Tiểu Khả Ái Anh Đầu Hàng

Chương 48-49: 48: Cô Có Trái Tim Không - 49: Ông Chủ Thời




48: Cô Có Trái Tim Không


Ngôn Án nhanh chóng thu hồi lại tầm mắt quay sang lườm Thời Khanh một cái rồi lấy một chai nước ra uống.
Thời Khanh bị lườm"???"
Sau 30 phút nghỉ ngơi, trò chơi cuối cùng bắt đầu.
"Trò chơi cuối cùng của chúng ta hôm nay là tâm đầu ý hợp"
Phía chương trình đưa ra tên của trò chơi sau đó tiếp tục công bố luật chơi.
"Luật chơi là thế này, chúng tôi sẽ cho các bạn thời gian để nói chuyện với nhau, sau đó chúng tôi sẽ cho 5?câu hỏi về một hai trong hai người, nếu cả hai bạn cho ra cùng đáp án thì sẽ được điểm"
Đưa ra luật chơi xong, chương trình liền đưa cho mỗi người hai cái bảng, "đúng" và "sai".
Trò chơi liền bắt đầu...
Mặc Đình và Phong Tịch vừa thắng được trận vừa rồi nên rất phấn khích.

Cả hai ngồi xuống tìm hiểu nhau thật nhanh.
Dung Mộc và Bạch Bạch thì mắt to trừng mắt nhỏ.
Thời Khanh ngồi đối diện với Ngôn Án, cả hai im lặng thật lâu.

Có thể nói vì cả hai quá hiểu rõ đối phương nên hiện tại chẳng biết nên hỏi gì.
Thời Khanh lơ đễnh nhìn về phía Ngôn Án, cô cúi đầu không nhìn vào mắt anh mà nghịch nghịch ngón tay mình để giảm bớt sự lúng túng.
Suốt 15 phút trôi qua, thời gian tìm hiểu đã kết thúc.

Mặc Đình và Phong Tịch đang trong trạng thái tinh thần tràn đầy, có thể tham gia bất cứ lúc nào.
Dung Mộc và Bạch Bạch uể oải, chẳng có hứng thú tham gia.
Thời Khanh và Ngôn Án thái độ hờ hững, không nhìn ra được cả hai đã có những chuẩn bị gì.
Ngôn Án thì sắc mặt có chút thống khổ, cả 15 phút anh không nói bất cứ gì với cô nhưng khi chương trình vừa thông báo hết thời gian.
Thời Khanh lại cười lạnh một tiếng rồi hỏi Ngôn Án.
"Cô có trái tim không?"
Ngôn Án nghe được câu hỏi này liền biết được anh vẫn luôn oán giận chuyện cô rời bỏ anh 4 năm trước...hết cách rồi, mọi chuyện đều do cô quyết định, chẳng thể trách anh.
Nếu cô dám trách anh thì hẳn cô là người vô cùng ích kỉ, bụng dạ hẹp hòi.
Ngay giây phút Thời Khanh đưa ra câu hỏi đó, Ngôn Án đã tự hỏi lại bản thân mình rằng.

Nếu năm đó cô chọn anh, đem tất cả mọi chuyện kể ra với anh, liệu kết cục hiện tại có thay đổi hay không?
"Mời các bạn vào vị trí.

Chúng ta sẽ tham gia theo thứ tự trước sau"
...
Cặp Mặc Đình và Phong Tịch giành được 3 điểm.
Dung Mộc và Bạch Bạch 4 điểm.
Hiện tại đang là lượt chơi của Ngôn Án và Thời Khanh.
"Câu hỏi đầu tiên: Thời Khanh thích màu xanh"
Thời Khanh giơ bảng: không
Ngôn Án tương tự:
"Chúc mừng, hai bạn được 1 điểm."
"Đến với câu hỏi thứ hai: Hoa Xán đã từng trải qua một quá khứ đau khổ?"
Thời Khanh: đúng
Ngôn Án: đúng
"Chúc mừng"
Sau khi nghe được đối phương cũng trả lời giống như mình, cả hai liền vô thức quay sang nhìn bức tường đang được dựng ở giữa để che chắn.
...
"Cuối cùng: hai bạn đã từng quen biết nhau trước khi đến tham gia show?"
Thời Khanh: đúng

Ngôn Án: đúng
Cả show liền chấn động, nhanh chóng liền có tiếng bàn tần xì xào xung quanh.
Phong Tịch đứng khoanh tay nhìn nhìn, trong mắt cũng lộ rõ vẻ hoang mang.
Mặc Đình liền đưa mắt sang nhìn cô.
"Chúc mừng, các bạn đã đạt được 5 điểm.

Cũng là điểm tối đa của trò chơi ngày hôm nay."
Ngôn Án và Thời Khanh nhanh chóng rời khỏi vị trí, khi ra ngoài liền chạm phải mắt sau.

Cả hai như có lời muốn nói với nhau nhưng chỉ nhìn nhau một cái rồi rời đi.
Trở về, Thời Khanh vẫn luôn suy nghĩ.

Rốt cuộc quá khứ cô đã trải qua chuyện gì...
Sau tập ghi hình đầu tiên của Running Man.

Lượng fan của nhóm WNW lại càng bùng nổ hơn.
Đặt biệt còn có thêm một lượng fan cp của Thời Khanh và Ngôn Án.

Gọi là Thời Thời Xán Xán.

Trong đó liền có đa số hình chung của anh và cô.

Mọi góc chụp đều có hình, không bỏ sót bất kì góc nào.
Ngôn Án lướt tới đâu liền không nhịn được mà cười tới đó.

Tay nhanh chóng ấn lưu vài tấm về điện thoại mình.
Thời Khanh cũng rất nhanh đã thấy, anh lướt tới đâu cũng thấy hình chụp và bình luận của fan cp.
Nào là: Đại thần Xán Xán thích Thời Khanh đến nỗi không chịu được, ở nhà vẽ cậu ấy không đủ nên liền đến thẳng show để tham gia.

Thích chết mất."
Còn có:" Tôi ship thuyền này, ai lên thuyền cùng không?"
Rất nhanh dưới bình luận đó đều là những câu trả lời hết sức thú vị.
Thời Khanh nhìn tên của cp rồi lẩm bẩm.
"Thời Thời Xán Xán"
Vào nửa đêm hôm đó, Ngôn Án lại đăng một bài vẽ lên trang của mình.
Lần này, cô không ghi bất kì trạng thái nào chỉ đăng bài vẽ của mình.

Trong tranh là Thời Khanh đang tựa đầu vào thành cửa của cáp treo mà nhắm hờ mắt..

49: Ông Chủ Thời


Tối hôm đó, là sinh nhật của Cao Thần, cả đám liền tụ tập lại đến quán bar ở đường Loan Truỵ.

"Nào, ông chủ Thời, hôm nay đãi chúng tôi một bữa đi"

Cao Thần nhếch môi nhìn sang Thời Khanh.

"Định đến địa bàn của ông đây ăn free hả?"

Thời Khanh rút ra một điếu thuốc trong hộp thuốc lá mồi lửa.

Ngôn Án nghe được lời này thì chớp chớp hai mắt, có chút ngạc nhiên.

Quán bar này là do anh mở sao?

"Thôi được thôi được"

Cao Thần nghe vậy đành xua xua tay không thèm để ý đến anh nữa.

"Tối nay mọi người chơi thoải mái, anh đây bao hết"

Cao Thần ngửa đầu ra sau cười lớn rồi lớn giọng vui vẻ.

Nguỵ An Nhiên ngồi bên cạnh nhéo vào eo anh một cái ý bảo anh tiết chế lại.

Ngôn Án ngồi trong một góc cầm ly rượu trong tay mân mê.

Thời Khanh đang ngồi một mình bỗng nhiên đứng dậy đi tới rồi ngồi xuống bên cạnh cô. Nét mặt vẫn không có bất kì cảm xúc nào.

Ngôn Án đưa mắt sang nhìn anh một cái, cũng không nói bất kì câu nào.

"Uống không cũng chả vui vẻ gì, chúng ta chơi nói thật hay mạo hiểm đi"

Nguỵ An Nhiên nhìn không khí xung quanh rồi đưa ra ý kiến.

Giang Triết và Bạch Lan vừa đến liền tặng quà cho Cao Thần rồi ngồi xuống góp vui.

"Nào, xoay chai bia nhé"

Nguỵ An Nhiên cầm một chai bia thuỷ tinh rỗng lên đặt ở giữa bàn rồi xoay một cái.

Mọi người xung quanh đều chăm chú nhìn theo hướng chỉ của chai bia.

Chai bia xoay đều đều rồi chậm dần, đầu bia chậm dần rồi dừng lại ở Cao Thần.

"Chọn mau, nói thật hay mạo hiểm"



Nguỵ An Nhiên chỉ chỉ tay về phía Cao Thần cao giọng hỏi.

"Nói thật"

Cao Thần buồn cười trả lời.

"Được, vậy mau khai ra những tật xấu sau khi say xỉn của anh"

Nguỵ An Nhiên cười ha hả đứng chống nạnh đặt câu hỏi.

Cao Thần"..."

Vòng tiếp theo nữa lần lượt mỗi người trong bàn đều được chỉ. Còn lại mỗi Ngôn Án và Thời Khanh trụ đến sau cùng cũng vẫn chưa bị réo tên.

Ngôn Án vô thức uống hơi nhiều nên đầu óc dần choáng váng, cô tựa người vào ghế nhắm mắt chờ đợi.

"Án Án, nói thật hay mạo hiểm"

Vừa chợp mắt không lâu thì giọng nói thánh thót của Nguỵ An Nhiên truyền vào tai, Ngôn Án lười biếng mở mắt ra nhìn một cái.

"Nảy giờ đều đã chọn nói thật hết rồi. Cô chơi lớn đi, chọn mạo hiểm nào"

Cao Thần lơ đễnh nhìn về phía Ngôn Án rồi cao giọng nói.

"Được thôi."

Ngôn Án say đến hoa mắt, nhanh chóng đáp ứng.

Nghe được giọng nói là lạ của cô, Thời Khanh đưa mắt sang đánh giá một chút.

Ngôn Án say rồi.

"Vậy, chọn một trong những người khác giới ở đây hôn một cái. Dám không?"

Cao Thần cũng uống không ít, lúc này mới lớn gan ra điều kiện ác liệt với Ngôn Án trước mặt Thời Khanh.

Sau khi nghe được thử thách mạo hiểm của Ngôn Án, tất cả mọi người có mặt đều trầm ngâm thật lâu.

Nguỵ An Nhiên đưa tay tán đầu Cao Thần một cái. Say vào liền điên lên như vậy.

Ngôn Án nghe được câu hỏi nhưng không hiểu gì, cô nhanh chóng theo thói quen đưa mắt về phía Thời Khanh chờ anh giải đáp như lúc trước.

Thời Khanh quay sang liền chạm phải ánh mắt nóng rực của Ngôn Án. Anh khẽ nghiêng đầu lại gần nhìn cô.

Ngôn Án bỗng dưng nhích người lên lại gần sát Thời Khanh.

"Giải tán đi, Nguỵ An Nhiên cô đưa Cao Thần về. Ngôn Án để tôi"



Thời Khanh nhanh chóng quay mặt đi rồi kéo tay Ngôn Án dậy kéo cô rời đi.

Ngôn Án ngoan ngoãn đi theo phía sau anh, nhìn bàn tay mình đang được nắm bởi tay anh thì hốc mắt có chút chua xót.

Thời Khanh cho Ngôn Án vào chổ ngồi ngay ngắn, thắt dây an toàn cho cô rồi mới vòng qua ghế lái, đạp ga phóng Maybach rời đi.

Suốt quãng đường đi, Ngôn Án tựa đầu vào cửa nhìn Thời Khanh không rời mắt.

Thời Khanh cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Ngôn Án thì không khỏi cau mày. Tay nắm thật chặt vào vô lăng đến nổi cả gân xanh.

Đến khu chung cư đường B, cả người Ngôn Án liền nằm dài trên ghế phụ.

Thời Khanh biết cô không đi được nữa liền bế ngang người cô lên đi vào thang máy.

Cả người Ngôn Án dựa sát vào lồng ngực rắn chắc của Thời Khanh khiến máu trong người anh đều nóng cả lên.

"Khanh Khanh, xin lỗi"

Thang máy vừa ding một tiếng, cửa mở ra, Ngôn Án đang yên tĩnh trong lồng ngực bỗng nhiên cất giọng.

Thời Khanh bỗng nhiên khựng lại.

"Thật xin lỗi..."

Giọng nói Ngôn Án bắt đầu run rẩy, cô nức nở trong lòng anh.

Thời Khanh cau mày cúi đầu nhìn cô chốc lát rồi nhấc chân đi tiếp.

Với tình hình hiện tại, anh liền cắn răng đưa cô về nhà mình ngủ tạm một hôm.

"Ngồi yên"

Thời Khanh không nhịn được nữa. Vừa đặt cô ngồi xuống giường, anh vừa quay người rời đi là cô lại lảo đảo theo phía sau, bước chân loạng choạng.

Ngôn Án chớp chớp đôi mắt trong veo nhìn anh.

"Mau nằm xuống"

Thời Khanh thầm than một tiếng rồi kéo cô lại trước giường ngủ, ấn người cô xuống.

Thấy Ngôn Án đã nằm ngoan ngoãn trên giường, Thời Khanh liền quay người trở ra, cô nhanh chóng nắm lấy vạt áo anh níu lại.

"Đừng đi"

Ngôn Án thấp giọng nài nỉ.