Tiểu Khả Ái

Chương 22




Việc ba Tô không ưa Hồ Thừa Nghị là chuyện rất bình thường, bởi điều đầu tiên con gái nói với mình sau bao nhiêu ngày không gặp lại là đi giới thiệu người con bé thích.

Vậy ông thì sao?

Chẳng lẽ vị trí của ba trong lòng con gái lại giảm mạnh đến vậy sao?

Nếu không phải Tô Bối vừa gặp đã hôn ông liên tục mấy cái, thì Tô Văn Thư đã bày sắc mặt ra cho Hồ Thừa Nghị nhìn rồi.

Ho khan một tiếng, Tô Văn Thư cũng không có chút thành kiến nào với người tàn tật.

Chẳng qua ông chỉ là một người ba, cho dù Hồ Thừa Nghị có cưỡi ngựa quý, chân đạp mây ngũ sắc đến cứu con gái trong thời khắc nguy hiểm nước sôi lửa bỏng, thì ông vẫn dùng ánh mắt soi mói để nhìn anh.

Nhưng dù thân thể không tiện thì người này vẫn muốn chăm sóc Tô Bối, chứng tỏ rất có lòng. Nhìn qua nhật ký hàng ngày trên diễn đàn thú cưng, có thể thấy người này chăm sóc con bé rất tốt.

Đây là tình yêu của chủ nhân dành cho thú cưng của mình.

Tô Văn Thư ngồi xuống, mặt đối mặt với Hồ Thừa Nghị.

Hai người ngồi thẳng lưng, mắt đối mắt, Tô Văn Thư mở miệng trước: “Đầu tiên tôi vô cùng cảm ơn cậu đã cứu Bối Bối nhà tôi, khoảng thời gian này chúng tôi vẫn luôn tìm kiếm tung tích con bé ở nước E, không nghĩ rằng nó lại ở thành phố L.”

“Không cần khách sáo, cô nhóc này rất đáng yêu.” Chỉ là hơi ngốc một chút.

Sau khi nói xong, Hồ Thừa Nghị yên lặng bổ sung thêm một câu trong lòng: Không ngốc thì có thể bị anh dụ dỗ đem về nuôi sao?

Thân là một người cha, nghe ai đó khen con mình thì đều sẽ rất vui vẻ.

Hồ Thừa Nghị có thể thấy rõ vẻ mặt của ba Tô chuyển từ =_= sang ~_~.

“E hèm, tôi vô cùng đồng ý với chuyện này, con bé Tô Bối cũng rất thích cậu. Nhưng cậu cũng biết mục đích hôm nay tôi tới tìm cậu là gì nhỉ, cậu nghe tôi nói trước được chứ?” Tô Văn Thư nói, đương nhiên là muốn đánh phủ đầu.

Ông hiểu rất rõ, tình cảm của loài người dành cho thú cưng đôi khi không thua kém gì so với tình bạn, tình thân hoặc tình yêu. Người đàn ông tên Hồ Thừa Nghị này rõ ràng là rất để ý đến bảo bối nhà mình, nếu cứ để như vậy thì không thể giải quyết vấn đề được.

Hơn nữa còn dính dáng đến việc tình cảm bị sứt mẻ.

Tô Văn Thư nói: “Sau khi Bối Bối mất tích, vợ tôi rất đau khổ luôn muốn đi tìm tung tích con bé, mấy tháng qua ăn không ngon ngủ không yên. Lần này biết được tin tức của con bé, tôi không dám nói cho bà ấy biết, sợ sẽ bị mừng hụt. Nếu Tô Bối quay về, bà ấy nhất định sẽ rất vui vẻ.”

Hồ Thừa Nghị ngạc nhiên, mẹ của Tô Bối?

Mà Tô Bối luôn luôn gần gũi với mẹ, lúc này nghĩ đến việc mình rời đi sẽ khiến bà đau lòng thì lại cảm thấy không chịu nổi, hai hàng lệ tuôn trào.

Cô không muốn để Hồ Thừa Nghị nhìn thấy nên đành chùi mạnh vào quần áo.

Lúc này bên trong phòng bao của nhà hàng, mẹ Tô đang trò chuyện vui vẻ với đồng nghiệp thì hắt xì một cái.

Tô Văn Thư nói: “Tôi cũng biết khoảng thời gian này cậu đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết để chăm sóc Tô Bối, khó có thể chấp nhận chuyện này nhanh như vậy được, nhưng… cậu cũng biết chuyện này không thể làm cách nào khác, đúng không?”

Hồ Thừa Nghị không nói câu nào nhưng không có nghĩa anh không giỏi nói chuyện, mà trong chuyện này anh cũng không có quyền gì để tranh giành với ba Tô cả.

Ban đầu anh muốn để cho Tô Bối tự quyết định, không chừng cô nhóc này muốn ở lại đây.

Nhưng người đàn ông tóc dài ngồi trước mặt rất giỏi bắt được lòng người. Mỗi một câu ông nói ra đều có vẻ rất êm dịu nhưng lại rất mạnh mẽ, câu nào câu nấy đều đâm chọt đối phương.

Tô Bối nhảy lên mặt bàn, nói với ba Tô: “Con có thể tạm thời không về nước E được không ba? Con thích người này, con muốn người này làm bạn tình của con, mùa xuân sắp tới rồi.”

Ba Tô cười một tiếng, đưa ngón trỏ ra cho Tô Bối ôm lấy. Trong mắt tràn ngập ý cười, miệng lại phát ra tiếng chi chi, giống như đang dỗ dành cô.

“Bối Bối, con còn chưa biến thành người được, nếu để ba nói cho Hồ Thừa Nghị biết là con thích cậu ta, là tình yêu giữa người và yêu tinh thì sẽ dọa cậu ta mất.”

Không tệ không tệ, đúng là trẻ con dễ dạy, vợ dạy con không tệ. Tốt hơn nhiều so với thằng con trai của nhà gấu đen kế bên, ba mươi tuổi rồi mà vẫn còn độc thân, không tìm được bạn gái.

Nhưng Tô Bối trưởng thành hơi sớm quá rồi.

Tô Bối nhẹ nhàng lắc ngón tay ba, nói: “Hồ Thừa Nghị biết con thích anh ấy, ba xem không phải anh ấy vẫn sống rất tốt sao?”

“Bối Bối à, bây giờ con nói chuyện loài người nghe có hiểu đâu.” Tô Văn Thư không biết phải làm sao đành nhắc nhở con gái.

Coi như một ngày 24 giờ, Tô Bối đều ở bên cạnh nói với Hồ Thừa Nghị rằng con bé thích cậu ta, thì cậu ta chỉ nghe được mấy tiếng chi chi chi mà thôi.

Tô Bối hơi ngẩn người, sau đó hưng phấn nói: “Nhưng con có thể đánh chữ cho anh ấy đọc!”

Đầu óc Tô Văn Thư vẫn chưa xoay chuyển kịp, đánh chữ sao?

Đánh chữ sao?

Đừng đùa chứ, một con sóc bay bình thường sẽ biết đánh chữ sao? Tất nhiên là không rồi.

Hóa ra trong lúc không có ông ở bên, con gái đã nói hết cho Hồ Thừa Nghị rồi.

Tô Văn Thư ngẩng đầu lên, dùng vẻ mặt khó có thể diễn tả được nhìn Hồ Thừa Nghị.

Ông vẫn còn ngoan cố hỏi: “Cậu biết hết rồi sao?”

Hồ Thừa Nghị vẫn luôn quan sát hai yêu tinh nói chuyện với nhau, mặc dù nghe không hiểu nhưng nhìn vẻ mặt thay đổi của Tô Văn Thư thì anh cũng có thể đoán ra nguyên nhân khiến đối phương khiếp sợ như vậy.

Hồ Thừa Nghị gật đầu, nói: “Vâng, đã biết hết rồi.”

Khóe miệng khẽ nhếch lên, nhìn Tô Bối một cái lại bổ sung thêm: “Trình độ ghép vần của Tô Bối không tệ.”

Tô Bối vô cùng quen thuộc với thiết bị điện tử của loài người, biết tìm kiếm video, đăng bài lên diễn đàn, có thể nhớ được tên tài khoản của mình, còn hiểu được cả cách tìm kiếm thông tin trên mạng.

“Hơn nữa cũng rất quen với các thao tác trên diễn đàn, nghĩ ra cả cách tìm người trên đó…”

Tô Văn Thư đưa tay ra ý muốn Hồ Thừa Nghị dừng lại.

“Đợi đã, để tôi yên tĩnh một chút.” Tô Văn Thư đưa tay che mặt lại, nói nhanh.

Sau đó dặn dò Tô Bối: “Bối Bối đừng chạy loạn, để ba gọi điện cho mẹ đã.”

Lâm Bình vừa rời khỏi nhà vệ sinh, đang chuẩn bị quay trở lại phòng bao thì nhận được điện thoại của chồng.

“Vợ, làm sao bây giờ? Bối Bối nói cho người kia biết con bé là yêu tinh rồi!”

Tô Văn Thư sắp phát điên rồi, chuyện này giải quyết sao đây.

Lâm Bình cũng ngẩn ra, con gái vẫn chưa biết nói tiếng người mà, sao có thể nói cho người kia biết được?

Bà vội vàng hỏi: “Đối phương cũng là yêu tinh sao?”

“Không, là loài người, loài người 100% đấy. Là do Bối Bối đánh chữ cho người đó đọc!”

Lâm Bình ngẩn người, sau đó kịp phản ứng lại, nói: “Tô Bối biết đánh chữ lúc nào? Em có dạy con bé đâu?”

Mặc dù cũng có đăng ký tài khoản cho Tô Bối nhưng mà sau này mới cho cô dùng.

Tô Văn Thư không dám thở mạnh, ở đầu dây bên kia nhỏ giọng: “Là… Là anh dạy. Giáo dục hơn nhau ở điểm xuất phát…”

“Tốt lắm, từ giờ đến lúc về, nếu chuyện này không giải quyết xong thì đợi bị tiền bối trong tộc mắng chửi đi…..”

“QAQ, vợ ơi em mau đến đây đi, anh muốn yên tĩnh một chút…”

Trước lúc gặp mặt, ông đã chuẩn bị xong mọi thứ rồi. Nhưng lúc đến đây lại bị tin tức này làm gián đoạn.

Lâm Bình bất lực cúp điện thoại, biết vậy thì bà đã không để cho chồng dạy con gái rồi. Không biết ông ấy đã dạy những gì rồi trời!?

Lâm Bình quay lại phòng bao, tìm đại một lý do để rời đi.

Là đau bụng, cần đến bệnh viện kiểm tra. Lúc trước mỗi lần có chuyện gì thì bà đều dùng lý do đau bụng để xin nghỉ ở công ty, cho nên các đồng nghiệp đều nghĩ rằng bệnh dạ dày của bà lại tái phát.

Vậy nên không ai ngăn cản, còn nói là để cho một người nào đó đưa bà đi. Lâm Bình vội vàng từ chối.

Ra khỏi phòng bao, Lâm Bình không còn là dáng vẻ yếu ớt nữa, mà thẳng người sải bước chạy tới nhà hàng bên kia.

Nói cách khác bà cho rằng chồng dặn con gái không được nói thân phận thật cho loài người biết, chỉ mong chuyện là do bà tự cho là vậy thôi.

Đúng là không thể trông mong gì ông chồng lười biếng kia được mà.

Lúc Lâm Bình tới, Tô Văn Thư vẫn còn đang ở trong nhà vệ sinh để tỉnh táo lại.

Hồ Thừa Nghị tay cầm một hạt dưa bóc vỏ, mà Tô Bối ngồi bên cạnh đang ôm một quả thông đã được bóc sạch sẽ, từ từ gặm.

Nhìn Hồ Thừa Nghị bóc vỏ xong đút cho Tô Bối, thỉnh thoảng còn vươn tay sờ đầu con gái cưng của mình. Lâm Bình nhìn xung quanh một chút, không thấy bóng dáng ông chồng nhà mình đâu.

Hồ Thừa Nghị ngẩng đầu lên nhìn về phía người phụ nữ đột nhiên xuất hiện, dáng vẻ người này trông cực kỳ đáng yêu, đôi mắt to tròn đen láy trong veo như nước mang theo vẻ thông minh, đôi môi nhỏ nhắn đỏ thẫm. Nếu không phải trên người đang mặc bộ đồ chững chạc, thì Hồ Thừa Nghị nhất định sẽ nghĩ đây là một cô bé học sinh.

Lâm Bình mở miệng: “Xin chào, tôi là mẹ của Bối Bối.”

Hồ Thừa Nghị thả hạt dưa trong tay xuống bàn, thầm nghĩ đây là thay phiên nhau ra trận sao?

Mà Tô Bối lúc này quay đầu lại nhìn về phía mẹ mình, hả, tại sao trên người của người này lại có mùi của mẹ vậy?

Mà cách bàn Hồ Thừa Nghị không xa là một người đàn ông đang nghịch chiếc điện thoại di động trong tay.

Thấy mẹ Tô và Hồ Thừa Nghị ngồi chung một bàn thì ánh mắt sáng lên, nhanh chóng giơ điện thoại ra chụp vài tấm.

Người đó hồn nhiên không cảm nhận được Tô Văn Thư đang đứng ở sau lưng, ông dùng sức vỗ vai hắn một cái, đôi mắt cười híp lại thành một đường thẳng, nói: “Này người anh em, đang rình trộm sao?”