cứ thử bừa mọi cách.)

(**Nguyên văn 周旋 chu toàn: qua lại, xã giao.)

Chu Thủ Văn trầm ngâm một lúc, gật đầu: “Cũng tốt. Nếu có thể lôi kéo Bình Tân Thế Tử này về phía chúng ta, dĩ nhiên là không thể tốt hơn. Nhưng, nếu phát hiện hắn vẫn muốn đối phó chúng ta ——” Cười lạnh lẽo, ném ly trong tay xuống đất, “Vậy cũng đừng trách chúng ta hạ thủ không lưu tình.”