Tiểu Hoàng Thúc Phúc Hắc

Chương 113: Vô Tà tỉnh lại




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Nhật Dương

Gió tuyết nhẹ nhàng thổi, phía sau ngôi nhà tranh có một rừng mai, hàn mai đang nở hoa đón gió, giữa trời băng đất tuyết, khắp nơi được bao phủ trong làn áo bạc, duy chỉ có phiến hoa này là nở muôn hồng nghìn tía giữa biển tuyết.

Tần Lâm Uyên xuyên qua rừng mai đi tới, áo bào đỏ tung bay, tự do nhảy múa theo gió, tóc trắng như lụa hòa cùng mảnh hồng diễm lệ này đã tạo ra một cảm giác kỳ dị đánh sâu vào thị giác, áo bào trên người hắn đã sớm bị nước tuyết làm ướt nhẹp nhưng hắn lại không hề để ý, trong tay cầm bình rượu ngon vừa được đào lên từ dưới gốc cây mai, nét mặt tự nhiên bình thản thong dong đi tới, vừa phóng khoáng lại tùy ý, như không hề chịu bất kỳ sự ràng buộc nào của thế gian, như muốn cùng dung hợp với khí khái cao thượng tự do của hoa mai, giống như ngưng tụ tất cả linh khí trong thiên địa khiến người ta không dám nhìn gần.

Đợi đến lúc bước vào trong nhà thì cả người hắn đã sớm ướt đẫm, lại mang theo hương hoa mai trong tuyết vào, hòa lẫn với hương rượu khiến mùi hương đặc biệt đó lan tỏa khắp nơi, Tần Lâm Uyên làm như không nhìn thấy Vô Tà, chỉ tự nhiên thổi lò hâm rượu, đang thích ý thì chợt vang lên tiếng gió gào thét xen lẫn trong tuyết vỗ vào cửa gỗ, vang lên tiếng ‘bộp bộp’, trong lúc mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng hí của chú ngựa kiệt ngạo nào đó, động tác nấu rượu của Tần Lâm Uyên dừng lại, sau đó hắng giọng cười phá lên: "Đúng là tên súc sinh nhạy bén, lại còn là một tên biết hàng!"

Hắn đi về phía con tuấn mã dị thường nổi bật chói mắt giữa nền tuyết trắng phau, lông toàn thân con tuấn mã này đen nhánh bóng loáng, thân thể kiện mỹ, vẻ mặt kiêu căng, ngay cả tiếng hí cũng hàm chứa cảm giác ưu việt mà những con ngựa khác khó có thể địch nổi, con ngựa này quá kiêu ngạo, quá bá đạo, cũng quá không coi ai ra gì, mắt cao hơn đầu, cũng hình như có tính tình giống với người nào đó trong ấn tượng của hắn......

Tần Lâm Uyên cười cười đi về phía con tuấn mã màu đen, con ngựa kia vốn cực kỳ không coi ai ra gì, nhưng trên người Tần Lâm Uyên mang theo hương rượu khiến nó thèm nhỏ dãi, tên súc sinh cương quyết bướng bỉnh này dĩ nhiên cũng rất không có cốt khí mà thỏa hiệp với hương rượu kia, nước miếng tràn lan, dù bất mãn lại khinh thường nhưng lại không thể không đứng tại chỗ mặc cho Tần Lâm Uyên nhìn nó giống như đang xem chuyện cười, lại còn đặt tay lên bộ lông khiến nó kiêu ngạo.

Tần Lâm Uyên vỗ vỗ lưng ngựa: "Hình như ta biết ngươi...ngươi là ngựa của Vô Tà đúng không? Cũng làm khó cho ngươi rồi, mỗi ngày tới thủ căn nhà tranh này không chịu rời đi, nhìn tính tình kiêu ngạo không xem ai vào mắt của ngươi như vậy lại chưa từng nghĩ cũng là một tên trọng tình trọng nghĩa. Chỉ tiếc......"

Lỗ tai Truy Nguyệt khẽ run lên một cái, một câu "Chỉ tiếc…" kia của Tần Lâm Uyên khiến Truy Nguyệt còn đang đắm chìm đắm trong cơn thèm thuồng rượu ngon không thể tự thoát ra được chợt tỉnh táo lại, chuyển sang quan tâm tới tình trạng của Vô Tà nhưng ai ngờ Tần Lâm Uyên lại không nói thêm nữa, thu tay lại đi vào nhà, chọc cho Truy Nguyệt cực kỳ tức giận, ‘đăng...đăng…đăng’ giơ chân chạy ra xa, giẫm lên vô số bông tuyết, lại thật sự giống như một người bị chọc cho tức giận bỏ đi, chỉ cảm thấy như chính nó bị người làm nhục, thực sự bị chọc tức.

Tần Lâm Uyên như có điều suy nghĩ mà khẽ cong môi đi vào trong nhà, hắn xoay người đặt bình rượu nóng bên cạnh Vô Tà: "Chẳng lẽ rượu tốt như vậy mà đệ để vi huynh cộng ẩm với một con ngựa hay sao?"

Tất nhiên là Vô Tà không thể trả lời, mặc dù sắc mặt nàng càng ngày càng đỏ thắm nhưng lại giống như cứ muốn ngủ mãi không tỉnh, Tần Lâm Uyên cười cười, thế gian này không có bệnh nào hắn trị không được, chỉ có si nhân là hắn không trị được, người yêu rượu vui say, một khi say thì có thể đến vạn năm, giống như Vô Tà lúc này, tâm mạch của nàng đã được bảo vệ, thêm vào đó là Vệ Địch đã đi khắp chân trời góc biển để tìm thuốc quý và thuật châm cứu cho nàng, cho dù là người đã chết cứng thì Tần Lâm Uyên hắn cũng có thể khiến nàng khởi tử hoàn sinh. Nhưng trong trường hợp đó mà Vô Tà còn không tỉnh thì cũng giống như người uống rượu tự lừa mình dối người là đã say, chẳng lẽ thật sự sống không ý nghĩa mà thà cứ tự ngủ say vạn năm không tỉnh sao? /////////!@+)............n.d......../

Tần Lâm Uyên nói chuyện với Vô Tà giống như đang cùng nói chuyện với một người bạn tốt, nước ấm hâm rượu, lại rót cho mỗi người một ly, hắn tự ẩm rượu một mình, cũng không quan tâm ly rượu kia của Vô Tà có lãng phí hay không: "Vô Tà a Vô Tà, hôm nay huynh lệnh cho người của Vệ Địch tìm một vị dược mới, cái này tên là ‘cưu’, đệ